Sự nghiệp Hollywood của Rebecca Schaeffer đang trên đà thăng tiến thì bị một kẻ rình rập bạo lực cắt ngang.
Nữ diễn viên 21 tuổi được biết đến nhiều nhất qua phim hài sitcom My Sister Sam, phát sóng từ năm 1986 đến 1988, và đang được nhắm đến cho một vai diễn trong The Godfather Part III. Nhưng cuộc đời Rebecca đột ngột kết thúc vào ngày 18/7/1989, khi cô bị bắn chết trước cửa nhà ở Los Angeles trong lúc chờ người đưa thư giao kịch bản phim mới.
Rebecca không hề hay biết rằng Robert John Bardo, khi đó 19 tuổi, đã theo dõi cô trong ba năm. Nỗi ám ảnh của Robert leo thang thành bạo lực khoảng ba tuần sau khi anh ta trả 250 USD cho một thám tử tư để lấy địa chỉ của Rebecca từ hồ sơ tại Cơ quan quản lý phương tiện cơ giới – điều hợp pháp vào thời điểm đó.
Có được địa chỉ trong tay, Robert bắt xe buýt từ thành phố Tucson, Arizona, và đến nhà Rebecca với một khẩu súng giấu trong túi mua sắm.
“Anh ta nói muốn tìm kiếm địa chỉ một người bạn. Anh ta đánh vần tên cô ấy, cho biết ngày sinh và một số thông tin về nơi cô ấy có thể đang ở”, thám tử tư Anthony Zinkus làm chứng tại phiên tòa xét xử Robert năm 1991.
Thời điểm đó, hành vi rình rập hiếm khi bị truy tố, nhận thức của công chúng về vấn đề này còn hạn chế. Vụ sát hại Rebecca đã đẩy vấn đề vào tâm điểm chú ý trên toàn nước Mỹ, khiến bang California thông qua đạo luật chống rình rập đầu tiên vào năm 1990.
Những lần cố tiếp cận của ‘fan cuồng’
Tại tòa, trưởng bộ phận an ninh của Burbank Studios, ông John Egger, cho biết việc người hâm mộ “không mời mà đến” trường quay là rất phổ biến. Ông ước tính có khoảng 100 người như vậy trong 12 năm làm việc tại studio, và khoảng 500 lá thư đã được gửi đến trong khoảng thời gian đó. Thực tế, John đã từ chối cho Robert vào studio 2 năm trước vụ sát hại Rebecca.
John kể lại rằng vào ngày 2/6/1987, một nhân viên bảo vệ báo cho ông biết về việc Robert muốn họ giao một bó hoa lớn và một con gấu bông cao 1,5 m cho Rebecca. John bảo nhân viên dẫn Robert đến văn phòng của mình vì “anh ta đã gọi điện rất nhiều lần, và được công ty sản xuất phim My Sister Sam hướng dẫn liên hệ với chúng tôi vì anh ta gọi cho họ quá nhiều lần”.
John cho biết đã cố gắng dẫn dắt cuộc trò chuyện sang tiền sử bệnh tâm thần của Robert, nhưng anh ta khăng khăng muốn nói về việc gặp Rebecca vì yêu cô. Dù vậy, John cho biết Robert tỏ ra rất ôn hòa và không hề có vẻ thù địch hay nguy hiểm, vì thế ông đã đưa ra quyết định chưa từng có tiền lệ: cho người chở Robert về tận nhà ở Tucson.
“Anh ta là một trong những người sáng suốt và thông minh nhất mà tôi từng tiếp xúc”, John nhận định khi so sánh Robert với những người hâm mộ tự ý đến studio khác.
Những cụm từ như “kẻ săn thần tượng” hay “si mê người nổi tiếng” được sử dụng tại phiên tòa, bị coi là giảm nhẹ bản chất của hành vi rình rập dẫn đến cái chết của Rebecca.
“Một quan niệm sai lầm lớn về những người nổi tiếng là họ được bảo vệ 24/7 và không thể tiếp cận. Điều đó không nhất thiết đúng. Cảnh sát, công tố viên và tòa án thực sự không coi hành vi rình rập là một vấn đề nghiêm trọng. Vụ án Rebecca đã thay đổi điều đó”, Darren Stocker, giáo sư tại Cao đẳng Cộng đồng Cape Cod kiêm chuyên gia an ninh tại Tập đoàn An ninh Kolins, chia sẻ.
Cơn giận của kẻ rình rập
Robert, nhân viên bán đồ ăn nhanh thất nghiệp, không chỉ ghi hình lại mọi tập phim My Sister Sam mà còn gửi rất nhiều thư cho Rebecca. Nữ diễn viên hồi đáp bằng lời nhắn riêng gửi cho Robert, khen bức thư của anh ta là bức thư hay nhất cô từng nhận được. Bạn bè của Rebecca được cho là đã khuyên cô không nên làm vậy, vì tin rằng điều đó chỉ làm tăng thêm sự ám ảnh của Robert đối với cô.
“Đôi khi, những kẻ rình rập khó có thể hiểu lý do nạn nhân không muốn dính dáng đến họ. Họ không thể tách rời cảm xúc, cách họ nhìn nhận sự việc và góc nhìn của bản thân khỏi những tổn hại mà hành vi rình rập đang gây ra cho nạn nhân. Họ không có khả năng cân bằng giữa nhu cầu được ở gần nạn nhân với nhận thức về nguy cơ, tổn hại từ chính hành vi của mình. Họ tin rằng nếu có thể ‘thuyết phục’ được nạn nhân, thì nạn nhân sẽ hiểu”, giáo sư Stocker nói.
Trong khi bên bào chữa miêu tả Robert là một thanh niên mắc chứng tâm thần phân liệt và hành động bốc đồng, bên công tố lại tìm cách chứng minh rằng vụ giết Rebecca là có chủ ý và xuất phát từ lòng thù hận.
Thời điểm gây án, lòng say mê của Robert đối với Rebecca đã biến thành cơn thịnh nộ sau khi xem cô đóng cảnh tình cảm trong phim Scenes from the Class Struggle in Beverly Hills. Anh ta cho rằng đây là sự thay đổi đáng báo động so với những vai diễn cô thường đóng.
Robert đã đến nhà của Rebecca hai lần vào sáng ngày nổ súng. Lần đầu tiên, anh ta nói chuyện với nữ diễn viên về lời nhắn kèm chữ ký mà cô gửi cho anh ta trước đó. Rebecca cảm ơn, bắt tay Robert và dặn “giữ gìn sức khỏe” – Robert kể lại trong một cuộc phỏng vấn được ghi âm tại nhà tù. Anh ta đang định ra về thì chợt nhớ có một đĩa CD và một bức thư muốn đưa cho Rebecca nên quay lại.
“Cảm giác như tôi lại làm phiền cô ấy vậy. ‘Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian’. Tôi nghĩ đó là một câu nói rất vô tâm với người hâm mộ”, Robert tiết lộ với bác sĩ tâm thần Park Dietz tại nhà tù vào tháng 9/1991.
Một đoạn video ghi lại cuộc trao đổi giữa Robert và bác sĩ Dietz được chiếu tại phiên tòa xét xử. Trong video, Robert cho bác sĩ xem cách anh ta rút khẩu súng ngắn từ trong túi mua sắm và bắn vào ngực Rebecca.
Robert nhớ lại: “Cô ấy hỏi ‘Tại sao, tại sao?’, còn tôi vẫn đang loay hoay, nghĩ rằng mình nên tự bắn vào đầu và ngã vào cô ấy”.
Luật chống rình rập đầu tiên
Một ngày sau khi bắn chết Rebecca, Robert bị bắt sau khi đi bộ ra đường cao tốc rồi lao vào giữa dòng xe cộ ở Arizona. Anh ta sau đó thú nhận với cảnh sát rằng đã giết nữ diễn viên, trên người còn mang theo ảnh quảng cáo của Rebecca.
Robert khai rằng bài hát Exit của nhóm U2 đã truyền cảm hứng cho anh ta giết người. Tại phiên tòa, luật sư của Robert bật bài hát đó trong phòng xử án, anh ta bắt đầu nhún nhảy và nhép miệng theo giai điệu.
Ngày 19/7/1989, thẩm phán Tòa Thượng thẩm Los Angeles tuyên Robert có tội và kết án tù chung thân không được ân xá.
Năm 2007, Robert, 37 tuổi, bị bạn tù đâm 11 nhát nhưng may mắn sống sót và được chuyển đến nhà tù khác.
Tội ác của Robert đã dẫn đến việc ban hành Điều 646.9 Bộ luật Hình sự năm 1990, quy định chế tài hình sự đối với hành vi rình rập.
“Luật này đã được sửa đổi vài lần để bắt kịp công nghệ. Các tòa án giờ tinh vi hơn nhiều trong việc hiểu những cách thức khác nhau mà hành vi rình rập – đặc biệt là rình rập trên mạng – có thể diễn ra”, ông Edward Susolik, luật sư chuyên về thương tích cá nhân kiêm CEO hãng luật Callahan & Blaine, cho biết.
Dù California là tiểu bang đầu tiên thông qua luật hình sự hóa hành vi rình rập, cái chết của Rebecca cũng góp phần thúc đẩy sự ra đời của Đạo luật bảo vệ quyền riêng tư của người điều khiển phương tiện năm 1994. Luật liên bang này cấm Cơ quan quản lý phương tiện cơ giới tiết lộ thông tin cá nhân của một người khi chưa được họ cho phép.
Đang đi mua sắm ở cửa hàng tạp hóa trước Lễ Tạ ơn 27/11/2025, Amanda Blake, quản lý phát triển kinh doanh 46 tuổi ở bang Pennsylvania, bỗng nhận được cuộc gọi từ con trai 16 tuổi báo tin cảnh sát đến nhà.
Amanda vội vã trở về, lo sợ nghe được tin dữ về mẹ mình. Nhưng thay vào đó, cô được thông báo mẹ mình đang bị cảnh sát giam giữ, và cuộc sống quen thuộc của cô sắp bị đảo lộn hoàn toàn.
"Cô đã mất tích 43 năm. Cô không phải Amanda mà là Michelle Marie Newton", cô nhớ lại lời cảnh sát nói.
"Đó là cảm giác khó tin nhất mà tôi từng trải qua. Tôi nhớ mình đã bật khóc nhưng cũng cảm thấy chai sạn. Cuộc đời tôi trước đó là một chuỗi bí ẩn với vô số điều không thể hiểu nổi. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ đột nhiên sáng tỏ, như thể tất cả mảnh ghép cuối cùng đã vào đúng vị trí", Michelle chia sẻ.
Trước đó, Michelle biết mẹ mình tên là Sharon Nealy, nhưng nay mới rõ bà thực chất là Debra Newton - kẻ bị truy nã vì bắt cóc con gái 3 tuổi.
Nhờ tin báo từ thám tử nghiệp dư, chính quyền bắt Debra vào tháng 11/2025 tại nhà riêng ở The Villages, Florida. Trong quá trình thẩm vấn, Debra khóc khi thừa nhận mang theo con gái bỏ nhà ra đi, nhưng giải thích rằng làm vậy vì muốn chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân bạo lực. Bà ta cũng thừa nhận đã sử dụng danh tính của người khác để bắt đầu cuộc sống mới.
Debra đồng ý thỏa thuận nhận tội, được giảm tội danh cản trở quyền nuôi con hợp pháp từ trọng tội xuống tội nhẹ.
Tại phiên tòa ngày 15/5 vừa qua, Michelle thất vọng vì Debra chỉ phải nhận mức án một năm tù treo. Cô kể rằng khi rời phòng xử án ở thành phố Louisville, bang Kentucky, Debra thậm chí không nhìn con gái một lần nào.
Người mẹ ôm con bỏ trốn
Theo Michelle, Debra đã trốn khỏi ngôi nhà ở Kentucky để đến Georgia cùng người đàn ông khác, mang theo con gái 3 tuổi. Chồng cũ của Debra, Joe, thừa nhận không phải người bạn đời hoàn hảo, nhưng phủ nhận từng bạo hành vợ.
Debra kết hôn với Joe Newton ở tuổi 16. Michelle chào đời năm 1979, khi Joe 20 tuổi và Debra 19 tuổi.
Theo Dave Ernst, thám tử đã nghỉ hưu của Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Jefferson, Debra gặp gỡ một doanh nhân rất khéo ăn nói khi làm việc tại văn phòng một công ty vận tải. Năm 1983, Debra nói với gia đình rằng đã nhận được công việc mới ở Georgia, rồi chất đồ lên chiếc xe tải nhỏ và rời đi hai tuần sau đó.
Gia đình cho biết Joe dự định theo vợ con đến Georgia vài tuần sau khi hoàn thành công việc xây dựng ở Kentucky. Tuy nhiên, không lâu sau, Debra ngắt liên lạc. Khi đến Georgia, Joe phát hiện Debra nói dối về nơi làm việc, nghe nói rằng con gái đang phải sống trong hoàn cảnh tồi tệ. Joe báo cảnh sát, nhưng không gặp lại hay nghe tin tức gì về con gái hay vợ cũ trong suốt bốn thập kỷ.
Thám tử Ernst cho biết khi đó, Debra đã bỏ trốn cùng Michelle và doanh nhân nọ. Người này tự xưng là mục sư, dẫn hai mẹ con gia nhập một giáo phái đa thê.
Michelle khẳng định người đàn ông này đã nhiều lần lạm dụng tình dục cô, Debra biết nhưng không can thiệp. Cho đến năm ngoái, Michelle vẫn tin rằng ông ta là bố ruột của mình.
Người vợ cả trong giáo phái sau đó đã đuổi Debra và Michelle ra khỏi nhà khi thấy doanh nhân kia vào phòng họ giữa đêm. Khi Michelle học mẫu giáo, hai mẹ con chuyển đến Florida, cuối cùng định cư ở Pennsylvania. Sau khi Debra kết hôn với Wayne Brookover, Michelle nói rằng cuộc sống của cô trở nên bình thường hơn.
Tuy nhiên, Michelle luôn nghi ngờ Debra đang che giấu bí mật gì đó. Mỗi khi hỏi mẹ về quá khứ hay những người thân trong gia đình, cô đều chỉ nhận được câu trả lời lảng tránh. Michelle được kể rằng ông bà ngoại đã bị một tài xế say rượu tông chết, còn những bức ảnh hồi bé của cô thì bị mất trong một vụ hỏa hoạn.
Cuộc hội ngộ sau 43 năm
Ở tuổi thiếu niên, Michelle bắt đầu tìm hiểu về cuộc đời mình, tự làm hồ sơ điều tra dài hàng trăm trang. Năm 19 tuổi, cô liên lạc với chính quyền bang New Jersey để yêu cầu bản sao giấy khai sinh mang tên Amanda vì nghĩ đây là nơi sinh của mình. Michelle được thông báo rằng giấy khai sinh đó không tồn tại. Khi bị truy hỏi, Debra nói rằng bệnh viện từng bị cháy nên các hồ sơ quan trọng đã bị phá hủy.
Trong khi đó, sau khi trình báo con gái mất tích, Joe giành được quyền nuôi con. Hồ sơ tòa án cho thấy Debra bị buộc tội bỏ trốn để tránh bị truy tố vào năm 1985. Cáo buộc sau đó bị hủy vì chính quyền không thể tìm thấy bà ta.
Năm 2005, Michelle bị xóa tên khỏi cơ sở dữ liệu của Trung tâm Quốc gia về Trẻ em Mất tích và Bị bóc lột (NCMEC). Sau nhiều năm tìm kiếm vô vọng, gia đình cho rằng Debra và Michelle đã chết. Bố mẹ Debra qua đời vào những năm 2010 mà không hề biết chuyện gì đã xảy ra với con gái và cháu ngoại.
Debra kết hôn lần ba với cựu binh Thủy quân lục chiến Reggie Nealy, chuyển đến The Villages và nghỉ hưu. Năm 2016, bà ta bị tái truy tố tại tòa án bang Kentucky sau khi thám tử Ernst và cộng sự trình bày những phát hiện mới trước đại bồi thẩm đoàn. Những bức ảnh dự đoán sự thay đổi ngoại hình của Michelle sau đó được NCMEC đăng tải trực tuyến.
Năm 2025, chính quyền xác định danh tính của Debra thông qua đối chiếu mẫu ADN với người thân.
Sau khi mẹ bị bắt, Michelle thực hiện "chuyến đi dài nhất đời", từ Pennsylvania đến Kentucky, để gặp gia đình. "Liệu họ có phải là người tốt không?", cô tự hỏi trong suốt hành trình 11 tiếng. Nhưng khi ôm bố lần đầu tiên sau 43 năm, Michelle cảm thấy nhẹ nhõm tức thì và nhanh chóng tìm lại sự gắn kết.
Joe cho biết vẫn xúc động mỗi khi nhớ đến cuộc hội ngộ với con gái. "Điều đầu tiên tôi nói với con gái mình là tôi muốn con bé biết rằng tôi chưa bao giờ bỏ rơi con", Joe chia sẻ.
Michelle, có hai con trai và một con gái, hiện không nói chuyện với mẹ. Cô cho biết mẹ đã hứa sẽ xin lỗi nhưng vẫn chưa thực hiện.
Hành vi của ông Nguyễn Hòa Bình, tức Shark Bình, 45 tuổi, Chủ tịch HĐQT tập đoàn NextTech, được Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội nêu trong kết luận điều tra bổ sung mới ban hành về vụ án liên quan Phó Đức Nam - tức Mr Pips.
Shark Bình bị đề nghị truy tố tội Rửa tiền, còn Nam bị cáo buộc Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Rửa tiền. So với kết luận trước, số bị can tăng từ 75 lên 188 người với cáo buộc một trong các tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Rửa tiền hoặc Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có.
So với lần kết luận trước, ông Bình bị cáo buộc rửa tiền gần 319 tỷ đồng, con số trước là 214 tỷ đồng.
Ông Bình được nhiều người biết đến qua biệt danh Shark Bình khi tham gia chương trình Shark Tank Vietnam. Ông được ví là "cá mập" công nghệ và từng rót vốn vào hàng chục startup hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực thương mại điện tử, công nghệ tài chính và truyền thông.
Ngoài vụ án này, ông đang bị tạm giam để điều tra ba tội trong một vụ án khác là Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và Trốn thuế.
Lý lịch bị can thể hiện, ông Bình có 4 con và vợ là diễn viên được nhiều người biết đến tại Hà Nội. Hiện ông bị tạm giam tại phân trại Đống Đa trại giam số 1, Công an Hà Nội.
Theo kết luận điều tra, để nhận tiền của các nhà đầu tư, Nam thống nhất với bộ phận tài vụ sẽ mở tài khoản ví tại các công ty trung gian thanh toán. Trong đó có Công ty cổ phần Ngân lượng do ông Bình làm Chủ tịch HĐQT. Tại Ngân lượng, Shark Bình chỉ đạo chung các hoạt động của công ty và đưa ra các quy định về mức phí với khách hàng sử dụng dịch vụ thanh toán trung gian.
Năm 2019, sàn GKFX của Mr Pips đăng ký mở ví Ngân lượng để hoạt động. Mức phí giao dịch của sàn GKFX là 2,5% cho giao dịch nạp và 1% tiền rút, cùng với 1.000 đồng/một lần rút. Mr Pips sau đó còn trực tiếp gặp mặt nhân viên của Shark Bình xin giảm phí song không được đồng ý.
Quá trình hoạt động, Nam tiếp tục tạo lập thêm các sàn forex mới có tên DK Trade, ASX, ACX, Sea Investing, Honor, ScopeMarkets và thông báo cho công ty Ngân lượng biết. Khách hàng muốn mở tài khoản ví Ngân lượng phải tự tải và truy cập vào ứng dụng trên điện thoại hoặc truy cập website.
Quá trình làm việc với sàn của Nam, tháng 6/2020, Công ty Ngân lượng nhận được văn bản của công an xác minh về ví ngân lượng. Shark Bình khi đó biết các sàn forex của Nam vi phạm pháp luật nhưng vẫn muốn cho hoạt động để hưởng lợi nhuận từ việc thu phí giao dịch.
Nhằm che giấu, ông Bình đã chỉ đạo nhân viên không cung cấp thông tin ví thật của sàn mà tạo lập dữ liệu nạp, rút của một ví "giả" để cung cấp cho công an.
Theo kết luận bổ sung, từ tháng 6/2020 đến 9/2022, có 232 bị hại chuyển tiền vào các tài khoản ví, tổng gần 319 tỷ đồng. Tiền được luân chuyển qua nhiều tài khoản ngân hàng đứng tên Công ty CP Ngân lượng tại các ngân hàng Vietcombank, Techcombank, BIDV, Eximbank, Viettinbank, VIB, MBbank, sau đó nạp vào các sàn forex của Nam.
Trong sai phạm khác tại vụ án này, công an cáo buộc Mr Pips trực tiếp thống nhất tạo lập 36 trang web, chỉ đạo nhân viên mở các công ty "ma", quảng cáo, thanh toán, mở 69 tài khoản ngân hàng. Với vai trò chủ mưu, Nam chịu trách nhiệm với toàn bộ 920 vụ, tổng số tiền chiếm đoạt hơn 1.568 tỷ đồng.
Ngày 5/5, Nhựt, 20 tuổi; Nguyễn Quốc Chỉnh, 22 tuổi và Lê Phú Thành, 19 tuổi bị Công an phường Tam Thắng tạm giữ để điều tra hành vi Gây rối trật tự công cộng.
Bốn ngày trước, thanh niên 20 tuổi chạy xe máy trên đường Lê Lợi hướng từ Bãi Trước ra đường Nguyễn An Ninh bất ngờ bị một xe máy tăng ga vượt lên từ phía sau. Ngay khoảnh khắc song song, người ngồi sau xe này dùng mũ bảo hiểm đánh mạnh vào đầu khiến nạn nhân mất lái ngã xuống đường. Sự việc được camera hành trình ôtô chạy phía sau ghi lại.
Công an phường Tam Thắng vào cuộc truy xét, triệu tập Nhựt, Chỉnh và Thành. Bước đầu xác định, do mâu thuẫn với nam thanh niên, Nhựt rủ hai người còn lại trả thù.