Chồng hơn tôi một tuổi, cả hai đều ở độ tuổi ngoài 30. Chúng tôi yêu và cưới nhau được 10 năm, hiện có hai con trai, một bé học tiểu học và một bé học mẫu giáo. Gia đình đang sống ở nước ngoài. Vợ chồng đều đi làm, thu nhập ổn định, trong đó thu nhập của anh cao hơn tôi. Những năm đầu yêu nhau cho đến trước khi có bé thứ hai, vợ chồng tôi luôn quấn quýt, mặn nồng. Chúng tôi không tránh khỏi những lúc cãi vã như bao gia đình khác, nhưng nhìn chung cả hai vẫn cảm thấy được yêu thương đúng với nhu cầu của bản thân, vì thế tôi luôn thấy hạnh phúc. Sau đó công việc của chồng bận rộn hơn, đúng lúc tôi mang thai bé thứ hai và gia đình chuyển sang nhà mới. Từ thời điểm ấy đến nay, tôi thấy cảm giác được yêu trong mình giảm đi rất nhiều.
Tôi là kiểu người muốn được yêu thương, thích được quan tâm và cũng chủ động thể hiện tình cảm. Với tôi, tình yêu không chỉ là chuyện chăn gối mà còn là sự quan tâm qua lời nói, tin nhắn, những cái ôm, nụ hôn hay nắm tay. Trước đây những điều đó không có vấn đề gì, từ sau khi chuyển nhà và mang thai bé thứ hai, chồng không còn chủ động thể hiện tình cảm như trước nữa. Tất nhiên tôi hiểu sau thời gian dài sống cùng nhau, cảm xúc có thể nhạt bớt là điều bình thường. Tôi đã nhiều lần góp ý khéo léo, anh cũng thay đổi đôi chút nhưng rồi mọi thứ lại dần quay về như cũ. Chuyện chăn gối cũng giảm hẳn, hiện tại khoảng một tuần một lần, có khi hai đến ba tuần vợ chồng mới gần gũi.
Sau nhiều lần nói chuyện thẳng thắn về nhu cầu tình cảm, anh bảo do công việc bận rộn, căng thẳng nên giảm ham muốn. Mỗi lần nói chuyện xong, anh cũng cố gắng cải thiện nhưng không đáng kể. Duy chỉ có việc hôn môi là anh nhất quyết tránh né, nếu có thì chỉ chạm môi qua loa, kể cả lúc gần gũi anh cũng không muốn hôn sâu. Khi tôi hỏi, anh bảo cảm thấy miệng cả hai có mùi, dù tôi không thấy vậy và nói không để ý, anh vẫn kiên quyết không hôn môi. Tôi cố gắng hiểu và chấp nhận. Khoảng ba tháng trước, tôi phát hiện anh đặt mật khẩu riêng cho cuộc trò chuyện với một người nam giới trên chat, đồng thời có thêm một tài khoản Facebook phụ để nói chuyện với một người đàn ông khác.
Sau khi tôi làm căng và hỏi rõ, anh nói cả hai người đó đều là bisexual. Người trên chat đã quen khoảng 4-5 năm nay, gần trùng với thời điểm tôi mang thai bé thứ hai và chuyển nhà. Anh nói quen qua việc thấy người kia đăng thông tin kết bạn ở phần bình luận trên trang web đen. Tôi không tin lắm vì từng vào trang đó và không thấy khu vực bình luận như anh nói. Anh khẳng định chỉ nói chuyện chứ chưa từng gặp mặt, hai bên có chia sẻ ảnh cho nhau. Khi tôi muốn xem cuộc trò chuyện, anh nói nội dung không “sạch sẽ”, người kia từng gợi ý đến nhà tôi chơi và làm chuyện ba người nhưng anh không đồng ý, chỉ dừng ở mức nói chuyện và gửi ảnh. Tôi đòi xem nhưng anh đã xóa toàn bộ đoạn chat.
Người trên Facebook thì tôi thấy tài khoản được lập gần một năm trước. Ban đầu anh nói lập để theo dõi thông tin tuyển dụng. Đến khi tôi hỏi kỹ vì không thấy theo dõi trang việc làm nào thì mới biết anh dùng để nhắn tin với người kia. Anh nói tình cờ gặp người đó ở quán ăn gần công ty hiện tại, nơi anh mới làm khoảng hai năm nay. Ban đầu chỉ nói chuyện công việc, sau đó chuyển sang chủ đề tình dục nhưng không gửi ảnh như người trên chat. Anh thường xóa tin nhắn ngay sau khi chat nên tôi chỉ vô tình đọc được một đoạn và cảm thấy rất bất thường.
Tôi từng hỏi anh có phải bisexual không, có muốn quan hệ với nam giới không? Anh nói cũng không biết, chỉ thích nhìn cơ thể đẹp của họ và ước mình được như vậy. Bằng trực giác, tôi cảm thấy không chỉ đơn giản như thế. Tôi nghĩ anh thực sự có xu hướng bisexual nhưng không muốn thừa nhận với vợ. Hiện tại anh vẫn quan tâm con cái và gia đình như bình thường. Anh cũng xóa chat và Facebook phụ trước mặt tôi. Tôi còn bắt anh thề trên tính mạng gia đình rằng chưa từng gặp hai người kia và chưa từng làm chuyện đó ngoài đời. Dù vậy, niềm tin trong tôi đã sụp đổ rất nhiều.
Sau sự việc ấy, có thời gian tôi không chịu nổi, thường xuyên khóc. Thậm chí có lần anh còn trách ngược tôi vì đã xem trộm điện thoại của anh. Sau đó tôi cố gắng kiềm chế hơn, nghĩ nếu muốn tiếp tục sống ổn thì phải nhìn về phía trước, không thể ngày nào cũng khơi lại vết thương để tự làm khổ mình. Tôi cũng nghĩ nếu anh đã muốn quay về với gia đình mà tôi cứ liên tục nhắc lại chuyện cũ thì cả hai sẽ không thể sống vui vẻ được. Dù cố nghĩ như vậy nhưng mỗi lần anh lạnh nhạt, không còn thể hiện tình cảm như trước, tôi lại thấy cô đơn và ám ảnh bởi những chuyện đã xảy ra. Tôi luôn cảm thấy anh không còn mặn mà với mình, không hẳn vì công việc bận mà vì tình cảm dành cho tôi đã thay đổi, ở bên tôi chỉ còn là trách nhiệm.
Trước đây, khi muốn gần gũi chồng, tôi luôn chủ động ôm, hôn, thể hiện tình cảm. Khi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh là người ít bộc lộ cảm xúc, tôi chủ động cũng không sao. Từ sau sự việc kia, mỗi lần muốn chủ động tôi lại cảm thấy tủi thân và nhục nhã, như thể người ta chỉ còn rất ít tình cảm nhưng mình vẫn cố níu kéo. Thực sự tôi chưa đủ dũng khí để ly hôn nhưng cảm giác không được yêu một cách trọn vẹn luôn khiến tôi day dứt và đau khổ. Thà anh thành thật nói rằng tình cảm dành cho tôi đã vơi đi thì có lẽ tôi còn dễ chấp nhận hơn. Tôi cũng luôn băn khoăn liệu anh có tham gia vào một cộng đồng bisexual nào đó hay không, vì thấy khó tin chuyện chỉ tình cờ gặp gỡ như anh kể. Liệu mọi chuyện có thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin, chia sẻ ảnh như anh nói, hay còn có những cuộc chat sex khác nữa? Những suy nghĩ đó cứ ám ảnh tâm trí tôi.
Bây giờ, mỗi khi anh lạnh nhạt, tôi không biết đó là vì công việc quá áp lực hay vì tình cảm dành cho tôi đã không còn đủ đầy nữa. Tôi cũng cảm thấy cô đơn khi anh xem mọi chuyện như đã qua và quay lại cuộc sống bình thường, trong khi tôi vẫn đầy tổn thương và hoang mang mà không biết chia sẻ cùng ai. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh không hề có ý muốn chữa lành cho vợ, cũng không quan tâm liệu tôi còn bị tổn thương vì chuyện đó hay không. Tôi cảm thấy cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Có ai từng ở trong hoàn cảnh giống tôi chưa? Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm sao tiếp tục sống hạnh phúc và bớt bị ám ảnh bởi chuyện này không? Có lối thoát nào để tôi nhẹ lòng hơn không? Việc một người đàn ông chat sex với đàn ông khác có phải chuyện bình thường không? Nếu ly hôn, tôi vẫn có thể tự lo cho con, dù cuộc sống sẽ không đủ đầy như hiện tại, thế nhưng có đáng để ly hôn hay không nếu mọi thứ thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin như anh nói? Tôi rất rối bời nên câu chữ có thể chưa thật mạch lạc. Mong mọi người cho lời khuyên chân thành để tôi có thể tiếp tục bước đi trong cuộc hôn nhân này.
Tháng 4 năm 2025 có lẽ là một trong những tháng tôi không bao giờ quên. Đó là thời điểm tôi chính thức ký vào tờ giấy ly hôn, khép lại 5 năm hôn nhân với người đàn ông từng là chồng tôi. Khi ấy tôi vừa tròn 40 tuổi, anh 44. Bây giờ tôi 41, anh 45. Một năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân, vẫn chưa tìm được một "anh trai" nào khác như cách nhiều người hay nói vui. Nhưng nếu hỏi tôi có còn tiếc nuối không, câu trả lời không còn đơn giản như trước.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều không còn quá trẻ. Tôi từng nghĩ kết hôn ở tuổi 35 sẽ đủ chín chắn để tránh những va vấp bồng bột. Tôi tin rằng khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhiều thử nghiệm, con người ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và có thể dung hòa với người khác tốt hơn. Nhưng thực tế cho tôi một bài học khác: tuổi tác không tự động mang lại sự trưởng thành nếu mỗi người không học cách điều chỉnh cái tôi của mình.
Năm năm chung sống của chúng tôi không phải không có hạnh phúc. Có những ngày bình yên, những bữa cơm giản dị, những kế hoạch cho tương lai. Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách âm thầm: tiền bạc và quan điểm sống. Tiền không phải là tất cả trong hôn nhân nhưng thiếu sự minh bạch và đồng thuận về tiền bạc, hôn nhân rất khó bền. Tôi là người cẩn trọng, thích tiết kiệm, tính toán cho tương lai. Anh lại thoải mái, cho rằng "tiền làm ra để tiêu", miễn hiện tại vui vẻ là được.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là khác biệt nhỏ nhưng theo thời gian, những khác biệt ấy biến thành mâu thuẫn. Chúng tôi cãi nhau vì chi tiêu, vì đầu tư, vì những khoản vay, vì cách hỗ trợ hai bên gia đình. Mỗi lần tranh luận, cả hai đều tin mình đúng. Tôi cho rằng anh thiếu kế hoạch dài hạn. Anh cho rằng tôi quá khắt khe, làm mất đi sự thoải mái trong gia đình. Không ai chịu lùi. Nhìn lại, tôi hiểu rằng điều khiến hôn nhân rạn nứt không chỉ là tiền, mà là cách chúng tôi đối diện với sự khác biệt. Chúng tôi tranh luận nhưng không lắng nghe. Chúng tôi phản biện nhưng không thấu hiểu. Hai cái tôi đứng đối diện nhau, ngày càng mệt mỏi.
Có thời điểm tôi tự hỏi: tại sao hai người trưởng thành, đều có công việc ổn định, lại không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau? Nhưng trong những cuộc cãi vã, cảm xúc thường lấn át lý trí. Lời nói vô tình có thể trở thành vết cứa sâu. Dần dần, chúng tôi không còn muốn chia sẻ. Im lặng thay cho đối thoại. Quyết định ly hôn không đến trong một ngày. Nó là kết quả của nhiều lần thất vọng chồng chất. Nhưng khi cầm tờ quyết định trên tay vào tháng tư năm ấy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
40 tuổi, bạn bè đã ổn định gia đình, con cái lớn dần. Còn tôi bước ra khỏi tòa án với một cuộc hôn nhân thất bại sau lưng. Có người nói với tôi: "Ở tuổi này ly hôn khó lắm, sau này kiếm ai?". Câu hỏi ấy ám ảnh tôi suốt những tháng đầu. Tôi sợ sự cô đơn, sợ ánh nhìn thương hại, sợ cảm giác mình đã chọn sai và phải trả giá quá muộn. Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì không còn những cuộc cãi vã kéo dài. Đau đớn vì nhận ra một chặng đường 5 năm đã chính thức khép lại. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng có những đêm nằm một mình, tôi vẫn bật khóc.
Một năm trôi qua, tôi không còn khóc nhiều như trước. Tôi học cách sống với sự thật rằng cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc. Tôi cũng học cách nhìn lại mình thay vì chỉ trách đối phương. Tôi nhận ra mình không hoàn toàn vô tội trong câu chuyện đó. Tôi quá cứng rắn trong quan điểm tài chính. Tôi muốn mọi thứ phải theo kế hoạch của mình mà quên rằng hôn nhân là sự thỏa hiệp. Tôi tin rằng mình đang lo cho tương lai chung nhưng lại quên mất việc tạo cho chồng cảm giác được tôn trọng trong quyết định. Tôi cũng hiểu rằng anh có những áp lực riêng. Ở tuổi ngoài 40, đàn ông thường mang trên vai nhiều kỳ vọng: sự nghiệp, tài chính, trách nhiệm gia đình. Có thể sự thoải mái trong chi tiêu của anh là cách anh tự giải tỏa căng thẳng. Nhưng khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy sự khác biệt mà không nhìn thấy nỗi lo phía sau.
Bài học lớn nhất tôi rút ra sau một năm ly hôn là: đừng xem hôn nhân như một cuộc chiến để phân định ai đúng, ai sai. Nếu cả hai đều muốn thắng, gia đình sẽ là người thua. Tôi cũng học được rằng tiền bạc cần được nói rõ ngay từ đầu. Trước khi cưới, chúng tôi chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể về cách quản lý tài chính, mục tiêu dài hạn, ranh giới hỗ trợ gia đình hai bên. Chúng tôi yêu nhau đủ nhiều để nghĩ rằng những điều ấy sẽ tự nhiên ổn thỏa. Nhưng tình yêu không thay thế được sự thống nhất.
Ở tuổi 41, sống độc thân không phải là điều tôi từng mong muốn, nhưng cũng không còn là nỗi ám ảnh. Tôi có thời gian cho bản thân, cho công việc, cho bạn bè. Tôi tự chịu trách nhiệm về tài chính của mình, tự quyết định mọi kế hoạch mà không phải tranh cãi. Có những lúc cô đơn nhưng tôi không còn cảm thấy mình thất bại. Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết cho giá trị của một người phụ nữ trung niên nhưng giờ tôi hiểu, ly hôn chỉ là một biến cố, không phải định nghĩa. Tôi không còn là "người đàn bà bỏ chồng", mà là người phụ nữ đã đi qua một chương đời và đang viết tiếp chương khác.
Nhiều người hỏi tôi có muốn tái hôn không. Tôi không phủ nhận khả năng ấy. Tôi vẫn tin vào tình yêu nhưng nếu bước vào mối quan hệ mới, tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ nói thẳng về quan điểm tiền bạc, về cách sống, về kỳ vọng. Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thay vì chỉ bảo vệ lập trường của mình. Một năm sau ly hôn, tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có chồng hay không, mà ở việc mình có bình an với lựa chọn của mình hay không. Tôi từng chọn kết hôn bằng tất cả niềm tin. Tôi cũng chọn ly hôn khi nhận ra cả hai không còn tìm được tiếng nói chung. Cả hai quyết định ấy đều là một phần hành trình trưởng thành của tôi.
Tháng 4 năm 2025 từng là tháng thất vọng nhất cuộc đời tôi. Nhưng nhìn lại, đó cũng là tháng tôi buộc phải đối diện với sự thật và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nếu không có cú sốc ấy, có lẽ tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân đầy căng thẳng, tự thuyết phục rằng "rồi sẽ ổn". Ở tuổi 41, tôi không còn mơ về một đám cưới cổ tích. Tôi mơ về một mối quan hệ có sự tôn trọng và đối thoại. Tôi không còn tìm kiếm một người để "cứu rỗi" mình khỏi cô đơn. Tôi tìm kiếm sự vững vàng trong chính bản thân.
Ly hôn sau 5 năm kết hôn là một vết cắt nhưng cũng là một bài học nhớ đời. Nó dạy tôi về tiền bạc, về cái tôi, về sự lắng nghe và về giá trị của sự thỏa hiệp. Nó dạy tôi rằng trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ cách ta nhìn lại sai lầm của mình. Tôi không biết tương lai sẽ thế nào. Có thể tôi sẽ gặp một người mới. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống độc thân thêm nhiều năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã bước qua một biến cố lớn mà không gục ngã. Và đôi khi, sau những đổ vỡ, điều còn lại không phải là mất mát, mà là một phiên bản chín chắn hơn của chính mình.
Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Có lần tôi ngồi ăn cơm với họ hàng thì bác bên chồng hỏi nhỏ: "Nghe mẹ chồng cháu bảo tháng nào cháu cũng giữ hết lương chồng à?", hoặc "Hai đứa dạo này còn ngủ riêng không?",.... Tôi nghe mà vừa ngại vừa sốc vì toàn chuyện riêng trong nhà. Tôi khó chịu, phàn nàn với chồng nhưng anh bảo: "Mẹ già rồi, nói chút có sao đâu, em cứ kệ đi". Nhưng tôi thấy chuyện gia đình nên có giới hạn, tốt khoe xấu che. Giờ tôi rất ngại gặp họ hàng bên chồng. Tôi nên làm gì hay là cứ kệ như chồng nói?