Tôi 30 tuổi, bạn gái 28 tuổi, quen nhau gần một năm. Chúng tôi yêu thương nhau nhiều, hai gia đình đã gặp gỡ tính chuyện cưới xin. Em xinh xắn, nhiều người theo đuổi vì ai tiếp cận cũng bị cuốn hút bởi nụ cười duyên và giọng nói dễ nghe. Chúng tôi hợp nhau nhiều thứ nhưng có một chuyện luôn trái ý, đó là việc rửa bát. Mỗi khi qua nhà em chơi, bố mẹ hoặc em làm gì tôi đều phụ giúp.
Nhiều lần ăn cơm xong, tôi phụ em dọn dẹp, em lại bắt tôi phải rửa bát cùng. Tôi thấy hơi kỳ cục nhưng chiều em, sợ bị giận, lâu dần thành quen luôn. Một hôm chúng tôi về quê tôi có cỗ. Ăn xong hai chị tôi dọn dẹp, em cũng dọn cùng nhưng đến khi rửa bát thì em nhất định bảo tôi rửa cùng thì em mới rửa. Ở nhà tôi chưa từng rửa bát nên rất ngại việc này, cũng sợ các chị nghĩ tôi sợ em nên phải nghe theo lời em. Sau một hồi hai đứa tranh cãi riêng, tôi đành nhịn, rửa bát cùng em và hai chị.
Sau khi ra Hà Nội, tôi nói rõ quan điểm, mai sau là vợ chồng, mọi việc trong nhà tôi sẽ làm cùng em, kể cả rửa chén. Thế nhưng khi đến nhà nội ngoại, tôi chỉ phụ em việc, đừng bắt tôi phải rửa bát cùng. Em không đồng ý, giận tôi, hủy kết bạn trên mạng xã hội, nhắn tin không trả lời. Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà tình yêu của tôi tan vỡ? Tôi không biết quan điểm của mình như vậy đúng hay sai, mong nhận được sự chia sẻ. Tôi có gia trưởng và cổ hủ không khi có quan điểm như thế?
Tôi 29 tuổi, ngoại hình bình thường, không nổi bật nhưng cũng được mọi người nhận xét là dễ nhìn. Tôi sống hiền lành, chân thành và khá cởi mở. Khi yêu, tôi không giỏi chơi trò đoán ý hay giữ khoảng cách để người khác phải theo đuổi. Tôi nghĩ đã yêu thì nên đối xử tử tế với nhau, có gì nói thẳng, quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhất.
Nhưng những mối tình của tôi đều kết thúc theo một cách khá giống nhau. Ban đầu ai cũng nói thích sự chân thành của tôi, thích cảm giác được quan tâm. Tôi nhớ giờ ăn của người yêu, nhắc họ nghỉ ngơi khi làm việc quá sức, chủ động hỏi han mỗi khi họ có chuyện buồn. Nếu họ bận, tôi không giận dỗi hay đòi hỏi, chỉ nhắn một câu: "Anh cứ lo công việc trước đi, xong rồi nói chuyện với em cũng được". Vậy mà sau một thời gian, họ dần lạnh nhạt. Có người nói tôi quá tốt nên ở bên cạnh thấy... bình yên quá, có người bảo hết cảm xúc, cuối cùng người rời đi vẫn là họ.
Nhiều đêm tôi cứ tự hỏi liệu mình đã yêu sai cách. Có phải con gái không nên bộc lộ tình cảm quá nhiều? Có phải càng quan tâm, người ta càng xem đó là điều hiển nhiên? Hay khi biết chắc mình sẽ không rời đi, họ cũng chẳng còn muốn cố gắng nữa? Tôi không muốn yêu bằng sự tính toán, càng không muốn cố tỏ ra lạnh lùng chỉ để người khác theo đuổi. Nhưng nếu cứ yêu chân thành rồi lại nhận về những kết thúc giống nhau, tôi cũng bắt đầu hoang mang. Có phải tôi chưa gặp đúng người hay thật sự tôi cần thay đổi cách yêu? Tôi rất mong nhận được những góc nhìn từ mọi người.
Hai vợ chồng lấy nhau được 15 năm, có hai con. Tôi không tự nhận mình là người đàn ông hoàn hảo nhưng luôn vì vợ vì con, để vợ nắm hết tài chính gia đình, lương vợ được bao nhiêu, chi tiêu thế nào, tôi không để ý. Tôi tự làm kinh doanh, thu nhập bao nhiêu lo cho vợ con, một chút phụng dưỡng bố mẹ (ông bà nội) mỗi tháng, vợ cũng được biết. Tôi không nề hà việc nhà, sửa chữa, kể cả nấu cơm rửa bát, giặt quần áo, phơi quần áo; chăm con và chơi với con lại là sở thích của tôi.
Cuộc sống không có gì phàn nàn nếu như không gặp phải vướng mắc trong quan hệ vợ chồng. Lấy nhau có các con xong, vợ chồng vẫn quan hệ hàng tuần nhưng là xin - cho, nhiều lúc nghĩ xin mà được vẫn là ổn rồi. Vợ chỉ cho quan hệ dùng bao cao su bao nhiêu năm nay và chỉ có một kiểu truyền thống duy nhất. Ừ thì tôi nghĩ cũng được nhưng nhiều lúc thấy ấm ức, chạnh lòng.
Tôi đã nói chuyện nghiêm túc với vợ về việc đi cấy que tránh thai hoặc có thể sử dụng biện pháp quan hệ xuất ra ngoài, hoặc chỉ cần sử dụng bao cao su 2-3 tuần đầu kỳ kinh. Mục đích cũng chỉ muốn có cảm giác khi mình còn thanh xuân, được vợ chiều chuộng. Nhưng câu trả lời vẫn là không có gì thay đổi, làm cho tôi rất ấm ức và đã có suy nghĩ ngoài luồng.
Thế mới biết ngoài xã hội có rất nhiều người đi cặp bồ, tìm tới các đối tượng trẻ phải chăng cũng để họ tìm lại cảm giác thăng hoa đã mất bên vợ bên chồng. Cảm giác được yêu, được chiều chuộng, cảm giác yêu say cuồng, nhiều lúc chỉ là nụ hôn đã mất, cái cầm tay, cái ôm mà tất cả những thứ đó đã mất khi bên vợ bên chồng trong cuộc sống mưu sinh, con cái. Sự đời. Thôi thì về đón con thôi, con là tất cả, tôi yêu chúng vô cùng.
Bốn năm sát cánh, bao nhiêu việc cùng làm, bao chuyện cùng chia sẻ, bao nhiêu sự thấu hiểu không cất thành lời. Tình cảm đối với anh tăng dần và cộng gộp: sự tôn trọng, biết ơn của một đứa học trò, sự tin tưởng của một đứa em đối với sự chở che của một vòng tay vĩ đại, sự gắn bó của một người bạn tâm giao, sự đồng cảm và thấu hiểu của một người tri kỷ. Có thể không phải kiểu tình yêu nam nữ thông thường nhưng nó còn lớn hơn cả tình yêu, lớn đến nỗi thứ tình cảm ấy chưa bao giờ tôi dám đặt tên. Tôi sợ mình sẽ không đủ can đảm phủ định, tôi phớt lờ mọi cảm xúc thật sự trong lòng.
Tôi đẩy anh về với gia đình dù mong anh ở bên mình biết mấy, để hàng chục lần anh gặng hỏi chẳng lẽ tôi không có chút tình cảm nào với anh sao, tôi đều cứng rắn lắc đầu. Vô số lần tôi khiến cho mọi sắp đặt của anh trở thành vô ích. Bao nhiêu điều anh làm vì tôi, tôi đều vờ như không biết, vô tâm phủi sạch những yêu thương, tha thiết, dịu dàng. Tôi muốn với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, anh mãi là người chồng, người cha tuyệt vời, mẫu mực. Dù tình cảm có lớn đến đâu, tôi vẫn là người đến sau. Tôi không đủ ích kỷ và tàn nhẫn để xen ngang vào cuộc sống của anh.
Tôi biết rõ hơn ai hết, cả hai sinh ra không phải để cho nhau, không thuộc về nhau, vì vậy chọn cách rời xa để khép lại những chuỗi ngày triền miên day dứt. Thế nhưng đã mấy tháng rồi, chưa có một đêm nào tôi ngủ ngon, tại sao tình cảm này lại khiến tôi đau khổ đến thế? Tôi chỉ sợ lúc nào đó nhớ anh quá lại liên lạc với anh. Tôi phải làm sao đây?