Theo đó, một khoản phụ thu thường niên sẽ được áp lên các căn nhà thứ hai có giá trên 5 triệu USD, trong trường hợp chủ sở hữu có nơi cư trú chính nằm ngoài TP.
Đề xuất được xem là lời hứa của ông Mamdani trong việc bảo vệ tầng lớp lao động, bù đắp thâm hụt ngân sách và giảm thiếu hụt nhà ở.
Tuy nhiên, nó ngay lập tức châm ngòi cho một cuộc tranh luận về ranh giới của sự công bằng và nỗi lo ngại về một cuộc “tháo chạy” của các thế lực kinh tế khỏi New York.
Trong tiếng Pháp, “pied-à-terre” có nghĩa là “bàn chân trên mặt đất” – cụm từ ám chỉ những căn nhà thứ hai, thứ ba nằm ở trung tâm TP lớn mà chủ nhân không thực sự sinh sống, chỉ ghé qua vài lần trong năm.
Tại New York, loại hình này vô cùng phổ biến, nhất là trên cung đường Billionaire’s Row (Dãy nhà tỉ phú) ở Manhattan – nơi tập trung những tòa tháp chọc trời, có dân cư sang trọng, nhưng thưa thớt đèn giữa lòng TP.
Theo thông tin từ Văn phòng Thị trưởng New York, đề xuất mới của ông Mamdani nhắm vào những cư dân siêu giàu và giới tinh hoa toàn cầu – những người đang sử dụng bất động sản tại đây như một phương tiện cất giữ tài sản thay vì cư trú.
Dự kiến chính sách sẽ mang lại ít nhất 500 triệu USD/năm – tương đương 9% mức thâm hụt ngân sách hiện tại.
Thuế này sẽ áp dụng lên khoảng 13.000 bất động sản thuộc hàng đắt đỏ nhất nước Mỹ – từ căn penthouse trị giá 238 triệu USD của tỉ phú Ken Griffin, đến căn hộ 20,5 triệu USD mua bằng tiền mặt của nhà buôn ô tô người Nga Alexander Varshavsky.
Bên cạnh doanh thu trực tiếp, chính sách còn hứa hẹn mang lại lợi ích gián tiếp: nếu các chủ nhân chọn bán lại bất động sản để né thuế, TP sẽ thu thêm thuế chuyển nhượng. Mức thuế kết hợp có thể lên tới gần 6% giá trị giao dịch đối với bất động sản trên 25 triệu USD.
Đồng thời những căn hộ này có thể được mua lại hoặc cho thuê bởi cư dân thường trú, góp phần giảm bớt tình trạng khan hiếm nhà ở.
Thực tế, đây không phải lần đầu phương án này xuất hiện. Trước đó các công đoàn lao động New York đã vận động cho chính sách tương tự từ năm 2014. Đến năm 2019, một đề xuất đã tiến rất gần đến đích, nhưng bị chặn lại một phần do sức ép vận động hành lang từ ngành bất động sản.
Một khảo sát mới ghi nhận 93% người dân TP đồng thuận với đề xuất, trong bối cảnh tỉ lệ căn hộ trống cho thuê tại TP đã rơi xuống mức thấp lịch sử là 1,4%.
Với những căn hộ có giá dưới 1.650 USD/tháng, tỉ lệ này thậm chí còn chưa đến 1%, khiến việc tìm nhà giá rẻ tại New York hiện nay không khác gì “mò kim đáy bể”.
Phát biểu với Đài CBS News, một phát ngôn viên Hội đồng lập pháp New York cho biết các chuyên gia luật đã ủng hộ đánh thuế nhà ở thứ hai từ lâu. Họ cho rằng chúng sẽ giúp cải thiện khả năng chi trả nhà ở bằng cách khuyến khích chủ sở hữu nhà thứ hai cho thuê dài hạn thay vì để trống.
Tuy nhiên, theo tờ Washington Post, nhiều nhà phân tích cảnh báo việc áp thuế có thể phản tác dụng khi khiến giới siêu giàu rời bỏ TP.
Ông Bruce Blakeman, ứng cử viên của Đảng Cộng hòa cho chức thống đốc bang New York, đã kịch liệt phản đối ý tưởng này. Ông cho rằng đề xuất “đang tìm cách tăng thuế bất động sản và lấy đi một nửa ngôi nhà thông qua loại thuế mới”.
Đồng quan điểm, ông Steven Fulop, Giám đốc điều hành Tổ chức Partnership for New York City, nhận định chính sách có thể gây ra hiệu ứng tiêu cực đối với kinh tế đầu tư, đẩy các công ty của giới siêu giàu ra khỏi TP, đặc biệt nếu các lãnh đạo của họ đặt trụ sở ở nơi khác.
Tại hội nghị Milken ở Beverly Hills, tỉ phú Ken Griffin đã chỉ trích gay gắt đề xuất này và cho biết Quỹ phòng hộ Citadel của ông – đơn vị đã chuyển về Miami 4 năm trước – sẽ tiếp tục “đầu tư lớn hơn” tại Miami thay vì quay lại New York.
Tỉ phú cũng nêu khả năng sẽ không tiếp tục dự án xây dựng trị giá 6 tỉ USD trên đại lộ Park nổi tiếng ở Manhattan.
Bên cạnh đó, một số doanh nhân thừa nhận mức thuế với họ chỉ là con số nhỏ, nhưng phản bác cách đánh thuế này thiếu công bằng. Một doanh nhân sở hữu căn hộ bên bờ sông Hudson ở West Village khẳng định ông đã phải tự lực vươn lên để có được tài sản như hiện tại.
Trong khi đó, tỉ phú Steve Roth đánh giá cụm từ “đánh thuế người giàu” không khác gì những lời lẽ mang tính phân biệt, đồng thời cho rằng nhóm 1% giàu nhất nên được “khen ngợi và cảm ơn” vì những đóng góp của họ.
Dù giới nhà giàu New York thường xuyên đe dọa sẽ “di cư” để phản đối việc áp thuế, các số liệu thực tế hầu như không phản ánh điều đó. Phần lớn các đại gia vẫn chưa có hành động cụ thể và đang trong trạng thái “cảnh giác cực độ”, theo ông Scott Bok – cựu Giám đốc điều hành Ngân hàng Greenhill & Co.
Trong lúc chờ chính sách được thông qua, họ chọn cách liên hệ với các cố vấn tài chính để tìm phương án hạn chế tác động của sắc thuế mới.
Ngoài ra, theo Đài CNBC, ở cấp độ cá nhân, một số chủ sở hữu cũng đang xem xét chuyển đổi mục đích sử dụng bất động sản sang cho thuê dài hạn để thoát khỏi diện chịu thuế, hoặc tranh thủ bán ra trước khi luật có hiệu lực.
Trong cuộc họp báo ngày 11.4, Bộ Tài chính Thái Lan thông báo hơn 13 triệu người Thái Lan có thẻ hưởng trợ cấp xã hội ở quốc gia Đông Nam Á này sẽ được tăng tiền trợ cấp hằng tháng từ 300 baht (gần 250.000 đồng) lên 400 baht (gần 330.000 đồng), theo AFP.
Bộ trưởng Tài chính Thái Lan Ekniti Nitithanprapas cho hay biện pháp này nhằm "bảo vệ các nhóm người dễ bị tổn thương và ngăn chặn tình hình lan rộng sang các lĩnh vực khác".
Ngoài ra, nông dân, chủ doanh nghiệp nhỏ, những người muốn mua xe điện hoặc lắp đặt tấm pin mặt trời ở Thái Lan sẽ được hưởng lợi từ các khoản vay với lãi suất ưu đãi.
Chính phủ Thái Lan cũng đã phê duyệt trợ cấp cho các nhà điều hành vận tải trước thềm Tết cổ truyền Songkran của Thái Lan.
"Thách thức này sẽ kéo dài. Do đó, chúng tôi không chỉ thực hiện các biện pháp ngắn hạn mà còn chuẩn bị cho người dân và các doanh nghiệp thích ứng với tình trạng chi phí năng lượng và sản phẩm có thể tiếp tục tăng", ông Ekniti nhấn mạnh.
Trước đó vào ngày 9.4, Thủ tướng Thái Lan Anutin Charnvirakul cho hay chính phủ sẽ ứng phó với xung đột ở Trung Đông bằng cách quản lý giá nhiên liệu và năng lượng, thúc đẩy sử dụng nhiên liệu sinh học để hạn chế nhập khẩu dầu mỏ, thực thi các biện pháp tiết kiệm năng lượng và đẩy nhanh hỗ trợ cho các nhóm dễ bị tổn thương do giá dầu tăng cao, theo Reuters.
Chính phủ Thái Lan cũng cam kết tiếp tục chương trình trợ cấp người tiêu dùng và sẽ mở cửa thị trường điện, khuyến khích năng lượng sạch. Chính phủ nước này cũng sẽ đầu tư vào trí tuệ nhân tạo và chất bán dẫn.
Chuyên trang quân sự Defense Express dẫn nguồn thạo tin cho hay, lực lượng Nga tại Donetsk dường như ghi nhận Ukraine đã dùng UAV trang bị “bom than chì” trong các cuộc tấn công ban đêm.
Dù Ukraine chưa bình luận về thông tin nói trên nhưng điều này đặt ra câu hỏi về bản chất của loại vũ khí này, lý do chúng có thể hiệu quả và những loại UAV nào của Kiev có khả năng mang loại đầu đạn như vậy.
Nhìn chung, “bom than chì” là loại đạn chùm chứa hàng chục quả đạn nhỏ, bên trong có các sợi than chì dẫn điện mịn. Sau khi được triển khai, các quả đạn nhỏ này phát tán các sợi than chì trên diện rộng ở một độ cao nhất định.
Tuy nhiên, nhiều khả năng các UAV nói trên không sử dụng đạn chùm mà là đầu đạn thông thường được nạp các sợi than chì tương tự. Trong trường hợp này, mô tả chính xác hơn sẽ là UAV mang đầu đạn dựa trên than chì.
Các loại vũ khí này được thiết kế để tấn công hạ tầng năng lượng, bao gồm nhà máy điện, máy biến áp và đường dây truyền tải. Do các sợi than chì có khả năng dẫn điện, chúng có thể gây ra hiện tượng đoản mạch khi bám vào các thiết bị này, từ đó làm tê liệt các hệ thống quan trọng.
Điều này cho phép gây gián đoạn lưới điện mà không cần phá hủy vật lý cơ sở hạ tầng.
Loại vũ khí này không phải mới. Chúng đã được sử dụng rộng rãi tại Iraq trong Chiến tranh Vùng Vịnh 1990-1991, được cho là đã vô hiệu hóa tới 85% lưới điện của quốc gia này. Các loại đạn tương tự cũng được sử dụng tại Nam Tư năm 1999, ảnh hưởng tới khoảng 70% hệ thống điện.
Dựa trên các hình ảnh mảnh vỡ được công bố, các đầu đạn dựa trên than chì này có thể được sử dụng trên UAV tấn công tầm xa FP-1 hoặc UAV tầm trung FP-2 do Fire Point sản xuất.
Theo EP
Theo cơ chế miễn trừ được công bố trên trang web của Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ hôm 17/4, Washington cho phép các bên liên quan bán, vận chuyển hoặc dỡ hàng đối với dầu thô và các sản phẩm dầu mỏ có nguồn gốc từ Nga đến ngày 16/5.
Điều này đồng nghĩa dầu Nga được Mỹ miễn trừng phạt trong vòng một tháng. Tuy nhiên, cơ chế này chỉ được áp dụng với các lô hàng đã được chuyển lên tàu trước ngày 17/4.
Giấy phép mới có hiệu lực thay thế giấy phép tương tự được ban hành ngày 19/3, vốn đã hết hạn hôm 11/4, nhằm kiểm soát giá năng lượng toàn cầu vốn đã tăng mạnh trong bối cảnh cuộc chiến giữa Mỹ, Israel với Iran ở Trung Đông.
Động thái của chính quyền Tổng thống Donald Trump diễn ra hai ngày sau khi Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent tuyên bố Washington sẽ không gia hạn cơ chế miễn trừ, trong đó cho phép các nước mua dầu Nga mà không phải đối mặt lệnh trừng phạt của Mỹ.
Kirill Dmitriev, đặc phái viên của Tổng thống Nga, cho biết cơ chế miễn trừ đầu tiên có thể giải phóng 100 triệu thùng dầu thô của Nga, tương đương gần một ngày sản lượng toàn cầu.
Việc tạm nới lỏng lệnh trừng phạt có thể giúp tăng nguồn cung dầu trên thế giới trong ngắn hạn, nhưng vẫn chưa ngăn được giá dầu tăng vọt do eo biển Hormuz bị đóng cửa một phần.
Các cơ chế miễn trừ này cũng có thể làm phức tạp thêm nỗ lực của phương Tây trong việc cắt giảm nguồn thu từ dầu của Nga cho cuộc chiến ở Ukraine, đồng thời khiến Mỹ bất đồng với các đồng minh. Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen cho rằng đây không phải thời điểm để nới lỏng lệnh trừng phạt với dầu Nga.
Iran hôm 17/4 thông báo mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz, tuyến hàng hải huyết mạch đối với vận chuyển năng lượng toàn cầu. Tuy nhiên, dữ liệu của trang theo dõi hàng hải dân sự Marine Traffic cho thấy nhiều tàu hàng chưa sẵn sàng đi qua eo biển Hormuz sau khi Iran mở cửa, dường như do lo ngại thủy lôi và thiếu hướng dẫn an toàn.