Sáng 14-4, Công an tỉnh Điện Biên cho biết vừa phối hợp với các lực lượng chức năng trong và ngoài nước triệt phá thành công chuyên án lừa đảo công nghệ cao xuyên quốc gia, bắt giữ 55 nghi phạm người Việt Nam, 4 người Trung Quốc.
Trước đó, đầu tháng 3-2026, Công an tỉnh Điện Biên phát hiện một tổ chức tội phạm do người Trung Quốc cầm đầu, cấu kết với người Việt Nam, đi từ Campuchia sang Lào nhằm tiếp tục tổ chức hoạt động lừa đảo.
Tháng 4-2026, Công an tỉnh Điện Biên đã xác lập chuyên án, phối hợp với Cục Cảnh sát hình sự Bộ Công an và Công an tỉnh Bokeo (Lào) để đấu tranh triệt phá.
Công an xác định trong khoảng thời gian 20 ngày (từ giữa tháng 3 đến đầu tháng 4-2026), nhóm nghi phạm đã lừa đảo hơn 5.000 bị hại, chiếm đoạt trên 15 tỉ đồng.
Thủ đoạn nhóm này là lập website giả mạo, tạo nhiều tài khoản ảo trên mạng xã hội, sử dụng sim rác chuyển vùng quốc tế gọi điện cho bị hại, giả danh giao hàng liên quan đến tiêm chủng.
Chúng cung cấp chính xác thông tin cá nhân để tạo lòng tin, “nhờ” chuyển khoản vài nghìn đồng xác nhận đơn hàng.
Sau đó các nghi phạm viện lý do đăng ký nhầm dịch vụ, đe dọa bị trừ tiền hằng tháng, dẫn dụ bị hại truy cập link giả và chuyển tiền để “hủy dịch vụ”.
Bằng kịch bản được dàn dựng sẵn, các nghi phạm từng bước chiếm đoạt toàn bộ tài sản, thậm chí dụ nạn nhân vay tín dụng, rồi chặn các phương thức liên lạc, chiếm đoạt toàn bộ tiền của bị hại.
Tối 10-4, ban chuyên án đồng loạt tiến hành các biện pháp nghiệp vụ, bắt quả tang 55 nghi phạm người Việt Nam, 4 người Trung Quốc, trong đó có đối tượng chủ mưu, cầm đầu Dương Văn Hà đang thực hiện hành vi phạm tội tại phòng làm việc chung thuộc 2 tòa nhà tại tỉnh Bokeo (Lào).
Công an thu giữ hàng trăm thiết bị điện tử, sim rác, máy tính, kịch bản lừa đảo được tổ chức bài bản như “doanh nghiệp ngầm”.
Sau khi bắt giữ ổ nhóm thành công, 55 nghi phạm người Việt Nam cùng tang vật đã được di lý về Việt Nam an toàn qua cửa khẩu Tây Trang vào rạng sáng ngày 12-4 để tiếp tục điều tra, xử lý.
Ban chuyên án giao 4 nghi phạm người Trung Quốc cho Công an tỉnh Bokeo đấu tranh xử lý theo pháp luật Lào.
“Đây là chuyên án chung điển hình trong đấu tranh phòng chống tội phạm có tổ chức, xuyên quốc gia, sử dụng công nghệ cao giữa lực lượng Công an Việt Nam và lực lượng Công an Lào.
Thể hiện bản lĩnh, trí tuệ và năng lực hiệp đồng tác chiến của Công an tỉnh Điện Biên trong đấu tranh với tội phạm công nghệ cao xuyên quốc gia, góp phần bảo vệ tài sản và sự bình yên của nhân dân”, Công an tỉnh Điện Biên nhấn mạnh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Quyền ngắt kết nối với sếp sau giờ làm: Bảo vệ nhân viên hay làm khó cả hai?

Một nhân viên tại Sydney, Australia, kể trước đây sếp hôm nào cũng nhắn tin gọi điện giao việc lúc nửa đêm. Không ai bắt cô phải trả lời, nhưng nếu không, hôm sau sẽ là một ngày "giông bão".
Câu chuyện ấy không xa lạ với hàng triệu lao động hiện đại. Điện thoại thông minh, email và các ứng dụng như Messenger, Zalo hay WhatsApp khiến công việc không còn kết thúc khi rời văn phòng. Sau giờ làm, cuối tuần, kỳ nghỉ, người lao động vẫn có thể bị kéo trở lại guồng quay công việc chỉ bằng một tiếng chuông điện thoại.
Từ thực tế đó, nhiều quốc gia bắt đầu công nhận "right to disconnect" - quyền từ chối trả lời liên lạc công việc ngoài giờ trong những trường hợp không hợp lý. Cùng với sự ủng hộ chính sách này cũng gây tranh cãi gay gắt trong cộng đồng doanh nghiệp, đôi khi chính cả người lao động.
Nhân viên: Trả lời thì phiền, không trả lời thì ngại
Pháp là một trong những quốc gia đầu tiên luật hóa quyền ngắt kết nối vào năm 2017. Còn tại Australia, luật tương tự có hiệu lực từ năm 2024 đối với đa số doanh nghiệp lớn. Canada, Ireland, Bỉ và một số nước châu Âu khác cũng đang xây dựng hoặc áp dụng các quy định tương tự.
Lý do thúc đẩy các chính sách này khá rõ ràng: Ngày càng nhiều người cảm thấy công việc đang lấn át đời sống cá nhân.
Trong một bài viết của Time về luật tại Pháp, nhiều nhân viên mô tả cảm giác "không bao giờ thực sự tan làm". Một quản lý truyền thông nói rằng ngay cả khi đi nghỉ, cô vẫn liên tục kiểm tra email vì sợ bỏ lỡ thông tin quan trọng. Một số người cho biết họ bắt đầu cảm thấy tội lỗi nếu không phản hồi tin nhắn từ sếp vào buổi tối.
Nhiều nghiên cứu về lao động sau đại dịch Covid-19 cũng cho thấy làm việc từ xa khiến ranh giới giữa công việc và cuộc sống riêng bị xóa mờ. Nhân viên ở nhà nhưng luôn trong trạng thái "có thể bị gọi bất cứ lúc nào".
Với nhiều người, quyền ngắt kết nối không đơn thuần là chuyện trả lời email, mà là vấn đề sức khỏe tinh thần.
Các công đoàn tại Australia khi vận động cho luật này đã viện dẫn tình trạng kiệt sức, căng thẳng kéo dài và số giờ làm thêm không lương tăng mạnh. Theo họ, nhiều lao động hiện đại đang phải "tặng miễn phí" cho công ty hàng giờ làm việc mỗi tuần chỉ vì văn hóa luôn online.
Một nhân viên IT được News.com.au dẫn lời cho biết anh từng xem việc phản hồi ngoài giờ là "tinh thần trách nhiệm", cho đến khi nhận ra bản thân gần như không còn thời gian nghỉ thật sự. "Điện thoại rung là tôi căng thẳng ngay lập tức", anh nói.
Nhưng không phải người lao động nào cũng ủng hộ hoàn toàn quyền ngắt kết nối. Một số nhân viên trẻ trong ngành công nghệ hoặc truyền thông cho rằng họ thích mô hình làm việc linh hoạt hơn là tách bạch cứng nhắc. Có người chấp nhận trả lời tin nhắn buổi tối để đổi lại việc được chủ động nghỉ giữa ngày, làm việc từ xa hoặc tự sắp xếp lịch cá nhân.
Trong các cuộc tranh luận ở Australia, một số lao động nói họ không muốn nhà nước "quản lý cách họ giao tiếp với sếp". Theo họ, vấn đề nằm ở văn hóa công ty hoặc sếp trực tiếp, chứ không nhất thiết cần một đạo luật cấm sếp liên lạc công việc với nhân viên sau giờ quy định.
Một nhân viên startup tại Melbourne nói trên truyền thông Australia rằng: "Nếu tôi đang làm dự án với đội ở Mỹ thì việc nhắn tin buổi tối là bình thường. Tôi không cảm thấy mình bị bóc lột".
Điều này cho thấy ngay trong chính giới lao động cũng tồn tại hai cách nhìn: Một bên muốn có ranh giới rõ ràng để bảo vệ đời sống cá nhân, bên còn lại ưu tiên tính linh hoạt và quyền tự thỏa thuận.
Doanh nghiệp: Lao động toàn cầu, áp giờ kiểu gì?
Phản đối từ giới doanh nghiệp khá mạnh, đặc biệt ở các ngành công nghệ, tài chính, logistics và dịch vụ toàn cầu. Hiệp hội doanh nghiệp Australia cho rằng luật có nguy cơ tạo thêm rào cản pháp lý mà không giải quyết được gốc rễ vấn đề.
Lập luận là thị trường lao động hiện đại vận hành theo múi giờ toàn cầu. Một công ty ở Sydney có thể phải làm việc với khách hàng Mỹ hoặc châu Âu, khiến liên lạc ngoài giờ gần như không thể tránh khỏi.
Các doanh nghiệp lo ngại nhân viên sẽ dùng quyền ngắt kết nối như một "lá chắn pháp lý", khiến việc xử lý tình huống khẩn cấp khó khăn hơn.
The Australian dẫn ý kiến của một số nhóm sử dụng lao động cho rằng quan hệ giữa sếp và nhân viên nên được điều chỉnh bằng thỏa thuận và văn hóa doanh nghiệp thay vì luật hóa cứng nhắc.
Một chủ doanh nghiệp nhỏ nói rằng ông không đủ nguồn lực để xây dựng quy trình pháp lý phức tạp về "liên lạc hợp lý" hay "không hợp lý". Theo ông, các công ty lớn có thể thích nghi, nhưng doanh nghiệp nhỏ sẽ chịu gánh nặng lớn hơn.
Một số người còn cho rằng chính sách này có thể tạo tâm lý "đúng giờ là ngắt não", làm giảm tinh thần trách nhiệm nghề nghiệp.
Giới startup là nhóm phản ứng tiêu biểu nhất. Nhiều nhà sáng lập công nghệ cho rằng các công ty khởi nghiệp thường phải vận hành với tốc độ rất cao, nguồn lực hạn chế và môi trường cạnh tranh khốc liệt. Họ lo nếu mọi tương tác ngoài giờ đều bị đặt dưới góc nhìn pháp lý, startup sẽ mất tính linh hoạt vốn là lợi thế sống còn.
Một doanh nhân Australia bình luận: "Khách hàng không quan tâm luật lao động của bạn. Họ chỉ quan tâm sự cố có được xử lý ngay hay không".
Điều thú vị là không phải doanh nghiệp nào cũng phản đối quyền ngắt kết nối. Một số tập đoàn lớn ở châu Âu thậm chí áp dụng chính sách này trước cả khi luật ra đời.
Theo Time, nhiều công ty tại Pháp từng chủ động cài đặt hệ thống chặn email ngoài giờ hoặc khuyến khích nhân viên không gửi thư công việc vào ban đêm. Một số nơi quy định rõ: Email gửi sau giờ hành chính chỉ được xem là "không cần phản hồi ngay".
Lập luận của nhóm doanh nghiệp này khá thực dụng: Nhân viên kiệt sức cuối cùng cũng khiến công ty thiệt hại.
Nhiều nhà quản lý cho rằng văn hóa "always on" tạo cảm giác năng suất cao nhưng thực tế lại làm giảm hiệu quả dài hạn. Người lao động mệt mỏi hơn, khó tập trung hơn và nghỉ việc nhiều hơn.
Một số chuyên gia nhân sự ở Australia nhận định quyền ngắt kết nối buộc sếp phải lập kế hoạch tốt hơn thay vì "dựng" nhân viên giữa giấc. Nếu công việc liên tục cần xử lý ngoài giờ, đó có thể là dấu hiệu doanh nghiệp đang vận hành thiếu hiệu quả.
Nhiều công ty cũng nhìn thấy lợi ích, trong bối cảnh lao động trẻ ngày càng coi trọng work-life balance - cân đối công việc và cuộc sống, việc cam kết tôn trọng thời gian cá nhân trở thành lợi thế tuyển dụng. Một số doanh nghiệp tại châu Âu quảng bá quyền ngắt kết nối như một phần của "phúc lợi mềm", thu hút người tài.
Hiệp hội Luật sư Quốc tế (IBA) trong một phân tích về Canada và Australia cho biết ngày càng nhiều doanh nghiệp nhận ra rằng việc bảo vệ sức khỏe tinh thần của nhân viên không còn chỉ là vấn đề đạo đức mà còn liên quan trực tiếp đến hiệu suất và khả năng giữ người.
"Ngắt kết nối" không phải cắt đứt hoàn toàn
Thực ra, phần lớn các đạo luật ngắt kết nối của các nước hiện nay không cấm tuyệt đối việc liên lạc ngoài giờ.
Luật Australia chẳng hạn không quy định sếp không được gọi điện sau giờ làm. Thay vào đó, người lao động có quyền từ chối những liên lạc "không hợp lý".
Cơ quan Fair Work Ombudsman của Australia cho biết khi xem xét một liên lạc có hợp lý hay không, cơ quan chức năng sẽ cân nhắc nhiều yếu tố: tính chất công việc, mức độ khẩn cấp, trách nhiệm của nhân viên, việc có được trả phụ cấp trực ca hay không...
Nói cách khác, quyền ngắt kết nối không nhằm xóa bỏ hoàn toàn liên lạc ngoài giờ, mà chủ yếu đặt ra giới hạn cho văn hóa "luôn luôn phải phản hồi".
Thực tế, tranh luận lớn nhất không nằm ở việc có nên liên lạc ngoài giờ hay không, mà ở câu hỏi: Đâu là giới hạn hợp lý giữa công việc và đời sống cá nhân trong thời đại số?
Điều khiến quyền này trở thành đề tài gây tranh cãi là bởi nó phản ánh xung đột lớn hơn của lao động hiện đại.
Người lao động muốn được bảo vệ khỏi áp lực vô hình của công nghệ và văn hóa luôn online. Nhưng doanh nghiệp cũng muốn duy trì sự linh hoạt trong một nền kinh tế toàn cầu hóa và cạnh tranh tốc độ cao.
Ngay cả trong từng nhóm cũng không tồn tại sự đồng thuận tuyệt đối. Có nhân viên xem quyền ngắt kết nối là "cứu cánh" cho sức khỏe tinh thần, nhưng cũng có người coi đó là sự can thiệp không cần thiết. Có doanh nghiệp tin rằng nghỉ ngơi giúp năng suất bền vững hơn, nhưng cũng có nơi lo ngại luật sẽ bóp nghẹt tính linh hoạt.
Do vậy nhiều quốc gia hiện nay đang chọn cách tiếp cận mềm hơn: không cấm đoán tuyệt đối, không buộc mọi công ty vận hành giống nhau, mà tạo ra nguyên tắc để người lao động có quyền nói "không" trong những tình huống bị làm phiền quá mức.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Mạo danh công an, làm giả lệnh bắt tạm giam để lừa các cụ già giao tiền, vàng

Ngày 25-6, Tòa án nhân dân TP Hà Nội tuyên phạt Phan Văn Long (57 tuổi, trú TP.HCM) 14 năm 6 tháng tù và Nguyễn Ngọc Kịp (40 tuổi, trú Cần Thơ) 13 năm 6 tháng tù cùng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Long và Kịp bị cáo buộc biết rõ đồng phạm sử dụng thủ đoạn mạo danh công an, viện kiểm sát, tòa án để chiếm đoạt tài sản của người già nhưng vẫn tham gia với vai trò đi nhận tiền, vàng từ các nạn nhân.
Theo hồ sơ vụ án, trưa 17-2-2025, bà Sen (77 tuổi, ở Hà Nội) nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông tự xưng là cán bộ xử lý hồ sơ của Viettel.
Người này thông báo có người sử dụng thông tin cá nhân của bà để đăng ký thuê bao điện thoại và đang nợ cước hơn 2 triệu đồng. Sau đó, kẻ lừa đảo nói sẽ kết nối với Công an TP Hà Nội để hỗ trợ giải quyết.
Ít phút sau, một người mặc trang phục công an gọi video qua Zalo cho bà Sen. Người này khẳng định số điện thoại của bà liên quan đến một đường dây lừa đảo tại Ngân hàng SCB và hoạt động mua bán ma túy.
Cuộc gọi tiếp tục được chuyển cho một người khác tự xưng là lãnh đạo Tòa án nhân dân tối cao. Người này thông báo bà Sen đang nằm trong diện điều tra của một chuyên án lớn, đồng thời hỏi chi tiết về tài khoản ngân hàng và tài sản đang sở hữu.
Khi biết bà có hơn 1 tỉ đồng gửi tiết kiệm, nhóm lừa đảo yêu cầu phải rút toàn bộ số tiền giao cho cơ quan chức năng để "thanh tra nguồn gốc". Nhóm này cam đoan nếu xác minh là tài sản hợp pháp sẽ hoàn trả đầy đủ.
Tin rằng mình thực sự liên quan đến vụ án hình sự, bà Sen lo sợ ảnh hưởng đến bản thân và gia đình nên đồng ý làm theo.
Ngày hôm đó, Long và Kịp nhận chỉ đạo từ Lê Huỳnh Như (32 tuổi, trú Cần Thơ, hiện đang bỏ trốn) thông qua nhóm Telegram mang tên "Nhóm chốt lương". Theo cáo trạng, trong nhóm này còn có một số người khác chưa xác định được lai lịch.
Đáng chú ý, nhóm lừa đảo còn làm giả văn bản mang tên "Lệnh bắt tạm giam" rồi gửi cho Long và Kịp, hướng dẫn sử dụng để đe dọa nếu nạn nhân không chịu giao tiền.
Chiều cùng ngày, Long và Kịp đến khu chung cư nơi bà Sen sinh sống, chia nhau đứng cảnh giới ở nhiều vị trí. Sau khi xác định không có người theo dõi, Long tiếp cận nhận tiền từ bà Sen, bỏ vào ba lô mang theo rồi nhanh chóng rời đi.
Số tiền chiếm đoạt được sau đó được chuyển cho mẹ của Như. Long được trả công 15 triệu đồng, còn Kịp nhận 5 triệu đồng, cáo trạng nêu.
Chỉ một ngày sau, nhóm lừa đảo tiếp tục sử dụng kịch bản tương tự với ông Thủy (76 tuổi, ở Hà Nội).
Những người này gọi điện tự xưng là cán bộ Phòng cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội và lãnh đạo Viện kiểm sát tối cao, thông báo thông tin cá nhân của ông đã bị kẻ xấu lợi dụng để mở tài khoản ngân hàng phục vụ hoạt động mua bán ma túy.
Nhóm lừa đảo yêu cầu ông phải giao nộp toàn bộ tiền, tài sản để phục vụ điều tra, nếu không sẽ bị bắt tạm giam. Không chỉ vậy, nhóm này còn yêu cầu ông Thủy viết đơn xin thanh tra tài sản và đơn xin tại ngoại để nộp kèm hồ sơ.
Tin rằng mình đang đối mặt với nguy cơ bị bắt giữ, cụ ông đã gom toàn bộ 5,2 cây vàng tiết kiệm giao cho các đối tượng, đồng thời viết hai lá đơn theo yêu cầu. Hai bị cáo Long và Kịp tiếp tục được giao nhiệm vụ đến nhà ông Thủy ở huyện Phú Xuyên nhận số vàng trên.
Sau khi lấy túi nilon chứa nhiều nhẫn vàng cùng hai lá đơn "xin tại ngoại", cả hai di chuyển về khu vực phường Nghĩa Đô thì bị lực lượng công an kiểm tra, phát hiện và bắt giữ.
Lời khai tại phiên tòa và hồ sơ vụ án thể hiện Long, Kịp đều nhận thức rõ đây là số tiền, vàng có được từ hành vi lừa đảo nhưng vẫn tham gia nhận tài sản để hưởng tiền công. Đối với Lê Huỳnh Như, do đang bỏ trốn nên cơ quan điều tra đã tạm đình chỉ điều tra, khi bắt được sẽ xử lý theo quy định.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Hơn 20 năm mất tích bí ẩn của nữ sinh viên điều dưỡng sau tai nạn xe hơi

Nữ sinh viên "bốc hơi" sau vụ va chạm bí ẩn
Tháng 2/2004, Maura Murray gặp tai nạn xe ở vùng nông thôn New Hampshire (Mỹ) rồi sau đó biến mất một cách bí ẩn, hơn 20 năm qua không tìm thấy dấu vết.
Thời điểm mất tích, Murray mới 21 tuổi, là sinh viên điều dưỡng tại trường Đại học Massachusetts ở Amherst.
Theo đó, 19h27 ngày 9/2/2004, bà Faith Westman gọi điện cho cảnh sát ở thị trấn Haverhill, New Hampshire để báo cáo về vụ tai nạn xe hơi trên quốc lộ 112. Một chiếc Saturn màu đen dường như bị mắc kẹt trong con mương gần nhà bà. Nhân viên trực tổng đài cho biết sẽ cử một sĩ quan đến hiện trường.
Đến 19h42, nhà chức trách nhận được một cuộc gọi khác về vụ tai nạn, lần này là từ một tài xế xe buýt. Ông báo cáo rằng tài xế là một phụ nữ trẻ, có vẻ "hoảng loạn" nhưng không bị thương.
Tài xế xe buýt cho biết đã đề nghị cô gái gọi cảnh sát đến hiện trường tai nạn, nhưng cô nói đã gọi dịch vụ cứu hộ. Tuy nhiên, ông vẫn gọi cảnh sát khi về đến nhà - cách hiện trường khoảng 100m. Ông nói rằng không thể nhìn thấy xe của cô gái từ nhà mình, nhưng thấy những chiếc xe khác đi ngang qua đoạn đường đó.
Đến 19h46, viên cảnh sát đầu tiên đến hiện trường nhưng không thấy Maura đâu. Chiếc xe bị khóa, túi khí đã bung, và các dấu hiệu tại hiện trường cho thấy xe lao khỏi đường, đâm vào nhiều cây, xoay tròn và dừng lại ở làn đường ngược chiều. Một hộp rượu và một chai Coca-Cola chứa chất lỏng màu đỏ có mùi cồn được tìm thấy trong xe, cùng bản đồ chỉ đường đến Burlington, Vermont.
Nhà chức trách xác định người mất tích là Maura Murray – một cô gái được miêu tả là "con nhà người ta", vừa học giỏi vừa năng động trong thể thao.
Những dấu hiệu bất ổn
Gia đình Maura cho biết, cô từng đối mặt một số vấn đề cá nhân: 3 tháng trước khi mất tích, cô bị bắt vì sử dụng số thẻ tín dụng bị đánh cắp, nhưng cáo buộc sẽ được bãi bỏ nếu giữ hành vi tốt; 4 ngày trước khi biến mất, cô suy sụp sau một cuộc gọi với chị gái đang gặp rắc rối do nghiện rượu. Tuy nhiên, người thân khẳng định cô không có ý định tự tử.
Ngày 9/2/2004, Maura rời ký túc xá mà không thông báo ai. Cô gửi email cho giáo sư để xin nghỉ học vì gia đình có người qua đời nhưng bố mẹ cô cho biết, trong nhà chẳng có ai vừa qua đời cả.
Maura còn gọi điện cho chủ căn hộ cũ tại Bartlett, New Hampshire, tìm thông tin đặt phòng khách sạn tại Vermont nhưng không đặt phòng, rút tiền từ ATM, mua rượu, lấy giấy tờ liên quan vụ tai nạn xe. Lần cuối cùng Maura sử dụng điện thoại là lúc 16h37.
Khoảng 19h27–19h46, các cuộc gọi báo cáo tai nạn được thực hiện, nhưng chỉ vài phút sau đó, Maura đã biến mất.
Giả thuyết về vụ mất tích
Có rất nhiều giả thuyết được đặt ra cho sự biến mất bí ẩn của Murray.
Một trong những giả thuyết ban đầu của cảnh sát là Maura đã lên kế hoạch tự tử hoặc bị ám ảnh bởi ý nghĩ tự tử sau vụ tai nạn xe hơi cuối cùng. Nhưng nhiều người thân thiết khẳng định rằng cô sẽ không bao giờ tự kết liễu đời mình.
Một giả thuyết khác cho rằng Maura hoảng loạn sau khi gây tai nạn chỉ vài giờ sau khi làm hư hại xe của bố và đã bỏ trốn khỏi khu vực để tránh gặp rắc rối. Xét đến lượng rượu được tìm thấy tại hiện trường và chai Coca-Cola có khả năng chứa đầy rượu, nhà chức trách tin rằng Maura đã uống rượu và không muốn mạo hiểm phá hỏng hồ sơ "hành vi tốt" sau vụ gian lận thẻ tín dụng.
Một số người suy đoán rằng cô đã bắt đầu cuộc sống mới ở đâu đó để trốn tránh các vấn đề pháp lý và những rắc rối cá nhân. Nhà chức trách thừa nhận khả năng Maura vẫn còn sống ở đâu đó, nhưng cho rằng điều này cực kỳ khó xảy ra.
Trong khi đó, nhà báo điều tra Meggie Freleng cho rằng Maura đã bị sát hại trong tay một kẻ giết người hàng loạt mà cảnh sát chưa tìm ra, rằng Murray không phải nạn nhân duy nhất của hắn.
Nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick đã tìm đến nhà ngoại cảm Allison DuBois để "giải quyết" vụ án. Allison DuBois nói rằng cô ấy hoàn toàn không biết gì về Maura Murray hoặc về bất kỳ nghi vấn nào xung quanh sự biến mất của Murray trước khi cô đến New Hampshire. Thông qua tên, hình ảnh và sinh nhật của Murray, Allison đã đưa ra những ấn tượng của mình về vị trí của Murray.
Khi được hỏi rằng liệu Murray còn sống hay không, Allison nói rằng: "Cảm giác của tôi là cô ấy không còn sống nữa. Murray đã đi nhờ xe ô tô của một người đàn ông và phải có những đồng phạm giúp đối tượng che đậy tội ác này. Cô ấy không phải là nạn nhân duy nhất và đã bị đưa đến một nơi mà kẻ giết người nói rằng sẽ có cả những người khác nữa".
Tiếp tục tiến trình vụ án, cựu cảnh sát và nhà điều tra tư nhân John Smith đã đưa cho nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick các mảnh gỗ mà anh ta thu được từ một tủ quần áo bên trong ngôi nhà khung hình chữ A. Có những lời đồn đoán rằng Murray đã bị một người đàn ông sát hại trong căn nhà đó, nằm cách không xa nơi diễn ra vụ đâm xe.
Nhà khoa học Forensic Lori Baker nói với Freleng và Roderick rằng các mảnh gỗ đã thử nghiệm hoàn toàn dương tính với máu người. Sau đó, Freleng đã gửi kết quả đến Cảnh sát Tiểu bang New Hampshire. Chuck West thuộc Tổ chức Cold Case của New Hampshire đã nói với họ rằng mẫu máu từ các mảnh gỗ đã quá lâu nên không thể xác định được đó có phải là máu của Murray hay không. Tuy nhiên, Chuck West cũng nói rằng họ sẽ kiểm tra lại vụ việc.
Tháng 9/2021, Cảnh sát bang New Hampshire công bố phát hiện mảnh xương người tại Loon Mountain, cách North Haverhill 25 dặm, nhưng kết quả phân tích đồng vị carbon xác định hài cốt không thuộc Maura. Gia đình vẫn tiếp tục tìm kiếm với quyết tâm đưa con gái về nhà.
Cho đến nay, Maura Murray vẫn là một ẩn số: Cô biến mất chỉ sau vài giờ từ khi rời Amherst đến vụ tai nạn ở Haverhill, để lại một chiếc xe hỏng, một số đồ đạc, và hàng loạt câu hỏi chưa lời giải đáp.
Vụ việc trở thành biểu tượng của những kỳ án mất tích bí ẩn nhất, khiến công chúng, nhà chức trách và những nhà điều tra nghiệp dư tiếp tục quan tâm suốt hơn 2 thập kỷ qua.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

