Nhiều người cho rằng bìa hộ chiếu của các quốc gia trên thế giới chỉ có màu xanh dương, đen, xanh lá hoặc đỏ. Điều này đúng bởi hầu hết các quốc gia đều chọn những gam màu tối, tạo cảm giác trang trọng và chính thức. Tuy nhiên, thực tế không hề có quy định chính thức nào buộc các nước phải sử dụng những màu này.
“Bất kỳ màu nào có trong bảng màu, chúng tôi đều có thể sản xuất”, William Waldron, Phó chủ tịch Phụ trách Sản phẩm An ninh của Holliston Holdings, công ty sản xuất hộ chiếu cho hơn 60 quốc gia, từng chia sẻ với Travel + Leisure. Điều đó đồng nghĩa rằng nếu Mỹ muốn in bìa hộ chiếu với gam màu khác thường như vàng tươi hay tím, về mặt kỹ thuật, hoàn toàn khả thi.
Theo Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (International Civil Aviation Organization – ICAO), hộ chiếu (hoặc bất kỳ giấy tờ chính thức nào có thể đọc bằng máy) phải được làm từ chất liệu có thể uốn cong và không biến dạng, thay vì dễ để lại nếp, dễ hỏng. Chúng cũng cần ổn định trong mức nhiệt từ -10 độ C đến 50 độ C và có thể đọc được trong điều kiện độ ẩm bất kỳ từ 5% đến 95%.
Trên thực tế, không có quy định nào yêu cầu hộ chiếu phải có diện mạo ra sao. ICAO đưa ra khuyến nghị về kiểu chữ, kích thước và phông chữ, chẳng hạn khuyến khích sử dụng chữ in hoa cho thông tin cá nhân nhưng các chi tiết này vẫn do từng quốc gia quyết định. “Không có quy định nào về màu bìa hộ chiếu”, Anthony Philbin, Cựu giám đốc Truyền thông của ICAO, xác nhận.
Vậy vì sao những màu như xanh navy, đỏ đun, xanh lá đậm hay đen lại phổ biến?
Mỗi quốc gia đều có quyền tự quyết định màu sắc hộ chiếu của mình, nhưng những màu sắc được lựa chọn thường mang ý nghĩa về kinh tế, văn hóa, chính trị hoặc tôn giáo.
Các quốc gia Hồi giáo thường ưu tiên màu xanh lá vì đây là màu có ý nghĩa đặc biệt trong đạo Hồi. Trong khi đó, nhiều quốc gia vùng Caribe lại chọn màu xanh dương. Ngoài ra còn có những lý do thực tế hơn. Theo Waldron, các gam màu tối “trông chính thức hơn” và “ít lộ vết bẩn, mòn hay sờn hơn”.
Xanh dương
Mỹ sử dụng hộ chiếu màu xanh dương giống khoảng 90 quốc gia khác gồm Afghanistan, Honduras, Australia, Iceland, Lào… Hộ chiếu màu xanh dương thường đại diện cho “Tân Thế giới” (New World), nhưng cũng có thể phản ánh liên minh kinh tế mà một quốc gia tham gia. Phần lớn các nước Nam Mỹ, khu vực Caribe và các vùng lãnh thổ của Mỹ đều sử dụng hộ chiếu màu xanh. Một số quốc gia ngoài “Tân thế giới”, gồm vài nước ở châu Phi và châu Á, cũng dùng màu này.
Đỏ/ đỏ burgundy
Hộ chiếu màu đỏ đun (đỏ burgundy) cũng thường liên quan đến liên minh kinh tế của một quốc gia. Ví dụ, tất cả các nước thuộc Liên minh châu Âu (EU) đều sử dụng hộ chiếu đỏ đun. Anh đã đổi từ màu burgundy sang xanh dương sau khi rời EU. Thụy Sĩ cũng sử dụng hộ chiếu màu đỏ để đồng bộ với màu quốc kỳ của mình, còn Thổ Nhĩ Kỳ, quốc gia mong muốn gia nhập EU, cũng đã chuyển sang dùng hộ chiếu màu đỏ. Có hơn 60 quốc gia khác sử dụng hộ chiếu màu đỏ đun gồm Albania, Bolivia, Campuchia, Philippines, Qatar…
Xanh lá
Có khoảng 40 quốc gia sử dụng màu xanh lá. Đây là màu sắc quan trọng trong đạo Hồi, vì vậy nhiều quốc gia Hồi giáo sử dụng màu này cho hộ chiếu như Saudi Arabia, Ai Cập, Pakistan, Marocco, cùng nhiều quốc gia châu Phi. Ngoài lý do tôn giáo, Mexico, Vatican City, Burkina Faso, Mali… cũng sử dụng hộ chiếu màu xanh lá vì những lý do riêng khác.
Đen
Đây là màu hộ chiếu không phổ biến, chỉ có khoảng gần 10 quốc gia sử dụng. Được xem là thực tế nhất, màu đen tạo độ tương phản tốt với quốc huy của quốc gia và cũng ít lộ vết bẩn. Các quốc gia sử dụng hộ chiếu đen gồm Angola, Malawi, Cộng hòa Congo, Trinidad and Tobago, Tajikistan, New Zealand…
Ngoài ra còn có một số ngoại lệ. Một quốc gia có thể cấp nhiều màu hộ chiếu khác nhau để phân biệt giữa công dân bình thường, quan chức và nhà ngoại giao. Ví dụ, Chính phủ Ấn Độ cấp hộ chiếu với ba màu: xanh dương cho phổ thông, trắng cho công vụ và đỏ cho ngoại giao. Tại Thổ Nhĩ Kỳ, hộ chiếu màu xanh lá được cấp cho những người được phép nhập cảnh miễn thị thực vào một số quốc gia nhất định.
Chùa Từ Vân nằm trên đường 3 tháng 4, phường Cam Linh, nổi bật với tháp Bảo Tích giữa khuôn viên, được xây từ hàng triệu vỏ ốc, sò và san hô. Người dân địa phương thường gọi nơi này là "chùa Ốc".
Chùa Từ Vân nằm trên đường 3 tháng 4, phường Cam Linh, nổi bật với tháp Bảo Tích giữa khuôn viên, được xây từ hàng triệu vỏ ốc, sò và san hô. Người dân địa phương thường gọi nơi này là "chùa Ốc".
Tháp Bảo Tích khởi công năm 1994, hoàn thiện năm 1998. Công trình cao 39 m, được các nhà sư đắp dần từ móng mà không có bản vẽ thiết kế ban đầu. Bao quanh tháp là 49 tiểu tháp hình chóp, mỗi tiểu tháp đặt một tượng Phật. Đỉnh tháp đặt một bảo tháp nhỏ. Công trình có 8 cửa, tượng trưng cho "Bát Chánh Đạo".
Tháp Bảo Tích khởi công năm 1994, hoàn thiện năm 1998. Công trình cao 39 m, được các nhà sư đắp dần từ móng mà không có bản vẽ thiết kế ban đầu. Bao quanh tháp là 49 tiểu tháp hình chóp, mỗi tiểu tháp đặt một tượng Phật. Đỉnh tháp đặt một bảo tháp nhỏ. Công trình có 8 cửa, tượng trưng cho "Bát Chánh Đạo".
Tháp Bảo Tích khởi công năm 1994, hoàn thiện năm 1998. Công trình cao 39 m, được các nhà sư đắp dần từ móng mà không có bản vẽ thiết kế ban đầu. Bao quanh tháp là 49 tiểu tháp hình chóp, mỗi tiểu tháp đặt một tượng Phật. Đỉnh tháp đặt một bảo tháp nhỏ. Công trình có 8 cửa, tượng trưng cho "Bát Chánh Đạo".
Tháp có hai tầng, trong đó tầng dưới mở cửa cho khách tham quan. Tường và lối ra vào được đắp bằng vỏ sò, vỏ ốc và san hô.
Các nhà sư đã thu gom vỏ trên bãi biển Cam Ranh, sau đó kết hợp với xi măng để xây dựng, tạo thành không gian tu tập và tham quan cho người dân.
Tháp có hai tầng, trong đó tầng dưới mở cửa cho khách tham quan. Tường và lối ra vào được đắp bằng vỏ sò, vỏ ốc và san hô.
Các nhà sư đã thu gom vỏ trên bãi biển Cam Ranh, sau đó kết hợp với xi măng để xây dựng, tạo thành không gian tu tập và tham quan cho người dân.
Tầng hai của tháp là nơi thờ Phật. Mái vòm hình nón được ghép từ san hô và vỏ ốc, xen kẽ các lỗ thông gió. Nhiều du khách ví không gian bên trong tháp như một vỏ ốc khổng lồ.
Tầng hai của tháp là nơi thờ Phật. Mái vòm hình nón được ghép từ san hô và vỏ ốc, xen kẽ các lỗ thông gió. Nhiều du khách ví không gian bên trong tháp như một vỏ ốc khổng lồ.
Đại diện chùa Từ Vân cho biết vào các dịp lễ, Tết, lượng khách đến tham quan có thể lên tới 50.000 lượt mỗi ngày.
Đại diện chùa Từ Vân cho biết vào các dịp lễ, Tết, lượng khách đến tham quan có thể lên tới 50.000 lượt mỗi ngày.
Hoa văn trên tường, trần nhà và bậc thềm của tháp Bảo Tích do các nhà sư tự lên ý tưởng.
Hoa văn trên tường, trần nhà và bậc thềm của tháp Bảo Tích do các nhà sư tự lên ý tưởng.
Hoa văn trên tường, trần nhà và bậc thềm của tháp Bảo Tích do các nhà sư tự lên ý tưởng.
Hoa văn trên tường, trần nhà và bậc thềm của tháp Bảo Tích do các nhà sư tự lên ý tưởng.
Khu vực thắp hương trong khuôn viên cũng được đắp từ san hô và vỏ ốc.
Khu vực thắp hương trong khuôn viên cũng được đắp từ san hô và vỏ ốc.
Bao quanh tháp Bảo Tích là đường hầm mang hình rồng dài khoảng một km, thường được gọi là "18 tầng địa ngục".
Bên trong hầm thiếu ánh sáng, khách tham quan phải dùng đèn pin hoặc lần theo ánh sáng từ các ô cửa để di chuyển. Dọc lối đi là 18 khu vực mang tên các tội danh tương ứng với 18 tầng địa ngục.
Chị Thảo Nhi (du khách TP HCM) cho biết đường dễ đi, không gian mang ý nghĩa giáo dục, hướng con người làm việc thiện.
Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang - rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: "Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?". Bà cười trả lời: "Ăn nhiêu tính nhiêu". Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Hội thi xếp đặt mô hình từ trái cây chủ đề: Đồng Tháp - Ngọt vị phù sa, đậm đà tình đất, nằm trong khuôn khổ của Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ nhất với sự tham gia của các cụm hội nông dân xã, phường trong toàn tỉnh.
Tại hội thi, các đội đã sử dụng trái cây đặc trưng của địa phương để tạo hình đa dạng và sáng tạo với nhiều cách sắp xếp hình tháp trái cây, thuyền rồng trái cây, bản đồ trái cây và ấn tượng nhất là tạo hình đôi rồng từ trái cây.
Ông Lê Văn Thuận - Chủ tịch Hội Nông dân xã Tân Khánh Trung - cho biết đến với hội thi, cụm Hội Nông dân 3 xã Lấp Vò, Tân Mỹ và Tân Khánh Trung tạo hình và trưng bày khoảng 8 sản phẩm trái cây đặc trưng của địa phương.
"Qua hội thi chúng tôi mong muốn có thể giới thiệu đến du khách gần xa về những loại sản phẩm, nông sản đa dạng như xoài, ớt, củ ấu, khoai môn, sơ ri...", ông Thuận nói.
Du khách còn đặc biệt ấn tượng với tác phẩm Trái ngọt đất Sen Hồng của cụm Hội Nông dân các xã Long Tiên, Hiệp Đức, Bình Phú, Ngũ Hiệp được tạo hình từ các loại trái như: sầu riêng, cau, ớt.
Anh Nguyễn Phạm Sơn Tùng - đại diện Hội Nông dân xã Hiệp Đức - cho biết tác phẩm tạo hình gồm 3 con rồng uốn lượn hài hòa với nhau, trong đó nổi bật là giới thiệu được các giống sầu riêng mà vùng đất Cai Lậy đang trồng.
"Điểm nhấn và thông điệp mà tác phẩm gửi đến bà con và du khách đó là hình Bác Hồ được đặt trang trọng ở trên cao, thấp thoáng là căn nhà khang trang ở giữa, dưới cùng là các giống sầu riêng. Chúng tôi muốn nói rằng nhờ vào sự quan tâm của Nhà nước và kinh tế từ trái sầu riêng đã giúp người dân vùng đất này có được mái nhà khang trang, ấm cúng", anh Tùng giải thích.
Tại hội thi còn có tạo hình tháp trái cây cao 2m và rồng cao 2,5m của cụm Hội Nông dân các xã Phong Mỹ, Phương Thịnh, Ba Sao, Mỹ Thọ, Bình Hàng Trung, Mỹ Hiệp. Tổng thể ý tưởng thiết kế sử dụng khoảng 9 loại trái cây đặc trưng của địa phương.