Mì là một trong những món ăn được du khách quốc tế ưa chuộng và thường xuyên gọi khi ghé thăm Hàn Quốc nhờ hương vị thơm ngon từ sợi mì cho đến nước dùng. Do đó, không ít người tò mò việc một gói mì ở Hàn Quốc được sản xuất như thế nào.
Tại nhà máy mì Nongshim ở thành phố Gumi, một bản giao hưởng công nghiệp diễn ra liên tục hàng ngày: tiếng xay bột, tiếng lách cách của con lăn và tiếng xèo xèo nhịp nhàng của lưỡi dao cắt bột. Những sợi mì tươi được hấp với tiếng xì xì, chiên nhanh với tiếng nổ lách tách, sau đó được đưa đi trên băng chuyền hoạt động không ngừng và đóng gói vào bao bì bằng nhựa.
Mỗi phút, 600 gói mì ăn liền (còn được gọi là ramyun và ramen) được đưa ra khỏi dây chuyền sản xuất tự động hóa vào các thùng carton, được robot vận chuyển đến khu vực bốc dỡ.
Cơ sở rộng hơn 42.000 m2 này là nhà máy mì ăn liền lớn nhất nước, sản xuất 6 triệu gói mỗi ngày. Năm 2025, nơi đây đã bán ra 1,23 tỷ gói mì, trị giá 884 tỷ won (598 triệu USD), theo giám đốc nhà máy Sang Hoon Kim.
Nhà máy Gumi có 600 nhân viên, sản xuất 80% lượng mì Shin Ramyun và 90% lượng mì Chapagetti (mì sợi dày và dai giống spaghetti, ăn cùng tương đậu nành đen) bán trong nước. Nơi này có ít nhân công nhưng vẫn sản xuất khối lượng lớn là nhờ vào hệ thống tự động hóa, camera thông minh giám sát mọi khâu sản xuất, đảm bảo an toàn và chất lượng.
Nhưng ở Gumi, mì ramyeon không chỉ là một món ăn – nhà máy và sản phẩm đã trở thành điểm tựa văn hóa của thành phố. Nhiều người đã gọi Gumi với biệt danh “thành phố mì ramyeon”.
Nằm cách thủ đô Seoul khoảng 270 km về phía đông nam, Gumi là thành phố tầm trung với khoảng 400.000 cư dân, vốn có lịch sử lâu đời là trung tâm công nghiệp. Ban đầu, thành phố nổi tiếng với ngành dệt may, điện tử và ngày nay là trung tâm công nghệ thông tin liên lạc lớn nhất nước.
Thành phố này không hút khách du lịch như Seoul hay Busan, nhưng điều đó đang thay đổi.
Năm 2022, Gumi đã tập trung đẩy mạnh quảng bá sản phẩm mì bằng cách tổ chức “lễ hội mì ramyeon” lần đầu tiên. Người chỉ đạo tổ chức lễ hội năm đó, Jeong Tae Kim, cũng là một quan chức cấp cao của thành phố, cho biết mục tiêu sự kiện là biến Gumi từ một thành phố công nghiệp buồn tẻ thành điểm đến vui vẻ cho người dân, du khách.
Tòa thị chính đã liên hệ với Nongshim và công ty này đã hợp tác với hội đồng thành phố trong lễ hội. Qua từng năm, lễ hội trở thành sự kiện thu hút khách lớn của thành phố. Trong năm đầu tiên, hơn 10.000 khách ghé thăm và cho đến năm ngoái, sự kiện này đã đạt con số kỷ lục: đón 350.000 lượt khách, bán ra 54.000 bát mì và 480.000 gói mì trong ba ngày.
Điểm nhấn của lễ hội là khu phố đi bộ dài 475 m với các gian hàng mà ban tổ chức gọi là “nhà hàng ramen dài nhất thế giới”. Tại đây, hàng chục nhà hàng và đầu bếp phục vụ ramen cùng các món ăn lấy cảm hứng từ mì, với bánh mì kẹp ramen đến mì nước thịt lợn xông khói Asado.
Các gian hàng được cung cấp mì từ nhà máy Nongshim. “Mì ramen mới chiên rất ngon”, ông Sang Hoon Kim, quản lý nhà máy, cho biết, đồng thời nói thêm khách du lịch đổ xô đến Gumi “đã mang lại cho chúng tôi niềm tự hào lớn”.
Vào những ngày cuối tuần lễ hội, vé tàu từ thành phố Daegu gần đó bán hết sạch, các tiểu thương địa phương báo cáo doanh số tăng vọt, Jeong-tae Kim cho biết. Thách thức hiện nay, ông nói, là làm sao để kéo dài lợi ích này vượt ra ngoài sự kiện.
Mì ăn liền du nhập Hàn Quốc vào những năm 1960, khi đất nước vẫn đang phục hồi sau chiến tranh: lương thực khan hiếm, đặc biệt là gạo. Vì vậy, người dân bắt đầu làm mì bằng bột mì do quân đội Mỹ cung cấp, điều này được chính phủ tích cực khuyến khích vào những năm 1960.
Samyang Foods, thương hiệu đứng sau loại mì cay Buldak Ramen, trở thành nhà sản xuất mì ăn liền đầu tiên của Hàn Quốc vào năm 1963, lấy cảm hứng từ kiểu mì ăn liền Nhật Bản.
Nongshim ra đời năm 1965, cùng với các thương hiệu trong nước khác như Paldo và Ottogi vào những năm 1980. Ông Sang Hoon Kim nhớ lại khi mì ăn liền Shin Ramyun ra mắt năm 1986, lúc ông vẫn còn là sinh viên. Món ăn này vừa no bụng lại rẻ, chỉ 200 won (0,13 USD) là bữa ăn hoàn hảo cho sinh viên.
Kim nhớ lại hồi đó đã mua cả thùng về ăn dần, có ngày ông ăn tới 10 gói. Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc cho Nongshim chi nhánh Busan, sau đó chuyển đến Gumi vào năm 1992 và thăng tiến đến vị trí hiện tại.
30 năm trôi qua, Kim vẫn “không chán” ăn mì, dù mỗi ngày ông đều nếm thử mì ăn liền sản xuất tại nhà máy. Vào những ngày lễ, ông vẫn nấu mì ở nhà để ăn.
Sang Hoon Kim không phải là người duy nhất yêu thích mì ăn liền. Theo Hiệp hội Mì ăn liền Thế giới, vào năm 2025, người Hàn Quốc đã tiêu thụ hơn 4 tỷ phần mì ăn liền, tương đương khoảng 77 bát mỗi người mỗi năm.
Sự phổ biến của mì ăn liền Ramyeon cũng đang tăng vọt trên toàn cầu khi xuất khẩu mì ăn liền của Hàn Quốc đã tăng 22% trong năm 2025, đạt kỷ lục 1,5 tỷ USD. Món ăn này cũng trở thành hình ảnh quen thuộc với khách quốc tế thông qua sự phổ biến trong các bộ phim Hàn.
Nongshim đang xây dựng nhà máy xuất khẩu Noksan trị giá 191,8 tỷ won (130 triệu USD) tại Busan, dự kiến sản xuất 500 triệu gói mì ăn liền mỗi năm, tăng gần gấp đôi lượng xuất khẩu nội địa hiện tại của công ty khi đi vào hoạt động vào cuối năm nay.
Ông Kim cho biết tại Nongshim, đằng sau quá trình tự động hóa, mỗi sản phẩm vẫn giữ được dấu ấn riêng của con người phía sau. Trên bao bì các gói mì, phía dưới ngày hết hạn đều ghi tên người đã đóng gói mì.
“Hồi tôi còn là quản lý khu vực, tên tôi được in trên bao bì. Nếu 500 triệu gói mì Shin Ramyun được bán ra, cảm giác như cả nước đều biết tên tôi vậy”, Kim nói.
Cơ sở lưu trú bị khách "tố" trên mạng phụ thu "trên trời dưới đất" dịp lễ 30-4 và 1-5, trong đó có giá 1 thùng bia Heineken 900.000 đồng, là khách sạn Timothe Beach Hotel & Apartment tại tổ dân phố Vịnh Hòa, phường Sông Cầu, Đắk Lắk (trước là Phú Yên).
Tại cuộc làm việc ở khách sạn ngày 3-5, đoàn công tác của UBND phường Sông Cầu và các đơn vị liên quan ghi nhận cơ sở nêu trên có giấy chứng nhận đăng ký địa điểm kinh doanh; giấy chứng nhận đủ điều kiện về an ninh, trật tự; giấy chứng nhận huấn luyện nghiệp vụ phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ…
Cơ sở có thực hiện niêm yết giá bán hàng hóa, dịch vụ nhưng phí phụ thu thì chưa niêm yết.
Đoàn cũng ghi nhận lời trình bày của chủ khách sạn: Từ ngày 29-4 đến 1-5, cơ sở tiếp nhận 4 khách (ở 3 ngày 2 đêm); đồng thời có khoảng 30 người gồm khách lưu trú và bạn bè địa phương (không ở khách sạn) đến vui chơi, mang theo bia, nước ngọt và thực phẩm.
Cơ sở không thu phụ phí lưu trú nhưng có thỏa thuận thu phí dịch vụ đối với thực phẩm mang từ ngoài vào. Tổng phụ phí cho 2 đêm 3 ngày là 5,4 triệu đồng, sau đó giảm 2,5 triệu đồng do khách là người địa phương, thực thu 2,9 triệu đồng.
Theo lời khai của chủ cơ sở, mức phí bình quân 100.000 đồng/khách cho 2 đêm 3 ngày là hợp lý và đã được thỏa thuận trước.
Cơ sở chỉ niêm yết và bán bia Quy Nhơn giá 30.000 đồng/chai, không bán bia Heineken. Do nhóm khách thiếu bia nên nhờ mua giúp 6 thùng Heineken 330ml; giá ghi hóa đơn 900.000 đồng/thùng đã gồm chi phí mua bia, đá lạnh và phục vụ cho khoảng 30 khách trong 2 đêm, mức giá này tương đương khoảng 40.000 đồng/lon là phù hợp khi so với giá bia Quy Nhơn niêm yết tại cơ sở.
Đối với trứng chiên, cơ sở niêm yết 35.000 đồng/trứng nhưng chỉ tính theo giá trứng luộc 20.000 đồng/trứng; khách gọi 3 trứng, tổng cộng 60.000 đồng.
Trước đó, như Tuổi Trẻ Online đã thông tin, theo biên bản làm việc ngày 1-5 giữa bà Bùi Thị Kim Bình - chủ cơ sở lưu trú Timothe Beach Hotel & Apartments - với công an địa phương, chủ cơ sở khai báo có niêm yết công khai bảng giá menu các món ăn, uống; khi khách cần thì cơ sở cung cấp menu cho khách xem trước, thống nhất gọi dịch vụ.
Còn các khoản phụ thu là phí dịch vụ chế biến thức ăn, dọn dẹp… đã có sự thỏa thuận ngay từ đầu khi khách đến cơ sở và hai bên đã thống nhất.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, bà Lê Thị Trang Đài (trú phường Quy Nhơn Bắc, Gia Lai) là người giới thiệu và đi cùng nhóm khách đến Timothe Beach Hotel & Apartment, cho rằng trình bày và giải thích của chủ khách sạn với cơ quan chức năng không đúng sự thật và bà sẵn sàng đối chất.
Theo bà Đài, nhóm không được thông báo rõ mức phụ thu, không được cung cấp menu hay báo giá trước, chỉ biết giá khi thanh toán. Bà cũng khẳng định đoàn chỉ có 12 người gồm cả trẻ em, nếu chủ cơ sở cho rằng đoàn có 30 người thì đề nghị trích xuất camera.
Đoàn chỉ sử dụng bàn ghế, chén dĩa của khách sạn; còn nồi chảo, đồ ăn được chế biến sẵn rồi mang đến. Đoàn cũng tuân thủ yêu cầu ăn uống, dọn dẹp trước 20h của khách sạn, phía khách sạn chỉ rửa chén.
Bà Đài cho biết sau khi phát hiện nhiều khoản giá cao bất thường và không được báo trước, bà đã yêu cầu chủ khách sạn là bà Bình tính toán lại. Tuy nhiên, khách sạn chỉ chuyển hoàn 1 triệu đồng vào ngày 1-5, còn bà Đài phải tự bù thêm 1,5 triệu đồng cho nhóm khách.
Trong khi đó, bà Bình cho rằng đã hoàn 2,5 triệu đồng cho khách ngay từ ngày 1-5, nhưng thực tế đến ngày 3-5 mới chuyển thêm 1,5 triệu đồng, sau khi vụ việc lan truyền trên mạng và đoàn kiểm tra làm việc vào sáng 3-5.
Anh Lê Phát Đạt, blogger du lịch tại TP HCM, có chuyến khám phá hang Bụng Rồng (Tham Le Khao Kob, tỉnh Trang) ở miền Nam Thái Lan hồi tháng 3. Trước chuyến đi, anh Đạt tìm hiểu thông tin và thấy điểm đến này không có gì đáng sợ, song trải nghiệm thực tế khác hoàn toàn.
Tham Le Khao Kob là hệ thống hang động đá vôi có tổng chiều dài hơn 4 km, được định hình bởi một dòng sông ngầm chảy xuyên lòng núi. Cấu trúc bên trong gồm các lối đi bộ trên vùng khô xen kẽ hệ thống sông ngầm. Bên trong hang chính có nhiều hang nhỏ nhưng chỉ mở một số điểm để du khách tham quan thạch nhũ, điện thờ.
Tại đây, du khách ngồi thuyền vào hang, mỗi thuyền có hai người chèo ở hai đầu. Giá vé 300 baht (khoảng 250.000 đồng) dành cho ba du khách.
"Khi bắt đầu, tôi thấy cảnh quan khá bình thường, không ấn tượng bằng một số hang động tại Việt Nam", anh Đạt nói. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi khi thuyền tiến sâu vào bên trong, không gian dần thu hẹp ở chặng cuối.
Chặng cuối là một hang nhỏ với hành trình kéo dài khoảng 10 phút. Không gian bị ép chặt khiến du khách phải nằm sát xuống đáy thuyền. Khoảng cách từ mặt người đến trần hang chỉ cỡ một gang tay. Ở vài đoạn, du khách phải chủ động né đầu để tránh va chạm vào các mỏm đá sắc nhọn phía trên.
Lúc này, một số người trong đoàn bắt đầu hoảng sợ và hét lên. Hướng dẫn viên phải liên tục trấn an du khách giữ bình tĩnh. Để vượt qua những đoạn trần hang quá thấp, hai người điều khiển phải dùng tay đẩy vào vách đá, vừa dìm thuyền xuống sát mặt nước vừa tạo lực đẩy tiến về phía trước. Du khách được yêu cầu giữ tay bên trong mạn thuyền để đảm bảo an toàn.
Anh Đạt đánh giá trải nghiệm vẫn có rủi ro nếu đơn vị tổ chức không kiểm soát tốt mực nước.
"Hướng dẫn viên nói họ đã hoạt động cả thập kỷ và chưa từng xảy ra sự cố, song du khách vẫn nên cân nhắc kỹ, đặc biệt là những người sợ không gian hẹp", nam blogger nói.
Không riêng anh Đạt, nhiều du khách nước ngoài cũng chia sẻ trải nghiệm sợ hãi khi đi qua hang động này. Chủ blog It's better in Thailand cho biết cảm giác luồn qua hang hẹp gây hồi hộp tột độ nhưng sẽ an toàn nếu làm theo chỉ dẫn của hướng dẫn viên.
Priya Thakurani, du khách Thái Lan, chia sẻ trên Google Review: "Cảm giác khi những tảng đá chỉ cách mũi vài milimet khiến tôi hết hồn. Thân hình tôi khá nhỏ nhắn nhưng có một số đoạn hang hẹp tới mức phải lách sang bên để qua". Tuy nhiên, cô nhấn mạnh trải nghiệm xứng đáng 5 sao và nên thử.
Tổng cục Du lịch Thái Lan (TAT) giới thiệu Tham Le Khao Kob là một trong những điểm du lịch sinh thái mạo hiểm phải thử khi đến tỉnh Trang và hang này vào danh sách "Unseen Thailand" (những điểm du lịch ẩn giấu ở Thái Lan).
Các đơn vị khai thác tour địa phương cũng lưu ý, hành trình xuyên hang Bụng Rồng không dành cho những người có tiền sử mắc bệnh tim mạch, huyết áp cao hoặc chứng sợ không gian hẹp (claustrophobia). Vào mùa mưa (tháng 5 tới tháng 10), du khách nên liên hệ trước để kiểm tra tình hình vì mực nước dâng cao không an toàn, điểm du lịch sẽ đóng cửa.
Ngày 1-5, giải chạy "Dấu chân mùa nước đổ", leo ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải, Lào Cai thu hút 300 vận động viên tham gia. Đường đua không phải là đường phố, đường rừng, ven biển... mà là những thửa ruộng bậc thang đang mùa đổ nước.
Các runner phải chinh phục hơn 100 thửa ruộng bậc thang tại thôn Háng Đăng Dê, xã Mù Cang Chải. Đây là một trong những nơi có ruộng bậc thang được đánh giá đẹp, hùng vĩ nhất Mù Cang Chải.
Các vận động viên vừa phải có sức khỏe, sự nhanh nhẹn khéo léo, lại phải bền bỉ, dẻo dai để vượt qua bùn nước, leo lên bờ ruộng cao quá đầu người. Hình ảnh hàng trăm người đua nhau lội qua thửa ruộng uốn lượn trên lưng chừng trời ở Tây Bắc tạo nên hình ảnh ấn tượng chưa từng có trong các giải chạy.
Ông Giàng A Tạng - Phó chủ tịch UBND xã Mù Cang Chải - cho hay ruộng bậc thang Mù Cang Chải là danh thắng đặc sắc, kết tinh từ bàn tay lao động của đồng bào vùng cao. Đặc biệt, mùa nước đổ mang đến vẻ đẹp riêng khi những thửa ruộng óng ánh nước, uốn lượn như dải lụa giữa đại ngàn.
Từ lợi thế đó, xã Mù Cang Chải lần đầu tổ chức giải leo ruộng bậc thang nhằm tạo sản phẩm du lịch mới, gia tăng trải nghiệm cho du khách.
Giải chạy vượt ruộng bậc thang này vừa là nơi vận động viên tranh tài, vừa là một hành trình hòa mình vào thiên nhiên. Các vận động viên được hòa mình vào cảnh sắc hùng vĩ, cảm nhận rõ hơn sự nhọc nhằn, bền bỉ của người nông dân vùng cao.