Tôi và chồng cưới nhau được năm năm, sinh liên tiếp hai con. Thời gian đầu, anh cũng quan tâm vợ con nhưng từ khi tôi sinh bé thứ hai, mọi thứ thay đổi dần. Anh hay viện lý do con quấy, ngủ không ngon nên chuyển ra ngủ phòng riêng. Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, vì hai đứa nhỏ đúng là hay quấy đêm.
Một thời gian sau, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi nói chuyện, anh xin lỗi, hứa dừng lại nên tôi bỏ qua. Nhưng rồi không lâu sau lại phát hiện tiếp. Lần này anh không còn giấu nhiều, thậm chí còn nói kiểu “không chịu được thì ly hôn”. Từ đó, tôi không nhắc lại nữa vì không đi làm, phụ thuộc kinh tế vào chồng nên đành “mắt không thấy tim không đau”, cố gắng nuôi con cho tốt. Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền đều, mỗi tháng khoảng 80-100 triệu để tôi lo chi tiêu. Anh chưa bao giờ hỏi tới tiền đã đưa cho tôi tiêu thế nào. Cũng phải công nhận một điều, về vật chất, anh chưa bao giờ tiếc với vợ con và người thân hai bên gia đình.
Mọi thứ cứ vậy một thời gian dài. Hai vợ chồng gần như ly thân, ít nói chuyện, không còn gần gũi. Tôi tập trung vào con, còn anh đi sớm về khuya. Nhưng khoảng hai tháng gần đây, anh thay đổi hẳn. Trong ngày thỉnh thoảng nhắn tin về hỏi tôi đang làm gì, ăn gì chưa, có uống trà sữa không anh mua,… Đi làm về sớm hơn, chịu khó chơi với con để tôi nấu ăn, cuối tuần chủ động rủ đi ăn, đi chơi…. Có hôm tôi đang đứng nấu ăn, anh còn ôm eo từ phía sau, khen tôi xinh, chuyện trước đây gần như không có. Dịp lễ, anh mua hoa tặng tôi, rồi còn muốn ngủ chung.
Tôi thấy lạ nên để ý thêm, sau đó mới biết cô bồ kia đã bỏ anh để quen người khác có điều kiện hơn. Những gì anh làm bây giờ là điều tôi từng rất mong mỏi nhưng khi xảy ra thật và đến một cách bất ngờ thế này lại khiến tôi thấy bối rối, khó hiểu. Tôi không rõ đây vì sao anh lại thay đổi như vậy, cũng không dám hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. Các anh chị độc giả có từng gặp trường hợp như tôi chưa? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau ly hôn, việc cùng nhau nuôi dạy con khiến nhiều cặp vợ chồng cũ vẫn phải giữ liên lạc và xuất hiện cạnh nhau trong những dịp đặc biệt. Không ít người làm vợ, làm chồng sau thú nhận họ từng cố tỏ ra rộng lượng nhưng rồi lại mệt mỏi, tủi thân vì cảm giác mình luôn đứng ngoài "gia đình cũ" của bạn đời. Dưới bài viết "Tủi thân khi thấy chồng vui vẻ sinh nhật con gái bên vợ cũ", nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện và góc nhìn khác nhau về tình huống khó xử này.
Tôi tổ chức sinh nhật con cùng chồng cũ nhưng không đăng ảnh lên mạng
Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi ở vị trí là người vợ cũ trong chính câu chuyện của bạn. Sinh nhật con có một ngày trong năm nên anh ấy cũng sang như chồng bạn, nhưng tôi tuyệt nhiên nhắc nhở người thân không chụp ảnh đưa lên mạng xã hội, bản thân tôi cũng không đăng. Khi con ốm, tôi chỉ thông báo nhưng hôm sau cả chồng cũ và vợ mới của anh ấy đều đến thăm con tôi. Còn chuyện học hành, tôi cũng báo để chồng cũ được biết và thỉnh thoảng tôi còn hỏi thăm vợ mới của anh ấy vì cô ấy cũng sắp sinh giống bạn.
Còn người gửi ảnh cho bạn, theo tôi là không tốt vì vô tình làm ảnh hưởng tình cảm vợ chồng bạn. Hãy thử suy nghĩ theo hướng tích cực hơn một chút. Vì thật sự không dễ gì sau một cuộc chia tay mà hai người vẫn có thể ngồi cùng bàn, vui vẻ tổ chức sinh nhật cho con. Để làm được điều đó, tôi đã phải cố gắng rất nhiều. (Nguyễn Hải Yến)
Đến với người từng ly hôn không thể ngăn cản vợ chồng họ hàn gắn
Để tôi kể cho bạn nghe nhé. Có người đàn ông người Anh đã ly hôn vợ Việt Nam, họ có một con chung. Ông ấy suốt ngày nhắn tin nhớ thương nọ kia với tôi. Tôi không màng vì ông ấy phải gu của tôi. Thế là ông ấy sang Việt Nam, đến ở nhà trọ của tôi. Vợ cũ ông ấy đến, con ông ấy đến, gia đình lại vui vẻ, hạnh phúc. Nên là, cho dù người đã ly hôn đàng hoàng, chứ chưa nói ly thân nhé, có người thứ ba cũng không thể ngăn cản việc hàn gắn của họ. Bởi vậy bạn đến sau thì nên chấp nhận. (financepanap)
Vợ cũ của chồng tôi tự tổ chức sinh nhật cho con gái
Tôi cũng là vợ sau của chồng. Chồng tôi có một bé gái 9 tuổi. Sinh nhật con bé, chúng tôi tổ chức ở nhà tôi, vợ cũ tổ chức ở nhà vợ cũ. Nhà nào chụp ảnh của nhà đó. Con bé rất vui, rất thoải mái khi tổ chức cả ở nhà bố và nhà mẹ. Ngay từ đầu con bé rất quấn quýt với tôi, hiện tại chúng tôi có bé trai 8 tháng tuổi và con bé rất quý em.
Tôi không nhận xét chồng bạn sai hay đúng, bạn có ích kỷ, trẻ con không. Tôi chỉ thấy là có nhiều cách giải quyết để tất cả mọi người đều không khó xử mà chồng bạn vẫn làm tròn trách nhiệm người cha. (Cam)
Chồng tôi chủ động chặn liên lạc với vợ cũ vì thấy phiền
Tôi cũng là vợ sau đây bạn. Quan điểm của tôi là mọi thứ phải rõ ràng, từ việc thăm nom, chu cấp... cũng không tránh khỏi chuyện vợ cũ hay liên lạc. Nhưng sau một thời gian bị làm phiền liên tục, anh ấy chủ động chặn số dù tôi chưa kịp lên tiếng. Giờ anh chỉ liên hệ trực tiếp với con và gặp bên ngoài.
Bé trong câu chuyện của bạn còn nhỏ hơn con chồng tôi nên chắc bạn cần cho anh ấy thêm thời gian. Nhưng theo tôi, về lâu dài không nên để chồng bạn liên hệ quá nhiều hay có những cuộc gặp quá thân mật với vợ cũ như vậy nữa, vì thật sự rất dễ ảnh hưởng tới cảm xúc của người hiện tại. (thuyhangntu29)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn đến nay gần hai năm, cưới khi đã 34 tuổi, chồng 28 tuổi, làm chung công ty rồi quen nhau. Thời gian quen nhau, anh quan tâm tôi rất nhiều. Mỗi khi tôi về quê và trở lại, anh luôn ngồi chờ tôi ở quán cà phê gần nhà tôi ở trọ. Ngày được anh dẫn về ra mắt, tuy thấy nhà anh nghèo nhưng cha mẹ hiền lành, tử tế, em trai dễ thương, tôi đã nghĩ quan trọng là tình cảm của cả hai, còn gia cảnh thì hai vợ chồng ráng "cày" sẽ không nghèo mãi được.
Gần đây, con gái tôi bệnh viêm phổi phải nhập viện, tôi và mẹ chồng cùng chăm cháu trong viện. Chăm được vài hôm, cả nhà bàn bạc là vợ chồng tôi đi làm ban ngày, ban đêm vào viện chăm con, ông bà sẽ chăm phụ ban ngày. Cũng do hiện tại kinh tế không dư dả nhiều. Chiều hôm đó, tôi về nhà dọn dẹp, sắp xếp đồ mang vào viện. Lúc vào viện, tình cờ lấy sữa từ máy pha, tôi thấy bình chứa 50 ml (mỗi muỗng 30 ml) nên khi mang ra chỗ mẹ chồng, tôi hỏi là mẹ pha bao nhiêu muỗng vậy? Hỏi hết sức nhẹ nhàng, mẹ chồng trả lời là pha hơn một muỗng xíu à con ơi. Tôi có giải thích là nếu pha một muỗng hơn cũng được nhưng pha hai muỗng sẽ đặc và cháu bị táo.
Lúc quay vào phòng bệnh, tôi để ý thấy máy đun nước pha sữa đang ở 70 độ nên có nhắc mẹ chồng rằng về sau chỉ pha sữa tầm 50-55 độ thôi để đảm bảo chất dinh dưỡng trong sữa. Tối đó chồng tôi vào sau rồi bảo tối nay tôi ngủ trong phòng bệnh với bà nội và con. Tôi nghe không rõ, có hỏi lại nhưng vẫn chỉ nghe bà nội với con ngủ. Nghe xong tôi giận chồng thật sự, tôi làm mẹ chưa tốt thiệt nhưng luôn cố gắng hết sức, vậy mà chồng vẫn không tin tưởng cho con ngủ cùng. Tôi qua giường trống kế bên nằm, mẹ chồng dỗ cháu ngủ nhưng dỗ hoài không được nên kêu tôi qua dỗ. Lúc đó tôi vẫn đang giận chồng nên trả lời là chồng bảo để bà nội dỗ và không qua. Sau đó mẹ chồng tôi rất tức giận, nói tôi tính tự ái cao, chồng mới nói có một câu đã giận hờn rồi không thèm dỗ con dù đã kêu.
Thường ngày mẹ chồng vẫn dỗ cháu giúp và cháu ngủ nhanh hơn tôi dỗ nên tôi cũng hơi ỷ lại. Mẹ chồng kêu chồng tôi vào và kể là "mẹ kêu qua dỗ con mà nó vẫn nằm đó, chiều nay nó đã nói với mẹ về cách chăm cháu như thể mẹ không biết chăm, từ lúc nó đi làm lại ai chăm cháu mà nó ý kiến vậy". Tôi nghe xong quay sang chồng cố giải thích là "em chỉ hỏi và dặn mẹ hết sức nhẹ nhàng chứ không hề có thái độ dạy cách chăm con gì như mẹ nói". Chồng nghe xong bảo "em có ăn học mà nói không tôn trọng và cãi lại mẹ trước mặt nhiều người như vậy". Thật sự tôi rất sốc, không nghĩ là chồng lại có thể nói như vậy. Tôi muốn giải hòa để dỗ con ngủ, có quay qua xin lỗi mẹ chồng nhưng bà không chấp nhận, cứ nói thái độ của tôi sao đó.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường, gần giờ về, mẹ chồng gọi báo bác sĩ kêu cho con tôi đi lấy máu vì nghi bị nhiễm trùng máu, tôi tức tốc vào viện. Sau khi vào, mẹ chồng báo hết sữa rồi, tôi đi mua sữa. Sau đó chồng tôi vào ngồi đưa con ngủ và hỏi tôi là "em vào có hỏi thăm bà nội tình hình của con không?". Tôi mới bảo là "nãy em có hỏi thăm ông nội". Chồng khuyên phải hỏi thăm bà nội, hai mẹ con tâm sự. Tôi cũng nghe theo hỏi thăm thì sau đó lại bị hỏi là cháu bệnh mà không thấy ông bà ngoại gọi hỏi thăm hay qua thăm cháu. Tôi giải thích là bà ngoại đang bệnh và lớn tuổi, đường xa lại không ai chở đi (tôi có anh trai nhưng đi làm suốt), mẹ tôi cũng không rành đường. Mẹ chồng nghe xong không chấp nhận, cứ bảo bên nào cũng thương cháu nên cỡ nào cũng phải sắp xếp. Còn gọi điện nói chuyện kiểu gì cũng có vướng mắc thôi. Mẹ chồng cứ bảo do ông bà ngoại khinh ông bà nội nghèo nên mới không gọi điện nói chuyện.
Việc không nói chuyện là do bà ngoại xót cho con gái nên hơn buồn chút. Chuyện là lúc ở cữ nhà chồng, ông bà cưng cháu không cho về nhà ngoại ở cữ dù đã mở lời xin trước. Con gái không được xông hơ đầy đủ. Rồi bữa đầy tháng cháu, xảy ra tranh cãi làm bà ngoại không cho tôi ẵm con về do thấy thái độ không vui từ bà nội và chồng tôi. Tôi không nhắc tới, vậy mà nay mẹ chồng cứ hỏi mẹ con buồn việc gì không. Tôi có nói vụ xông hơ, mẹ chồng và chồng đều nói là lỗi do tôi không chủ động mở miệng nhờ chuẩn bị. Nếu ở nhà mẹ đẻ, việc mở miệng sẽ dễ hơn, thường bà ngoại sẽ chuẩn bị sẵn, không cần con gái phải mở miệng.
Nghe vậy tôi mới hỏi chồng là "lúc đó em có nhờ mua chai dầu xoa bóp giữ ấm chân với lưng, vậy có không?". Chồng hỏi lại là "em nhờ rồi có nhắc lại lần nào không?". Mẹ chồng bảo "chồng con lúc đó chạy ngược xuôi còn đi làm, chỉ quên thôi mà con không nhắc, giờ còn trách. Lỗi tất cả tại con, chuyện không theo xe về ngoại chơi được cũng do lỗi của con chứ cha mẹ và chồng đều cho con về". Tôi bị bắt lỗi vì nhắn tin xin chồng và chỉ xin cha chồng chứ chưa xin mẹ chồng, dù miệng nói cho về nhưng dằn cái nồi trước mặt mẹ tôi. "Mẹ tôi bảo thôi con ở lại đi, khi nào vui vẻ thì về sau nha". Ngày đó tôi khóc rất nhiều. Sau đó có xin lỗi mọi người về hành động ngày hôm đó, mọi người đồng ý tha thứ. Nhưng giờ xảy ra mâu thuẫn thì nhắc lại.
Mẹ chồng bảo tôi đang ở nhà chồng, phải phân trần làm sao cho cha mẹ hiểu để không giận nhà chồng. Chung quy tất cả đều là lỗi của tôi, gia đình chồng không có lỗi gì hết. Bữa giờ chồng khó chịu hỏi tôi làm mẹ kiểu gì đi nói chuyện điện thoại, con ọc sữa không hay. Trong khi con tôi đang ngủ, chồng đang đưa, em chồng ngồi kế, còn mẹ chồng nữa. Tôi chấp nhận lỗi, nói sẽ chú ý hơn. Tiếp đến chồng hỏi bữa giờ em vô viện chăm con toàn bấm điện thoại, em làm mẹ kiểu gì. Tôi sốc vì phải trả lời công việc trên điện thoại, bấm ít lúc con ngủ. Tôi hỏi chồng là sao anh biết em chỉ bấm điện thoại mà không chăm con. Chồng trả lời bà nội nói. Mẹ chồng cưng cháu thường giành đưa võng, nhiều lúc kêu đi nằm nghỉ cũng không chịu, giờ quay qua kể với chồng tôi như vậy.
Chồng còn nói con bệnh, bà nội ngồi đưa võng khóc nức nở, trong khi tôi là mẹ lại vô cảm không rơi một giọt nước mắt. Tôi hỏi lại là phải khóc trước mặt chồng và nhiều người mới thể hiện được sự thương con thương cháu sao. Lôgic đó ở đâu ra vậy, hay từ bà nội ra. Mẹ chồng bảo từ đây về sau không nói gì tôi nữa. Nhưng vài phút sau mẹ chồng và chồng ngồi thuật lại hết những lỗi lầm của tôi khi ở nhà chồng. Những lần đó tôi đều nhận và xin lỗi từng thành viên một. Hôm nay nhận ra mọi người vẫn ghim đó và kể lại bất cứ lúc nào. Cuối cùng mẹ chồng hỏi chồng tôi là "con sáng mắt ra chưa? Bao che cho vợ nhiều vào để nó trèo lên đầu lên cổ ngồi rồi. Giờ nó còn đang muốn bỏ chồng luôn nhưng chưa nói thôi". Chồng nói thất vọng vì tôi đã không tôn trọng và nói chuyện trên đầu trên cổ cha mẹ - hai người đã sinh ra chồng mình.
Mọi người cho tôi ý kiến là tôi có nên tiếp tục không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc dừng lại nhưng vì thương con nên vẫn chịu đựng đến giờ.
Thúy Hạnh

Gia đình chồng tôi có chị chồng 45 tuổi, chồng tôi 36 tuổi và em trai chồng 34 tuổi. Chị chồng làm công nhân, đang ở căn nhà tập thể lúc mua nghe nói có vay ngân hàng trả dần. Bố mẹ chồng chị ở quê, cách nhà tôi 60 km. Nhà chồng chị đông anh chị em. Anh rể trước làm công nhân, sau đi làm công trình với anh họ chồng là kỹ sư thiết kế nhà cùng bạn mở công ty ở Hà Nội. Vợ chồng tôi ở riêng, tự xây nhà trên mảnh đất 158 m2 bố mẹ chồng cho. Vợ chồng em chồng ở cùng bố mẹ chồng. Nhà bố mẹ xây trên mảnh đất gần 300 m2. Bố mẹ chồng có lương hưu, ông 70 tuổi, bà 68 tuổi.
Chị chồng hơn chồng tôi 9 tuổi nên khi chồng tôi còn bé, chị đã ra ngoài đời kiếm tiền phụ giúp bố mẹ. Lúc bố mẹ xây nhà cũng có một phần tiền của chị. Sau khi chị đi lấy chồng, mẹ chồng vẫn thường xuyên xin tiền chị. Chồng tôi và em chồng khi kiếm được tiền không phải đưa cho bố mẹ đồng nào, tôi biết vì lúc yêu tôi, anh vẫn đang học đại học, thỉnh thoảng hỏi xin tiền chị. Lúc chúng tôi xây nhà, bố mẹ cũng cho tiền. Chị chồng cho 20 triệu.
Tháng 2/2026, bố mẹ chồng sang tên đất cho vợ chồng tôi và vợ chồng em trai chồng. Bố mẹ cho cả hai vợ chồng đứng tên. Mảnh đất bố mẹ đang ở trước đây có nói khi em chồng cưới vợ thì cho vợ chồng em ở cái nhà to, xây cho bố mẹ cái nhà cấp bốn nhỏ, đất khoảng mấy chục mét, rồi khi bố mẹ mất sẽ cho chị chồng. Nhưng mãi bố mẹ và em chồng không xây, hình như muốn chị chồng bỏ tiền ra xây nhưng anh chị không có tiền. Vợ chồng chị vẫn đang nợ ngân hàng căn nhà tập thể. Giờ thì sang tên hết cho vợ chồng em chồng. Việc sang tên hết cho em chồng, bố mẹ không nói cho chị biết. Tôi là người nói cho chị biết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ không công bằng với chị và có ý kiến với bố mẹ nhưng bị mắng cho một trận.
Tôi thấy mình may mắn hơn chị chồng. Nhà tôi có hai chị em. Lúc nhỏ không quá khổ. Khi bố tôi mất do bệnh, mẹ chia tài sản làm ba phần, tôi một phần, em trai một phần và mẹ một phần nên nhà tôi rất hòa thuận. Chồng tôi cũng rất thương và tôn trọng mẹ tôi. Khi tôi và chị chồng tâm sự về việc đất cát, chị có nói: không muốn cho cứ nói thẳng với chị, sao phải giấu giếm. Giấu để tiếp tục nhận tiền của nhà chị à? Mẹ chồng tôi rất buồn cười: con trai con dâu cho tiền không lấy nhưng con rể cho tiền thì lấy và nếu Tết về mà anh rể chưa kịp đưa là mặt nặng mày nhẹ.
Tết vừa rồi cả nhà chị không ai về ăn Tết dù nhà bố mẹ cách nhà chị có hơn 40 km. Bình thường mọi năm cả nhà chị về vào 28-29 Tết, mùng 3 Tết lại về nữa. Tuần rồi tết Đoan ngọ, mẹ chồng gọi cho chị hỏi xem thứ bảy nhà chị có về không mới phát hiện ra tài khoản zalo, facebook của cả chị, anh rể và hai cháu đều không hoạt động. Vợ chồng tôi tới nhà chị tìm thì căn nhà đã có người khác ở. Vì anh rể làm cho anh họ chồng nên chồng tôi gọi hỏi thì được biết cả nhà chị đã chuyển vào Long An sống. Chị tâm sự với anh họ đại khái là sau này nếu có ra Bắc, chỉ về quê nội chứ không về quê ngoại. Nhờ anh họ khi nào bố mẹ chồng tôi có mệnh hệ gì thì báo cho anh chị biết, khi đó anh chị mới về.
Như vậy là anh chị cắt đứt quan hệ với chúng tôi phải không mọi người? Nhà tôi và nhà em chồng không nói, còn bố mẹ chồng tôi, anh chị cũng cắt đứt quan hệ sao? Như thế chị chồng tôi có được coi là bất hiếu?
Tin Gốc: Vnexpress

