Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cữ bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: “Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé”, có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Tôi 33 tuổi, từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất vì có một gia đình mà ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ. Thế nhưng chỉ trong một buổi chiều, tất cả những gì tôi tin tưởng suốt gần 10 năm bỗng sụp đổ. Tôi và chồng yêu nhau từ thời đại học. Sau 6 năm tìm hiểu, chúng tôi kết hôn và hiện có hai con, một bé gái sáu tuổi và một bé trai ba tuổi.
Chồng làm quản lý kinh doanh cho một công ty lớn, tôi là kế toán trưởng của một doanh nghiệp tư nhân. Kinh tế gia đình khá ổn định, có nhà riêng, ô tô và khoản tiết kiệm đủ lo cho tương lai của các con. Bạn bè thường bảo tôi số sướng; chồng đẹp trai, ga lăng, biết chăm con, chưa từng để vợ phải thiếu thốn điều gì.
Tôi từng nghĩ chồng là người đàn ông chung thủy cho đến một ngày... Hôm ấy tôi về sớm vì sốt, không báo trước cho chồng, cứ về thẳng nhà để nghỉ ngơi. Khi vừa mở cổng, tôi thấy ôtô của chồng vẫn ở nhà, lạ là giờ đó anh đáng lẽ phải ở công ty. Tôi thấy thêm chiếc xe máy ở đó. Tim tôi bắt đầu đập nhanh nhưng vẫn cố tự trấn an bản thân. Vào trong phòng ngủ, tôi phát hiện chồng và một người phụ nữ. Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc, có lẽ nỗi đau quá lớn nên chẳng thể khóc nổi. Tôi đứng im một lúc rồi bảo cô ấy hãy đi đi.
Sau đó vợ chồng tôi ngồi nói chuyện, anh thú nhận hai người quen nhau khoảng bốn tháng. Ban đầu cả hai chỉ nhắn tin công việc, sau đó thường xuyên tâm sự rồi phát sinh tình cảm. Người phụ nữ ấy cũng có gia đình và một con nhỏ. Cả hai đều cho rằng đây là mối quan hệ bí mật, không ảnh hưởng đến cuộc sống của nhau. Tôi hỏi: "Tại sao anh lại đưa cô ấy về đây, trong phòng của vợ chồng mình"? Anh bảo rằng ở nhà an toàn hơn khách sạn. Nghe xong, tôi thấy mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Những ngày sau đó, tôi không gọi điện cho cô gái kia, cũng không kể với hai bên gia đình, chỉ yêu cầu chồng chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ ấy nếu còn muốn giữ gia đình. Anh đồng ý ngay. Anh chủ động đổi số điện thoại, xóa mọi liên lạc, đi làm về đúng giờ, dành nhiều thời gian cho vợ con hơn trước. Tôi chia sẻ với một người bạn, họ bảo tôi nên cho anh cơ hội vì hiếm người đàn ông nào sau khi bị phát hiện lại thay đổi nhiều như vậy.
Tôi đã cố quên chuyện vừa xảy ra, vẫn chăm lo và chăm sóc gia đình như trước. Thế nhưng mọi chuyện đã không dễ quên như tôi mong muốn. Đêm nào nằm cạnh chồng, tôi cũng nhớ người phụ nữ đó từng ở trong căn phòng này. Mỗi lần anh nói tăng ca, tim tôi lại thắt lại. Mỗi khi điện thoại anh rung, tôi đều giật mình. Tôi không kiểm tra điện thoại, cũng không theo dõi chồng, nhưng niềm tin đã mất rất khó tìm lại. Con gái mới lớp một cũng nhận ra tôi buồn, còn tưởng bố mẹ cãi nhau nên con bảo: "Bố mẹ đừng giận nhau nữa nhé".
Giờ ly hôn thì dễ nhưng còn các con, cha mẹ hai bên và một gia đình chúng tôi đã gây dựng nhiều năm thì sao? Chẳng nhẽ tất cả sẽ tan vỡ? Giờ nửa năm trôi qua, chồng tôi thay đổi rất nhiều. Anh quan tâm vợ hơn, thường xuyên đưa cả nhà đi chơi cuối tuần, chủ động chia sẻ việc nhà, chăm sóc các con. Có lẽ anh thật sự hối hận về việc đã làm, nhưng tôi vẫn chưa thể quên được chuyện cũ. Tôi vẫn sống trong nỗi ám ảnh mỗi lần bước vào phòng ngủ.
Tôi yêu chồng nhưng không còn tin anh như trước. Tôi muốn giữ gia đình này nhưng không còn thấy bình yên. Có những đêm nằm cạnh anh, tôi tự hỏi liệu mình tha thứ vì còn yêu, vì thương con hay chỉ vì không đủ can đảm bắt đầu lại từ đầu? Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 36 tuổi, vợ kém hai tuổi, cưới được gần bảy năm và có bé gái năm tuổi. Những ngày mới cưới vô cùng khó khăn. Tôi vừa khởi nghiệp nên công việc bấp bênh, còn phải gánh khoản nợ gần 200 triệu đồng do làm ăn thua lỗ trước đó. Vợ không một lời than trách, dùng toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm đi làm để cùng tôi trả nợ. Nhờ vậy, sau hai năm, chúng tôi trả hết nợ và cuộc sống dần ổn định hơn. Hiện tôi làm kinh doanh, thu nhập mỗi tháng khoảng 40-50 triệu đồng nếu thuận lợi. Vợ làm nhân viên văn phòng với mức lương hơn gần 20 triệu đồng. Chúng tôi đã mua được một căn hộ trả góp gần xong và cũng có khoản tiết kiệm để phòng khi cần.
Điều khiến tôi trăn trở là từ khi kinh tế khá hơn, vợ dường như thoải mái trong chi tiêu hơn trước rất nhiều, có phần hoang phí. Mỗi lần đi siêu thị, hóa đơn tiền triệu là chuyện bình thường. Quần áo, mỹ phẩm, đồ gia dụng trong nhà thấy thích là mua. Có những món dùng chưa hết đã mua loại mới vì thấy đẹp hơn hoặc đang giảm giá. Tôi từng nhẹ nhàng góp ý rằng nên tiết kiệm thêm để sau này lo cho con học hành hoặc phòng lúc công việc gặp khó khăn. Nhưng vợ lại bảo: mình đã khổ bao năm rồi, giờ có điều kiện thì cứ sống thoải mái một chút. Tiền kiếm ra là để phục vụ cuộc sống.
Tôi cũng phải công bằng rằng vợ chưa bao giờ tiêu xài cho riêng bản thân mà bỏ bê gia đình. Cô ấy luôn chăm chút bữa ăn, mua những thứ tốt cho con, biếu quà hai bên nội ngoại rất chu đáo, hào phóng. Chỉ là tôi lớn lên trong gia đình nghèo nên luôn có cảm giác phải tích lũy càng nhiều càng yên tâm. Nhiều lần tôi muốn nói mạnh hơn nhưng lại sợ vợ nghĩ mình keo kiệt hoặc quên mất những gì cô ấy đã hy sinh cho tôi trong lúc khó khăn nhất. Tôi thật sự không muốn vì chuyện tiền bạc mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Theo mọi người, tôi có đang suy nghĩ hơi quá không?
Nhà tôi có ba anh em, tôi là con út. Mẹ ly hôn lúc tôi mới 15 tuổi. Cuộc sống gia đình rất khó khăn, tôi phải đi làm thợ hàn từ lúc còn trẻ. Anh trai lập gia đình và sống cùng nhà. Chị gái lấy chồng gần nhà. Sau khi tôi lấy vợ, vợ chồng tôi, mẹ và gia đình anh trai sống cùng nhau. Tuy nhiên, hai gia đình sống cùng nhau xảy ra rất nhiều xích mích, từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Vợ tôi bầu bí, đi làm lại bị nghén nhưng chị dâu luôn tị nạnh, bắt nạt dâu mới, soi mói từng tí trong nhà rồi mách mẹ tôi, ép mẹ phải đứng ra xử lý. Mẹ sợ không yên ổn trong nhà nên lên mắng vợ tôi.
Xích mích cứ tích tụ, chúng tôi bàn nhau ra ngoài sống. Xích mích trong nhà mệt mỏi, mẹ quyết định bán nhà để tách ra. Ngày bán nhà, chị gái tôi bảo mẹ sang sống cùng vì điều kiện nhà chị rất tốt, hơn nữa mẹ vẫn khỏe mạnh và đi lại bình thường. Tuy nhiên, cứ lúc mẹ đi khám hoặc ốm đau, chị đều gọi tôi hoặc tôi bận thì gọi vợ tôi đưa đi khám dù lúc ấy vợ tôi mới sinh con được mấy tháng. Chúng tôi đều vui vẻ vì nghĩ đã không chăm sóc được mẹ thì đưa mẹ đi khám bệnh là trách nhiệm.
Sau khi chia khoản tiền bán nhà, chúng tôi tìm mua nhà nhưng không chọn được căn phù hợp vì số tiền đó rất nhỏ. Nên chúng tôi quyết định đi thuê và tập trung làm việc kiếm tiền sau này sẽ mua. Nhưng sau hơn một năm, mẹ tôi bị thoái hóa đốt sống, đi lại khó khăn, chị gái ép tôi phải đi tìm nhà mua để đưa mẹ qua ở vì mẹ chồng chị cứ đi đi lại lại, sang nhà không vui, còn mắng chồng chị là mẹ đẻ không chăm sóc lại đi chăm mẹ vợ (anh chị ấy ở riêng và chị vẫn chạy đi chạy lại chăm sóc mẹ chồng bình thường).
Vì nghĩ thương bà ở nhà chị gái khó sống nên tôi liều mua một căn hộ không sổ, thiếu 200 triệu, mẹ cho tôi vay thêm. Tuy nhiên khi mua xong nhà, chúng tôi đưa bà về ở cùng, tôi đã dùng số tiền đó đưa bà đi chạy chữa châm cứu khắp nơi. Ngày nào cũng đưa bà đi châm cứu rồi đưa về vì lúc đó mẹ tôi rất đau. Lúc đó vợ chồng tôi vừa phải chạy chữa cho mẹ vừa phải lo cho con nhỏ suốt ngày ốm đau nên cũng khó khăn về tài chính. Dù vậy, gia đình anh trai và chị gái tôi mặc định chúng tôi cầm tiền của mẹ thì phải lo cho mẹ.
Sáu năm trời ở với chúng tôi, từ viên thuốc đến bữa ăn, đi khám bệnh, đều chúng tôi lo hết. Anh chị giống như khách quý, một năm vài lần sang thăm hoặc có năm chẳng sang lần nào. Thỉnh thoảng chị gái có mua cho mẹ tôi ít thuốc, bánh kẹo hoặc cắt tóc. Còn anh trai không mua nổi cho bà gói bánh hoặc viên thuốc, hộp sữa. Mỗi lần mẹ mệt, muốn gọi điện đưa mẹ đi khám là những bài ca không có tiền đâu, rồi con bận không đi được. Tết tôi muốn đưa vợ con về ăn Tết hoặc có việc đi đâu là phải đi nhờ vả, xin xỏ nhà anh trai, chị gái sắp xếp qua chăm sóc mẹ mấy hôm.
Mẹ tôi vẫn rất thương anh trai tôi. Mấy lần bà cứ nằm nhắc đến anh. Tôi mới nói chuyện anh sắp xếp đưa mẹ về ít tháng cho mẹ cuối đời được con cái quan tâm. Anh trai tôi bảo với mẹ là: Mẹ bảo nó đưa cho con 200 triệu rồi con sẽ đưa mẹ về chăm. Tôi thấy rất ức chế và nói chuyện với vợ. Vợ tôi bảo giờ nếu mẹ muốn sang đó thì đưa 200 triệu cũng xoay xở mà đưa nhưng quan trọng là khi đưa rồi thì có chăm mẹ không hay tiêu hết tiền thì vứt mẹ ra đường. Sau đó chúng tôi không nhắc lại chuyện này nữa vì có nhắc chỉ làm khổ mẹ thêm.
Giờ mẹ tôi ngày càng lú lẫn, không tự chủ vệ sinh, lúc tỉnh lúc mê, cứ ở nhà là cởi hết quần áo trần truồng, nửa đêm đập cửa ầm ầm không cho ai ngủ, đi viện cả tháng nay. Hàng ngày tôi cõng mẹ vào viện, hy vọng mẹ sớm khỏe lại. Vợ chồng tôi mỗi ngày thay phiên nhau nấu ăn, chăm sóc nhưng anh chị không đoái hoài, kể cả một cuộc gọi hỏi thăm tình hình. Mẹ thỉnh thoảng cứ nhắc đến con cái rồi vẫn mơ mộng nghĩ con thương mình, còn nhắc sẽ qua nhà các con ở. Tôi thấy thương bà, nghĩ bà cuộc đời vất vả, hy sinh hết cho con cái rồi cuối đời, con cái phủi hết trách nhiệm. Anh chị đổ hết lỗi do tôi sống không biết điều, ăn nói hỗn hào. Tôi viết bài này chẳng còn hy vọng gì với trách nhiệm của anh chị mình, chỉ mong trải lòng và nhận được sự chia sẻ, động viên từ mọi người.