Liên quan đến vụ cháy xe thương tâm khiến 2 người chết ở Tp.Đà Nẵng, ngày 2/5, gia đình đang tổ chức lễ tang cho em T.H.T. (SN 2009, trú tại tổ 2, thôn An Dưỡng, xã Thăng Điền) và em D.A.K. (SN 2010, trú tại tổ 14, thôn Tú Phương, xã Thăng Điền).
Anh Dương Anh Hoàng, anh trai của em D.A.K., cho biết gia đình làm nông, có 4 người con trai, K. là con út. Từ trước Tết Nguyên đán, K. đi làm cho anh N.Q.V. (trú thôn An Dưỡng).
Hằng ngày, K. đến tiệm máy pin Q.V. gần chợ Kế Xuyên (xã Thăng Điền), sau đó được chủ tiệm chở ra Điện Bàn làm việc tại một khu trò chơi trẻ em. Công việc chủ yếu là dắt xe ô tô đồ chơi, thay pin và hướng dẫn khách thuê xe cho trẻ.
Khoảng 12h ngày 1/5, sau bữa trưa, K. rời nhà, đi xe đến tiệm Q.V. Đến chiều cùng ngày, gia đình nhận tin em bị mắc kẹt trong chiếc xe bị cháy. Khi mọi người chạy đến nơi, đám cháy đã được dập tắt, K. được xác định tử vong bên trong xe.
Theo anh Hoàng, thường ngày K. được anh N.Q.V. chở đi làm. Riêng trưa 1/5, anh V. nhờ anh Võ Nguyễn Duy A. (SN 2002, trú thôn Tú Nghĩa, xã Thăng Điền) chở giúp, sau đó xảy ra sự việc.
Cũng theo anh Hoàng, khi thi thể được đưa ra ngoài, K. và một nạn nhân khác được phát hiện ở khu vực hàng ghế trước, phía bên phải xe. Gia đình nhận định có thể trong lúc xe cháy, các em đã cố di chuyển lên phía trước để mở cửa thoát thân nhưng không kịp.
Sau vụ việc, gia đình chủ xe và gia đình anh A. đã đến thăm hỏi. Tuy nhiên, người thân nạn nhân mong muốn cơ quan chức năng sớm điều tra, làm rõ trách nhiệm của các bên liên quan và xử lý theo quy định pháp luật.
Cách nhà K. khoảng 3km, tại thôn An Dưỡng, gia đình em Trần Hữu Trí cũng chìm trong đau thương. Bà Nguyễn Thị Xuân, mẹ em T., gần như suy sụp trước di ảnh con.
Bà Xuân kể, trưa 1/5 bà về nhà ngoại gần khu vực xảy ra vụ cháy. Em T. không đi cùng mà từ nhà đến tiệm Q.V., đến khoảng 15h thì được anh A. chở đi làm.
Khi xảy ra vụ cháy, anh A. là người gọi điện báo tin. Nhận tin dữ, gia đình lập tức đến hiện trường, kêu cứu trong tuyệt vọng nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
Gia đình em T. có hoàn cảnh hết sức khó khăn. Bà Xuân là công nhân may mặc ở địa phương. Cách đây khoảng 3 năm, chồng bà bị tai nạn tử vong khi đang trên đường đi làm phụ hồ về, người gây tai nạn bỏ khỏi hiện trường mà không tìm được.
Vợ chồng bà Xuân có 2 người con, anh trai của T. hiện đang thụ án, T. thì mất đột ngột. “Bây giờ tôi không biết sống ra sao khi chồng con đều lần lượt rời bỏ đi”, bà Xuân khóc nghẹn.
Trước đó, khoảng 15h25 ngày 1/5, ô tô BKS 92A-265.xx do Võ Nguyễn Duy A. (24 tuổi, trú thôn Tú Nghĩa, xã Thăng Điền) điều khiển vào trụ bơm số 1 của cây xăng để tiếp nhiên liệu.
Trên xe lúc này còn có T.H.T. (17 tuổi, trú thôn An Dưỡng) và D.A.K. (16 tuổi, trú thôn Tú Phương), cùng xã Thăng Điền.
Khi nhân viên cây xăng vừa đưa vòi bơm ra chuẩn bị tiếp nhiên liệu, phần cốp sau ô tô bất ngờ phát nổ, lửa bùng lên bao trùm phương tiện.
Nhân viên cây xăng, người dân và lực lượng tại chỗ nhanh chóng dùng bình chữa cháy dập lửa. Khoảng 15 phút sau, đám cháy được khống chế.
Theo lời một nhân chứng trực tiếp tham gia dập lửa, lúc xe bốc cháy do không có thông tin có người bên trong nên mọi người tập trung dập lửa phía ngoài. Sau khi ngọn lửa được khống chế, lực lượng chức năng kiểm tra xe và phát hiện thi thể hai thanh thiếu niên.
Qua xác minh ban đầu, cơ quan chức năng xác định trên xe có khoảng 20-25 khối pin loại 24V cùng 9 bình ắc quy xe điện đồ chơi trẻ em đã được sạc đầy.
Vụ cháy khiến ô tô bị thiêu rụi hoàn toàn, một trụ bơm xăng tại cây xăng Petrolimex số 90 cũng bị hư hỏng nặng.
Trong quá trình điều tra, Công an tỉnh An Giang xác định tháng 6-2025 đến tháng 2-2026, ông Đạt nói với nhiều người rằng cần vốn để đáo hạn ngân hàng cho khách quen biết. Ông Đạt hứa trả tiền gốc và lãi suất theo thỏa thuận.
Tin lời, nhiều người dân ở địa phương đã đưa cho ông Đạt số tiền trên 80 tỉ đồng. Ban đầu ông Đạt trả vốn và đóng lãi đầy đủ nhưng sau đó đã bỏ trốn.
Ngày 20-5-2026, Công an tỉnh An Giang ra quyết định truy tìm đối với ông Đạt. Đến ngày 21-5, ông Đạt đã đến công an đầu thú.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang kêu gọi những ai là nạn nhân của Nguyễn Huy Đạt sớm liên hệ với Công an tỉnh An Giang theo địa chỉ: số 507 Nguyễn Chí Thanh, phường Rạch Giá, tỉnh An Giang.
Ngoài ra nạn nhân của ông Đạt có thể liên hệ qua số điện thoại 0939.735.678 của điều tra viên Nguyễn Văn Tấn để phối hợp giải quyết.
Vụ việc xảy ra năm 2019 khi người phụ nữ này dành một tuần tại khách sạn năm sao ở khu nghỉ dưỡng trượt tuyết tại thị trấn Corvara, vùng Dolomites, trong dịp Giáng sinh và năm mới. Cô đặt gói nghỉ dưỡng bao gồm bữa sáng và bữa tối, trừ đồ uống.
Cô yêu cầu nước máy (loại nước đã được xử lý, có thể uống trực tiếp từ vòi) dùng kèm bữa ăn, thậm chí đề nghị trả tiền. Yêu cầu này bị từ chối và thay vào đó, mỗi khi đến ăn tối, cô đều thấy một chai nước khoáng 0,75 lít giá 7 euro đặt trên bàn.
Trong thời gian lưu trú, du khách này phàn nàn về việc "liên tục bị từ chối cơ hội sử dụng nước máy và thay vào đó bị buộc phải mua nước đóng chai", Corriere Alto Adige đưa tin, trích dẫn các tài liệu tòa án.
Người phụ nữ sau đó khởi kiện, lập luận rằng nước là "nguồn tài nguyên thiên nhiên và là quyền cơ bản của con người", đồng thời cho rằng phải được đảm bảo việc cung cấp miễn phí một lượng nước tối thiểu để đáp ứng các nhu cầu thiết yếu.
Theo nữ du khách, quyền lợi người tiêu dùng của cô đã bị vi phạm khi nhân viên từ chối yêu cầu phục vụ nước máy. Cô nói rằng nước máy là một phần không thể thiếu trong dịch vụ tại nhà hàng hay khách sạn, ví von điều đó "cũng giống như việc cung cấp giường có ga trải giường và xà phòng trong phòng tắm".
Cô yêu cầu bồi thường 2.700 euro (hơn 80 triệu đồng) cho "thiệt hại kinh tế và tổn thương tinh thần" phải chịu.
Sau khi bị tòa sơ thẩm và phúc thẩm bác bỏ vụ kiện trong cuộc tranh chấp pháp lý kéo dài và tốn kém, nữ du khách kháng cáo lên Tòa án Tối cao.
Các thẩm phán Tòa án Tối cao cũng bác bỏ yêu cầu của nữ du khách, phán quyết rằng luật pháp và quy định của Italy không bắt buộc các chủ nhà hàng hay chủ khách sạn phải cung cấp nước máy cho khách, quyết định phục vụ nước máy hay không là tùy thuộc vào từng địa điểm.
Việc yêu cầu nước máy miễn phí tại nhà hàng ở Italy thường được coi là bất lịch sự, đặc biệt là khi nhân viên phục vụ đã mời bạn chọn một chai nước khoáng hoặc nước có ga. Tuy nhiên hiện nay, nhiều khách hàng đang muốn tránh sử dụng đồ nhựa, cũng ngày càng nhiều nhà hàng cung cấp nước lọc cho khách.
Trong khi đó, các địa điểm kinh doanh có giấy phép trên khắp nước Anh và xứ Wales đều phải tuân thủ luật pháp về việc cung cấp nước uống miễn phí theo yêu cầu.
Có một câu nói quen thuộc, của những người nuôi chó, là "Nó hiền lắm, không bao giờ cắn ai". Câu nói ấy, nghe qua tưởng là lời bảo vệ, nhưng thực chất lại là một dạng ngụy biện nguy hiểm, nhất là khi con chó cắn người.
Suy cho cùng, con chó dù được nuôi trong tình thương vẫn là một loài vật có bản năng. Dĩ nhiên, thứ gọi là bản năng thì không cần xin phép vẫn tự phát tác.
Những ngày qua, dư luận chứng kiến một câu chuyện trớ trêu ở một khu chung cư, chỉ vì nhắc nhở đeo rọ mõm cho chó, một thành viên ban quản trị đã bị hành hung.
Vụ việc này, oái ăm ở chỗ không phải con chó tấn công người, mà là chủ chó tấn công người để bảo vệ cái "quyền" được tin rằng con chó mình nuôi vô hại, không cần phải nhắc nhở.
Ở đây, vấn đề không nằm ở con chó. Nó nằm ở chủ nuôi. Người luôn tin tưởng nó hiền lành, vô hại. Nó không phải "vấn đề".
Tôi thấy, người nuôi chó vì yêu thương con vật, thường có một niềm tin rất mạnh: con chó của họ "hiền". Nhưng sự "hiền" ấy chỉ tồn tại trong một phạm vi rất hẹp, đó là người chủ nuôi mình.
Ra khỏi vòng tròn quen thuộc, con chó phản ứng theo bản năng của một con vật cảnh giác, phòng vệ, thậm chí tấn công. Một đứa trẻ, một người lạ, một tiếng động bất ngờ… tất cả đều có thể trở thành tác nhân kích hoạt bản năng trong nó.
Chính bản năng khó lường "hiền đó hung đó", nên pháp luật không quy định "rọ mõm cho chó dữ", mà quy định "rọ mõm chó khi ra nơi công cộng". Nhưng ở nhiều nơi, quy định ấy bị xem nhẹ, thậm chí bị thách thức.
Không khó để bắt gặp hình ảnh chó thả rông ở công viên, chung cư, khu dân cư. Điều ấy vừa gây sợ hãi, vừa tiềm ẩn nguy cơ cắn người. Và dĩ nhiên, những người nuôi chó thường không nhìn thấy nguy cơ đó. Họ chỉ nhìn thấy đây là thú cưng, thân thiện, và "không bao giờ cắn ai".
Cho đến khi nó cắn, thì nó sử dụng tất cả bản năng của mình, hạ gục người khác bằng thú tính của tạo hóa.
Không thiếu những vụ việc mà nạn nhân chính là người thân của chủ nuôi. Mới đây tại Quảng Ngãi, một em bé 5 tuổi bị chó nuôi của gia đình cắn, vết rách dài ở đầu, lộ cả hộp sọ.
Cha mẹ cháu bé giờ đau khổ, họ không ngờ con chó hiền lành mình nuôi, lại cắn con mình dã man.
Những vụ việc như thế, khiến câu "nó hiền lắm" trở thành một lời giải thích muộn màng, hoặc đau khổ.
Cái nguy hiểm nhất của lòng yêu chó, không phải là yêu quá mức, mà là yêu trong sự phủ nhận thực tế. Khi người ta nhân danh tình cảm để phủ nhận rủi ro, họ đang đặt người khác vào nguy hiểm mà không ý thức được.
Và khi bị nhắc nhở, phản ứng không phải là hợp tác, mà là chống đối, thậm chí bạo lực. Vụ việc ở chung cư vừa rồi cho thấy một nghịch lý: quy định tồn tại, nguy cơ hiển hiện, nhưng người thực thi lại trở thành nạn nhân.
Đó là dấu hiệu của một xã hội mà kỷ luật bị xem nhẹ, còn cái tôi cá nhân được đặt cao hơn an toàn cộng đồng.
Pháp luật đã có quy định xử phạt hành vi thả rông chó, không rọ mõm, để chó gây thương tích... Nhưng thực tế cho thấy, mức xử phạt còn nhẹ, việc thực thi còn lỏng lẻo. Hệ quả là những vi phạm lặp lại, từ công viên đến chung cư, từ nông thôn đến đô thị.
Đã đến lúc phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc hơn.
Thứ nhất, cần tăng mức xử phạt đối với hành vi vi phạm quy định nuôi chó nơi công cộng, đặc biệt là khi gây hậu quả về sức khỏe. Không thể để một vết cắn có thể dẫn đến bệnh dại, thậm chí tử vong chỉ được xử lý như một lỗi hành chính nhẹ.
Thứ hai, cần quy trách nhiệm rõ ràng cho chủ nuôi. Con chó không có ý thức pháp luật, nhưng chủ của nó thì có. Mọi hành vi gây hại của vật nuôi phải được xem là trách nhiệm trực tiếp của người nuôi.
Thứ ba, cần thay đổi nhận thức xã hội. Yêu chó không đồng nghĩa với việc miễn trừ nghĩa vụ. Một người nuôi chó văn minh không phải là người khẳng định "chó tôi hiền", mà là người "có biện pháp chắc chắn" đảm bảo nó không thể gây nguy hiểm cho người khác.
Bởi vì, trong một xã hội đông đúc, quyền nuôi thú cưng không thể đứng trên quyền được an toàn của cộng đồng.
Con chó có thể chỉ hiền với chủ. Nhưng xã hội thì không thể vận hành dựa trên niềm tin chủ quan ấy của một vài người.