Tôi là tác giả bài: “Vợ chồng tôi nuôi con học Y suốt 6 năm”, cảm ơn độc giả đã góp ý, từ đó chúng tôi chọn được hướng đi cho mình. Chúng tôi lập một tài khoản tiết kiệm riêng với số tiền trong khả năng của mình, lãi hàng tháng của tài khoản này sẽ gửi không điều kiện, không quảng bá, không mạng xã hội… cho các trung tâm bảo trợ xã hội, không cố định trung tâm nào, khi trung tâm này, khi trung tâm khác. Điều này chỉ là một khía cạnh của cuộc sống, mọi thứ còn lại không hoàn toàn tốt như vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy chênh vênh tuổi xế chiều mà không thoát ra được để thấy cuộc sống vui và ý nghĩa. Khi mua cái nhà thứ ba, tôi tính một cái gia đình đang ở, một cái cho thuê, một cái để con cùng bạn bè của con ở đi học, đi làm giữa Sài Gòn và sẽ cho hai con khi lập gia đình.
Chúng tôi còn một khoản tiền dưỡng già đủ sống bằng thu nhập 10 năm của hai vợ chồng khi đi làm, xa hơn đến ngày nhận lương hưu. Bố mẹ tôi mất rồi, anh chị em đều tự sống được. Bố vợ mất, mẹ vợ ở quê còn nhà cửa đất đai và thờ ông nên không hoàn toàn đến ở với chúng tôi. Bà ở quê vài tuần rồi lên ở cùng nhà tôi vài tuần và cứ thế lặp lại. Chúng tôi nhận cấp học phí cho con cô giúp việc và tôi muốn nghỉ hưu sớm. Vợ ngăn lại với lý do nghỉ sẽ buồn và lẩn quẩn không biết làm gì, hơn nữa phải làm gương cho các con học tập và làm việc.
Không thể bảo các con phải cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ khi bố lại nghỉ chơi. Thực tế là các con đã phấn đấu rất tốt đến ngày nay là do chúng nhìn tấm gương bố mẹ cố gắng mỗi ngày suốt nhiều năm qua. Tôi vì thế mà miễn cưỡng làm việc cầm chừng, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan, nhàn nhã với công việc đơn điệu đã làm suốt mấy chục năm rồi, làm nhiều hơn thì không có gì để làm và cũng không có khả năng nghĩ ra cái mới để làm, lương đội trần, nhiều lúc hổ thẹn với con cái vì luôn động viên chúng cố gắng, hổ thẹn với những đồng nghiệp trẻ và những người cùng thời với mình vẫn hăng say làm việc và đóng góp nhiều hơn. Cảm giác lạc lõng ngay chính nơi làm việc.
Vợ tôi vì lý do sức khỏe đã phải nghỉ hưu sớm. Vài tháng đầu sau khi nghỉ, vợ vui vẻ lắm, có thời gian chăm sóc làm đẹp bản thân, làm đẹp nhà cửa. Tôi rất hào hứng lái xe đưa cả gia đình đi du lịch nếu con cái rảnh và có khi chỉ hai vợ chồng đi chơi, như mơ ước lúc còn trẻ là đi được càng nhiều nơi càng tốt và ý định đi khắp đất nước mình. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, một năm sau ngày nghỉ việc, vợ có cảm giác nhàm chán với vòng lặp lẩn quẩn việc nhà, đi chơi chỉ hai vợ chồng cũng chán, con cái có việc của chúng, bạn bè có việc của họ, không thể rủ rê đi cùng mãi được. Vợ quanh quẩn ở nhà và rảnh đến mức stress, sinh ra khó ngủ, mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, nhiều lúc muốn làm gì đó mà không biết làm gì. Vì vậy tôi cũng sinh ra tâm lý sợ nghỉ sớm nên vẫn tiếp tục làm việc ở cơ quan với cảm giác lạc lõng mỗi ngày thêm lớn.
Quý độc giả và những anh chị đi trước đã vượt qua cảm giác chênh vênh tuổi xế chiều này như thế nào. Nếu bố mẹ nghỉ việc, sống làng nhàng, liệu có thể là tấm gương để con cái sống tích cực, làm việc tốt được không? Liệu tuổi xế chiều có khả năng khởi nghiệp để mở ra con đường mới cùng với bao lo toan khác, hay sống chênh vênh thế này cho hết một kiếp người?
Tôi 26 tuổi, có công việc ổn định. Anh làm cùng công ty nhưng khác phòng ban. Qua đồng nghiệp, anh có số điện thoại của tôi rồi làm quen. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại, dần dần gặp gỡ thường xuyên. Tôi biết anh đào hoa, từng có lịch sử tình trường, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ lần đó anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó, dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.
Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã hai năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Giờ dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh. Lần thứ ba hẹn hò, anh vẫn đưa tôi vào nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, nói vào đó anh có làm gì tôi đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Từ khi quen, lần nào rủ đi chơi rồi anh cũng đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi không biết anh có tình cảm gì không, hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.
Tôi từng coi đàn ông có cũng như không, giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?
Tôi 33 tuổi, cưới được tám năm và có một con trai. Hai năm trước, khi chồng đi công tác dài ngày, tôi phát hiện anh có mối quan hệ tình cảm với một đồng nghiệp. Sau rất nhiều nước mắt và sự can thiệp của hai bên gia đình, anh chấm dứt mối quan hệ đó và trở về với mẹ con tôi.
Tôi đã cố gắng tha thứ nhưng không thể quên. Chỉ cần chồng về muộn hay cầm điện thoại nhắn tin, tôi lại nghi ngờ. Còn anh dần trở nên lạnh nhạt, ít nói và không còn chủ động gần gũi vợ. Chúng tôi vẫn sống chung, cùng chăm con và lo kinh tế, nhưng mọi thứ giống như một gia đình vận hành theo trách nhiệm hơn là tình yêu.
Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ chúng tôi hạnh phúc vì chồng không rượu chè, chăm chỉ làm việc và luôn hoàn thành trách nhiệm. Chỉ có tôi mới biết giữa hai vợ chồng là một khoảng cách rất lớn. Liệu tôi có nên chấp nhận cảnh đồng sàng dị mộng như vậy không?
Tôi 33 tuổi, chồng bằng tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình khá giả. Bố kinh doanh, mẹ làm tự do, từ nhỏ tôi được chiều chuộng, gần như không phải lo nghĩ gì về tiền bạc. Có lẽ chính điều đó khiến tôi thiếu sự tự lập, ít nhất là cho đến khi lấy chồng. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em, từ nhỏ được nuông chiều nên không biết làm việc nhà, tính lại nóng. Điểm mạnh của anh là học giỏi, có năng lực. Sau khi cưới, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Hiện tại, vợ chồng tôi có một bé trai hơn 3 tuổi.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn: nhà chồng khá giả, bố mẹ chồng chăm chỉ, gia đình ổn định, thực tế không đơn giản như vậy. Mẹ chồng tôi là người chịu khó, thích kiếm tiền nhưng khá thực dụng. Bà đánh giá con cái và người trong nhà dựa trên việc ai kiếm được nhiều tiền hơn, từ đó thể hiện rõ sự yêu ghét. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng bắt đầu từ sau khi tôi sinh con. Khi đó tôi nghỉ làm một năm để tự chăm con. Dù chồng vẫn lo đủ, tôi không muốn bị xem là phụ thuộc nên tự buôn bán online. Công việc khá thuận lợi, tôi kiếm được tiền và lo hết cho con, không phải xin chồng.
Thế nhưng, nhà chồng lại không nhìn nhận như vậy, họ cho rằng tôi ở nhà là ăn bám. Mẹ chồng thay đổi thái độ, coi thường tôi ra mặt, thậm chí còn bóng gió khi mẹ đẻ tôi sang chơi. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy tủi nhục và áp lực nhất. Có lúc tôi rơi vào trầm cảm, từng nghĩ đến chuyện tiêu cực, nhưng rồi nhìn con, tôi không dám làm điều dại dột.
Sau một năm, tôi quyết định quay lại công việc chuyên môn. Tôi không thể đánh đổi những năm học hành và kinh nghiệm chỉ để tiếp tục bị coi thường. Khi đi làm lại, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng bớt căng thẳng. Tôi cố gắng bỏ qua những tổn thương trước đó để giữ gìn gia đình. Biến cố lớn xảy ra khi bố chồng tôi qua đời sau một thời gian ngắn mắc bệnh. Tôi rất kính trọng ông, vì ông luôn nhẹ nhàng và không áp đặt. Sau khi bố mất, kế hoạch ra ở riêng của vợ chồng tôi cũng phải gác lại để chăm sóc mẹ chồng.
Từ đó đến nay, tôi luôn cố gắng chu toàn mọi việc trong nhà, từ việc lớn đến nhỏ, cả công sức lẫn tiền bạc. Quan hệ với họ hàng bên chồng rất tốt, ai cũng quý mến tôi. Tôi từng nghĩ mẹ chồng hài lòng về mình. Rồi mọi thứ sụp đổ khi hôm qua, mẹ nói rằng đang "cắn răng chịu đựng" khi sống cùng tôi. Bà cho rằng tôi đối xử không ra gì với bà, khiến bà ấm ức. Khi tôi hỏi cụ thể mình sai ở đâu để sửa, bà chỉ nói: "Tao biết hết, cảm thấy hết", rồi nhất quyết đòi ăn riêng. Tôi thực sự sốc và thất vọng. Bao nhiêu cố gắng của tôi dường như không có ý nghĩa gì. Chồng đứng về phía tôi vì anh hiểu rõ tôi đã cố gắng như thế nào. Tôi luôn sẵn sàng bỏ việc để lo cho gia đình khi cần. Thế nhưng sống trong cảm giác bị coi thường, bị đánh giá mà không rõ lý do khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Tôi cảm thấy như mình bị giam cầm trong chính ngôi nhà này. Tôi cũng không thể ép chồng ra ở riêng, vì mẹ chồng chỉ còn một mình sau khi bố chồng tôi mất. Tôi hiểu nếu chúng tôi rời đi, bà sẽ rất buồn. Tôi không biết mình còn phải làm gì để được chấp nhận. Hay thực sự, dù tôi cố gắng thế nào, mẹ chồng cũng không bao giờ hài lòng? Có phải cách duy nhất là tôi rời đi thì mọi chuyện mới yên? Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ và một lời khuyên để có thể bước tiếp mà không đánh mất chính mình.