Tôi là tác giả bài: “Vợ chồng tôi nuôi con học Y suốt 6 năm”, cảm ơn độc giả đã góp ý, từ đó chúng tôi chọn được hướng đi cho mình. Chúng tôi lập một tài khoản tiết kiệm riêng với số tiền trong khả năng của mình, lãi hàng tháng của tài khoản này sẽ gửi không điều kiện, không quảng bá, không mạng xã hội… cho các trung tâm bảo trợ xã hội, không cố định trung tâm nào, khi trung tâm này, khi trung tâm khác. Điều này chỉ là một khía cạnh của cuộc sống, mọi thứ còn lại không hoàn toàn tốt như vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy chênh vênh tuổi xế chiều mà không thoát ra được để thấy cuộc sống vui và ý nghĩa. Khi mua cái nhà thứ ba, tôi tính một cái gia đình đang ở, một cái cho thuê, một cái để con cùng bạn bè của con ở đi học, đi làm giữa Sài Gòn và sẽ cho hai con khi lập gia đình.
Chúng tôi còn một khoản tiền dưỡng già đủ sống bằng thu nhập 10 năm của hai vợ chồng khi đi làm, xa hơn đến ngày nhận lương hưu. Bố mẹ tôi mất rồi, anh chị em đều tự sống được. Bố vợ mất, mẹ vợ ở quê còn nhà cửa đất đai và thờ ông nên không hoàn toàn đến ở với chúng tôi. Bà ở quê vài tuần rồi lên ở cùng nhà tôi vài tuần và cứ thế lặp lại. Chúng tôi nhận cấp học phí cho con cô giúp việc và tôi muốn nghỉ hưu sớm. Vợ ngăn lại với lý do nghỉ sẽ buồn và lẩn quẩn không biết làm gì, hơn nữa phải làm gương cho các con học tập và làm việc.
Không thể bảo các con phải cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ khi bố lại nghỉ chơi. Thực tế là các con đã phấn đấu rất tốt đến ngày nay là do chúng nhìn tấm gương bố mẹ cố gắng mỗi ngày suốt nhiều năm qua. Tôi vì thế mà miễn cưỡng làm việc cầm chừng, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan, nhàn nhã với công việc đơn điệu đã làm suốt mấy chục năm rồi, làm nhiều hơn thì không có gì để làm và cũng không có khả năng nghĩ ra cái mới để làm, lương đội trần, nhiều lúc hổ thẹn với con cái vì luôn động viên chúng cố gắng, hổ thẹn với những đồng nghiệp trẻ và những người cùng thời với mình vẫn hăng say làm việc và đóng góp nhiều hơn. Cảm giác lạc lõng ngay chính nơi làm việc.
Vợ tôi vì lý do sức khỏe đã phải nghỉ hưu sớm. Vài tháng đầu sau khi nghỉ, vợ vui vẻ lắm, có thời gian chăm sóc làm đẹp bản thân, làm đẹp nhà cửa. Tôi rất hào hứng lái xe đưa cả gia đình đi du lịch nếu con cái rảnh và có khi chỉ hai vợ chồng đi chơi, như mơ ước lúc còn trẻ là đi được càng nhiều nơi càng tốt và ý định đi khắp đất nước mình. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, một năm sau ngày nghỉ việc, vợ có cảm giác nhàm chán với vòng lặp lẩn quẩn việc nhà, đi chơi chỉ hai vợ chồng cũng chán, con cái có việc của chúng, bạn bè có việc của họ, không thể rủ rê đi cùng mãi được. Vợ quanh quẩn ở nhà và rảnh đến mức stress, sinh ra khó ngủ, mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, nhiều lúc muốn làm gì đó mà không biết làm gì. Vì vậy tôi cũng sinh ra tâm lý sợ nghỉ sớm nên vẫn tiếp tục làm việc ở cơ quan với cảm giác lạc lõng mỗi ngày thêm lớn.
Quý độc giả và những anh chị đi trước đã vượt qua cảm giác chênh vênh tuổi xế chiều này như thế nào. Nếu bố mẹ nghỉ việc, sống làng nhàng, liệu có thể là tấm gương để con cái sống tích cực, làm việc tốt được không? Liệu tuổi xế chiều có khả năng khởi nghiệp để mở ra con đường mới cùng với bao lo toan khác, hay sống chênh vênh thế này cho hết một kiếp người?
Bố chồng tôi mất sớm. Ông bà có một con trai và một con gái. Hồi trẻ mẹ chồng có chơi bời nợ nần hay không thì tôi không rõ, nhưng năm ngoái báo nợ gần 500 triệu đồng, đã cắm sổ lương và vay nặng lãi để chơi. Khi bị phát hiện, mẹ nói là lỡ rồi, sẽ không chơi nữa. Hiện tại mẹ chồng vẫn chơi với đám ăn nhậu kia, cả ngày bà là đi chơi, không làm việc gì kiếm tiền hết, ngồi đợi trúng mánh. Trưa người ta ngủ nghỉ thì bà đi chơi, nói là chỉ ngồi xem chứ không chơi nữa.
Chồng tôi đã trả nợ cho bà gần 300 triệu đồng, mua bảo hiểm nhân thọ thì bà rút từ lúc nào không ai hay. Bà nói rút sớm, không để tiền mất giá. Tôi thấy không còn gì để nói. Bà rất ngang ngược và vô lý khi nói với chồng tôi là không để cho tôi biết chuyện ăn chơi của bà. Khi anh nói vợ con biết rồi, bà lại trách sao lại nói cho tôi biết, rồi bảo tiền chồng tôi trả hộ, không liên quan gì đến tôi, kể cả tiền chồng tôi cũng giữ chứ tôi không giữ.
Khi bà vào ở cùng mấy tháng tại nhà tôi, lúc đó tôi đang mang thai, nghén ngẩm, bà chê tôi khó chịu, khó ăn khó ở. Dường như tôi chỉ là người ngoài trong mắt của bà. Bà chỉ cần chồng tôi nghe lời bà là được. Tôi sắp sinh, bà nói với chồng tôi, bắt tôi phải gọi điện nhờ bà mới vào giúp. Chồng tôi nói chịu khó nhịn bà tí, bà già rồi, tôi không đồng ý. Tôi không tiếc tiền trả nợ, thế nhưng cách cư xử của bà làm cho tôi cảm thấy không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ này nữa. Hiện tại tôi không muốn liên quan bất cứ việc gì phía nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM. Quê tôi ở miền Tây, bố mẹ lên Đồng Nai ở trọ và làm việc, thi thoảng tôi về chơi cuối tuần. Tôi quen một anh làm chủ cửa hàng sửa chữa buôn bán laptop tại TP HCM, có 5 chi nhánh (làm chung với anh em trong gia đình, một chi nhánh dưới quê, 4 chi nhánh ở Sài Gòn). Anh quê Hà Tĩnh. Tôi quen anh từ lần tình cờ sửa chữa laptop tại chỗ anh. Anh tán tỉnh khi tôi đang học năm thứ hai đại học, vì thế tôi không đồng ý quen sau buổi gặp đầu tiên.
Sau đó hai năm (tôi có trải qua một mối tình trong khoảng thời gian đó), anh ta lại liên hệ tán tỉnh và lúc này tôi quyết định yêu đương với anh. Chúng tôi yêu nhau được một năm 3 tháng, thời điểm hiện tại xuất hiện căng thẳng dẫn tới chia tay. Trong lúc yêu đương anh có đầu tư tiền bạc, thời gian cho tôi như tặng quà dịp lễ, dẫn đi ăn đi chơi và anh đều trả tiền. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả, thường xuyên đi khách sạn, có khi đi chơi qua đêm. Hai đứa đi du lịch xa một lần.
Thời gian yêu nhau, hai đứa hợp ăn uống, suy nghĩ về cuộc sống, chuyện chăn gối, anh cũng chiều tôi ở giai đoạn đầu. Chúng tôi tuyệt nhiên chưa ra mắt gia đình, chỉ gặp bạn bè thân thiết của anh. Tôi cũng chưa được anh dẫn tới gặp anh chị em trong Sài Gòn (anh chị em của anh đều ở trong Sài Gòn làm việc tại cửa tiệm). Gần đây chúng tôi bàn chuyện tương lai, là tôi chủ động, rồi hỏi anh rằng em lỡ có bầu thì sao. Anh đa phần né tránh, bảo khi nào có thì anh tính, kiểu có bầu thì để cho ông bà nuôi chứ chưa có một lộ trình cụ thể về chuyện cưới nhau hay gì cả. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn về vấn đề này, cả chuyện anh "ngại" khi tôi ghé chơi mà có người nhà anh ở nhà. Tôi hay ngỏ ý ghé tiệm chơi nhưng anh không chịu. Tôi có mấy lần tới nhưng chỉ là đưa đồ rồi đi thôi.
Đỉnh điểm là lần này tôi đi công chuyện về, ghé ngang tiệm nhà anh, kêu anh ra gặp một chút, kiểu nhớ thì gặp thôi. Anh một mực không ra, bảo tôi cố chấp và lì lợm. Tôi vô tình chạm mặt em trai, em dâu, em gái và em họ của anh đi ra nên hỏi anh có nhà không, người thì không trả lời, người lại bảo anh không có nhà. Xong lúc đó tôi hiểu rồi nên đi về luôn. Tôi nói anh không ra thì mình chia tay, thái độ anh như vậy chỉ có nước chia tay nhau thôi. Anh lúc này bảo: "Nếu em muốn chia tay cũng được". Sau đó tôi vẫn để ảnh nền, biệt danh như bình thường, anh cũng bảo là cho nhau thời gian không nói chuyện để thoải mái chút. Tôi không biết là anh có vấn đề gì nữa.
Hiện tại tôi trễ kinh hơn 10 ngày (thử 3 lần đều một vạch, có thể không có thai), vậy mà anh lại thờ ơ với tôi, bỏ rơi trong lúc tôi stress. Tôi chuẩn bị tâm lý chia tay từ rất lâu rồi vì những điều như vậy. Thế nhưng trong lòng tôi tiếc thời gian vừa qua, cũng lo sau này mình lại sợ yêu và không yêu được người tốt thì sao. Tôi không thể chấp nhận được chuyện anh sẽ yêu rồi lấy người khác sống vui vẻ. Tôi chắc tính cách của anh như vậy thì yêu ai cũng không được trọn vẹn lắm đâu, tại hay né tránh, không chịu giao tiếp khi có chuyện, gặp chuyện gì là kiểu mệt mỏi rồi trốn một mình. Theo cảm nhận của tôi, anh 30 tuổi rồi mà vẫn còn ham chơi, không suy nghĩ đến chuyện lập gia đình, trong khi ở nhà anh thì các anh em đã lấy vợ, có con hết rồi.
Tôi suy nghĩ anh quen mình chỉ quen chơi, giải tỏa nhu cầu sinh lý. Tôi có nói với anh, anh phủ nhận, nói tôi vớ vẩn, suy diễn. Vậy giờ tôi phải làm gì để có thể vượt qua cảm giác mất mát, trống rỗng sau khi quyết định chia tay đây? Thật sự tôi chỉ muốn hai đứa yêu đương vui vẻ rồi sau này sống hạnh phúc với nhau. Thực tế khó quá. Tâm lý anh bị gì tôi không hiểu nổi, anh nói anh cũng không hiểu được. Giờ chia tay, không biết anh có tiếc khoảng thời gian qua đầu tư thời gian, công sức tiền bạc hay không?
Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.