Ngày 12-4, nguồn tin cho biết Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Đắk Lắk đang xác minh vụ lợi dụng việc cải tạo ruộng tại xã Ea Knuếc để múc đất đi bán tại một số địa phương. Đây là vụ việc mà Tuổi Trẻ Online đã phản ánh trước đó.
Theo lãnh đạo UBND xã Ea Knuếc, cán bộ điều tra của Phòng Cảnh sát kinh tế đã đến làm việc liên quan vụ múc đất tại hồ thủy lợi thuộc diện tích do Công ty Cà phê Thắng Lợi quản lý, sau đó chở ra ngoài, có dấu hiệu đem bán để trục lợi.
Trước đó, UBND xã đã giao công an xã xác minh, làm rõ những người lén lút múc đất tại khu vực hồ thủy lợi nói trên. Hiện cơ quan công an đã thu thập thông tin phục vụ công tác điều tra.
Liên quan một số vị trí khác trên địa bàn, tình trạng múc đất trái phép vẫn tiếp diễn, có dấu hiệu đưa đi tiêu thụ trong khi khu vực này không có mỏ đất san lấp nào được cấp phép.
Lãnh đạo UBND xã Ea Knuếc cho biết địa phương sẽ tiếp tục xác minh, làm rõ và thông tin sau.
Trước đó, Tuổi Trẻ Online phản ánh thời gian gần đây tại xã Ea Knuếc và xã Tân Tiến xuất hiện tình trạng người lạ mặt múc đất hồ thủy lợi, đất ruộng rồi chở đi bán làm vật liệu san lấp.
Tại xã Ea Knuếc, chính quyền đã giao công an vào cuộc xác minh, xử lý. Riêng tại xã Tân Tiến, dù phóng viên đến trực tiếp trụ sở và nhiều lần liên hệ, lãnh đạo xã cho biết bận họp và sẽ phản hồi sau, nhưng đến nay vẫn chưa cung cấp thông tin.

Ngày 27/4, Hận, trú xã Phú Hòa 2 (tỉnh Đăk Lăk) bị Công an tỉnh Khánh Hòa bắt tạm giam về tội Hiếp dâm người dưới 16 tuổi.
Theo điều tra, rạng sáng 23/3, Hận lẻn vào nhà ở xã Vạn Hưng, thấy bé gái đang ngủ một mình. Hắn tát, dùng gối, chăn đè lên mặt nạn nhân khống chế để quan hệ tình dục.
Sau đó, Hận bỏ chạy khỏi hiện trường. Thời điểm này bé gái hoảng loạn, không biết rõ nghi phạm là ai. Gia đình nạn nhân trình báo cơ quan chức năng.
Phòng Cảnh sát hình sự (Công an tỉnh Khánh Hòa) phối hợp Công an xã Vạn Hưng triển khai lực lượng thu thập thông tin, truy tìm và bắt giữ Hận.
Tại cơ quan điều tra, Hận thừa nhận toàn bộ hành vi. Ngoài ra, bị can được cho đã thực hiện các vụ trộm cắp tài sản các hộ dân ở các khu vực ít dân cư, vào ban đêm tại địa bàn xã Vạn Thắng.
Khám xét nơi ở của Hận, công an thu giữ nhiều tang vật, trong đó có bình xịt hơi cay.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
'Cuộc chiến' nhận tiền phát mại tàu 46 tỷ đồng giữa ngân hàng và xưởng sửa chữa

Vụ kiện Tranh chấp hợp đồng tín dụng này vừa được Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao lựa chọn làm án lệ để các tòa án toàn quốc nghiên cứu áp dụng từ 1/7.
Nguyên đơn là Ngân hàng A, bị đơn là Công ty Hàng hải và bên có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan là Công ty đóng tàu.
Tại đơn khởi kiện và trong quá trình giải quyết vụ án, nguyên đơn trình bày, tháng 10/2013, ngân hàng ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Hàng hải vay 23,3 tỷ đồng để mua tàu, thời hạn 120 tháng, theo lãi suất và các quy định liên quan có trong hợp đồng.
Công ty đã thế chấp chính con tàu làm tài sản đảm bảo. Sau đó, ngân hàng và công ty hàng hải thỏa thuận để công ty đóng tàu sửa chữa nâng cấp con tàu và nâng giá trị tài sản bảo đảm lên 45,6 tỷ đồng.
Trong quá trình thực hiện hợp đồng tín dụng, đến tháng 9/2016, Công ty Hàng hải mới trả được cho ngân hàng 2,3 tỷ đồng tiền gốc và 5,2 tỷ đồng tiền lãi, vi phạm kỳ hạn trả nợ.
Ngân hàng do đó khởi kiện đề nghị tòa buộc công ty hàng hải trả nốt nợ gốc và lãi, tổng 32,8 tỷ đồng và lãi phát sinh cho đến khi thanh toán hết nợ.
Nếu không trả được nợ, ngân hàng có quyền yêu cầu cơ quan có thẩm quyền kê biên, phát mại tài sản bảo đảm là con tàu biển để thu hồi nợ.
Bị đơn là Công ty Hàng hải thừa nhận lời trình bày của ngân hàng là đúng. Tuy nhiên, công ty đang gặp nhiều khó khăn không còn khả năng tài chính. Cuộc họp cổ đông của công ty đã thống nhất bán phát mại tàu để trả các khoản nợ, nếu còn thiếu sẽ cam kết trả tiếp.
Trong khi đó công ty đóng tàu trình bày, con tàu tại thời điểm thế chấp ngân hàng đã bị hư hỏng nghiêm trọng, không còn khả năng hoạt động nên công ty hàng hải đã ký hợp đồng sửa chữa, thay thế, nâng cấp.
Công ty đóng tàu ngoài ra còn trông giữ tàu cho công ty hàng hải với chi phí 3 triệu đồng/ngày. Toàn bộ tiền trùng tu nâng cấp và công trông giữ vẫn chưa được thanh toán cho đến ngày vụ án được đưa ra xét xử, tổng 12 tỷ đồng.
Công ty đóng tàu do đó có yêu cầu độc lập, đề nghị công ty hàng hải trả tiền này cho mình, hoặc bán phát mại tàu để thanh toán nợ.
Tại bản án sơ thẩm tháng 7/2019, TAND quận Hồng Bàng, Hải Phòng quyết định chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ngân hàng và công ty đóng tàu và việc bán phát mại tàu để thanh toán hai khoản nợ này.
Tòa còn tuyên về thứ tự thanh toán nợ sau khi bán phát mại tàu: ưu tiên thanh toán trước tiền lương công nhân, phí neo đậu, thuế VAT và chi phí trông coi tàu cho công ty đóng tàu, tổng 7,44 tỷ đồng. Sau đó, mới đến lượt thanh toán nợ cho ngân hàng 32,8 tỷ đồng.
Cuối cùng là các khoản thanh toán cho công ty đóng tàu với phụ tùng thay thế, khấu hao máy móc thiết bị, điện, nước, dầu nhớt, mỡ xăng... còn lại 3,9 tỷ đồng.
Sau khi xét xử sơ thẩm, ngân hàng kháng cáo với phần thứ tự thanh toán nợ song cấp phúc thẩm không thay đổi phán quyết.
Vụ kiện sau đó có kháng nghị của Viện trưởng VKSND Cấp cao tại Hà Nội, đề nghị TAND cấp cao hủy cả hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm để xét xử lại. Lý do VKS đưa ra là: Việc 2 cấp tòa án tuyên ưu tiên thanh toán chi phí sửa chữa tàu khi xử lý tài sản bảo đảm là không đúng, gây thiệt hại quyền lợi của ngân hàng.
Tại phiên giám đốc thẩm tháng 12/2023, TAND Cấp cao tại Hà Nội đã bác kháng nghị của VKS và giữ nguyên phán quyết của hai cấp tòa án dưới.
Tòa giám đốc thẩm khẳng định việc sửa chữa, nâng cấp và trông giữ tàu là một sự thật khách quan. Quan trọng hơn, ngân hàng hoàn toàn biết và đã thống nhất bằng văn bản về việc công ty hàng hải đưa tàu đi sửa chữa nhằm nâng cao giá trị tài sản bảo đảm.
Tòa nhận định nếu không có hoạt động sửa chữa, nâng cấp của công ty đóng tàu thì con tàu sẽ không có giá trị lớn như hiện tại để ngân hàng thu hồi nợ.
Đồng thời, việc công ty đóng tàu trực tiếp trông giữ, bảo quản tàu trong suốt thời gian dài công ty hàng hải ngừng hoạt động đã ngăn chặn tình trạng tài sản bị hư hỏng hoặc thất thoát.
Tòa án đã vận dụng Điều 307 Bộ luật Dân sự và các quy định về giao dịch bảo đảm để xác định: Khi xử lý tài sản bảo đảm, cần ưu tiên thanh toán trước các khoản chi phí liên quan đến tiền lương công nhân, tiền thuê và phí trông giữ tài sản cho bên thứ ba. Trong vụ kiện này, là công ty đóng tàu.
Các khoản tiền nợ đã được tính toán đúng và chính VKS cũng đã đánh giá là có căn cứ, do đó chỉ đề nghị giải quyết lại về thứ tự ưu tiên.
Nhưng trong kháng nghị, VKSND Cấp cao tại Hà Nội lại đề nghị hủy cả bản án phúc thẩm và sơ thẩm để giải quyết lại, theo tòa, là không phù hợp.
Tòa giám đốc thẩm do đó khẳng định hai cấp tòa án trước đã tuyên bản án kèm thứ tự ưu tiên "có căn cứ, hợp tình, hợp lý, bảo đảm quyền lợi của người lao động, bảo đảm thực hiện nghĩa vụ nộp thuế với Nhà nước".
Phán quyết cuối cùng là bản án sơ thẩm, phúc thẩm được giữ nguyên. Sau khi bán phát mại con tàu, số tiền sẽ được ưu tiên thanh toán trước cho một số khoản của công ty đóng tàu, sau đó đến nợ ngân hàng.
Từ phán quyết này, án lệ được hình thành với nội dung: Khi xử lý tài sản bảo đảm thì ưu tiên thanh toán cho bên thứ ba chi phí tiền lương của người lao động, tiền thuế và tiền trông giữ tài sản liên quan đến việc sửa chữa, nâng cấp, trông giữ tài sản bảo đảm, trường hợp này, là con tàu 46 tỷ đồng.
Như vậy, án lệ đã cân bằng lợi ích giữa các bên trong chuỗi giao dịch, đảm bảo rằng những đóng góp thực tế vào việc duy trì và nâng cao giá trị tài sản luôn được pháp luật ghi nhận và bảo vệ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tối 9/12/2009, Cảnh sát biển Hàn Quốc xông lên con tàu đánh cá đang trở về cảng ở huyện Taean, tỉnh Nam Chungcheong, bao vây một người đàn ông trên boong. Khi bắt đầu lục soát, họ nghĩ sẽ tìm thấy những bao tiền mặt hoặc ma túy, nhưng thay vào đó lại chỉ có một cuốn hộ chiếu bị bỏ lại.
Cái tên trên đó khiến họ kinh ngạc. Đó là Cho Hee-pal, kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo theo mô hình Ponzi lớn nhất Hàn Quốc cho đến nay.
Lừa đảo Ponzi, hay lừa đảo kiểu kim tự tháp, là hình thức lừa đảo tài chính lấy tiền của nhà đầu tư sau để trả lợi nhuận cho nhà đầu tư trước mà không thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh hay đầu tư thực tế nào. Trò lừa đảo sụp đổ khi không thể lôi kéo đủ nhà đầu tư mới để trả lãi.
Chiêu trò lừa đảo
Đường dây lừa đảo của Cho nhắm vào những người dân bình thường đang tìm kiếm sự ổn định tài chính, được cho là đã chiếm đoạt khoảng 5.000 tỷ won (3,4 tỷ USD) từ 70.000 nạn nhân.
Cho bắt đầu đế chế kinh doanh của mình vào tháng 10/2004, mở nhiều công ty trên khắp cả nước, bắt đầu từ Daegu.
Bề ngoài, hoạt động kinh doanh có vẻ hợp pháp. Các nhà đầu tư được cho biết họ đang cho thuê các thiết bị chăm sóc sức khỏe, như ghế massage, để lắp đặt tại những nơi như tiệm làm tóc và nhà nghỉ, khách hàng sẽ trả tiền để sử dụng. Công ty của Cho cam kết quản lý các thiết bị này và chia lợi nhuận cho nhà đầu tư.
Đối tượng mục tiêu thường là những người dễ bị tổn thương: người nghỉ hưu, lao động thất nghiệp và những người vẫn đang chật vật sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Lợi nhuận nghe thật khó cưỡng. Với mỗi thiết bị được mua, các nhà đầu tư được hứa hẹn mức cổ tức trung bình 35.000 won mỗi ngày. Khoản đầu tư ban đầu 4,4 triệu won sẽ mang lại 5,81 triệu won chỉ sau 8 tháng - tương đương mức lợi suất hàng năm khoảng 48%. Thời điểm đó, lãi suất ngân hàng trung bình dao động quanh mức 4%.
Đáng chú ý, cổ tức được trả đúng hạn mỗi ngày trong suốt bốn năm. Sự đều đặn đó đã tạo dựng niềm tin.
Nhưng thực tế, bản thân những thiết bị này hầu như không tạo ra lợi nhuận thực sự. Cổ tức được trả bằng tiền từ các nhà đầu tư mới.
Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi điển hình. Càng nhiều người tham gia, dòng tiền đổ vào càng lớn. Và chừng nào dòng tiền đầu tư mới vẫn tiếp tục chảy vào, Cho vẫn có thể trả cổ tức cho các nhà đầu tư cũ.
Kế hoạch chạy trốn
Cho biết rằng trò lừa đảo sắp sụp đổ khi không còn khả năng trả tiền cho nhà đầu tư. Ba tháng trước khi biến mất, ông ta bắt đầu chuẩn bị cho cuộc trốn chạy được dàn dựng cẩn thận.
Cho thông báo với nhà đầu tư rằng các khoản cổ tức sẽ không còn được ghi vào sổ ngân hàng của họ nữa. Thay vào đó, họ sẽ nhận được thông báo qua tin nhắn văn bản, bất kỳ ai muốn nhận tiền lãi có thể trực tiếp đến văn phòng. Sau đó, ông ta thêm một lời cảnh báo kỳ lạ: "Đừng nói với các công ty khác. Họ sẽ bắt chước chúng ta".
8h30 mỗi sáng, các nhà đầu tư nhận được tin nhắn văn bản xác nhận việc thanh toán cổ tức. Nhưng tất cả đều là giả mạo.
Đồng thời, Cho thúc giục mọi người đầu tư nhiều hơn, cảnh báo rằng tỷ suất lợi nhuận sắp giảm. Các nạn nhân dốc hết tài sản vào đó: tiền cổ tức, tiền tiết kiệm hưu trí, tiền cưới hỏi và cả các khoản vay ngân hàng.
Thời điểm đó, mạng lưới của Cho đã mở rộng lên khoảng 80 văn phòng trên toàn quốc, bao gồm cả các công ty ma chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng khi kế hoạch đạt đỉnh, các văn phòng đột nhiên đóng cửa, điện thoại không ai bắt máy.
Các nạn nhân trình báo cảnh sát vào tháng 10/2008. Khi đột kích trụ sở của Cho vào tháng 12/2008, cảnh sát phát hiện nó trống rỗng. Tất cả những người liên quan đều biến mất, tất cả hồ sơ quan trọng đã bị xóa bỏ.
Cái chết bí ẩn
Cảnh sát Hàn Quốc yêu cầu Interpol phát lệnh truy nã đỏ, nhưng Cho đã biến mất. Ông ta chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ khi lên thuyền trốn sang Trung Quốc. Điều tra viên nghi ngờ chiếc túi chứa hồ sơ về tài sản cất giấu và danh sách các quan chức mà ông ta đã hối lộ.
Những nghi ngờ đó không phải là vô căn cứ. Tháng 5/2009, một sĩ quan thuộc Sở Cảnh sát Daegu bị bắt sau khi bí mật gặp Cho ở Trung Quốc. Chính quyền cho biết người này đã nhận hối lộ khoảng 1 tỷ won để đổi lấy việc tiết lộ thông tin về cuộc điều tra và chuyển tiền cho các quan chức khác thay mặt Cho.
Cho cũng được cho là đã được báo trước về các cuộc đột kích của cảnh sát.
Bốn năm sau khi Cho biến mất, tháng 12/2011, chính quyền thông báo ông ta đã chết ở Trung Quốc vì bệnh tim. Điều tra viên còn công bố đoạn phim về đám tang của Cho. Trong video, Cho nằm trong quan tài kính, được con trai và các thành viên khác trong gia đình vây quanh.
Cháu trai họ của Cho, một trong những người đã giúp ông ta trốn khỏi Hàn Quốc, sau đó nói với chương trình điều tra Unanswered Questions của đài SBS rằng đám tang được quay video vì họ sợ mọi người không tin Cho đã chết.
Nhưng thông báo này chỉ làm dấy lên càng nhiều nghi ngờ. Nhiều tin báo nhìn thấy Cho còn sống. Giấy chứng nhận hỏa táng của ông ta cũng gây hoài nghi, vì ngày cấp dường như trước cả thời điểm ông ta được cho là đã chết.
Chính quyền cho biết không thể xác minh ADN của Cho vì thi thể đã được hỏa táng.
Cuộc điều tra bỏ ngỏ
Dù chính thức tuyên bố Cho đã chết, cảnh sát vẫn giữ tên ông ta trong danh sách truy nã vì gia đình Cho chưa bao giờ làm thủ tục đăng ký khai tử.
Sau đó, một đoạn ghi âm cuộc gọi điện thoại liên quan đến cháu trai của Cho được tiết lộ. Trong cuộc gọi, người cháu nói với một người khác rằng "chú ấy đang vô cùng tức giận" và "chú chỉ có thể nghĩ theo cách này". Cuộc gọi được ghi âm vào tháng 2/2012, trong khi Cho được cho là đã chết ba tháng trước đó.
Phát hiện này khiến vụ án một lần nữa nóng lên. Sau khi cuộc điều tra được mở lại vào tháng 7/2014, cảnh sát và công tố viên tranh đấu giành quyền dẫn dắt.
Phía cảnh sát cáo buộc một công tố viên đã nhận hối lộ từ Cho và yêu cầu lệnh bắt giữ. Các công tố viên bác bỏ yêu cầu này, đồng thời thành lập một đội điều tra đặc biệt gồm 13 người. Sau đó, công tố viên đó bị phát hiện đã nhận hối lộ 3,5 tỷ won.
Bức xúc trước việc chính quyền tập trung vào các quan chức tham nhũng thay vì tìm kiếm Cho, các nạn nhân bắt đầu tự truy dấu. Nhờ kiên trì, họ đã thuyết phục được cháu trai Cho tiết lộ tung tích của Kang Tae-yong, cánh tay phải của Cho, nắm quyền quản lý tài chính của tổ chức.
Tháng 10/2015, Kang bị bắt và bị dẫn độ từ Trung Quốc về nước.
10 ngày sau, cháu trai Cho tự tử. Chỉ hai ngày sau đó, một trợ lý thân cận khác của Cho - người phụ trách hệ thống máy tính và dữ liệu điện tử của đường dây lừa đảo - đã ra đầu thú.
Bảy năm sau khi Cho chạy trốn, vụ án được khôi phục, mang lại hy vọng cho các nạn nhân rằng cuối cùng họ có thể nhận được câu trả lời. Nhưng vào tháng 6/2016, các công tố viên tuyên bố họ tin rằng Cho đã chết và khép lại vụ án, viện dẫn lý do không đủ bằng chứng cho thấy ông ta vẫn còn sống.
Đối với nhiều nạn nhân, quyết định này là một cú sốc lớn. Chính quyền đã thu hồi được 95,2 tỷ won tài sản Cho cất giấu, chia cho 70.000 nạn nhân thì con số đó chỉ tương đương 1,36 triệu won mỗi người - một phần nhỏ so với số tiền mà nhiều người đã bỏ ra.
Mộ của Cho vẫn còn ở công viên tưởng niệm tại tỉnh Bắc Gyeongsang, những câu hỏi chưa được giải đáp quanh cái chết của ông ta cũng còn đó.
Tin Gốc: Vnexpress

