Phiên tòa xét xử vụ ly hôn, yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và tranh chấp tài sản giữa nguyên đơn – nam bác sĩ 54 tuổi, chủ chuỗi phòng khám nha khoa thẩm mỹ, với vợ là bà Ngọc Anh, 48 tuổi, diễn ra trong không khí căng thẳng đến cuối ngày 12/5. Vụ án được tòa thụ lý từ tháng 3/2015 nhưng kéo dài suốt 10 năm do các bên nhiều lần thay đổi yêu cầu khởi kiện, phản tố, thu thập thêm chứng cứ…
Tại phiên xử, hai bên tiếp tục đưa ra quan điểm nhằm bảo vệ quyền lợi của mình, nhiều lúc vượt quá kiểm soát về ngôn từ buộc HĐXX phải nhắc nhở.
Mở đầu phiên xử, phía bà Ngọc Anh nộp thêm nhiều tài liệu mới, cho rằng vừa truy vết được dữ liệu về chênh lệch dòng tiền trong hệ thống quản lý nội bộ cũ của chuỗi nha khoa do hai vợ chồng gây dựng. Ngoài ra, bị đơn còn đề cập thêm 9 bất động sản do người chồng đứng tên hoặc nhờ người khác đứng tên. Tuy nhiên, đây là yêu cầu mới phát sinh nên chưa được tòa thụ lý.
Quá trình xét hỏi và tranh luận sau đó tập trung vào ba vấn đề chính: quan hệ hôn nhân giữa hai người có hợp pháp hay không, thủ tục đăng ký kết hôn có đúng quy định pháp luật và khối tài sản tranh chấp gồm những gì, công sức đóng góp của mỗi bên ra sao.
Nam bác sĩ nói bị lừa kết hôn
Tại tòa, người chồng giữ nguyên yêu cầu hủy “hôn nhân trái pháp luật”. Ông cho rằng trước đây tin là vợ mang thai con của mình, nên mới đồng ý kết hôn, nhưng hơn 10 năm sau mới phát hiện đứa trẻ không cùng huyết thống.
Ông cũng cho rằng trong quá trình làm thủ tục ly hôn đã phát hiện nhiều sai sót liên quan giấy đăng ký kết hôn như: thiếu giấy tờ tùy thân, thiếu lời khai của các bên, chữ ký trong sổ bộ đăng ký kết hôn không phải của mình và việc này đã được giám định.
Trong khi đó, người vợ khẳng định không lừa dối chồng và việc kết hôn hoàn toàn tự nguyện. Theo bà, đám cưới được tổ chức công khai với sự chứng kiến của họ hàng, bạn bè hai bên. Bà nói, chồng biết rõ hoàn cảnh của mình, chấp nhận con riêng của bà, đồng ý cho đứa trẻ mang họ của ông, đã chăm sóc và chu cấp suốt nhiều năm.
Để chứng minh cuộc hôn nhân kéo dài hơn 20 năm, đại diện của người vợ xuất trình một bức ảnh cưới trong tập vi bằng (được cho là chụp cùng linh mục và các thành viên ban hành giáo). Tuy nhiên, khi được yêu cầu xác nhận, người chồng trả lời: “Tôi không nhớ bức ảnh này, tôi không rõ bức ảnh này”.
Phía bị đơn cũng cung cấp sổ hôn phối của giáo xứ Thánh Mẫu lập năm 2002, có chữ ký của cô dâu, chú rể và người làm chứng để chứng minh quan hệ hôn nhân.
Luật sư của người vợ sau đó liên tục đặt câu hỏi về việc hai người từng chung sống thực tế, thực hiện các giao dịch dân sự với tư cách vợ chồng và việc người chồng có con riêng với người phụ nữ khác trong thời kỳ hôn nhân hay không.
Tuy nhiên, nam bác sĩ nhiều lần phản hồi “tôi từ chối trả lời” hoặc nói “không nhớ”.
Chủ tọa phiên tòa sau đó dành nhiều thời gian làm rõ tính pháp lý của giấy đăng ký kết hôn.
Phía người chồng cho rằng ông không trực tiếp đến phường làm thủ tục mà giấy đăng ký kết hôn được phía gia đình người vợ mang về để ký. Sau này, ông phát hiện hai bên ký nhầm vị trí vợ – chồng trên giấy chứng nhận kết hôn. Ông cũng cho biết thời điểm ký kết hôn, cả hai chưa có chứng minh nhân dân.
Chủ tọa công bố kết quả giám định cho thấy chữ ký tại vị trí “người chồng” trong sổ bộ đăng ký kết hôn không phải của ông. Tuy nhiên, HĐXX cũng xác định việc tổ chức đám cưới và quan hệ hôn nhân thực tế là có xảy ra.
Đáp lại, người vợ khẳng định việc đăng ký kết hôn được thực hiện tại UBND phường, không có chuyện gia đình mang giấy về nhà để ký. Bà xuất trình vi bằng ghi nhận lời khai của hai cựu cán bộ tư pháp nhằm xác nhận điều này.
Theo bà, việc ký nhầm vị trí vợ – chồng nếu có chỉ là sai sót kỹ thuật, bởi giấy chứng nhận kết hôn vẫn được hai bên sử dụng suốt nhiều năm để thực hiện các giao dịch, trong đó có mua bán nhà đất. Riêng vấn đề chữ ký trong sổ bộ, bà cho rằng nếu có sai phạm thì thuộc trách nhiệm của cán bộ tư pháp địa phương.
Tranh cãi công sức tạo lập khối tài sản hơn 1.200 tỷ đồng
Phía bà Ngọc Anh đề nghị chia đôi khối tài sản gồm hàng chục bất động sản tại TP HCM và nhiều tỉnh thành; tiền gửi ngân hàng cùng lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay; giá trị chuỗi nha khoa thẩm mỹ với 38 cơ sở và lợi nhuận hình thành trong hơn 10 năm qua.
Còn người chồng cho rằng vì hôn nhân trái pháp luật nên không đồng ý chia tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản do “muốn được yên ổn”.
Ông chỉ thừa nhận sở hữu 4 cơ sở nha khoa tại TP HCM, không phải 38 cơ sở như phía vợ nêu. Theo ông, số tiền trong tài khoản đã được sử dụng để sửa chữa nhà cửa, mua sắm và phục vụ việc học trong và ngoài nước.
Người chồng cũng cho rằng hoạt động nha khoa thẩm mỹ là ngành nghề kinh doanh có điều kiện, chỉ bác sĩ chuyên môn mới có thể đứng tên và trực tiếp vận hành. “Bị đơn yêu cầu chia thì phải chứng minh mình có đóng góp tiền”, ông nói tại tòa.
Phía bị đơn phản đối, cho rằng yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và không chia tài sản của nguyên đơn là nhằm “gạt bỏ” toàn bộ công sức đóng góp của người vợ.
Bà Ngọc Anh trình bày, khi đến với nhau cả hai gần như “tay trắng”. Trong giai đoạn người chồng mở phòng khám, bà làm việc cho công ty nước ngoài trong lĩnh vực quảng cáo và marketing online, từ đó học hỏi cách xây dựng, phát triển hệ thống nha khoa thành chuỗi quy mô lớn.
“Chính tôi là người viết phần mềm quản lý nội bộ cho hệ thống nha khoa, lập website và hướng dẫn nhân viên sử dụng. Một bác sĩ nha khoa chỉ biết làm răng thì không thể tự mở rộng và quản lý cả hệ thống này”, bà nói.
Bà cũng bức xúc khi người chồng cung cấp nhiều giấy tờ cho thấy các bất động sản giá trị lớn đang được cho mượn với giá “0 đồng”. Theo bà, có những căn nhà từng cho ngân hàng thuê với giá 5.000 USD mỗi tháng nhưng hiện không ghi nhận nguồn thu, trong khi toàn bộ lợi tức từ tài sản do người chồng quản lý từ khi đưa đơn ly hôn đến nay.
Hiện, bà chỉ được sử dụng một căn nhà duy nhất – cũng là căn nhà đầu tiên hai vợ chồng mua sau khi chuyển từ Đà Lạt xuống TP HCM sinh sống và làm việc.
Bác sĩ đòi tách vụ án, người vợ đòi dừng tòa để thu thập thêm chứng cứ
Trong phần tranh luận, phía người chồng tập trung vào tính hợp pháp của giấy đăng ký kết hôn.
Theo luật sư, giấy chứng nhận kết hôn có chữ ký của người chồng nhưng hồ sơ lưu tại cơ quan tư pháp không đầy đủ, thiếu bản sao chứng minh nhân dân của hai bên. Trong khi đó, giấy đăng ký kết hôn được cấp năm 2003 nhưng số chứng minh nhân dân trên giấy lại được cấp sau đó từ vài tháng đến gần một năm.
Luật sư cũng nêu việc dù đến tháng 7/2003 hai người mới đăng ký kết hôn nhưng trên giấy khai sinh của đứa trẻ từ năm 2002 đã ghi tên người chồng là cha.
Theo hồ sơ sổ bộ tại UBND phường, phần giấy tờ tùy thân bị để trống và kết luận giám định xác định chữ ký trong sổ bộ không phải của người chồng. Từ đó, luật sư cho rằng hai bên không cùng có mặt khi đăng ký kết hôn theo quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2000, nên thủ tục chưa phát sinh hiệu lực pháp luật.
Luật sư còn nêu tình tiết năm 2004 người chồng từng đăng ký kết hôn với một phụ nữ khác rồi hủy vào năm 2005. Theo luật sư, các văn bản trích lục thời điểm đó đều xác nhận người chồng đang độc thân, cho thấy việc đăng ký kết hôn trước đó với bà Ngọc Anh chưa hợp pháp.
Cho rằng vụ án còn nhiều tình tiết phức tạp, đặc biệt liên quan khối tài sản lớn chưa được thẩm định giá đầy đủ và xuất hiện nhiều chứng cứ mới, luật sư đề nghị tòa tách yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật thành vụ án riêng, còn tranh chấp tài sản sẽ giải quyết sau.
Trong khi đó, luật sư Nguyễn Đình Hải và các đồng nghiệp bảo vệ người vợ cho rằng, các sai phạm nguyên đơn đưa ra có hay không thuộc các trường hợp phải hủy hôn theo quy định pháp luật.
Theo các luật sư, dù đã có kết quả ADN xác định đứa trẻ không cùng huyết thống, nhưng trong suốt nhiều năm giải quyết vụ án, người chồng vẫn liên tục xác nhận với tòa việc kết hôn là tự nguyện. Phía bị đơn cho rằng những sai sót liên quan giấy chứng nhận kết hôn nếu có chỉ là lỗi thủ tục hành chính và trách nhiệm của cán bộ tư pháp, không thể phủ nhận cuộc hôn nhân đã tồn tại thực tế suốt hơn 20 năm.
“Nếu xác định có việc ai đó ký chữ ký giả trong hồ sơ, nếu có dấu hiệu sai phạm các cơ quan chức năng cứ đi điều tra xác minh, xử lý”, luật sư Hải nói, nhấn mạnh hai người đã chung sống công khai, cùng chăm sóc con cái, tạo lập tài sản và được xã hội thừa nhận là vợ chồng. Việc đứa trẻ có cùng huyết thống với người chồng hay không không làm thay đổi bản chất quan hệ hôn nhân giữa hai bên.
Phía bị đơn cũng cho rằng thời điểm kết hôn, nam bác sĩ chưa có tài sản đáng kể, toàn bộ cơ nghiệp hiện nay được hình thành trong quá trình chung sống. Luật sư đề nghị HĐXX tạm dừng phiên tòa để xác minh thêm một số bất động sản giá trị lớn đang được cho mượn hoặc sử dụng không thu tiền; triệu tập thêm người liên quan để làm rõ có hay không dấu hiệu tẩu tán tài sản.
Sau nhiều giờ xét xử và tranh cãi gay gắt, phiên tòa kết thúc phần tranh luận. Đại diện VKS chưa nêu quan điểm giải quyết vụ án do phiên làm việc đã kéo dài đến tối, với nhiều yêu cầu và tình tiết phức tạp…
HĐXX cho biết sẽ tuyên án vào 15/5, sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm vụ án.
Ngày 26/5, Công an tỉnh Ninh Bình tổ chức hội nghị triển khai phần mềm dùng chung của Bộ Công an về khai báo tạm trú cho người nước ngoài và thông báo lưu trú cho công dân Việt Nam.
Đại diện hơn 300 doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Ninh Bình có từ 20 người nước ngoài làm việc, tạm trú trở lên và cơ sở lưu trú thường xuyên có người nước ngoài tạm trú tham dự để nghe hướng dẫn.
Đại tá Lê Văn Tuấn, Phó Giám đốc Công an tỉnh Ninh Bình, nhấn mạnh việc triển khai phần mềm dùng chung giúp giảm thao tác, tiết kiệm thời gian, chi phí cho cơ sở lưu trú.
Bên cạnh đó, việc khai báo theo hướng dẫn sẽ bảo đảm dữ liệu cư trú, xuất nhập cảnh được cập nhật kịp thời, chính xác, phục vụ hiệu quả công tác quản lý và phòng, chống tội phạm. Từ đó, góp phần nâng cao hiệu quả quản lý Nhà nước, xây dựng môi trường du lịch an toàn, văn minh, thân thiện, thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội địa phương.
Phó Giám đốc Công an tỉnh Ninh Bình yêu cầu Phòng Quản lý xuất nhập cảnh hướng dẫn cụ thể quy trình, thao tác sử dụng phần mềm, kịp thời giải đáp những khó khăn, vướng mắc phát sinh trong quá trình triển khai thực hiện.
Đồng thời, đơn vị này cũng cần chủ động phối hợp tăng cường công tác kiểm tra, đôn đốc việc thực hiện tại các cơ sở lưu trú, bảo đảm dữ liệu được cập nhật đầy đủ, chính xác, đúng quy định, phục vụ hiệu quả công tác quản lý Nhà nước về an ninh trật tự.
Đối với các cơ quan, doanh nghiệp, cơ sở kinh doanh lưu trú, Phó giám đốc Công an tỉnh Ninh Bình đề nghị nêu cao tinh thần trách nhiệm, nghiêm túc nghiên cứu, tiếp thu đầy đủ các nội dung được triển khai. Các doanh nghiệp cũng cần thực hiện đúng quy định về khai báo tạm trú, cập nhật thông tin đầy đủ, chính xác, đúng thời gian quy định.
Bên cạnh đó, các doanh nghiệp cần chủ động phối hợp chặt chẽ với lực lượng công an trong công tác phát hiện, cung cấp thông tin liên quan đến các trường hợp nghi vấn, vi phạm pháp luật, góp phần bảo đảm an ninh trật tự, xây dựng môi trường lưu trú an toàn, lành mạnh trên địa bàn tỉnh.
Cùng với đó, Công an tỉnh Ninh Bình đã triển khai, hướng dẫn sử dụng phần mềm dùng chung của Bộ Công an phục vụ khai báo tạm trú cho người nước ngoài và thông báo lưu trú cho công dân Việt Nam trên môi trường điện tử.
Cơ quan công an cũng giới thiệu các chức năng, tiện ích nổi bật của hệ thống mới; hướng dẫn thao tác kỹ thuật, quy trình thực hiện trên trang thông tin điện tử phục vụ công tác khai báo, thông báo lưu trú.
Đường dây này đã sản xuất, tiêu thụ hơn 187.000 hộp sữa giả dành cho trẻ sơ sinh, phụ nữ mang thai và người bệnh.
Đường dây cũng bị cáo buộc lập "hệ sinh thái" 11 công ty, giấu hơn 1.000 tỉ đồng doanh thu để trốn thuế và đưa hàng tỉ đồng cho cựu cán bộ công an nhờ "chạy án".
Vũ Mạnh Cường - Giám đốc Công ty dược Quốc Tế, đồng thời là cổ đông Công ty Rance Pharma và Hacofood - bị truy tố về ba tội: sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm; vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và đưa hối lộ. Hoàng Mạnh Hà, cổ đông Công ty Rance Pharma và Hacofood, cũng bị truy tố ba tội danh trên.
Một số người khác bị truy tố về các tội môi giới hối lộ, nhận hối lộ, đưa hối lộ. Riêng bị can Bùi Quốc Hưng, cựu Phó trưởng Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Vĩnh Phúc (cũ), bị truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản với cáo buộc nhận hàng tỉ đồng hứa "chạy án" cho doanh nghiệp sản xuất sữa giả.
Theo cáo trạng, từ năm 2019 - 2025, Cường cùng đồng phạm thành lập nhiều doanh nghiệp, tạo thành một "hệ sinh thái" sản xuất và phân phối sữa trên phạm vi toàn quốc. Năm 2021, nhận thấy thị trường sữa mang lại lợi nhuận lớn, Cường và Hà thành lập Công ty Rance Pharma do Hà đứng tên giám đốc. Sau đó nhóm này tiếp tục lập Hacofood Group, giao cho Cường điều hành.
Để phục vụ hoạt động sản xuất, nhóm của Cường và Hà xây dựng nhà máy tại cụm công nghiệp Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ (cũ), Hà Nội. Nhà máy do Hồ Sỹ Ý trực tiếp quản lý, vận hành dưới danh nghĩa pháp nhân của Rance Pharma và Hacofood.
Không dừng lại ở đó, nhóm này còn thành lập thêm 9 công ty khác để đứng tên hồ sơ công bố sản phẩm, quảng bá thương hiệu và phân phối hàng hóa ra thị trường.
Kết quả điều tra xác định các sản phẩm của đường dây sữa giả này chủ yếu hướng đến nhóm khách hàng là trẻ sinh non, trẻ thiếu tháng, phụ nữ mang thai, người tiểu đường và bệnh nhân suy thận.
Trên bao bì, các sản phẩm được quảng cáo chứa nhiều thành phần cao cấp như tổ yến, đông trùng hạ thảo, bột óc chó, bột mắc ca... Tuy nhiên, kết quả điều tra cho thấy thực tế hoàn toàn không có các thành phần này.
Để giảm chi phí sản xuất và tăng lợi nhuận, từ cuối năm 2021, nhóm lãnh đạo công ty đã thống nhất thay đổi công thức sản phẩm so với hồ sơ đã công bố với cơ quan chức năng. Viện kiểm sát cáo buộc Vũ Mạnh Cường và đồng phạm đã sản xuất, tiêu thụ 426 lô sữa giả có giá trị hơn 54 tỉ, thu lợi bất chính gần 40 tỉ đồng.
Không chỉ sản xuất và buôn bán sữa giả, đường dây của Cường và Hà còn bị cáo buộc chi hàng tỉ đồng "phí ngoài" để được tạo điều kiện trong quá trình công bố sản phẩm và quảng cáo thực phẩm dinh dưỡng.
Trong đó, hai bị can Bùi Đinh Thị Dinh, cựu Chi cục trưởng Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh Hòa Bình (cũ), và cấp dưới là Bùi Thị Trang bị truy tố về tội "nhận hối lộ".
Theo cáo trạng, sau khi thành lập Công ty Rance Pharma, Hacofood cùng nhà máy sản xuất sữa tại Chương Mỹ (Hà Nội), Cường và Hà bắt đầu triển khai việc đăng ký bản công bố sản phẩm, tự công bố và xác nhận nội dung quảng cáo.
Thông qua các mối quan hệ cá nhân, Cường và Hà trực tiếp gặp bà Dinh để nhờ tạo điều kiện trong quá trình tiếp nhận, xử lý hồ sơ công bố sản phẩm cho hai doanh nghiệp.
Sau chuyến thăm nhà máy của Rance Pharma và Hacofood, bà Dinh đồng ý hỗ trợ. Để hợp thức điều kiện nộp hồ sơ tại Hòa Bình, Cường và Hà chỉ đạo cấp dưới lập khống chi nhánh của hai công ty tại địa phương này.
Theo cáo buộc, bà Dinh sau đó giới thiệu để nhóm doanh nghiệp làm việc với Trang, đồng thời chỉ đạo cấp dưới tạo điều kiện tiếp nhận xử lý hồ sơ cho doanh nghiệp của Cường và Hà.
Từ tháng 5-2023 đến cuối năm 2024, Phạm Thị Hương (nhân viên của công ty) đã nộp tổng cộng 340 bộ hồ sơ công bố sản phẩm, tự công bố và xác nhận nội dung quảng cáo cho hai công ty. Mỗi hồ sơ tự công bố được chi "phí ngoài" 5 triệu đồng, hồ sơ đăng ký công bố là 7 triệu đồng. Ngoài ra, Hương còn đưa thêm cho Trang 1 triệu đồng mỗi hồ sơ.
Cơ quan tố tụng xác định tổng số tiền phía Rance Pharma và Hacofood chuyển cho Trang gần 2,5 tỉ đồng. Trong đó, Trang bị cáo buộc chuyển lại cho cấp trên là Dinh gần 2,2 tỉ đồng, còn hưởng lợi cá nhân khoảng 300 triệu đồng.
Ngoài các sai phạm trong sản xuất sữa giả và kế toán, Cường còn bị cáo buộc thông qua nhiều mối quan hệ để "móc nối", đưa hối lộ cho một số cá nhân có chức vụ, quyền hạn nhằm được tạo điều kiện trong việc công bố sản phẩm tại Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh Hòa Bình (cũ).
Khi biết hoạt động của Rance Pharma và Hacofood bị C05 Bộ Công an kiểm tra thu giữ sản phẩm sữa, nhóm bị can đã tìm cách nhờ người can thiệp nhằm tránh bị xử lý hình sự và sớm được giải phóng hàng hóa đang bị tạm giữ. Phạm Gia Khải là người tiếp nhận thông tin từ Hà về việc các công ty bị kiểm tra thu giữ sản phẩm. Hà nhờ Khải tìm người kết nối, đưa tiền nhờ giúp "chạy án".
Nhận lời, Khải tìm gặp Nguyễn Văn Quân (Chủ tịch Công ty đầu tư xây dựng Bắc Á) đề nghị giúp cho "trùm" đường dây sữa giả không bị xử lý hình sự. Quân nhận từ Hà 150.000 USD và hứa tìm người có khả năng, thẩm quyền giúp đỡ để không bị xử lý hình sự, cáo trạng nêu.
Sau đó Quân cùng một người khác đã tìm gặp Bùi Quốc Hưng, cựu Phó trưởng Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Vĩnh Phúc (cũ), nhờ "lo giúp" cho hai công ty sản xuất sữa giả.
Viện kiểm sát cáo buộc dù biết rõ việc nhận tiền để tác động đến người có thẩm quyền là trái pháp luật nhưng Hưng vẫn nhận lời. Hưng đã hai lần nhận 100 triệu đồng và 140.000 USD, tương đương gần 3,5 tỉ đồng, từ nhóm của Quân. Sau khi nhận tiền, bị can Hưng đã đến gặp người có thẩm quyền tại C05 Bộ Công an để hỏi thông tin và "nhờ giúp đỡ".
Quá trình điều tra, Hưng khai chỉ nhận 100 triệu đồng, phủ nhận việc cầm 140.000 USD từ Quân. Tuy nhiên, cáo trạng nêu kết quả điều tra có đủ căn cứ xác định Hưng đã nhận cả 100 triệu đồng và 140.000 USD để "lo giúp việc" cho hai doanh nghiệp sữa theo đề nghị từ Quân.
Từ đó, viện kiểm sát truy tố Hưng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Nhóm của Quân, Khải bị cáo buộc phạm tội môi giới hối lộ.
Vì vậy, tôi muốn biết liệu có thể chuyển đổi từ visa du lịch sang visa lao động để hợp pháp hóa việc làm và kéo dài thời gian lưu trú tại Việt Nam hay không?
Luật sư tư vấn:
Visa du lịch (ký hiệu là DL), có thời hạn tối đa là 90 ngày nhưng thời hạn lưu trú tối đa tại Việt Nam không quá 30 ngày và chỉ sử dụng vào mục đích phục vụ kỳ nghỉ, tham quan tại Việt Nam.
Sử dụng visa du lịch để làm việc là hành vi bị cấm, mọi hành vi làm việc khi sử dụng visa du lịch trong thời gian lưu trú tại Việt Nam đều bị xem là bất hợp pháp. Chính vì vậy, nếu người nước ngoài muốn làm việc hợp pháp tại Việt Nam, yêu cầu bắt buộc phải chuyển đổi mục đích từ du lịch sang lao động.
Visa lao động cấp cho người nước ngoài làm việc tại Việt Nam có xác nhận không thuộc diện cấp giấy phép lao động, trừ trường hợp điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên có quy định khác (ký hiệu là LĐ1); cấp cho người nước ngoài làm việc tại Việt Nam thuộc diện phải có giấy phép lao động (ký hiệu là LĐ2). Visa lao động trong trường hợp này có thời hạn tối đa không quá 2 năm.
Visa du lịch (DL) được chuyển đổi sang visa lao động (LĐ1, LĐ2), nếu thuộc một trong hai trường hợp sau đây:
- Được cơ quan, tổ chức mời, bảo lãnh vào làm việc và có giấy phép lao động hoặc xác nhận không thuộc diện cấp giấy phép lao động theo quy định của pháp luật về lao động.
- Nhập cảnh bằng thị thực điện tử và có giấy phép lao động hoặc xác nhận không thuộc diện cấp giấy phép lao động theo quy định của pháp luật về lao động.
Như vậy, người nước ngoài đã được cấp visa du lịch (DL) có thể chuyển đổi mục đích sang visa lao động (LĐ1, LĐ2) nếu thuộc trường hợp nêu trên.
Trên đây là những nội dung được quy định tại Điều 7, Điều 8 Luật nhập cảnh, xuất cảnh, quá cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam.