Con mèo rừng có tên Echo được một người dân mua về nuôi khi mới khoảng 20 ngày tuổi. Trong quá trình nuôi nhốt, nó bị cụt hoàn toàn phần đuôi – bộ phận quan trọng giúp giữ thăng bằng và hỗ trợ săn mồi. Những tháng đầu đời, Echo sống như mèo nhà, ăn thức ăn nấu chín thay vì phát triển các kỹ năng sinh tồn trong tự nhiên.
Khi nhận ra việc nuôi giữ động vật hoang dã là không đúng quy định, người nuôi đã tự nguyện bàn giao Echo cho Trung tâm Bảo tồn Động vật hoang dã tại Việt Nam (Save Vietnam’s Wildlife) vào giữa năm 2025. Tại đây, con mèo rừng được chăm sóc, phục hồi tập tính và sống trong môi trường bán hoang dã. Tuy nhiên, do mất đuôi và thiếu kỹ năng sinh tồn từ nhỏ, Echo không còn đủ khả năng để quay về rừng. Hình ảnh con mèo rừng có nhiều biểu cảm dễ thương, dù không còn phần đuôi vẫn cố gắng sống tốt nhận nhiều lượt chia sẻ, quan tâm trên mạng xã hội.
Cái tên Echo mang ý nghĩa “âm vang”, như một lời nhắc nhở vọng lại từ câu chuyện không nên lặp lại. Echo được Trung tâm Save Vietnam’s Wildlife giữ lại với vai trò “đại sứ giáo dục”, góp phần nâng cao nhận thức cộng đồng rằng việc nuôi nhốt động vật hoang dã có thể làm thay đổi cuộc đời của chúng. Yêu động vật hoang dã đúng cách là để chúng được sống trong môi trường tự nhiên, không nuôi nhốt, không mua bán và không tiêu thụ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Ngôi chùa cổ bên bờ Thạch Hãn: Mối thâm tình ít người biết với chùa Thiên Mụ

Mùa Phật Đản đến, những lá cờ 5 màu mang biểu tượng của giác ngộ, hòa bình và tinh thần đoàn kết lại phấp phới bên bờ Thạch Hãn, nơi tọa lạc của chùa Long An (xã Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị). Ngôi chùa cổ này luôn đứng vững sau nhiều biến cố thăng trầm của lịch sử.
Theo đại đức Thích Nguyên Hải, chùa Long An được xây dựng trên nền của một ngôi chùa làng cũ có tên là Đông An. Chưa xác định được chùa Đông An có từ khi nào, nhưng từ các thông tin của người dân địa phương, chùa được thành lập trong giai đoạn chúa Nguyễn.
"Theo văn hóa của người Việt thì dân tới đâu lập chùa tới đó, ngôi chùa Đông An được lập bởi dân làng Nhan Biều. Theo sử sách, làng Nhan Biều được thành lập cũng vào khoảng giai đoạn chúa Nguyễn chọn Quảng Trị làm nơi lập trấn", đại đức Thích Nguyên Hải nói.
Cũng theo đại đức Thích Nguyên Hải, đến nay vẫn chưa có một tài liệu cụ thể nào về lịch sử và sự phát triển của chùa Đông An sau đó như thế nào, nhưng vào cuối thế kỷ 19, một lương y họ Diệp có tiếng tại làng Long Hưng (nay là xã Hải Lăng) đã mua lại khu đất của chùa Đông An và lập ra chùa Long An. Những vết tích của chùa Đông An hiện đã bị xóa sạch bởi chiến tranh và thời gian.
"Vị thầy thuốc này tên là Diệp Văn Kỷ, sau khi lập chùa, người lấy tên của 2 địa danh là làng Long Hưng và chùa Đông An để đặt thành tên Long An cho chùa. Thầy thuốc Diệp Văn Kỷ chính là thân phụ của trưởng lão hòa thượng Thích Đôn Hậu, nguyên trụ trì chùa Thiên Mụ ở Huế. Cũng từ lý do đó mà chùa Long An ngày nay được xây dựng với kiến trúc, phong thủy tương đồng với chùa Thiên Mụ với cổng tam quan hướng ra sông", đại đức Thích Nguyên Hải nói.
Giai đoạn 1966 - 1967, chùa do cố ni trưởng Thích Nữ Diệu Lý trụ trì nên người dân trong vùng thường gọi là chùa Sư Nữ. Thời điểm ấy, chiến sự diễn ra ác liệt quanh khu vực chùa. Để đảm bảo an toàn cho tăng ni, phật tử và người dân nương náu tại đây, ni trưởng Thích Nữ Diệu Lý đã đưa mọi người vào Đà Nẵng, lập nên chùa Quang Minh ngày nay.
Đến năm 1985, hòa thượng Thích Hải Tạng theo lời chỉ dạy của hòa thượng Thích Đôn Hậu đã từ Huế ra Quảng Trị trông coi, xây dựng chùa Long An và làm trụ trì chùa cho đến ngày nay.
"Theo như lời trụ trì kể lại, ngày đến nhận chùa, trong khu vực này là một bãi đất loang lổ hố bom, chùa chỉ còn sót lại vài mảnh tôn cùng một bức tượng Phật được đúc từ ngày thành lập chùa Long An. Bức tượng Phật lúc đó cũng hư hại bởi bom đạn, sau đó được đem đi sửa lại, mạ vàng và nay đang đặt ở chánh điện của chùa", đại đức Thích Nguyên Hải chia sẻ.
Năm 2007, chùa Long An được trùng tu toàn diện, xây dựng nhà khách, chánh điện. Năm 2025 cổng tam quan của chùa được tu sửa lại, vì nằm ở sát sông nên chùa đã nhiều lần được nâng nền tránh nước lũ.
Trải qua nhiều biến cố của lịch sử chùa Đông An cũng như Long An hôm nay không chỉ là chốn tâm linh bình yên bên dòng Thạch Hãn mà còn là chứng nhân lặng lẽ của lịch sử và là minh chứng sức sống bền bỉ của Phật giáo tại "đất lửa" Quảng Trị.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Trên đường nát, dưới sông lở: Cuộc sống đảo lộn của người dân Phú An, TP.HCM

Nhiều hộ dân tại tuyến đường Đê Bao thuộc phường Phú An (TP.HCM) vừa đồng loạt gửi đơn phản ánh về tình trạng xe quá tải "băm nát" đường Đê Bao, gây bụi bẩn. Trong khi dưới sông tàu lớn ra vào cảng làm sạt lở đất, cùng tình trạng ô nhiễm từ xưởng sản xuất khiến người dân vô cùng bức xúc.
Theo phản ánh của các hộ dân tại đây (khu phố Tân An 5 và Tân An 9, phường Phú An, TP.HCM), những năm gần đây, cuộc sống của họ bị đảo lộn kể từ khi các cảng bến thủy nội địa và nhà máy sản xuất viên nén đi vào hoạt động rầm rộ. Tuyến đường Đê Bao vốn bình yên, nay trở thành nỗi ám ảnh với những "ổ khủng long" chằng chịt.
Dù ngay đầu đường Đê Bao có biển cấm xe trên 10 tấn (cấm xe có tổng tải trọng trên 10 tấn lưu thông trên đê), nhưng hàng loạt xe container loại 20 - 40 feet vẫn ngang nhiên ra vào.
Anh Nguyễn Tiến Hà (ở đường Đê Bao) bức xúc cho biết: "Hồi xưa đây là tuyến đường rất tấp nập khách du lịch, vườn trái cây yên bình. Nhưng 3 năm nay, các công ty mọc lên, xe container ra vào phá nát con đường. Những cái ổ gà bây giờ là ổ khủng long, xe máy không thể đi nổi, người dân quanh đây sống rất khổ".
Không chỉ hư hỏng hạ tầng, tình trạng ô nhiễm môi trường cũng ở mức báo động. Chị Phạm Kim Châu (ở đường Đê Bao) cho biết bụi từ hoạt động vận chuyển và sản xuất viên nén bao phủ khắp nơi.
"Gió hướng nào là dân hướng đó chết. Bụi ngộp và hôi lắm. Nhà lúc nào cũng phải đóng cửa, lau chùi không biết bao nhiêu lần cho xuể. Tôi đi khám bệnh, bác sĩ kết luận bị dị ứng khói bụi, tốn tiền triệu mua thuốc mà vẫn không hết ngứa".
Nỗi lo của người dân không chỉ dừng lại trên bộ mà còn dưới nước. Nhánh sông Thị Tính đoạn qua khu vực này chỉ rộng khoảng 100 m, nhưng thường xuyên đón các tàu lớn dài trên 70m ra vào cảng. Việc tàu trọng tải lớn quay đầu, nổ máy công suất cao đã gây ra tình trạng xói mòn, sạt lở nghiêm trọng sát vách nhà dân.
Ông Trà Văn Cư (ở đường Đê Bao) là một trong những hộ chịu ảnh hưởng nặng. Trong đơn phản ánh, ông Cư cho biết khu đất của gia đình bị tàu của các cảng khi quay đầu, đậu đỗ đã làm sạt lở, lún đất với chiều dài 97 m dọc bờ sông, chiều sâu sụt lún từ 0,6 m - 0,9 m. Các cọc cấm theo đất của gia đình bị đẩy ra xa bờ sông từ 1 - 2 m. Tương tự, đất của bà Vũ Thị Xuân Hương và bà Võ Tuyết Minh (đối diện cảng) cũng bị chân vịt tàu lớn đánh sạt lở toàn bộ hàng rào và cọc cừ, khiến đất đai trôi xuống lòng sông.
Người dân đã nhiều lần phản ánh nhưng tình trạng "trên phá đường, dưới lở sông" vẫn chưa được khắc phục triệt để.
Chiều 28.5, có mặt trực tiếp tại khu vực người dân phản ánh, chúng tôi ghi nhận đầu đường Đê Bao dù có biển cấm xe có tổng tải trọng trên 10 tấn lưu thông trên đê nhưng nhiều xe đầu kéo, container chở hàng hóa vẫn di chuyển trên tuyến đường này.
Những chiếc xe di chuyển kéo theo bụi mù bay xộc vào nhà dân. Tại khu đất nhà ông Trà Văn Cư sát mé sông bị sạt lở, sụt lún nghiêm trọng, ông phải căng dây, đặt biển báo nguy hiểm quanh khu đất.
Cùng ngày, chúng tôi cũng ghi nhận, các công nhân đang dùng xe cuốc để san lấp, dặm vá lại những đoạn đường đê "ổ gà, ổ voi" xuống cấp. Những chiếc xe tải chở nước để tưới dọc theo tuyến đường này để giảm bụi. Đường tuy được dặm vá, phun nước nhưng rất khó di chuyển do gồ ghề và đầy bụi.
Trao đổi với PV Báo Thanh Niên, lãnh đạo UBND phường Phú An cho biết, địa phương đã nắm được phản ánh của người dân và đã mời các doanh nghiệp lên làm việc.
Về việc dặm vá đường, phường đã yêu cầu các doanh nghiệp cam kết cùng chia sẻ kinh phí để dặm vá các ổ voi, ổ gà và thực hiện tưới nước giảm bụi thường xuyên.
Về giải pháp căn cơ, UBND phường đã hướng dẫn các doanh nghiệp xin chủ trương của thành phố để thực hiện dự án xã hội hóa, nâng cấp toàn bộ tuyến đường Đê Bao. "Nếu sớm được thống nhất chủ trương, dự kiến cuối quý 2 hoặc đầu quý 3 năm nay sẽ triển khai thi công để đảm bảo an toàn cho dân đi lại", lãnh đạo phường Phú An thông tin.
Về xử lý xe quá tải, phường đã họp liên ngành và kiến nghị Trạm Cảnh sát giao thông Tây Bắc cùng Chi cục Thủy lợi tăng cường tuần tra, xử lý nghiêm các phương tiện vi phạm tải trọng.
Về vấn đề sạt lở, lãnh đạo phường cho rằng việc sạt lở trên sông có nhiều nguyên nhân khách quan do lưu lượng tàu thuyền trên sông Sài Gòn và sông Thị Tính rất lớn. Tuy nhiên, phường sẽ tiếp tục phối hợp với các cơ quan quản lý đường thủy để kiểm tra, đánh giá cụ thể mức độ tác động của các tàu vào cảng đối với đất ven sông của hộ dân.
Cũng theo lãnh đạo UBND phường, khu vực phía trong rạch nằm trong quy hoạch phát triển đô thị. Trong thời gian tới, địa phương sẽ triển khai các dự án thu hồi đất theo quy hoạch. Trước mắt, người dân mong mỏi chính quyền sớm có biện pháp mạnh tay để ngăn chặn xe quá tải, hoạt động sản xuất gây bụi bẩn, sạt lở tại đây trả lại môi trường sống trong lành và an toàn cho khu dân cư.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người mẹ nghèo quét rác cho con nuôi ăn học ở Cần Thơ, thương hơn máu mủ
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tin Gốc: Thanh Niên

