Tôi là tác giả của bài viết: 30 tuổi, tôi có nhà ba tỷ và lương 50 triệu như thế nào 10 năm về trước. Cảm ơn quý độc giả đã đưa rất nhiều phản hồi thú vị và bổ ích. Sau 10 năm, tôi lại viết bài này như là một cách để nhìn lại, cũng như chia sẻ với quý độc giả về những nhân sinh quan của tôi và mong tiếp tục nhận được những sự đồng hành. Nhiều bạn bè đã nhận ra tôi sau khi bài cũ được đăng nên lần này tôi sẽ hạn chế chia sẻ những thông tin cụ thể liên quan đến tài chính.
Sau 10 năm, giờ tôi đã là một chuyên gia được biết đến khá nhiều trong lĩnh vực của mình, đang là giám đốc chức năng của một công ty đa quốc gia. Tôi tiếp tục với công việc đào tạo và tư vấn, với mức thù lao một ngày bằng nhiều lần lương tháng của một nhân viên văn phòng. Tôi đã có hai con, một trai một gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. Trong 10 năm qua, tôi và gia đình cũng từng gặp biến cố thập tử nhất sinh. May mắn cả nhà đều bình an. Nhìn lại chặng đường vừa qua, các “triết lý sống” đã chia sẻ trước đây vẫn được giữ nguyên vẹn và là nền tảng cho cuộc đời mình. Ở tuổi 40, tôi xin phép được chia sẻ thêm vài góc nhìn từ chính trải nghiệm của mình. Hy vọng có ích với mọi người.
“May mắn thuộc về kẻ mạnh”: Mặc dù tiêu đề chỉ mang tính chất câu view, nhưng thông điệp tôi muốn truyền tải rằng, may mắn chỉ thực sự đến với những ai sẵn sàng và đủ năng lực để đón nhận nó. Chúng ta hay nhìn sự thành công của một người tựa như nhìn phần nổi của tảng băng trôi trên mặt nước và cho rằng họ rất may mắn mới được như vậy, mà quên mất rằng để có được những may mắn đó, họ đã phải nỗ lực và có thể đã thất bại rất nhiều lần. Người trúng đất không phải tự nhiên trúng đất, họ đã trải nghiệm rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều và đã mạnh dạn xuống tiền để mua miếng đất đó. Người được thăng tiến cũng đã phải trui rèn trau dồi kỹ năng kiến thức nhiều năm để khi cơ hội đến, họ là người được lựa chọn.
Ngay như bản thân tôi, cơ hội đi dạy cũng chỉ đến khi bản thân tích lũy đủ kiến thức và nâng cấp bản thân liên tục trong nhiều năm. Nếu không hiểu được triết lý này, chúng ta cứ hoài tặc lưỡi, chép miệng và tiếc rẻ, nhiều khi oán trách, tại sao may mắn lại không gõ cửa nhà mình.
“Lúa chín cúi đầu, sông sâu chảy lặng”: Ai cũng có thể là thầy của mình. Vì vậy, hãy nhún nhường, khiêm tốn và lắng nghe người khác.
“Người càng hiểu biết thì cái tôi càng bé lại”: Chúng ta có thể rất giỏi trong một lĩnh vực nào đó nhưng chỉ là học sinh tiểu học trong lĩnh vực khác. Anh tài xế có thể chỉ cho bạn biết cách lái xe tiết kiệm xăng. Bác nông dân có thể chỉ cho bạn cách xem thời tiết. Em bé bán vé số sẽ chỉ cho bạn cách vượt qua phản đối như thế nào. Mỗi người chúng ta đóng một vai trò trong xã hội này, không cao sang không thấp hèn. Vì vậy hãy luôn tôn trọng người khác, lắng nghe quan điểm và trải nghiệm của họ, đừng đánh giá mà hãy chắt lọc và tìm được bài học cho riêng mình.
Với tâm thế đó, chúng ta sẽ luôn có cơ hội để học hỏi và tốt hơn. Tiền tài, sự nghiệp và nguyên lý cái thùng nước tiền bạc và sự nghiệp không phải là tất cả. Chúng ta còn có sức khỏe, gia đình, bạn bè, các sở thích cá nhân… Mỗi yếu tố này là một mảnh ghép của cái thùng nước. Và hạnh phúc của bạn như nước trong thùng, chỉ vừa bằng thanh ngắn nhất, còn lại sẽ chảy hết ra ngoài.
Hiểu được điều đó, tôi luôn cố gắng để cân bằng mọi thứ. Dù là người làm kinh tế duy nhất trong nhà, sáng tôi vẫn dậy sớm tập thể dục, rồi quét nhà lau nhà, ăn sáng cùng con, đưa con đi học, chiều về chơi với con, tắm cho con, học bài với con, rồi cho con ngủ. Tôi cũng luôn dành sự trân trọng và thời gian cho bạn đời của mình, thường xuyên đưa cả nhà tham gia các hoạt động trải nghiệm. Những giá trị đó là thứ mà tiền bạc không thể thay thế được. Đã có lúc, tôi chọn chấp nhận đi chậm lại trong sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình. Ngay việc đi dạy, bây giờ tôi cũng hạn chế, chỉ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, chia sẻ và định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ và tôi tin đó là lựa chọn đúng đắn.
Vẫn còn nhiều điều khác tôi muốn chia sẻ nhưng trong khuôn khổ bài viết này, xin được mạn phép chỉ nêu vài góc nhìn cá nhân như trên. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn nhiều trăn trở cho tương lai. Nửa cuộc đời đã qua, dù không quá rực rỡ nhưng cũng tạm gọi là bình an. Sắp qua bên kia sườn núi, tôi nên làm những gì, sống cuộc đời mình như thế nào để không nuối tiếc cho “một lần đến nhân gian”? Mong nhận được lời khuyên và ý kiến từ các anh chị em. Xin chân thành cảm ơn và mong hữu duyên trên đường thiên lý.
Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm là con nhà nghèo nhưng được cha mẹ lo lắng đàng hoàng. Từ nhỏ, tuy xuất thân nghèo khó nhưng tôi được trời thương ban cho tính chịu thương chịu khó, sáng dạ, học đâu nhớ đó nên luôn là người giỏi nhất nhì trong lớp. Ra trường đi làm, tôi cũng miệt mài phấn đấu, người khác đi chơi thì tôi chỉ lo làm việc, kết quả tôi luôn là người đứng top đầu ở cơ quan. Tôi đã chuyển việc hai nơi và nơi nào cũng đứng top đầu.
Tôi làm nhà nước, lẽ ra lương phải theo thâm niên nhưng do có thành tích tốt nên hiện mức lương của tôi bằng với người làm trước tôi 15 năm. Trong công việc và cuộc sống, tôi thuộc kiểu người may mắn, mọi người hay nói tôi "đẻ bọc điều" hay sao đó, làm gì cũng đạt thành tựu, gần như không gặp khó khăn gì. Mọi người hay nói tôi làm chơi mà ăn thật.
Tôi tự thấy mình hay giúp đỡ người khác. Trong một nhóm, tôi luôn là người gánh team, việc gì khó tôi cũng nhận phần hơn và kéo mọi người đi cùng. Khi đồng nghiệp gặp khó, tôi thường giúp đỡ tận tình và họ nhờ tôi, tôi luôn nhiệt tình hỗ trợ.
Ở lớp thạc sĩ, tôi cũng hết mình như vậy, luôn giúp đỡ mọi người nhưng lại bị chơi xấu. Tôi gửi tài liệu giúp mọi người hoàn thành tốt bài học, tới lượt tôi thì bị âm thầm xóa tài liệu của mình. Ở cơ quan cũng xông xáo giúp mọi người nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm, tôi nhận ra mình bị gạch rất nhiều. Tôi rất buồn vì điều đó.
Tôi không hiểu sao mình luôn giúp mọi người mà lại như vậy? Không lẽ lý do là vì tôi luôn đứng top, lấy hết vé khen thưởng hay sao? Nói thêm là chỉ tiêu khen thưởng chỉ có 20% nhưng tôi luôn nằm trong top 20% ấy. Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình giúp mà không từ chối một ai. Nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình. Khi dự tiệc, họ không muốn ngồi gần tôi. Khi ngồi chung một nhóm lớn, họ chia cặp, chia nhóm tán gẫu, còn tôi chỉ có một mình. Tôi cũng từng chủ động mời họ đi ăn, mua cà phê, trà sữa đãi mọi người nhưng vẫn vậy.
Tôi đã sai ở đâu và cần cải thiện điều gì? Mong được mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Tôi 27 tuổi, quen bạn gái hơn một tuổi được hơn một năm. Bạn gái có những người bạn cùng giới và khác giới thân thiết, hay đi chơi riêng với từng người. Nếu đi cùng bạn cùng giới, cô ấy luôn chủ động nói cụ thể về người đó cho tôi biết. Còn nếu đi chơi với bạn khác giới, cô ấy sẽ chỉ nói chung là đi chơi với bạn và tôi không được biết thêm bất cứ thông tin gì về người đó. Tôi hỏi thì bạn gái sẽ nói rằng chỉ là bạn bình thường, anh hỏi làm gì, em nói ra anh cũng đâu biết là ai. Thêm nữa, mỗi khi chúng tôi cãi vã, giận dỗi, chắc chắn bạn gái sẽ bận các buổi tối, đi chơi với bạn nọ bạn kia.
Buổi tối cô ấy nói không thích ở nhà nên chúng tôi thường đi cà phê, trừ những ngày phải đi dạy thêm, đến khi giận nhau cô ấy chủ động rủ những bạn khác. Cô ấy có một người bạn tôi không thích. Lý do trong một lần bạn gái đi chơi với tôi, cậu ta gọi đến nói đang đi nhậu với bạn (vì cô ấy từng đi nhậu riêng với cậu ấy) và gọi bạn gái tôi ra. Cô ấy không đi, nói đang bận, anh ta cứ liên tục gọi. Tôi cũng là đàn ông nên biết khi đi đàn ông đi nhậu với bạn mà liên tục gọi cô gái nào đó ra chắc chắn có ý không hay.
Tôi phân tích tất cả điều này với bạn gái, hỏi cô ấy xem những lần đi chơi với cậu bạn đó, cậu ta có những hành động và cử chỉ đụng chạm, thân thiết không. Cô ấy xác nhận là có và vài lần rồi. Tôi nói cần phải cẩn thận với người bạn này nhưng cô ấy lại bảo tôi cứ nghĩ quá. Hôm sau tôi biết bạn gái đã gọi cho cậu bạn đó để xin lỗi về việc không ra ngồi uống cùng được vì phải dạy học, bạn gái không hề nói về việc tối qua đi chơi với tôi.
Còn một chuyện nữa, bạn gái còn có những cuộc điện thoại đêm muộn, bảo đó là cậu bạn gọi điện tâm sự. Tôi thấy bạn khác giới giờ đó không gọi điện cho nhau để tâm sự nhiều thế. Chúng tôi lại cãi nhau về vấn đề này và cô ấy lại rủ cậu kia đi chơi tối. Tôi phải làm sao đây? Là tôi quá khắt khe hay bạn gái không đúng? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi là một cô gái Hà Nội, 25 tuổi, xinh xắn, gia đình khá giả. Anh ở TP HCM, hơn tôi một tuổi, ngoại hình bình thường, gia đình cũng bình thường. Chúng tôi quen nhau tình cờ vào 6 năm về trước. Trong suốt hai năm đầu sau khi quen nhau, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua mạng, hỏi thăm tình hình của nhau như những người bạn. Anh nói chuyện rất cuốn hút, tình cảm, hiểu tâm lý của tôi và dần tôi có tình cảm với anh.
Rồi anh tỏ tình, tôi chấp nhận. Chúng tôi yêu xa, không mâu thuẫn gì nhiều. Một tháng sau anh đột nhiên nói chia tay với lý do không hiểu được vì sao tôi yêu anh, anh không có gì nổi bật so với những người con trai khác xung quanh tôi. Tôi đồng ý chia tay sau hai ngày suy nghĩ với điều kiện vẫn giữ liên lạc với nhau. Chuyện chúng tôi quen nhau không ai biết, kể cả gia đình và bạn bè, vì gia đình tôi và anh đều muốn hai đứa tập trung học hành đã. Sau chia tay, tôi với anh vẫn liên lạc nói chuyện, tôi cảm nhận được anh còn yêu tôi.
Chúng tôi từ đó hay gặp nhau hơn, lúc thì anh ra Hà Nội thăm tôi, lúc tôi vào Nam thăm anh. Những chuyến đi của chúng tôi cứ thế nhiều thêm, không cho gia đình biết. Vừa rồi tôi thi được học bổng đi học thạc sĩ ở nước ngoài, gia đình cũng mong tôi đi. Tôi rất sợ xa anh vì đã lỡ yêu anh quá nhiều, nhưng không thể từ chối việc đi học. Trước khi đi, tôi vào thăm anh và nói muốn quay lại, công khai chuyện hai đứa nhưng anh không đồng ý. Anh nói sợ yêu xa, sợ sự phản bội, sợ tôi không quay về. Anh bảo nếu sau này học xong tôi quay về hoặc anh sang đó thì chúng tôi sẽ chính thức công khai. Nghe anh nói tôi rất buồn nhưng cũng hy vọng, rất sợ những nỗi sợ của anh.
Ngày tôi lên máy bay, anh ra tận sân bay tiễn tôi. Vừa rồi tôi trốn gia đình về nước thăm anh, anh rất bất ngờ và tôi cũng cảm nhận được niềm vui trong mắt anh. Những ngày sau đó tôi thuê nhà trọ ở TP HCM, thường xuyên gặp và nấu ăn cho anh. Một hôm tôi rủ anh nhậu, do say quá nên muốn được đi quá giới hạn với anh. Anh dẫn tôi vào khách sạn, khi hai người chuẩn bị vượt rào thì anh như bừng tỉnh, xin lỗi tôi vì không thể làm thế. Anh bảo cả hai không xác định tương lai như nào nên không muốn lấy đi sự trong trắng của tôi, rồi còn sợ nhỡ đi quá giới hạn tôi lại có thai thì không biết xử lý như nào.
Không biết anh có chờ được đến lúc tôi học xong không? Về phần mình, tôi khẳng định sẽ chờ anh, chỉ cần anh còn tình cảm với tôi. Tôi phải làm sao đây? Liệu có thể đến được với anh không? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.