Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không “ăn cơm trước kẻng”. Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn gái quen nhau được gần năm tháng, chủ yếu là yêu xa. Chúng tôi đã nắm tay, ôm hôn nhau. Hôm rồi tôi rủ bạn gái đi du lịch xa vào dịp lễ 30/4 - 1/5 và cô ấy đã đồng ý. Vào dịp này, tôi muốn tiến thêm bước nữa với bạn gái, gần gũi hơn nhưng không biết làm vậy có khiến cô ấy sợ không? Hoặc nếu tôi giữ khoảng cách, giữ gìn cho bạn gái liệu có bị cô ấy nghĩ là tôi có vấn đề về sinh lý không nhỉ? Mong mọi người cho tôi ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc xong bài viết này có lẽ mọi người sẽ chỉ trích tôi rất nhiều. Tôi vẫn viết, bởi lúc này cô độc vô cùng, lòng nặng trĩu, muốn trải lòng. Tôi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc (trừ lúc bố uống rượu), nhưng rất khó khăn về mặt tài chính, chuyển nhà trọ như cơm bữa. Tuổi thơ của tôi sáng đi học, trưa lóc cóc phụ mẹ bán hàng. Là những trận đòn roi đến thâm tím khi bố uống rượu hay bực mình (do lúc sinh tôi bố còn quá trẻ, chưa hề chín chắn như bây giờ). Là chiều chiều bế em đi vòng vòng xóm đút cháo cho em ăn (hôm nào nó ăn lâu quá, tôi đói là ăn hết luôn, về nói là em ăn hết rồi). Là lúc nào cũng mong ngóng bố dẫn đến chỗ ông bạn buôn ve chai để xin mượn từng quyển truyện thiếu trang về đọc.
Tính cách tôi bây giờ cũng ảnh hưởng phần nhiều từ những nhân vật chính: quân tử, thương người, sống tình cảm nhưng đôi khi rất nổi loạn, sống không theo quy tắc, luôn muốn làm điều khác biệt. Tôi nghiện đá banh đến tột độ. Tuổi thơ cứ thế trôi đi, ngẫm lại nhiều lúc thấy tủi thân nhưng vẫn đẹp và đáng nhớ vô cùng vì vô lo vô nghĩ, chẳng biết ngại, chẳng biết yêu, chẳng phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen, ích kỷ ngoài kia.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 12, thời điểm tôi có những rúng động tình cảm đầu đời, thời điểm của sự nổi loạn, như chiếc lò xo bị nén quá lâu bung ra một cách mạnh mẽ nhất khi có những chất xúc tác cần thiết. Tôi cùng đám bạn cúp học đá banh, chơi game, sau cùng là cờ bạc, đề đóm, cá độ đá banh. Kết quả là tôi rớt đại học, bắt đầu cảm nhận được thế nào là áp lực. Tôi đi bụi lần đầu, được hai tháng mẹ tìm về, rồi đi làm công nhân được hai tháng. Tôi biết thế nào là kiếm tiền khó lắm, làm công vất vả lắm. Tôi lại quyết tâm thi lại. Năm đầu tôi bình thường như chúng bạn, có quen một cô gái. Tôi hết mực đối xử tốt với cô ấy, vậy mà lại bị phản bội. Từ đó tôi rút ra kinh nghiệm: "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo".
Theo học ngành mình không thích cộng thêm việc gia đình không có điều kiện mua máy tính, tôi chỉ cố gắng được năm rưỡi. Cuối năm thứ hai tôi chán nản, gặp lại tụi bạn cũ, lại lao vào vòng cá độ với mục tiêu duy nhất là kiếm được cái máy tính xài. Đời không như là mơ, tôi thua nhiều hơn thắng, lấy tiền học trả nợ rồi không tiền đóng học, rồi tôi bỏ học. Mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Tôi quen cô ấy, một "nấm lùn dễ thương". Trong khoảng thời gian tôi suy sụp nhất, thiếu thốn đủ điều, cô ấy luôn bên cạnh tôi. Tôi cũng đi làm khá nhiều việc: phụ nhà hàng tiệc cưới, làm quán nhậu, làm công nhân, phục vụ trò chơi nhưng trong lòng vẫn ảo tưởng sẽ kiếm tiền qua cá độ đá banh. Tôi giấu bạn gái, tiếp tục chơi, lại thua nhưng không bỏ. Bạn gái đứng ra vay mượn giúp tôi. Ngoài ra cô ấy còn có một động lực, một khát khao vươn lên mà tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi yêu và thương bạn gái rất nhiều nhưng thật ngu ngốc khi không biết cách đối xử với cô ấy.
Trong khi cô ấy hết lòng vun vén cho tình cảm của hai đứa, hy sinh mọi thứ, tôi lại thường xuyên bỏ mặc, đôi khi bực mình hoặc tức giận là lại dễ dàng nói chia tay bạn gái. Tính ra tôi đã đòi chia tay đến 3-4 lần rồi. Vậy mà trong mọi lần cô ấy luôn là người chủ động làm lành, năn nỉ tôi quay lại. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không thể sống thiếu tôi. Cách đây vài ngày, vì đang chán nản chuyện tiền bạc, tôi đã dại dột đòi chia tay. Không như mọi lần, cô ấy im lặng. Sau vài ngày tôi chịu không nổi chủ động xin quay lại thì biết đã mất bạn gái thật rồi.
Qua quan sát và một vài thông tin, tôi sốc vô cùng khi biết cô ấy đã có người mới, là bạn cũ hồi cấp hai của tôi. Tôi trách mình quá ngu ngốc, ích kỷ, luôn che giấu cảm xúc. Tôi còn quá yêu cô ấy, nghĩ cô ấy cần người mới để bên cạnh lúc suy sụp. Cô ấy bảo quen người này rồi xác định rõ tình cảm mới tính tiếp. Tôi tự nhủ lòng mình, nếu cô ấy cho cơ hội sẽ quay lại ngay lập tức và trân trọng. Thế nhưng cậu ấy lại là bạn cũ của tôi, tôi không biết phải làm sao nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.
Tin Gốc: Vnexpress

