Ngoài số ca tử vong, số ca nghi nhiễm bệnh sởi ở Bangladesh từ ngày 15.3 đã lên tới gần 35.000, chủ yếu là trẻ em từ 6 tháng đến 5 tuổi, theo số liệu do chính phủ công bố hôm nay 29.4.
Một trong những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất là Kurukpata ở vùng đồi Chittagong, nơi sinh sống của các cộng đồng người bản địa, giáp biên giới với Myanmar.
Trẻ em ở những vùng nông thôn này thường không được tiêm chủng đầy đủ, và một số gia đình tránh các chương trình tiêm chủng vì sợ hãi.
“Khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất ở vùng đồi Chittagong là Kurukpata, một trong những vùng xa xôi nhất của Bangladesh”, trưởng y tế địa phương Fazle Rabbi nói. Ông Rabbi cho biết thêm hơn 80 trẻ em đã được điều trị bệnh sởi.
Trưởng hội đồng Kurukpata là ông Kratpung Mro nhận định số ca bệnh sởi cao bất thường. Ông Mro cho rằng chính phủ nên “phát động các chương trình nâng cao nhận thức và đưa cộng đồng người bản địa vào diện được tiêm chủng”.
Các quan chức y tế Bangladesh, với sự hỗ trợ của Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và lực lượng an ninh đang nỗ lực tiêm chủng cho trẻ em, theo AFP.
Theo WHO, bệnh sởi là một trong những bệnh truyền nhiễm nguy hiểm nhất thế giới, lây lan qua ho và hắt hơi.
Bệnh có thể ảnh hưởng đến mọi lứa tuổi nhưng phổ biến nhất ở trẻ em và có thể gây ra các biến chứng như phù não và những vấn đề hô hấp nghiêm trọng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Các nguồn tin cho hay các báo cáo tình báo của Mỹ đưa ra cảnh báo như trên là vì cho rằng việc kiểm soát eo biển Hormuz là đòn bẩy thực sự duy nhất mà Iran có đối với Mỹ.
"Chắc chắn là giờ đây khi Iran nhận thấy rõ quyền lực và ảnh hưởng của mình đối với eo biển này, họ sẽ không sớm từ bỏ nó", một trong 3 nguồn tin bình luận. Họ từ chối tiết lộ chi tiết về cơ quan nào đã đưa ra các đánh giá như trên.
Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA) chưa đưa ra phản hồi ngay lập tức về yêu cầu bình luận từ Reuters. Hiện cũng chưa có thông tin phản ứng từ Iran.
Cảnh báo mới cho thấy Tehran có thể tiếp tục kiểm soát chặt giao thông qua eo biển Hormuz để giữ giá năng lượng ở mức cao như một biện pháp gây áp lực lên Tổng thống Mỹ Donald Trump nhằm tìm ra lối thoát nhanh chóng cho cuộc chiến đã kéo dài gần 5 tuần, theo Reuters.
Chi phí năng lượng tăng cao có nguy cơ làm gia tăng lạm phát ở Mỹ, tạo ra gánh nặng chính trị cho Tổng thống Trump khi ông phải đối mặt với tỷ lệ ủng hộ thấp và đảng Cộng hòa của ông đang chuẩn bị cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.
Các báo cáo cũng cung cấp dấu hiệu mới nhất cho thấy cuộc chiến, nhằm xóa sổ sức mạnh quân sự của Iran, trên thực tế có thể làm tăng ảnh hưởng khu vực của nước này bằng cách cho thấy khả năng đe dọa tuyến đường thủy quan trọng này của Tehran, theo Reuters.
"Trong nỗ lực ngăn chặn Iran phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt, Mỹ đã trao cho Iran một vũ khí gây rối loạn quy mô lớn", ông Ali Vaez, Giám đốc Dự án Iran tại Nhóm Khủng hoảng Quốc tế, một tổ chức ngăn ngừa xung đột có trụ sở tại Bỉ, bình luận. Ông còn nhận định Tehran hiểu rằng khả năng chi phối thị trường năng lượng thế giới thông qua việc kiểm soát eo biển Hormuz "mạnh mẽ hơn nhiều so với cả vũ khí hạt nhân."
Tổng thống Trump hôm 4.4 tuyên bố Iran chỉ còn 48 giờ để đạt được thỏa thuận mở lại eo biển Hormuz, nếu không sẽ phải đối mặt với "địa ngục"."Hãy nhớ khi tôi cho Iran 10 ngày để thỏa thuận hoặc mở cửa eo biển Hormuz. Thời gian đang cạn dần - chỉ còn 48 giờ nữa trước khi địa ngục giáng xuống họ...", ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social.
Đáp lại, tướng Ali Abdollahi Aliabadi thuộc Bộ chỉ huy Trung ương Khatam al-Anbiya ở Tehran nói rằng cảnh báo mới của Tổng thống Trump là "một hành động bất lực, lo lắng, mất cân bằng và ngu ngốc", theo AFP. Ông Aliabadi cảnh báo rằng "cánh cửa địa ngục sẽ mở ra với các người" nếu cơ sở hạ tầng của Iran tiếp tục bị tấn công.
Trước đó vào ngày 3.4, một quan chức Nhà Trắng cho Reuters hay ông Trump "tự tin rằng eo biển sẽ sớm được mở lại" và đã nói rõ rằng Iran sẽ không được phép điều tiết tuyến đường thủy này sau xung đột.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã sử dụng nhiều chiến thuật khác nhau để khiến việc vận chuyển thương mại qua eo biển Hormuz trở nên quá nguy hiểm kể từ khi Tổng thống Trump và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu phát động cuộc chiến vào ngày 28.2, theo Reuters.
Từ việc tấn công các tàu dân sự và rải thủy lôi đến việc đòi phí qua lại, Iran thực tế đã phong tỏa giao thông qua eo biển Hormuz.
Giới chuyên gia cho rằng một chiến dịch quân sự nhằm mở lại eo biển Hormuz sẽ gây ra nhiều rủi ro tiềm ẩn đáng kể, theo Reuters. Eo biển Hormuz chia cắt Iran và Oman. Eo biển này rộng 33 km ở điểm hẹp nhất, nhưng luồng hàng hải chỉ rộng 3 km theo cả hai hướng, khiến tàu thuyền và binh sĩ dễ trở thành mục tiêu.
Ngay cả khi lực lượng Mỹ chiếm được bờ biển và các đảo phía nam Iran, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran vẫn có thể tấn công họ và duy trì quyền kiểm soát eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và tên lửa phóng từ sâu bên trong Iran, theo Reuters dẫn lời một số chuyên gia.
"Chỉ cần một hoặc hai máy bay không người lái là đủ để làm gián đoạn giao thông và ngăn cản tàu thuyền đi qua", ông Vaez bình luận.
Một số chuyên gia còn cho rằng ngay cả sau xung đột, Iran khó có thể từ bỏ khả năng kiểm soát qua eo biển Hormuz vì họ sẽ cần phải tái thiết, và việc thu phí qua lại đối với tàu thuyền thương mại sẽ là một phương tiện để gây quỹ tái thiết.
Trong một podcast của tạp chí Foreign Affairs hôm 2.4, cựu Giám đốc CIA Bill Burns dự đoán rằng Tehran "sẽ tìm cách duy trì đòn bẩy mà họ đã giành lại được bằng cách làm gián đoạn giao thông" qua eo biển Hormuz.
Ông Burns còn cho rằng Iran sẽ tìm cách sử dụng khả năng kiểm soát tuyến đường thủy này để giành được "sự răn đe lâu dài và các đảm bảo an ninh" trong bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào với Mỹ và để đạt được "một số lợi ích vật chất trực tiếp" như thu phí qua lại để có tiền cho quá trình phục hồi sau xung đột. "Điều đó tạo ra một cuộc đàm phán thực sự khó khăn ngay bây giờ", ông nhận định.

Số lượng mèo nuôi ở Đài Loan đã vượt qua chó năm 2025, tăng từ 1,3 triệu con năm 2023 lên 1,7 triệu con năm ngoái, tương đương gần 33%. Tình hình ở Trung Quốc đại lục cũng tương tự.
Xu hướng này xuất hiện đầu tiên ở Nhật Bản từ 10 năm trước. Hello Kitty, chú mèo hoạt hình xuất hiện năm 1974 khởi đầu cho đế chế trị giá 80 tỷ USD, đã thúc đẩy xu hướng nuôi mèo ở Nhật Bản. Nơi đây cũng có vài hòn đảo là nơi sinh sống của quần thể mèo hoang đã trở thành những điểm du lịch nổi tiếng.
Ngay tại những nơi mà chó cưng vốn phổ biến hơn như Hàn Quốc hay Hong Kong, mèo cũng đang dần soán ngôi.
Tất cả những nơi này đều có một số đặc điểm chung là người dân sống trong các căn hộ nhỏ tại những thành phố đông đúc, thường xuyên cảm thấy cô đơn, công việc bận rộn khiến họ còn rất ít thời gian cho một người bạn đồng hành như loài chó.
"Nuôi một con mèo trong thành phố sẽ thuận tiện hơn vì nuôi chó thì phải thường xuyên dắt chúng đi dạo, nhiều người không có thời gian hay có người thì sợ chó", Ellen Chung, cư dân Hong Kong, chia sẻ vào một buổi chiều tháng 4 tại một quán cà phê mèo đầy ắp khách.
"Tôi nghĩ mèo trông cũng đáng yêu hơn", cô nói thêm.
Tại Hàn Quốc, trước đây người ta thường liên tưởng mèo với sự xui xẻo hoặc ma quỷ, khiến chúng ít phổ biến hơn chó khi được chọn làm thú cưng. Tuy nhiên, xu hướng này đang thay đổi. Số lượng mèo nuôi ở Hàn Quốc đã tăng mạnh sau Covid-19, có lẽ do mèo dễ chăm sóc hơn trong thời điểm các hoạt động ngoài trời bị hạn chế vì lệnh phong tỏa, theo báo cáo năm 2025 của Tập đoàn tài chính KB.
Gong Su-hyun, bác sĩ thú y tại trung tâm nhận nuôi mèo Ballyeomaru ở Hwaseong, thành phố ở phía tây bắc Hàn Quốc, cho hay "cảm nhận được sự quan tâm đến loài mèo đang tăng lên" khi nhiều người đến nhận nuôi và làm tình nguyện viên hơn trước.
Paul Wong, phó giáo sư tại Đại học Hong Kong (HKU), cho rằng trong 10 năm qua, tư duy của mọi người đã thay đổi, từ việc coi động vật là công cụ sang bạn đồng hành. Trước đây chó mèo được dùng để trông nhà, bắt chuột thì nay chúng được dùng để giải tỏa sự cô đơn.
Trong khi đó, nhiều nơi trên khắp Đông Á đang trải qua những thay đổi lớn về xu hướng nhân khẩu học và xã hội trong vài chục năm trở lại. Trên khắp Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc, thanh niên rời nông thôn lên thành phố lớn tìm việc, đối mặt thị trường làm việc cạnh tranh, thu nhập không tăng trưởng, chi phí sinh hoạt cao và giờ giấc làm việc khắc nghiệt.
Văn hóa làm việc quá sức ở Trung Quốc đã trở thành vấn đề nghiêm trọng đến mức bị tòa án tối cao lên án năm 2021. Chính phủ Nhật Bản cũng siết quy định làm thêm giờ để ngăn chặn các ca tử vong do lao lực.
"Những điều kiện này khiến mèo trở thành lựa chọn thiết thực hơn, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ", Joe Ngai, trợ lý giáo sư tại Khoa Tư vấn và Tâm lý học thuộc Đại học Thụ Nhân Hong Kong, cho biết. "Vì mèo thích nghi tốt với môi trường trong nhà và không yêu cầu đi dạo hàng ngày, chúng mang lại một hình thức đồng hành phù hợp hơn với những hạn chế của cuộc sống đô thị ở Hong Kong".
Áp lực khiến ngày càng nhiều thanh niên châu Á lựa chọn không lập gia đình hoặc không sinh con. Dân số Nhật Bản đã suy giảm 16 năm liên tục, còn Hàn Quốc có tỷ lệ sinh thấp nhất thế giới.
Khi số lượng hộ gia đình đơn thân tăng lên, sự cô đơn cũng tăng theo. Người ta tìm đến động vật để bầu bạn, khiến nền kinh tế thú cưng tại châu Á bùng nổ.
"Bây giờ nhiều người chọn không sinh con. Vì vậy, việc nuôi thú cưng gần giống như có một đứa con", ông Wong nhận xét. "Thách thức từ cuộc sống đô thị sẽ khiến mọi người muốn nuôi mèo hơn là nuôi chó".
Báo cáo nghiên cứu năm 2024 của ngân hàng đầu tư Goldman Sachs cho thấy thức ăn cho thú cưng là một trong những lĩnh vực tiêu dùng tăng trưởng nhanh nhất ở Trung Quốc, với giá trị ngành dự kiến tăng lên 12 tỷ USD vào năm 2030. Tại Hàn Quốc, lần đầu tiên số lượng xe đẩy thú cưng được bán ra đã nhiều hơn xe đẩy em bé vào năm 2023, theo sàn thương mại điện tử lớn nhất quốc gia này.
Đó có thể không phải là tin vui đối với các chính phủ đang mong muốn có thêm trẻ sơ sinh. Nhưng khi việc nuôi dạy con trở thành gánh nặng, người bạn 4 chân có thể mang lại sự an ủi cần thiết cho thanh niên đang gặp nhiều khó khăn ở châu Á.
"Nếu phúc lợi của người dân được cải thiện thì có lẽ nó vẫn tốt hơn là có một cộng đồng ít ỏi nhưng lại là một cộng đồng buồn bã", ông Wong nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Trung Đông vẫn tiềm ẩn nguy cơ xung đột, Hội đồng Bảo an bất lực ở Hormuz?

Trong bối cảnh này, nhiều sự chú ý dồn vào một tổ chức quốc tế được thành lập ngay sau kết thúc Chiến tranh thế giới thứ II với mục tiêu tối thượng là bảo vệ an ninh và hòa bình quốc tế. Đó là Liên hợp quốc (LHQ) với Hội đồng Bảo an (HĐBA) - nơi mà trong quá khứ đã tiến hành nhiều chiến dịch gìn giữ hòa bình ở nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới.
Cho đến hiện tại HĐBA đã nhóm họp hai lần về tình hình hiện tại ở Trung Đông. Lần đầu tiên vào ngày 11-3-2026 và thông qua một nghị quyết lên án hành vi tấn công các nước trong vùng Vịnh Ba Tư của Iran.
HĐBA nhóm họp lần hai vào ngày 7-4-2026 và thất bại trong việc thông qua một nghị quyết về an ninh eo biển Hormuz. Sự khác biệt lớn về kết quả của hai lần họp ở HĐBA có thể được giải thích dựa trên các yếu tố pháp lý xung quanh việc sử dụng vũ lực trong dự thảo của các nghị quyết.
Hiến chương LHQ nghiêm cấm việc sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế của các quốc gia thành viên. Quy định này nằm trong điều 2 khoản 4 - một trong những trụ cột pháp lý của Hiến chương về việc đảm bảo hòa bình thế giới.
Tuy nhiên Hiến chương cũng công nhận ngoại lệ cho quy định này, và chỉ có hai trường hợp các quốc gia được sử dụng vũ lực một cách hợp pháp trong khuôn khổ luật pháp của LHQ.
Ngoại lệ thứ nhất là việc sử dụng vũ lực trong việc tự vệ khi các quốc gia bị tấn công vũ trang bởi các quốc gia khác. Quyền tự vệ đơn phương hoặc tập thể này được ghi nhận tại điều 51 của Hiến chương LHQ.
Thông thường đây là một ngoại lệ chính đáng và chính danh về mặt pháp lý khi các quốc gia bị xâm phạm lãnh thổ bằng vũ trang bởi lực lượng quân sự của các quốc gia khác.
Đây là lý do tại sao các quốc gia vùng Vịnh bao gồm Bahrain, Kuwait, Oman, Qatar, Ả Rập Saudi, Các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất và Jordan đã đề xuất một dự thảo nghị quyết HĐBA LHQ vào ngày 11-3-2026.
Trong dự thảo nghị quyết này, họ yêu cầu sự công nhận quyền tự vệ khi Iran đã tiến hành các cuộc tấn công vũ lực vào lãnh thổ của họ.
Nghị quyết cũng kêu gọi ngừng bắn, yêu cầu Iran phải tôn trọng luật pháp quốc tế và không làm ảnh hưởng đến an ninh quốc tế.
Có thể thấy rằng ngôn ngữ sử dụng trong dự thảo nghị quyết ngày 11-3 về việc sử dụng vũ lực để tự vệ của các quốc gia Vùng Vịnh là hợp lý về mặt pháp lý lẫn chính trị. Do đó nghị quyết đã được thông qua.
Nga và Trung Quốc không bỏ phiếu phản đối, mặc dù Nga đã phát biểu Mỹ và Israel cũng cần phải bị lên án cho cuộc chiến tranh lần này.
Ngoại lệ thứ hai của việc cấm sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế được ghi nhận trong chương VII của Hiến chương LHQ. Đó là việc Hội đồng Bảo an LHQ cho phép các quốc gia thành viên sử dụng vũ lực với mục đích bảo vệ an ninh và hòa bình thế giới.
Việc sử dụng các từ ngữ như "sử dụng tất cả các biện pháp cần thiết" hay việc áp dụng quyền ủy thác sử dụng vũ lực của HĐBA được cân nhắc hết sức kỹ lưỡng và hạn chế đến mức tối đa bởi các thành viên thường trực của HĐBA.
Trong dự thảo nghị quyết đưa lên HĐBA xem xét về vấn đề liên quan đến an ninh eo biển Hormuz, Bahrain đã kêu gọi quyền sử dụng vũ lực dựa trên chương VII của Hiến chương LHQ.
Việc này dẫn đến những tranh cãi dữ dội tại phiên họp của HĐBA, vì một số quốc gia cho rằng việc này sẽ dẫn đến việc lạm dụng nghị quyết của HĐBA để chính danh hóa việc sử dụng vũ lực trong khu vực vùng Vịnh. Điều này sẽ khiến xung đột leo thang.
Việc liên hệ đến chương VII của Hiến chương trong bản thảo nghị quyết sau đó được gỡ bỏ. Tuy nhiên việc đề cập đến quyền tự vệ (ngoại lệ thứ nhất của quy định cấm sử dụng vũ lực) khi các tàu thương mại bị tấn công ở eo biển Hormuz trong dự thảo lại dẫn đến những tranh cãi khác.
Việc một quốc gia bị tấn công vào lãnh thổ và bị tấn công vào tàu thuyền thương mại là khác nhau về mức độ nghiêm trọng để có thể lập luận rằng hai hành vi tấn công này đều có thể đương nhiên dẫn đến quyền tự vệ của một quốc gia.
Do những mâu thuẫn liên quan đến quyền sử dụng vũ lực ở eo biển Hormuz không thể giải quyết được, dự thảo nghị quyết HĐBA ngày 7-4-2026 đã không được thông qua khi Trung Quốc và Nga đã bỏ phiếu phản đối.
Điều này cho thấy việc sử dụng vũ lực luôn luôn là một vấn đề hết sức nhạy cảm và gây tranh cãi khi HĐBA xem xét một nghị quyết về một xung đột quốc tế.
Khuôn khổ pháp lý xung quanh vấn đề này có thể không chấm dứt được căng thẳng tại khu vực eo biển Hormuz, nhưng ít nhất nó ngăn được sự leo thang của chiến tranh tại đây, tính cho đến thời điểm này.
Nguồn: Tuổi Trẻ

