Tôi đến với em khi đã có gia đình, không lừa dối vì tay luôn đeo nhẫn cưới, tất nhiên không bao giờ bảo “gia đình anh không hạnh phúc”. Ngay từ đầu tôi xác định đến với em là do bản tính đàn ông với sự thể hiện mình và trên hết là dục vọng. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao em lại dễ dàng với tôi đến thế, tôi chỉ cần vài tuần để em là của mình.
Tôi ở bên em hơn 4 năm, vừa rồi em bảo dừng lại. Tôi đồng ý vì có lẽ em đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Thế nhưng không ngờ tôi dành cho em nhiều tình cảm đến vậy. Em cũng không bao giờ nghĩ người níu kéo mối quan hệ này lại là tôi, nhưng em bảo không còn tình cảm với tôi nữa. Em rời xa khi tôi bắt đầu nghĩ đến em, tôi đã bỏ việc ở một nơi với thu nhập khá để dự định ra ngoài kinh doanh vì em và lo cho em xa hơn nữa.
Tôi hiểu yêu em sẽ không được phép ích kỷ giữ em lại, nói thì dễ nhưng thực hiện quá khó. Tôi biết mình sai ngay từ đầu nhưng không bao giờ nghĩ giờ lại yêu em như thế. Yêu em gần 5 năm mà gia đình tôi không biết, cũng không bị ảnh hưởng gì, thực sự đó là điều rất khó với tôi, dù tôi biết mình vô cùng có lỗi với vợ con và hoàn toàn sai khi dính vào chuyện ngoại tình. Giờ tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Anh ơi! Vậy là 8 năm kể từ ngày chúng mình kết hôn rồi. Em chân thành cảm ơn anh vì là người chồng, người cha, người con tuyệt vời của cả hai gia đình. Anh là món quà tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng cho em; tuyệt vời hơn vì em có được anh, cùng anh xây dựng mái ấm suốt 8 năm qua.
Em vô cùng hạnh phúc vì anh luôn đồng hành bên em, bên con, chưa bao giờ quên những ngày đặc biệt của chúng mình, của gia đình, của riêng em và các con. Nhưng anh ơi, em cảm nhận sự trọn vẹn đó chỉ đến từ phía em mà thôi, giữa anh và em còn một bức tường vô hình mà anh đã xây lên từ rất lâu, một ranh giới mà em không biết làm sao để vượt qua và hòa nhập hơn vào thế giới của anh. Em biết, bức tường đó chính là quá khứ của anh và chị ấy.
Tuần rồi, anh cùng em đi gặp đối tác, vô tình gặp chị ấy trong thang máy bên tòa nhà ấy. Em biết, những con sóng ngầm nay to dần hơn dập vào quá khứ, đánh mạnh vào hiện tại và em sợ cả vào tương lai. Chị ấy vẫn đơn giản, dịu dàng như nước, ánh mắt kiên định, chỉ gật đầu chào và lướt qua nhau để lại anh muôn vàn suy nghĩ. Khi về nhà, anh vẫn chu toàn con cái, gia đình nhưng ánh mắt anh nặng buồn, nhốt mình trong phòng sách lâu thật lâu để sống trong ký ức anh chỉ dành cho chị ấy.
Từ khi còn nhỏ, anh đã là soái ca trong lòng em. Đến khi lớn lên, em vẫn ngưỡng mộ anh như thế, càng ngưỡng mộ mối tình đẹp như mơ của anh chị khi nó gần đến cuộc sống hôn nhân viên mãn. Em đã hạnh phúc biết bao khi cùng anh sống chung nhà khi du học ở Anh. Anh vẫn luôn cố gắng để hoàn thành tốt nghiệp sớm rồi về cùng chị.
Nhưng ông tơ bà nguyệt đã cột em và anh lại bên nhau trong lần du lịch khó quên đó, hai con người nơi đất khách đã chia sẻ với nhau mọi thứ. Trong cơn say, mọi thứ không thể nào kiểm soát được, chúng ta đã đến với nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc lần đó nhưng em có em bé, điều mà em nghĩ chỉ có trong mơ. Điều bồng bột nhất mà em làm là không nói với anh, lại liên hệ với chị ấy. Em không biết chị đã nói gì với anh, nhưng em biết lòng anh vỡ vụn, chị cũng vỡ vụn không kém gì anh. Một tình yêu đẹp tưởng chừng đến hồi viên mãn nhưng nay lại tan tành như bong bóng dưới mưa.
Em hạnh phúc vỡ òa trong ngày hôn lễ, điều mà em chỉ thầm ước nhưng nay thành sự thật. Em đã vượt qua mọi thứ để đến với anh, cùng anh xây dựng mái ấm, nuôi những đứa con thật xinh xắn. Trong ngày hôn lễ, em nhớ hôm đó mưa lớn sau khi tiệc tàn, thấy anh đứng khóc ròng dưới cơn mưa tháng 6, vì anh say quá hay vì đau quá? Em biết anh đã rất nhiều lần đến nơi chị ấy ở, chỉ đứng đó để mong nhìn thấy một hình ảnh thân quen. Chị ấy đã xóa mọi liên lạc, dọn nhà, nghỉ cả công ty cũ, để lại toàn bộ mọi thứ trong căn hộ mà anh và chị chuẩn bị cho cuộc sống tương lai. Em chứng kiến anh điên cuồng tìm chị, sống trong sự ủ rũ một thời gian rất dài dù bên ngoài anh vẫn là người chồng, người cha tốt.
Tám năm trôi qua, em không biết lòng anh có nguôi ngoai không, nỗi nhớ anh dành cho chị ấy có vượt lên em và các con không. Em sợ hãi tương lai, sợ anh mãi mãi không bước qua được cái bóng quá lớn của quá khứ. Em rất nhiều lần ích kỷ vì chỉ muốn có được anh. Anh còn biết nơi chị thường xuyên đến, liệu anh có đi tìm chị không. Em biết chuyện gì đến rồi sẽ đến, nhưng em yếu đuối và ích kỷ, niềm tin trong em có một chút lung lay. Em vô cùng sợ hãi nếu mất anh, mất đi hạnh phúc hiện tại mình đang có.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có xu hướng thích người cùng giới và nhận thức được điều đó từ rất lâu, từ hồi còn là học sinh cấp một, cấp hai. Ban đầu chỉ biết là tôi thích bạn này bạn kia, tất cả đều là người cùng giới, mỗi người riêng lẻ. Cho đến khi lên cấp hai, khi nhận thức rõ ràng hơn, tôi hiểu hơn về điều đó. Tuy nhiên, bằng cách thần kỳ nào đó, từ hồi thích người bạn đầu tiên cho tới khi ra trường và đi làm, tôi vẫn có thể giấu kín cảm xúc này của mình, chỉ mình tôi biết. Người xung quanh, kể cả họ, chưa bao giờ tôi hé răng nửa lời về chuyện này, dù có thực sự thích họ đến mấy. Có thể do tính tôi vốn khép kín sẵn, cộng với việc quen kìm nén những cảm xúc như vậy nên việc dám bộc lộ những dấu hiệu dù là nhỏ nhất cũng khiến tôi lo ngại.
Từ hồi còn đi học, tôi đã quen với việc mỗi năm thích đơn phương một người. Lên đại học và đi làm thì điều này ít hơn, vì tôi cố gắng không để tâm quá nhiều đến xung quanh, dù vẫn bị. Cứ mỗi lần thích như vậy, tôi cố gắng nén hết cảm xúc vào bên trong, cố gắng để nó trôi qua để tôi không phải thích người ta nữa, vì càng kéo dài sẽ dễ khiến tôi bị tổn hại tâm lý nếu không cẩn thận (dù vậy có những người tôi nhớ phải mất tầm 2-3 năm mới hết thích được). Tuy nhiên, càng theo thời gian, không hiểu sao tôi càng thấy ngán với việc đó. Cảm giác vô tình thích phải những người không thích mình, rồi nhìn họ thích người khác không hề dễ chịu, không rõ mọi người thế nào.
Trước áp lực dựng vợ gả chồng từ phía cha mẹ để muốn có cháu (cha mẹ tôi coi đó là tệ nạn xã hội, là bệnh không thể chữa được, họ hàng chắc cũng vậy; việc để mọi người chấp nhận điều này là rất khó), sau còn có cái để hãnh diện với mọi người xung quanh, làm tròn bổn phận của người con, vì nghĩ rằng nhà tôi đâu đến nỗi nào mà sao con cái lại chỉ độc thân như vậy, dù tôi vẫn còn dưới 30 tuổi, điều này càng khiến tôi thêm suy nghĩ, dù hiện tại trong đầu chưa thích ai mới.
Liệu tiếp theo tôi nên làm gì, có nên thỏa thuận kết hôn (sống chung hoặc không sống chung) với một bạn khác giới tính sinh học (nhưng có xu hướng thích cùng giới) để làm tròn trách nhiệm với cha mẹ và họ hàng không, vì việc nảy sinh cảm xúc với người khác giới chắc chắn không thể? Liệu việc có xu hướng thích người cùng giới có phải là một điều không hay, kém may mắn, nên giấu nhẹm đi, vì điều đó cũng ảnh hưởng không tốt cho mọi thứ xung quanh? Tôi cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi một thân một mình cãi lời bố mẹ, bỏ vào miền Nam lấy chồng. Lúc đầu thấy chồng vui vẻ, hoạt bát, nhà chồng cũng hòa đồng, tôi tưởng đó sẽ là nơi nương tựa bền lâu. Ai ngờ sự thật quá phũ phàng. Giờ tôi một mình trên đất Sài Gòn, không có bố mẹ, anh em hay bạn bè, người thân nào bên cạnh. Cả năm trời tôi trằn trọc suy nghĩ nên bỏ hay không vì đã có hai đứa con chung. Mấy năm nay tôi sống cùng mẹ chồng và chị chồng chưa lập gia đình. Cũng nhiều lần mâu thuẫn nhưng tôi đều nhịn vì mẹ chồng còn trông con giúp. Thế nhưng tất cả sự nhẫn nhịn đó dường như lại trở thành điểm yếu của tôi khi nhà chồng ngày càng lấn tới, đối xử ngày càng quá đáng.
Tất cả bộ mặt thật của nhà chồng phơi bày khi con của chị chồng mang về một khoản nợ vài tỷ đồng do đánh bạc. Trước đó, cháu từng lừa tiền gia đình, trộm vàng của con tôi nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ xấu về cháu. Từ lúc tôi lấy chồng và ở chung, mọi chi phí trong nhà đều do hai vợ chồng lo. Nói ngắn gọn là hai vợ chồng tôi nuôi chị chồng suốt hơn bốn năm. Trong thời gian đó, chị ấy luôn than với mẹ là lương thấp, không có tiền. Mẹ chồng nhiều lần còn yêu cầu chồng tôi mua đồ cho chị dùng. Tôi chưa từng than phiền hay để ý chuyện chi tiêu trong nhà, dù có thời gian tôi thất nghiệp, phải xoay xở đủ nghề để kiếm tiền nuôi cả mẹ chồng và chị chồng.
Khi chồng yêu cầu tôi thế chấp nhà vay tiền ngân hàng để trả nợ cho cháu, tôi cũng làm theo. Ai ngờ sau khi trả xong, cháu lại trở mặt, ăn nói hỗn láo. Quá uất ức, tôi đuổi cháu ra khỏi nhà. Đến nay đã sáu tháng kể từ ngày chái rời đi. Trong khoảng thời gian đó, có một hai lần tôi nói với các con về tấm gương xấu trong nhà và dạy con phải sống tử tế. Lần gần đây nhất, chồng còn dọa đánh tôi chỉ vì tôi nói những điều đó.
Sau một năm suy nghĩ, tôi quyết định làm đơn gửi ra tòa. Tôi nên sống cho bản thân và hai con thay vì cày lưng ra đi nuôi người dưng. Tôi nên thương cho bản thân và hai con thay vì để đỡ mang tiếng bỏ chồng mà phải sống với một gia đình tệ bạc. Tạo cho bản thân lối thoát vì suy nghĩ uất ức do nhà chồng lợi dụng, đối xử tệ cứ luẩn quẩn trong đầu tôi hàng ngày trong cả năm qua. Cứ tiếp tục thế này sẽ càng tệ nhưng nhiều khi thấy tội nghiệp hai đứa con nhỏ, gia đình tan vỡ rồi số phận con tôi sẽ ra sao, dạy nó thế nào được để nó thành người tốt. Nếu để con cho nhà chồng nuôi, tôi sợ con sẽ thành ra người tệ bạc như con của chị chồng.
Tin Gốc: Vnexpress

