Trong phiên xét xử cuối giờ chiều 31-3, chủ tọa đã công bố thư của ông Nguyễn Hải Thanh, cựu Cục phó Cục Quản lý xây dựng công trình, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, được gửi về từ Canada.
Trước khi bị khởi tố, ông Thanh xuất cảnh ra nước ngoài. Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã ra quyết định xét xử vắng mặt đối với ông Nguyễn Hải Thanh.
Cựu Cục phó Nguyễn Hải Thanh bị cáo buộc nhận hối lộ 6,25 tỉ đồng của Công ty Hoàng Dân để giúp doanh nghiệp này trúng thầu sai quy định.
Trong thư của ông Thanh, do chủ tọa Lê Quang Chiều công bố chiều nay, cựu Cục phó phân trần nhiều về chuyện gia đình, công việc, dẫn tới quyết định xuất cảnh sang Canada.
Theo nội dung đơn được công bố, ông Thanh cho biết hôn nhân nhiều mâu thuẫn nhưng cố gắng duy trì vì con cái.
Tháng 2-2023, ông sang thăm con gái đang học tại Canada với mục đích vừa chăm con vừa chữa bệnh và “đả thông tư tưởng” cho con về chuyện của cha mẹ. Ông Thanh cũng cho biết đã ly thân, rồi ly hôn với vợ từ năm 2024.
“Trong thời gian này, bệnh tim, huyết áp và viêm gan B của tôi bùng phát, phải đi cấp cứu. Con gái tôi sau đó cũng bị sốc và trầm cảm nên tôi sang lại Canada”, ông Thanh viết trong thư và cho biết xin nghỉ hưu sớm để ra nước ngoài.
Trong thư, cựu Cục phó trình bày “đau về cả thể xác và tinh thần”. Tại Canada, ông cho biết đã 2 lần bị đột quỵ, cùng với các bệnh nền có sẵn nên phải điều trị.
“Không ngờ sang bên này tôi lại bị 2 lần đột quỵ cộng với các bệnh nền sẵn có, hiện rất yếu”, ông viết trong thư và cho biết chưa thể về nước.
Tháng 6-2025, ông Thanh nhận được thông tin bản thân bị khởi tố về tội nhận hối lộ, liên quan đến dự án hồ chứa nước Bản Mồng tại Nghệ An.
Trong thư, ông trình bày bối cảnh dự án Bản Mồng gặp nhiều khó khăn, bị dừng vì thiếu vốn và người dân lấn chiếm mặt bằng. Ông kể có nhiều “công sức” để tháo gỡ khó khăn cho dự án.
Sau khi Công ty Hoàng Dân trúng thầu, Giám đốc doanh nghiệp này đã đến gặp ông và đưa tiền.
Phân trần về lý do nhận tiền, ông Thanh viết trong thư: “Khi đó tôi cũng rất cần tiền cho công việc nên tôi có nhận, nhưng tôi nói là tôi vay và sau này tôi đã trả”.
Cựu Cục phó phân bua “rất choáng” khi bị cáo buộc nhận hối lộ hơn 6,2 tỉ. Trước mắt ông nhờ người nhà khắc phục toàn bộ số tiền này và khi nào “hồi phục trí nhớ xin phép sẽ báo cáo cụ thể sau”.
Ông Thanh cho biết hiện nay “rất yếu về cả thể chất và tinh thần” nên không đủ sức khỏe bay về nước để làm sáng tỏ nội dung vụ án và những cáo buộc với bản thân.
Cựu Cục phó bày tỏ mong muốn được hội đồng xét xử tạo điều kiện cho điều trị bệnh đến khi đủ sức khỏe để về lại Việt Nam.
Chủ tọa công bố đơn của ông Thanh được ký ngày 20-3, gửi về tòa án đính kèm thư có xác nhận của một bác sĩ ở cơ sở chữa bệnh tại Canada, thông báo về tình trạng sức khỏe của bị cáo.
Ngay sau khi công bố bức thư trên, hội đồng xét xử gọi bị cáo Nguyễn Văn Dân (Giám đốc Công ty Hoàng Dân) để hỏi về số tiền đã đưa cho Cục phó.
Ông Dân cho biết ông Thanh đã trả 5 tỉ, số tiền còn lại “chưa thấy nói trả hay như thế nào”. Bị cáo tiếp tục xác nhận lại số tiền đã đưa là “quà” cho Cục phó Thanh.
Sai phạm của ông Thanh bị xác định liên quan đến gói thầu số 36 dự án hồ chứa nước Bản Mồng (Nghệ An) do liên danh giữa Công ty Hoàng Dân, Tổng công ty Xây dựng thủy lợi 4 và 3 đơn vị khác thực hiện.
Khai tại tòa, ông Dân cho biết sau khi được tạo điều kiện trúng thầu, Cục phó Thanh “tâm sự” với bị cáo đang mua nhà đất và thiếu 10 tỉ. Hiểu ý, Giám đốc Dân đã hai lần đưa cho ông Thanh tổng 10 tỉ đồng, đúng bằng con số Cục phó gợi ý.
Trong đó một lần trên ô tô của Cục phó, Giám đốc Dân đưa cho ông Thanh 5 tỉ đồng, một lần khác đưa 5 tỉ ở trên đường.
Đáng chú ý, ông Dân khai sau khi nhận 10 tỉ vài năm, Cục phó Thanh chủ động gọi điện cho bị cáo để trả lại số tiền 5 tỉ đồng.
Theo Khaosod, vào lúc 12h ngày 17/5, các cán bộ cảnh sát từ Đồn cảnh sát Pak Kret nhận được báo cáo về một người tử vong bên trong một chiếc xe ô tô tại bãi đậu xe ở phường Ban Mai, huyện Pak Kret, tỉnh Nonthaburi, Thái Lan. Họ đã nhanh chóng đến hiện trường để điều tra cùng với tình nguyện viên từ Quỹ Poh Teck Tung và các bác sĩ từ Viện Pháp y.
Tại hiện trường trong bãi đậu xe, một chiếc Nissan X-Trail mang biển số Bangkok đã được tìm thấy. Bên trong xe, ở ghế sau, nạn nhân, bà A., 37 tuổi, được phát hiện nằm nghiêng, đã tử vong.
Người phụ nữ mặc áo phông màu cam và quần short đen. Một chiếc lò than được tìm thấy trên ghế sau.
Khi được hỏi, người phụ nữ dọn dẹp tòa nhà cho biết bà đã thấy chiếc xe đậu ở đó rất lâu. Hôm nay, khi kiểm tra bãi đậu xe, bà nhận thấy một mùi hôi nồng nặc khi đến gần chiếc xe màu đỏ.
Ban đầu bà tưởng đó là mùi chuột chết, cho đến khi tiến lại gần xe và thấy chất lỏng nhỏ giọt dưới sàn xe. Người này cúi xuống nhìn vào bên trong và phát hiện một thi thể. Sau đó, nhân viên vệ sinh lập tức gọi cảnh sát.
Dựa trên những bằng chứng ban đầu tại hiện trường, cảnh sát nghi ngờ người quá cố đang gặp căng thẳng do các vấn đề cá nhân và quyết định tự tử trong xe. Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra để xác định nguyên nhân tử vong thực sự.
Tại Nepal, việc cứu hộ bằng trực thăng ở vùng núi cao là một hoạt động sống còn. Ở vùng núi cao, nơi nồng độ oxy loãng và thời tiết thay đổi đột ngột, khả năng đưa người leo núi gặp nạn đến thủ đô Kathmandu trong vòng vài giờ đã cứu sống vô số người.
Lợi dụng tính cấp bách, ẩn mình trong hệ thống hợp pháp đó là một trong những mạng lưới gian lận bảo hiểm tinh vi nhất thế giới. Năm 2018, chính phủ đã thành lập một ủy ban điều tra, công bố báo cáo dài 700 trang và tuyên bố cải cách. Nhưng năm ngoái, Cục Điều tra Trung ương (CIB) thuộc Cảnh sát Nepal đã mở lại hồ sơ và phát hiện ra hành vi gian lận không những không dừng lại mà còn tăng.
Chiêu trò lừa đảo này hoạt động như thế nào?
Cơ chế của trò lừa đảo cứu hộ giả mạo khá đơn giản: Dàn dựng trường hợp cấp cứu y tế, gọi trực thăng, đưa du khách vào bệnh viện, và làm thủ tục yêu cầu. Nhưng sự tinh vi nằm chỗ: Một công ty bảo hiểm nước ngoài khó có thể xác minh được các sự kiện xảy ra ở độ cao 3.000 m trong một thung lũng hẻo lánh thuộc dãy Himalaya.
Cuộc điều tra của CIB đã xác định hai phương pháp chính để tạo ra một "tình huống khẩn cấp".
Trường hợp đầu tiên liên quan đến những du khách không muốn đi bộ về. Các hướng dẫn viên sẽ đưa ra một giải pháp thay thế là vờ bị ốm và trực thăng sẽ đến. Hướng dẫn viên sẽ lo phần còn lại.
Phương pháp thứ hai đáng lo ngại hơn. Ở độ cao trên 3.000 mét, các triệu chứng nhẹ của say độ cao thường gặp. Độ bão hòa oxy trong máu có thể giảm, tay chân tê bì, đau đầu xuất hiện.
Trong hầu hết các trường hợp, chỉ cần nghỉ ngơi, uống đủ nước hoặc xuống dốc từ từ là đủ. Nhưng theo cuộc điều tra của CIB, các hướng dẫn viên và nhân viên khách sạn đã được huấn luyện để làm cho những người leo núi sợ hãi.
Họ nói với những người leo núi rằng có nguy cơ tử vong, chỉ cấp cứu mới có cửa sống. Hướng dẫn viên thậm chí bị cáo buộc trộn bột nở vào thức ăn để khiến tình trạng du khách trầm trọng hơn.
Ngay khi có lệnh "cứu hộ", quá trình dàn xếp tài chính bắt đầu. Một chiếc trực thăng chở nhiều hành khách. Nhưng các hóa đơn riêng biệt với giá đầy đủ, được gửi đến công ty bảo hiểm của từng hành khách, như thể mỗi người có chuyến bay riêng.
Một chuyến bay thuê bao trị giá 4.000 USD trở thành một yêu cầu bồi thường 12.000 USD. Danh sách hành khách và bảng kê hàng hóa giả mạo được làm giả.
Tại bệnh viện, các nhân viên y tế trong mắt xích lừa đảo sẽ chuẩn bị bản tóm tắt xuất viện bằng chữ ký điện tử của các bác sĩ cấp cao chưa từng tham gia vào vụ việc và không có sự đồng ý của họ.
Hồ sơ nhập viện giả với những triệu chứng trầm trọng được tạo ra cho khách du lịch, trong khi khách thì thực sự đang cười đùa, uống bia ở hành lang bệnh viện.
Một nhân viên bệnh viện thậm chí dùng phim chụp X-quang của chính mình, được thực hiện khoảng một năm trước tại một bệnh viện khác làm hồ sơ điều trị cho những người leo núi, CIB cáo buộc.
Cơ cấu hoa hồng chi phối mạng lưới này đã được mô tả chi tiết trong các cuộc thẩm vấn của cảnh sát. Các bệnh viện trả 20-25% tiền bảo hiểm cho các công ty du lịch leo núi và thêm 20-25% cho các đơn vị cứu hộ bằng trực thăng để đổi lấy việc giới thiệu bệnh nhân.
Các hướng dẫn viên leo núi và công ty lữ hành của họ được hưởng lợi từ những hóa đơn được thổi phồng. Trong một số trường hợp, chính khách du lịch cũng được đề nghị chia hoa hồng bằng tiền mặt để tham gia phi vụ.
Những con số kinh ngạc
Từ năm 2022 đến năm 2025, các nhà điều tra đã xác định được 4.782 bệnh nhân nước ngoài được điều trị tại các bệnh viện liên quan. Trong số này, 171 trường hợp được xác nhận là các vụ giải cứu giả mạo. Trong giai đoạn đó, hai bệnh viện liên quan đã nhận thanh toán khoảng 18 triệu USD. Ba công ty dịch vụ cứu hộ thu về khoảng 30 triệu USD từ các chuyến bay cứu hộ.
CIB ví dụ, 4 du khách được giải cứu trên cùng một chuyến bay trực thăng, vào cùng một ngày. Tuy nhiên, các hồ sơ bảo hiểm tách ra thành 4 chuyến bay riêng, máy bay riêng, với tổng chi phí cứu hộ lên tới 31.000 USD, cộng thêm một hóa đơn bệnh viện riêng 12.000 USD.
Trong quá trình thẩm vấn, một bác sĩ của Bệnh viện Shreedhi cho biết chỉ riêng trong một khách, bệnh viện của ông đã trả khoảng 10,6 triệu rupee (gần 2 tỷ đồng) tiền hoa hồng cho dịch vụ trực thăng cứu hộ và thêm 1,5 triệu rupee (27 triệu đồng) cho các công ty điều hành tour leo núi.
"Bệnh viện của tôi chia hoa hồng để thúc đẩy kinh doanh", ông nói trong một đoạn ghi âm.
Tại sao việc xác minh yêu cầu bồi thường bảo hiểm lại khó khăn?
Hầu hết hợp đồng bảo hiểm du lịch đều yêu cầu phải liên hệ với công ty bảo hiểm trước khi tiến hành cứu hộ. Tại dãy Himalaya, ở những vùng cao mà việc liên lạc rất khó khăn và nhiều khu vực không có tín hiệu điện thoại di động tốt, điều này hầu như không bao giờ xảy ra.
Đến khi công ty bảo hiểm được thông báo, việc sơ tán đã hoàn tất, bệnh nhân đã được đưa đến bệnh viện cách đó hàng trăm km ở thủ đô, và một công ty cứu hộ địa phương hoặc nhà điều hành tour đã bắt đầu chuẩn bị giấy tờ.
Mục tiêu của công ty cứu hộ là tối đa hóa số lượng hành khách trên mỗi chuyến bay nhưng lại tính phí riêng cho từng công ty bảo hiểm.
Mục tiêu của công ty du lịch là môi giới khách cho các nhà điều hành cứu hộ trả hoa hồng cao nhất.
Mục tiêu của bệnh viện là tiếp nhận bệnh nhân, thực hiện các thủ tục không cần thiết và duy trì mối quan hệ với các nhà điều hành tour mang lại bệnh nhân cho họ. Ở bất kỳ khâu nào trong chuỗi này, không có bên nào có lợi ích trùng khớp với lợi ích của công ty bảo hiểm chi trả bồi thường.
Năm 2018, sau những bài báo điều tra đầu tiên trên tờ The Kathmandu Post, một ủy ban điều tra của chính phủ đã dành nhiều tháng để điều tra. Báo cáo dài 700 trang, được đệ trình lên Bộ trưởng Du lịch, ghi nhận tình trạng gian lận tràn lan. Nhiều biện pháp được đưa ra nhưng đều không hiệu quả.
Cuộc điều tra thứ 2 được khởi xướng vào tháng 9/2025, khi một nhóm công dân đệ đơn khiếu nại mới lên CIB. Từ đây, cơ quan này phải mở lại các hồ sơ sau 8 năm.
Ngày 12/3 vừa qua, CIB đã buộc tội 32 cá nhân đến từ 3 công ty trực thăng cứu hộ, 2 bệnh viện và 10 công ty du lịch về các tội danh chống lại nhà nước và tội phạm có tổ chức.
Lần này, chính quyền dự định chấm dứt kế hoạch này trước khi nó gây thiệt hại trầm trọng cho ngành du lịch Nepal.
Ngày 12/5, TAND Khu vực 5 TP HCM xét xử vụ án ly hôn, yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và tranh chấp tài sản trị giá ước tính hơn 1.200 tỷ đồng giữa bác sĩ 54 tuổi - chủ chuỗi phòng khám nha khoa thẩm mỹ, với bà Ngọc Anh, 48 tuổi.
Vụ án được tòa thụ lý từ tháng 3/2015 nhưng kéo dài suốt 10 năm do các bên nhiều lần thay đổi yêu cầu khởi kiện, phát sinh phản tố và cần thu thập thêm nhiều tài liệu, chứng cứ.
Người chồng nộp đơn ly hôn
Hồ sơ vụ án và diễn tiến phiên tòa thể hiện, người chồng là bác sĩ nha khoa, còn bà Ngọc Anh là kỹ sư, tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001.
Sau hơn 10 năm chung sống, tháng 3/2015, người chồng nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do "không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được". Về tài sản, ông cho biết hai bên tự thỏa thuận. Con chung khi đó có nguyện vọng sống với mẹ, hiện đã trưởng thành.
Tại các bản khai sau đó, người chồng xác nhận từ cuối năm 2014 phát sinh mâu thuẫn do ông có quan hệ với người phụ nữ khác, tình trạng hôn nhân không thể hàn gắn nên ly thân. Ông muốn ly hôn để "chấm dứt đau khổ" cho vợ.
Trong khi đó, bà Ngọc Anh nói vẫn còn tình cảm nên muốn hàn gắn. Trường hợp buộc phải ly hôn, bà đề nghị tòa giải quyết luôn phần tài sản chung.
Hòa giải không thành, người chồng giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, người vợ có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, song chưa thu thập đủ các tài liệu về tài sản.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, người chồng thay đổi yêu cầu khởi kiện từ ly hôn sang đề nghị "hủy hôn nhân trái pháp luật".
Ông chỉ ra giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như: vợ chồng ký nhầm vào vị trí của nhau, cả hai ký khi chưa có thông tin giấy tờ tùy thân nộp cho cán bộ tư pháp và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông. Việc ký này diễn ra tại nhà do gia đình vợ mang giấy tờ về đưa.
Ông cho hay sau khi nghi ngờ quan hệ huyết thống với con gái, ông đi giám định ADN nhiều lần và kết quả cho thấy mình không phải cha ruột. Ông nhận ra đã sống trong "cuộc hôn nhân ngoài mong muốn" suốt nhiều năm.
Người vợ: Hôn nhân hoàn toàn tự nguyện
Bà Ngọc Anh không đồng ý, cho rằng cuộc hôn nhân được xác lập hợp pháp, không có chuyện lừa dối vì ông là bác sĩ, có trình độ nhận thức, không ai ép buộc.
Theo trình bày của bà, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo khó tại TP HCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm. Quan hệ giữa họ không được cha mẹ đồng thuận với lý do cả hai có nhiều điểm khác biệt. Họ từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận khoảng thời gian chia tay đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ông biết rõ sự việc không cùng huyết thống với con gái nhưng chấp nhận và đồng ý cho cháu bé mang họ của mình.
Hai người tổ chức lễ cưới vào tháng 11/2001 tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TP HCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên.
Theo bà, việc đăng ký kết hôn sau hai năm là để ông có thêm thời gian suy nghĩ trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Bà khẳng định thủ tục thực hiện đúng quy định tại phường, có cán bộ tư pháp hướng dẫn và hoàn toàn tự nguyện.
Người vợ cho rằng cuộc sống hôn nhân ban đầu hạnh phúc, cùng gây dựng và phát triển hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010 khi kinh tế khá giả hơn, mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Bà cũng cho biết trong nhiều tài liệu, biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, ông đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch, bao gồm mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Đến năm 2024 khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và yêu cầu tòa thu thập chứng cứ về 4 đứa con ngoài giá thú của ông với người phụ nữ khác trong thời kỳ hôn nhân thì ông chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật
Tranh chấp khối tài sản hơn 1.200 tỷ đồng
Trình bày trước HĐXX, người chồng giữ nguyên quan điểm như trước, yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản để "đổi lấy sự bình yên" và muốn nhanh chóng kết thúc vụ ly hôn.
Gây chú ý tại tòa bởi vẻ đẹp sang trọng, người vợ nhẹ nhàng nói nhưng dứt khoát rằng cũng giữ nguyên yêu cầu phản tố, đề nghị được ly hôn và chia khối tài sản trị giá hơn 1.200 tỷ đồng.
Theo trình bày của bà Ngọc Anh và người đại diện, tài sản tranh chấp gồm nhiều bất động sản tại TP HCM và các tỉnh thành; hàng chục tỷ đồng tiền gửi trong các ngân hàng cùng lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay; giá trị doanh nghiệp sở hữu chuỗi nha khoa thẩm mỹ và phần lợi nhuận phát sinh trong hơn 10 năm qua cùng nhiều bất động sản bà mới truy vết được và nộp chứng cứ trong phần thủ tục...
Sau nhiều giờ xét xử và tranh cãi gay gắt, phiên tòa đã kết thúc phần tranh luận. Đại diện VKS chưa phát biểu quan điểm giải quyết vụ án do phiên làm việc đã kéo dài đến tối, với nhiều yêu cầu và tình tiết phức tạp...
Sau khi hội ý, HĐXX cho biết sẽ tuyên án vào 15/5, sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm vụ án.