Tôi là cô gái trong bài viết: “Vờ đi học để ‘cưa’ cô giáo, tôi đã cầu hôn thành công” và xin được chia sẻ thêm.
Hôm ấy tôi không đi dạy, ở nhà cũng buồn nên đi siêu thị, không phải cần mua gì, chỉ là đi cho đỡ nhàm chán. Ra đường cũng không trang điểm hay quần áo gì đẹp. Lúc đang đứng, có anh va vào tôi làm rơi đồ. Lúc anh cúi xuống nhặt lên, có nhìn tôi hơi lâu. Khi đó tôi cũng hơi ngại nên cười nhẹ lại, chỉ nghĩ cho qua vậy thôi.
Tôi không biết anh đi theo mình và đăng ký lớp học vì mình cho đến khi anh gửi bài viết cho tôi đọc. Khi trung tâm gọi cho tôi báo rằng có học sinh muốn chính tôi dạy, tôi cũng hơi bất ngờ vì rất ít phụ huynh hay học sinh chỉ định giáo viên cụ thể, lịch dạy đôi khi có thể luân phiên các cô với nhau. Lúc đó tôi có hỏi bên trung tâm tại sao thì được thông báo vì khách hàng muốn như vậy, anh ấy đang ngồi và đóng tiền đây và yêu cầu tôi nhận.
Anh đóng sáu tháng học phí nên được bên trung tâm tạo điều kiện tốt nhất về giờ học cũng như lịch trình theo nhu cầu của anh. Đóng học phí sáu tháng nhưng anh học chỉ gần một tháng đã nghỉ. Sau này tôi nói bên trung tâm hoàn tiền lại nhưng anh không lấy vì không muốn làm sai quy định. Tôi lưỡng lự nhận dạy anh vì tôi sắp chuyển chỗ.
Vào học, nhìn anh khá mệt mỏi, tôi thấy và cảm nhận được vẻ mệt mỏi ấy trên gương mặt anh nhưng mỗi khi hỏi anh đều nói không sao, có thể học được. Tôi biết vừa đi làm vừa đi học sẽ vất vả nên cảm thông nhưng khi tôi giao bài, không lần nào anh hoàn thành. Những buổi đầu, tôi thông cảm nhưng đã gần một tháng, bài tập duy nhất anh gửi thì sai gần như hoàn toàn. Gần một tháng trôi qua, thấy học sinh không tiếp thu được, tôi cũng hơi giận nên báo sẽ có người khác phụ trách. Tôi chuyển chỗ vì có ý định từ trước, không phải do anh.
Tôi nhớ hình ảnh của anh lúc ấy, mặt thì mệt mỏi, vẫn mặc áo đi làm chưa thay. Trong quá trình dạy, tôi hỏi anh có hiểu không, lúc nào anh cũng gật đầu nên tôi an tâm cho qua.
Sau này khi chúng tôi quen nhau, có cơ hội nghe anh nói tiếng Anh với nhiều người thì tiếng Anh của anh ở trình độ cao rồi. Lúc đó tôi hỏi: “Trước đây em dạy, không biết học sinh có cười cô giáo không?”. Anh nói: “Những lúc ấy chỉ lo nhìn em thôi, em dạy gì không nhớ, đi làm về đói mệt quá nên học không vô nữa”.
Sau buổi hẹn gặp cà phê bên ngoài, anh nói mọi thứ với tôi. Tôi khá bất ngờ, cảm thấy hơi sợ và nghi ngờ người đàn ông này, vì vậy tôi chào và xin phép ra về. Tôi nhớ vẻ mặt anh lúc đó, cười nhẹ nhưng buồn, nghĩ lại cũng thấy thương.
Qua vài ngày, anh nhắn tin xin lỗi tôi. Ban đầu anh xin lỗi vì đã làm tôi hoảng và không làm phiền tôi nữa, nhưng mấy hôm sau anh lại nhắn đừng sợ anh, anh không có ý xấu và đừng chặn số điện thoại. Tôi không trả lời tin nhắn, anh gọi nhưng tôi không nghe. Tôi làm vậy vì sợ mình bị lừa, gặp người xấu. Dù tôi không trả lời, không nghe máy nhưng ngày nào anh cũng nhắn. Tôi có thả tim tin nhắn và anh nói hôm nay tôi thả tim, hy vọng ngày mai tôi sẽ nghe máy của anh.
Tôi đọc lại hai bài viết thật chậm. Tôi nghĩ nếu anh không chân thành, sẽ không viết bài để xin ý kiến. Ở bài đầu tiên, tôi cảm nhận được sự gấp gáp và sợ hãi của anh. Lúc ấy trong lòng tôi cảm thấy quý mến, có thể sự chân thành của anh đã làm tôi nghĩ khác.
Khi qua trung tâm mới dạy, tôi có đăng hình lên mạng xã hội. Tôi rất ít khi đăng hình ảnh, anh vào thả tim và thả 10 bình luận liên tiếp, vì vậy tôi có trả lời. Anh hẹn tôi nhưng tôi từ chối. Mọi thứ đưa đẩy khi tôi cần mua laptop mới nên có nhớ đến anh làm về công nghệ, tôi chủ động nhắn tin hỏi thì anh tư vấn rất nhiệt tình. Anh đề nghị tặng tôi một cái macbook mới nhưng tôi không nhận. Sau khi mua xong, tôi nhờ anh xem giúp, vì cần hỏi nên chúng tôi hẹn đi cà phê với nhau.
Sau bữa tối ấy, anh nói nhờ đi xe tôi về, anh có mang mũ bảo hiểm. Tôi không thể từ chối vì anh vừa giúp tôi. Ngồi trên xe, anh nói hay là đi dạo Sài Gòn nên chúng tôi đi cùng nhau. Không rõ thế nào, ngồi phía sau anh chở, tôi biết anh cố ý không đi xe cũng như mọi thứ diễn ra. Trong lòng tôi cảm thấy thích người đàn ông này. Ngồi phía sau anh cho tôi cảm giác rất gần gũi.
Chúng tôi ngồi ăn vỉa hè, anh nói lâu rồi không ăn những món này. Ra về, lúc băng sang đường lấy xe, anh chạm nhẹ vào tay tôi, chắc dò xem phản ứng của tôi thế nào và rồi anh nắm tay tôi băng sang đường. Sau hôm ấy, chúng tôi cũng nhắn tin, nói chuyện nhiều hơn, có hẹn ra ngoài vài lần.
Một buổi chiều, anh nhắn tôi đi ra được không, hôm nay chúng ta đi ăn món Pháp thử, nhà hàng này khá ngon. Anh mặc chỉnh tề, hơi khác ngày thường và tối ấy anh cũng tỏ tình: “Làm người yêu anh nhé, cô giáo”. Chúng tôi bắt đầu hẹn hò từ hôm ấy.
Ngoài đời, anh khá tâm lý và hiểu biết, cho tôi cảm giác được bao bọc, che chở. Khi chúng tôi đi ăn hay hẹn, có dịp gặp bạn anh, có người Việt và người nước ngoài, lúc nào anh cũng nói tôi vào gặp họ thay vì ngồi trong xe. Anh luôn giới thiệu tôi là bạn gái và tương tác với tôi trong cuộc nói chuyện với bạn. Điều này làm cho tôi cảm thấy mình được tôn trọng và không bị bỏ quên, không có khoảng cách, vì tôi biết giữa chúng tôi là hoàn cảnh sống khác nhau.
Đây cũng là điều tôi phân vân, lo lắng khi anh cầu hôn lần đầu. Nhưng khi anh về quê tôi, nhìn anh thân thiện, không khoảng cách với gia đình tôi, anh cũng nói chuyện hỏi thăm ba mẹ nhiều, theo ba tôi ra vườn hái chuối, ngồi nhậu với anh em họ hàng, lễ phép, thân thiện. Ba hỏi tôi về anh và nói: “Họ là người thành phố nhưng gần gũi, ba có nói chuyện, ba thấy cậu này được, thật tình”. Anh tâm lý lắm, nhìn thấy điện thoại của ba tôi cũ, anh nói với tôi là sẽ mua cho ba điện thoại khác. Nhưng tôi nói mình sẽ mua để ba không ngại nên tôi không đồng ý. Anh nói vài lần, rồi nói vậy chờ sau khi anh là con rể sẽ tự mua luôn.
Tôi thấy mình là người may mắn, vì anh rất tốt với tôi. Có nhiều thứ khác anh muốn làm cho tôi nhưng tôi không nhận. Tôi không nghĩ có người đàn ông tốt với tôi đến vậy. Anh đang tìm mua nhà để sau cưới chúng tôi sẽ dọn về đó sống. Anh hỏi tôi thích thế nào, đều hỏi ý kiến tôi dù tôi không đóng góp gì nhiều trong việc mua nhà. Anh cho tôi đi học lái xe. Và điều tôi thấy mình may mắn hơn là gia đình anh đều biết và ủng hộ.
Tôi không biết anh có đọc được bài viết không nhưng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến anh: Cảm ơn anh vì đã tốt và yêu em nhiều đến vậy. Em biết mình may mắn, vì vậy em sẽ trân trọng tình cảm này. Những gì anh làm và muốn làm cho em, em đều biết và trân trọng trong lòng. Khi chúng ta kết hôn thành vợ chồng, em sẽ cố gắng làm người vợ thật tốt. Hy vọng chúng ta sẽ bên nhau thật lâu, dù cuộc sống sẽ có lúc khó khăn, gập ghềnh.
Tôi 32 tuổi, chồng 36 tuổi, lấy nhau được 4 năm, có hai con gái. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn, khi đó tôi đang buồn vì chia tay mối tình đầu 5 năm, anh vừa chia tay bạn gái. Chắc cùng tâm trạng thất tình nên chúng tôi nói chuyện rất hợp. Chúng tôi nói chuyện qua mạng một tháng rồi đi chơi, tìm hiểu nhau. Sau nửa năm, thấy anh là người tốt, có thể làm chỗ dựa cho mình, tôi quyết định nhận lời cầu hôn của anh. Cưới được nửa năm thì tôi mang thai, càng ngày càng yêu anh hơn khi thấy anh rất yêu thương và quan tâm mẹ con tôi.
Sau 6 tháng sinh con, tôi quyết định nghỉ làm ở nhà chăm con vì bé hay ốm vặt, lại lười ăn, hay quấy. Vợ chồng con cái ở cùng ông bà nội nhưng không ai giúp trông bé tôi. Tôi vừa chăm con vừa cơm, làm mọi việc ở nhà chồng, ít có thời gian nghỉ ngơi sau sinh. Khi con được hơn 2 tuổi, tôi quyết định cho bé đi nhà trẻ để đi làm, chồng cũng chuyển việc để có thu nhập tốt hơn lo cho gia đình. Anh phải đi công tác nhiều, có khi xa nhà vài tháng mới về. Cuộc sống của tôi khá hạnh phúc, chồng yêu vợ con và có trách nhiệm. Anh hay phải đi công tác, thời gian ở khách sạn còn nhiều hơn ở nhà nhưng tôi chưa bao giờ thiếu sự tin tưởng anh.
Có một điều tôi không vui là anh với tình cũ vẫn liên lạc thường xuyên. Anh bảo với cô ấy giờ chỉ là tình bạn, cô ấy là người tốt và đàng hoàng, không yêu nữa anh vẫn muốn hai người là bạn. Họ thường nhắn tin hỏi thăm, chia sẻ với nhau. Mỗi khi cô ấy buồn lại tìm chồng tôi nói chuyện. Tôi cũng nói rõ với chồng chỉ nên xã giao với người cũ, đừng tâm sự nhiều quá. Chồng không nghĩ như thế, anh cho rằng không yêu vẫn có thể là bạn, họ cần thì mình giúp đỡ trong khả năng là chuyện bình thường. Có lần anh hẹn đưa mẹ con tôi đi dã ngoại một ngày, đúng hôm đó cô kia lại có việc nhờ nhưng anh không giúp được, anh cứ lăn tăn mãi. Vợ chồng tôi vì chuyện này mà cãi nhau, anh giải thích rằng xưa khi chia tay, cô ấy từng có ý định dại dột nên anh rất sợ mình không thể giúp khi cô ấy có việc gì đó cần nhờ. Tôi tin anh nên lại bỏ qua.
Gần đây tôi vào trang cá nhân của anh, phát hiện anh thường xuyên nói chuyện với một đồng nghiệp nữ làm việc ở chi nhánh Sài Gòn. Trong tin nhắn có lần anh rủ cô ấy đi khách sạn, cô ấy từ chối vì anh đã có gia đình, không muốn làm gì có lỗi với vợ con anh, dù thực lòng cũng có tình cảm với chồng tôi. Nếu cô ấy đồng ý, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chồng tôi. Theo tin nhắn, họ chat với nhau vài tháng rồi, mỗi lần chồng tôi đi công tác đều rủ cô ấy đi cà phê trong một khách sạn, còn thực tế họ có làm chuyện đó hay không thì tôi không dám chắc.
Anh giải thích đó chỉ là lời trêu đùa với cô kia, hai người quý mến nhau nên chát tự nhiên và thân thiết vậy thôi. Họ từng vào khách sạn rồi nhưng chỉ là vào quán cà phê ở sảnh khách sạn thôi, anh không làm gì có lỗi với vợ con. Anh an ủi, động viên tôi nhiều, nhưng khi thấy tôi chưa tin tưởng lắm, anh lại đổi giọng, trách tôi không hiểu tâm lý chồng, không có lòng vị tha để giữ gia đình hạnh phúc. Chẳng nhẽ tôi "xấu tính" thế? Tôi mong chồng không đùa cợt với người khác giới là sai sao? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn nhiều.
Bố chồng tôi mất sớm. Ông bà có một con trai và một con gái. Hồi trẻ mẹ chồng có chơi bời nợ nần hay không thì tôi không rõ, nhưng năm ngoái báo nợ gần 500 triệu đồng, đã cắm sổ lương và vay nặng lãi để chơi. Khi bị phát hiện, mẹ nói là lỡ rồi, sẽ không chơi nữa. Hiện tại mẹ chồng vẫn chơi với đám ăn nhậu kia, cả ngày bà là đi chơi, không làm việc gì kiếm tiền hết, ngồi đợi trúng mánh. Trưa người ta ngủ nghỉ thì bà đi chơi, nói là chỉ ngồi xem chứ không chơi nữa.
Chồng tôi đã trả nợ cho bà gần 300 triệu đồng, mua bảo hiểm nhân thọ thì bà rút từ lúc nào không ai hay. Bà nói rút sớm, không để tiền mất giá. Tôi thấy không còn gì để nói. Bà rất ngang ngược và vô lý khi nói với chồng tôi là không để cho tôi biết chuyện ăn chơi của bà. Khi anh nói vợ con biết rồi, bà lại trách sao lại nói cho tôi biết, rồi bảo tiền chồng tôi trả hộ, không liên quan gì đến tôi, kể cả tiền chồng tôi cũng giữ chứ tôi không giữ.
Khi bà vào ở cùng mấy tháng tại nhà tôi, lúc đó tôi đang mang thai, nghén ngẩm, bà chê tôi khó chịu, khó ăn khó ở. Dường như tôi chỉ là người ngoài trong mắt của bà. Bà chỉ cần chồng tôi nghe lời bà là được. Tôi sắp sinh, bà nói với chồng tôi, bắt tôi phải gọi điện nhờ bà mới vào giúp. Chồng tôi nói chịu khó nhịn bà tí, bà già rồi, tôi không đồng ý. Tôi không tiếc tiền trả nợ, thế nhưng cách cư xử của bà làm cho tôi cảm thấy không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ này nữa. Hiện tại tôi không muốn liên quan bất cứ việc gì phía nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi ngoài 30 tuổi, đã lập gia đình và có con trai 3 tuổi. Vợ chồng đang sống chung với ba mẹ vợ tại Đà Nẵng. Nhà bên vợ có dãy trọ cho thuê nằm ngay cạnh nhà đang ở, gồm hai phòng phía trước và bốn phòng phía sau. Gia đình vợ có hai chị em. Em trai vợ hiện làm việc ở Sài Gòn, nhiều năm nay không có ý định về Đà Nẵng sinh sống. Vợ chồng tôi có công việc ổn định, tích góp đủ tiền để xây một căn nhà nhỏ riêng. Tôi không có ý tranh giành tài sản, chỉ muốn có một không gian riêng tư cho gia đình nhỏ của mình.
Tôi từng ngỏ ý xin ba mẹ vợ phần đất phía trước, nơi đang là hai phòng trọ khoảng 40 m2, rồi xây một căn nhà nhỏ. Tôi nghĩ nếu được ở gần ba mẹ thì tiện chăm sóc và phụng dưỡng ông bà sau này, vợ chồng con cái cũng có cuộc sống riêng tư hơn. Tuy nhiên, ba vợ từ chối với lý do giữ lại dãy trọ để dưỡng già. Tôi hiểu suy nghĩ của ba mẹ. Ở tuổi đó, ai cũng cần một nguồn thu ổn định để cảm thấy an tâm. Hiện ba vợ có lương hưu khoảng 14 triệu đồng mỗi tháng, mẹ vợ thu nhập tháng khoảng 5 triệu đồng. Dãy trọ cũng là tài sản mà ba mẹ đã vất vả gây dựng cả đời nên việc không muốn chia hay cắt bớt cũng là điều dễ hiểu.
Ở góc độ của một người đàn ông đã có gia đình và con nhỏ, tôi cũng có nhiều áp lực, sống chung lâu dài khiến mọi sinh hoạt thiếu sự riêng tư. Có những lúc vợ chồng muốn tự quyết việc nuôi dạy con, chi tiêu hay đơn giản là cần không gian của riêng mình cũng khó. Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng làm ăn, có tiền tự xây nhà thì mọi chuyện sẽ dễ hơn, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy. Đi thuê nhà riêng thì chi phí hàng tháng hiện tại vượt quá khả năng của vợ chồng tôi.
Nếu cố ra ở riêng lúc này, kinh tế sẽ rất áp lực vì còn con nhỏ và nhiều khoản phải lo. Tiếp tục sống chung, trong lòng tôi lại luôn có cảm giác mình chưa thật sự có một mái nhà đúng nghĩa. Nhiều đêm tôi suy nghĩ rất nhiều, tiếp tục ở bên nhà vợ để tiết kiệm, chấp nhận đánh đổi sự riêng tư thêm vài năm nữa có được không? Hay nên mạnh dạn ra ngoài thuê ở riêng, dù vất vả hơn, để có cuộc sống độc lập?
Tôi không trách ba mẹ vợ, cũng không nghĩ mình đúng hoàn toàn. Có lẽ mỗi thế hệ đều có nỗi lo riêng. Người già sợ mất chỗ dựa tuổi già, còn người trẻ lại mong có một tổ ấm độc lập cho gia đình nhỏ của mình. Tôi chỉ thấy bản thân đang đứng giữa rất nhiều áp lực: tự trọng của một người đàn ông, trách nhiệm với vợ con và cả sự hòa thuận trong gia đình bên vợ. Tôi phải làm sao đây?