Sáng 4/5, Bệnh viện Tâm thần Nghệ An chính thức khai trương Tổng đài tư vấn sức khỏe tâm lý tâm thần: 1900561521.
Phát biểu tại lễ khai trương, TS.BSCKII Hồ Giang Nam – Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Nghệ An – cho biết, việc thành lập tổng đài xuất phát từ thực tế nhu cầu hỗ trợ sức khỏe tâm thần ngày càng lớn, trong khi nhiều người dân còn e ngại hoặc khó tiếp cận dịch vụ trực tiếp.
Việc đưa tổng đài tư vấn sức khỏe tâm lý tâm thần 1900561521 vào hoạt động được coi là bước tiến quan trọng trong cải cách hành chính, chuyển đổi phương thức phục vụ, hướng tới người bệnh làm trung tâm.
Theo ông Nam, tổng đài hoạt động trong giờ hành chính các ngày làm việc trong tuần, cùng với đường dây hỗ trợ ngoài giờ 24/7. Đây sẽ là địa chỉ tin cậy để người dân có thể: được giải đáp các vấn đề về sức khỏe tâm lý – tâm thần; nhận biết sớm các dấu hiệu bất thường; được hướng dẫn chăm sóc sức khỏe tinh thần cho bản thân và gia đình. Và quan trọng hơn, là được lắng nghe, chia sẻ kịp thời những vấn đề tâm lý cá nhân.
Tổng đài hoạt động trong giờ hành chính các ngày làm việc trong tuần, cùng với đường dây hỗ trợ ngoài giờ 24/7.
Tổ Tổng đài được thành lập dựa trên nguyên tắc bảo mật thông tin và tư vấn có trách nhiệm. Tổ sẽ làm việc theo chế độ trực ca, đảm bảo hoạt động liên tục, thông suốt, nhằm phục vụ tốt nhất nhu cầu của người dân. Qua đó, góp phần nâng cao nhận thức của người dân về chăm sóc sức khỏe tâm thần; phát hiện sớm, can thiệp kịp thời các rối loạn tâm lý; giảm tải cho các cơ sở khám chữa bệnh và từng bước xây dựng một cộng đồng khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần.
Phát biểu tại lễ khai trương, Phó Giám đốc Sở Y tế Nghệ An Nguyễn Văn Thương nhấn mạnh: “Sức khỏe tinh thần là nền tảng cho một cuộc sống hạnh phúc và bền vững”. Việc đưa tổng đài vào hoạt động không chỉ nâng cao hiệu quả chăm sóc sức khỏe tâm thần cộng đồng mà còn là công cụ phòng ngừa, giảm thiểu rủi ro tâm lý cho người lao động, góp phần xây dựng môi trường làm việc lành mạnh, năng suất bền vững.
Để tổng đài hoạt động hiệu quả, lãnh đạo Sở Y tế yêu cầu tăng cường công tác tuyên truyền, huy động toàn hệ thống y tế tham gia lan tỏa thông tin; đồng thời lựa chọn đội ngũ tư vấn viên có chuyên môn vững vàng, kỹ năng lắng nghe và tư vấn tốt. Quy trình tư vấn cũng cần có bước theo dõi sau 5 – 7 ngày và phối hợp với gia đình người bệnh khi cần thiết, nhằm bảo đảm hiệu quả hỗ trợ lâu dài.
Trong thời gian tới, ngành Y tế Nghệ An sẽ đánh giá, hoàn thiện mô hình để mở rộng phạm vi hỗ trợ, đáp ứng tốt hơn nhu cầu chăm sóc sức khỏe tâm thần của người dân.
Là bệnh viện chuyên khoa hàng đầu về các chứng bệnh tâm, thần kinh, bệnh viện Tâm thần Nghệ An đã và đang triển khai nhiều đề án, kế hoạch để đẩy mạnh việc điều trị các chứng bệnh liên quan đến giấc ngủ.
Hiện tại, bệnh viện đã thành lập phòng khám chuyên khoa về giấc ngủ, đang tiến hành đề án thành lập khoa điều trị tâm căn và giấc ngủ… Hi vọng với những bước chuyển mình đó bệnh viện Tâm thần Nghệ An sẽ trở thành địa chỉ tin cậy cho những người bị mất ngủ, rối loạn giấc ngủ…
“Để phân loại người bệnh giúp người bệnh thoải mái hơn trong việc chia sẻ bệnh, vừa qua bệnh viện Tâm thần Nghệ An đã thành lập phòng khám chuyên khoa về giấc ngủ. Dù mới thành lập nhưng phòng khám được rất nhiều người đón nhận. Hiện tại, lượng người mất ngủ tìm đến phòng khám để được điều trị can thiệp ngày một nhiều hơn”, BS CKI Nguyễn Thị Minh Châu – Trưởng khoa khám bệnh bệnh viện Tâm thần Nghệ An cho biết.
Theo Sohu, Ma Bin trở về quê nhà ở Sơn Đông, Trung Quốc, để chuẩn bị cho đám cưới. Ông nội anh đã đặc biệt làm thịt một con gà thả vườn để bồi bổ sức khỏe cho anh. Do lịch trình bận rộn, con gà được bảo quản lạnh.
Ma Bin ăn nó vào ngày hôm sau và cảm thấy đầy bụng, nhưng anh không để ý cho đến khi bắt đầu bị tiêu chảy, thậm chí ngất xỉu ở nhà, lúc đó anh mới được đưa đến bệnh viện. Các bác sĩ phát hiện anh bị suy gan, bệnh não gan và rối loạn chức năng đông máu do ăn thịt gà thừa nhiễm bệnh.
Anh cần truyền máu khẩn cấp với số lượng lớn và hàng trăm người tốt bụng đã tình nguyện hiến máu. Thật không may, bất chấp mọi nỗ lực cứu chữa, Ma Bin đã qua đời.
Các bác sĩ sau đó xác nhận rằng thịt gà thừa đã bị nhiễm cúm gia cầm, một loại bệnh có thể lây lan sang người và gây tử vong.
Bệnh cúm ở gà (cúm gia cầm) do virus cúm A gây ra, có thể lây truyền sang gia cầm như gà, vịt, ngỗng, gà tây và các loài chim khác, thậm chí lây sang lợn và người thông qua phân, dịch tiết từ miệng và mũi hoặc thức ăn bị nhiễm bẩn. Thời gian ủ bệnh khoảng từ 1 đến 10 ngày.
Người nhiễm virus cúm gia cầm sẽ có các triệu chứng sau: Sốt, ho, đau nhức cơ bắp, nôn mửa, tiêu chảy, nhiễm trùng đường hô hấp (như viêm phổi). Trường hợp nặng có thể dẫn đến suy đa tạng và thậm chí tử vong.
Khảo sát Tình trạng làm việc từ xa của nền tảng Buffer cho thấy 21% lao động tại Mỹ xem quán cà phê là địa điểm làm việc chính. Báo cáo của tổ chức nghiên cứu thị trường World Coffee Portal cũng chỉ ra hơn 50% người làm tự do và lao động từ xa ghé quán cà phê ít nhất ba lần mỗi tuần. Thời gian lưu lại trung bình từ 2 đến 4 giờ.
Hiện tượng trên thường được gọi là "hiệu ứng quán cà phê". Việc thay đổi môi trường mang lại những kích thích sinh học hiệu quả cho não bộ.
Bà Catherine Franssen, phó giáo sư tại Đại học Virginia Commonwealth (Mỹ), cho biết não bộ thường hoạt động theo chế độ tự động trong môi trường quen thuộc. Khi chuyển sang không gian mới, hệ thống chú ý sẽ được kích hoạt trở lại.
Quán cà phê tạo ra lượng kích thích vừa đủ để duy trì sự tỉnh táo mà không gây quá tải. Những tín hiệu cảm giác như mùi cà phê hay đồ ăn giúp kéo sự chú ý trở lại môi trường xung quanh thay vì chìm trong suy nghĩ.
"Tiếng ồn nền còn giúp che lấp những âm thanh gây gián đoạn như tiếng còi xe hoặc tiếng động đột ngột", tiến sĩ Nicole Moshfegh, nhà tâm lý học lâm sàng tại Los Angeles (Mỹ), nói.
Một số nghiên cứu cũng chứng minh tiếng ồn nền vừa phải giúp cải thiện hiệu suất đối với các công việc mang tính sáng tạo như viết lách hoặc động não ý tưởng.
Bên cạnh đó, áp lực xã hội tại không gian chung là yếu tố thúc đẩy năng suất. Khi ngồi giữa những người đang làm việc, con người có xu hướng duy trì sự tập trung và điều chỉnh hành vi dù không trực tiếp tương tác. Sự hiện diện của người khác làm tăng mức độ tỉnh táo. Ngay cả khi không ai chú ý, áp lực vô hình này vẫn khiến nhiều người tiếp tục làm việc.
Môi trường quán cà phê giải quyết được các yếu tố gây xao nhãng tại nhà riêng. Mọi người thường chỉ đến để tập trung làm việc rồi rời đi. Năng suất tại đây còn được tối ưu hóa nhờ cảm giác giới hạn về thời gian như lịch đóng cửa hay giờ đỗ xe.
Tuy nhiên, không gian này không phù hợp với tất cả mọi người. Những người dễ quá tải cảm giác hoặc nhóm có hệ thần kinh đa dạng gặp khó khăn khi phải liên tục lọc thông tin âm thanh. Các nhiệm vụ cần tập trung cao độ và kéo dài như phân tích dữ liệu vẫn phù hợp hơn với không gian yên tĩnh, ít kích thích.
Năm 2025, số ca sinh của Trung Quốc giảm còn 7,92 triệu trẻ, mức thấp nhất lịch sử (kể từ khi được thống kê). Tổng tỷ suất sinh ở mức 1,09, bằng một nửa mức sinh thay thế 2,1, bất chấp chính sách một con đã được bỏ từ năm 2016 và có nhiều chính sách khuyến sinh. Trong bối cảnh đó, cấu trúc gia đình phân hóa thành hai thái cực: kiên quyết không đẻ hoặc sinh nhiều con.
Lu Lu, 36 tuổi, ở Bắc Kinh nhận thấy sự thay đổi này khi con gái vào tiểu học. Trong lớp có 46 học sinh, 33 em đến từ gia đình có hai con, hai gia đình khác chuẩn bị sinh con thứ ba. Việc chỉ có một con khiến Lu Lu trở thành thiểu số trong nhóm phụ huynh.
Dữ liệu chính thức cho thấy tỷ lệ sinh con thứ hai đã tăng từ 45% lên 51% vào năm 2017. Đến năm 2022, tỷ lệ trẻ là con thứ hai trở lên đạt 53,9%, vượt qua số lượng con đầu lòng. Cùng lúc, tỷ lệ hộ gia đình một thế hệ (sống một mình hoặc vợ chồng không con) tăng từ 34% (năm 2010) lên gần 50% (năm 2020).
Tại Thượng Hải, Li Lixia, 33 tuổi, kể cô từng mặc định thế hệ mình sẽ duy trì mô hình gia đình một con. Suy nghĩ này thay đổi khi cô dự một đám cưới hồi tháng 5. Trong 5 cặp vợ chồng là con một sinh sau năm 1995, hai cặp đã có con thứ hai hoặc thứ ba, hai cặp quyết định không có con (DINK). Chỉ một cặp muốn có một con nhưng chưa sinh.
Phần lớn những người kiên định đẻ một con thuộc tầng lớp trung lưu thành thị, ưu tiên "nuôi tốt" thay vì số lượng. "Từ nhỏ tôi đã là duy nhất của bố mẹ. Họ dành điều tốt nhất cho tôi và tôi cũng muốn dành tất cả cho con mình", Li Lixia nói.
Nhóm từ chối sinh con phần lớn là người rời quê lên phố lập nghiệp. Chen Fang, 39 tuổi, làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước ở Nam Kinh, cho biết cô từ bỏ ý định sinh con thứ hai do áp lực thời gian. "Sau 35 tuổi, tôi nhận thấy sức lực giảm đi. Đi làm về còn phải kèm con học, tôi sẽ không gánh nổi nếu sinh thêm", cô nói.
Lu Lu cũng kể cô từng nghĩ đến chuyện sinh nhiều con, nhưng chi phí sinh hoạt cao và việc không có ông bà nội ngoại hỗ trợ khiến cô dừng lại ở một con.
Ở thái cực ngược lại, những người vốn là con một nhưng quyết định đẻ nhiều con lại gặp lúng túng. Wang Jianan, 33 tuổi, cho biết cô sinh bé thứ hai với niềm tin tài chính ổn định sẽ giải quyết được mọi việc. Tuy nhiên, do lớn lên không có anh chị em, cô thiếu kinh nghiệm khi phải học cách cân bằng cảm xúc và hóa giải mâu thuẫn giữa hai con.
Tương tự, sau khi có con trai thứ hai, vợ chồng anh Liu Feng kể họ liên tục cãi nhau về việc phân bổ tài chính: nên cho con gái lớn dự trại hè hay ưu tiên mua nhà ở khu có trường học tốt cho con trai nhỏ. "Trước đây có một con, vợ chồng hiếm khi cãi nhau. Giờ số lần tranh cãi nhiều hơn cả 10 năm trước cộng lại", anh nói.
Phó giáo sư Shen Yifei, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Phát triển Gia đình tại Đại học Phục Đán, cho biết áp lực "nuôi dạy con chuyên sâu" đang vắt kiệt sức lực của các bậc cha mẹ, khiến người trẻ e ngại sinh đẻ. Bà Shen cho biết chính sách khuyến sinh cần các giải pháp thực tế, như giảm chi phí giáo dục mầm non và hỗ trợ đời sống cho nhóm người cao tuổi từ quê lên phố trông cháu, nhằm trực tiếp giảm tải cho người trẻ.