Tôi và vợ đều là dân tỉnh lên thành phố lớn học tập và làm việc, kết hôn được gần mười năm, có với nhau hai con ngoan ngoãn. Cuộc sống không quá dư dả nhưng ổn định, hai vợ chồng cũng ít khi xảy ra mâu thuẫn lớn. Từ trước đến giờ, vợ tôi là người sống thoải mái, không kiểm soát chồng. Tôi đi gặp bạn bè, liên hoan hay về muộn một chút, cô ấy không khó chịu hay tra hỏi gì nhiều.
Gần đây, khóa cấp ba của vợ tổ chức họp khóa 20 năm ra trường. Nhóm lớp rôm rả mấy tuần nay, chia sẻ ảnh cũ, lưu bút, gặp gỡ các thầy cô cũ, lên kế hoạch đi ăn, chụp ảnh,… Vợ tôi cũng háo hức, nói rằng lâu rồi chưa gặp lại bạn bè, lần này muốn tham gia cho vui vì cũng là dịp hiếm. Cứ có gì mới là vợ khoe với tôi ngay, không giấu giếm gì, còn nhờ tôi hôm đó đưa vợ về.
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là trong khóa đó có người yêu cũ của vợ. Hai người từng yêu nhau từ năm lớp 12, kéo dài đến tận năm thứ ba đại học mới chia tay. Tôi biết chuyện này từ trước khi cưới, vợ cũng không giấu. Mọi thứ đã qua lâu rồi, tôi chưa từng để tâm quá nhiều.
Chỉ đến khi có buổi họp khóa này, tôi mới bắt đầu suy nghĩ. Tôi không biết giờ họ còn liên lạc không, không rõ khi gặp lại sẽ thế nào, mà cũng chưa biết cậu kia có tham gia không. Tôi không nghĩ vợ mình có gì sai nhưng vẫn thấy lo lắng. Kiểu như mình không kiểm soát được tình huống, mà cũng không muốn tỏ ra là người hay ghen.
Nếu tôi nói không muốn vợ đi, chắc chắn cô ấy sẽ buồn. Vợ tôi vốn không phải người hay đi chơi, đây lại là dịp 20 năm mới có một lần. Nếu cấm cản, rất dễ bị hiểu là tôi khó tính, không tin tưởng vợ, hạn chế các mối quan hệ của cô ấy. Nhưng nếu đồng ý để vợ đi, trong lòng tôi lại không thoải mái, cứ thấy bất an. Cái khó của tôi là trước giờ vợ luôn tin tưởng tôi. Tôi đi đâu, gặp ai, cô ấy chưa bao giờ kiểm soát hay tỏ thái độ khó chịu. Nghĩ lại, nếu đổi vị trí, có lẽ tôi cũng mong được đối xử như vậy.
Hiện tại tôi vẫn chưa nói rõ suy nghĩ của mình với vợ. Không biết nên giữ im lặng để cô ấy thoải mái đi gặp bạn bè hay nên nói thẳng để hai vợ chồng cùng trao đổi. Chuyện không lớn nhưng lại khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn tôi tưởng. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Em vừa học xong lóp 10, việc học tập trở nên nặng nề hơn vì kiến thức cũng như cách học quá khác so với cấp hai, khiến nhiều lúc em rất căng thẳng. Trong lớp em có khá nhiều con gái, em không hiểu tại sao mình lại khó gần với các bạn như vậy. Thực sự không phải em không muốn gần gũi với các bạn, chỉ là cảm thấy giữa em với họ có một khoảng cách nào đấy. Tính em hay nghĩ xa xôi, cấp ba kiến thức rất nặng khiến em mệt mỏi và muốn tập trung hơn vào việc học, có lẽ thế nên em ít khi nói chuyện với mọi người. Thậm chí gần hết kỳ hai mà có vài bạn trong lớp em chưa nói chuyện lần nào.
Điều quan trọng là em cảm thấy một vài bạn có vẻ rất coi thường em, trong khi đó là những bạn em rất ít khi hoặc chưa từng nói chuyện qua. Bởi lẽ em nhìn mấy bạn đó rất ăn chơi, kiểu như nhà rất điều kiện nữa. Cảm giác đấy vô cùng tồi tệ và khiến em rất ngại. Nhiều khi em cảm thấy mình thật kỳ lạ, như người ngoài hành tinh vậy. Nhiều người nhận xét em chậm chạp, không lanh lợi, biết vậy em đã rất cố gắng để thoát khỏi cái suy nghĩ đó, nhưng có vẻ càng làm thì càng gặp nhiều phản ứng của mọi người, khiến em thêm sợ sệt và tự ti.
Em có nên cố hòa đồng với mọi người hay mặc kệ họ, cứ sống theo cách của mình, chỉ chơi với những bạn mình cảm thấy an toàn? Mong mọi người cho em một lời khuyên, giờ em cảm thấy vô cùng bế tắc.
Chúng tôi yêu nhau 6 năm, cưới được 4 năm và có một bé gái. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian sinh viên bên nhau đầy vui vẻ, thuần khiết và lãng mạn. Nhưng khi ra trường, mọi thứ đều thay đổi. Biến cố xảy ra khi anh ấy cá độ bóng đá, vỡ nợ hơn 200 triệu đồng. Bạn bè, mọi người đều quay lưng, anh mất việc, việc học đang theo đuổi cũng dang dở. Khi đó, tôi và bố mẹ luôn ở bên anh. Tôi nghĩ rằng trong lúc bần cùng, mình lại quay lưng với người ta sao được. Lúc tôi mới ra trường thất nghiệp, anh ấy cũng đã hỗ trợ tôi rất nhiều.
Rồi mọi chuyện dần ổn hơn, mối quan hệ của chúng tôi cũng cứ thế theo thời gian trôi đi. Ba năm sau biến cố đó, chúng tôi kết hôn. Công việc của anh vẫn chưa ổn định nên sau khi có con, vợ chồng tôi quyết định về quê sinh sống. Được hai bên gia đình giúp đỡ, chúng tôi có một ngôi nhà. Con gái khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu. Công việc của chồng tôi cũng dần ổn định khi được người quen giới thiệu vào làm.
Nhưng biến cố lại xảy ra vào mùa giải bóng đá năm ngoái. Anh lại sa lầy vào cá độ, biển thủ tiền công ty gần 200 triệu đồng. Tôi phải bươn chải, chạy vạy khắp nơi để khắc phục khoản tiền đó, tránh để anh bị liên lụy pháp luật. Nhưng con số đó không phải là tất cả. Anh còn giấu tôi việc đã vay tín dụng đen, vay tín chấp ở nhiều nơi để tiếp tục xoay xở.
Đến nay đã gần một năm kể từ ngày mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn phải gồng mình giải quyết những khoản nợ anh gây ra. Hễ anh xoay xở không nổi là lại đến lượt tôi đứng ra lo liệu. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần không có lối thoát. Tiền vay làm nhà còn chưa trả xong, giờ lại gánh thêm những khoản nợ của anh.
Ngoài chuyện này, nếu hỏi mọi người xung quanh, ai cũng đánh giá anh hiền lành, tốt bụng, được nhiều người yêu quý, biết san sẻ việc nhà với vợ và rất yêu thương con. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn nhưng trong lòng rối bời, không biết quyết định thế nào và cũng chẳng biết giãi bày cùng ai.
Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Bố mẹ ly dị từ khi chúng tôi còn nhỏ. Bố bỏ đi theo người phụ nữ khác, mình mẹ nuôi anh em tôi khôn lớn. Dù cuộc sống khó khăn nhưng mẹ không để anh em tôi thiếu gì, hai anh em rất gắn bó. Có chuyện gì quan trọng, hai anh em đều chia sẻ và xin ý kiến của nhau.
Tính cách anh em tôi khá trái ngược. Tôi hoạt bát, hòa đồng, còn anh trầm tính, ít nói và sống kín đáo. Giờ anh vẫn chưa từng trải qua mối tình nào nên mẹ rất sốt ruột. Tôi cũng nhiều lần mai mối nhưng anh đều từ chối với lý do không hợp. Đầu năm đó, mẹ báo tin anh đã có bạn gái. Cả nhà đều rất vui vì cuối cùng anh cũng tìm được người mình yêu. Chị hơn tôi hai tuổi. Lần đầu anh đưa chị về ra mắt, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Chị hỏi chuyện tôi khá nhiều, sau đó xin luôn số điện thoại và chat. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ mình quá nhạy cảm nên không để tâm. Sau đó, chị thường xuyên nhắn tin tâm sự với tôi. Tôi luôn trả lời xã giao rồi tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện sớm để tránh hiểu lầm.
Có lần chị đăng trên trang cá nhân: "Yêu một người nhưng không thể nói ra vì biết sẽ không bao giờ được đáp lại". Anh trai tôi không dùng mạng xã hội nên không hề biết, còn tôi càng đọc càng thấy bất an. Từng trải qua vài mối tình, tôi nhận ra sự quan tâm của chị dành cho mình không bình thường. Vì vậy, tôi hạn chế liên lạc, thậm chí không dám đọc những tin nhắn chị gửi để tránh những cuộc trò chuyện riêng. Chị vẫn tìm mọi cách tiếp cận, anh tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì. Tôi lo lắng đến mức quyết định lên Hà Nội tìm việc dù trước đó đã có công việc ổn định ở quê.
Vài tháng sau, dịp nghỉ lễ tôi về thăm nhà. Hôm đó bố mẹ tôi mời gia đình chị đến chơi rồi ăn cơm. Anh trai bận việc nên chị nhờ tôi chở đi chợ. Trên đường đi, chị để tay lên eo tôi, tôi nhiều lần nhắc giữ khoảng cách. Buổi tối, sau bữa cơm gia đình, anh trai đã say, bố mẹ chị về trước, gần 22h bố mẹ tôi bảo đưa chị về. Trên đường, chị bảo đã có tình cảm với tôi từ hôm đầu tiên gặp mặt, không biết làm sao để quên. Tôi bảo chị đã uống rồi, đừng nói thêm nữa. Chị khóc rồi bảo sao tôi cứ gọi bằng chị thế, trong khi chị và anh tôi đã kết hôn đâu.
Tôi không còn biết nói gì nữa, thực sự căng thẳng. Hôm sau, tôi chủ động hẹn chị ra quán nước nói chuyện, tôi mong chị đừng làm anh tôi đau khổ, hãy từ bỏ tình cảm dành cho tôi, sẽ không bao giờ có chuyện tôi đáp lại tình cảm đó đâu. Tôi khẳng định sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với anh trai. Trở về nhà, nhìn mẹ và anh trai vui vẻ bàn chuyện cưới xin, lòng tôi vô cùng nặng nề. Tôi thương anh trai vì đây là mối tình đầu của anh.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày cưới, nhưng tôi lại biết một sự thật khó chấp nhận. Nếu im lặng, tôi sợ anh sẽ bước vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Còn nói ra, tôi cũng sợ anh không đủ bình tĩnh để đối diện với việc này. Tôi phải làm sao? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.