Hai năm trước, gia đình chị Dung mua một căn nhà cũ cách Tokyo 30 phút đi tàu. Ngôi nhà nằm ở địa thế cao, thoáng đãng. Chị Dung ưng ý nhất là khu vườn rộng khoảng 250 m2.
“Lúc đi xem tôi đã nghĩ tới việc biến nơi đây thành khu vườn mang phong cách ‘Romantic Garden’ mơ ước”, chị Dung nói.
Hai năm trước, gia đình chị Dung mua một căn nhà cũ cách Tokyo 30 phút đi tàu. Ngôi nhà nằm ở địa thế cao, thoáng đãng. Chị Dung ưng ý nhất là khu vườn rộng khoảng 250 m2.
“Lúc đi xem tôi đã nghĩ tới việc biến nơi đây thành khu vườn mang phong cách ‘Romantic Garden’ mơ ước”, chị Dung nói.
Ban đầu, gia đình tìm đến các công ty cải tạo nhưng đều bị từ chối hoặc báo giá rất cao. Chị Dung quyết định cùng chồng là anh Duy Khiêm tự thi công dựa trên kinh nghiệm sửa nhà cho thuê trước đây.
Cùng sự hỗ trợ của một số thực tập sinh Việt Nam, vợ chồng chị mất gần nửa năm để thiết kế, mua vật tư, trực tiếp đào bới và cải tạo không gian.
Ban đầu, gia đình tìm đến các công ty cải tạo nhưng đều bị từ chối hoặc báo giá rất cao. Chị Dung quyết định cùng chồng là anh Duy Khiêm tự thi công dựa trên kinh nghiệm sửa nhà cho thuê trước đây.
Cùng sự hỗ trợ của một số thực tập sinh Việt Nam, vợ chồng chị mất gần nửa năm để thiết kế, mua vật tư, trực tiếp đào bới và cải tạo không gian.
Khu vườn được bố trí “mùa nào thức nấy” với sen đá, hoa trà, hoa sen và điểm nhấn là 20 gốc hoa hồng.
Muốn vườn nhanh đẹp, chị Dung mua các gốc hồng trưởng thành, cao trên một mét. Chị ưu tiên giống hồng leo thuần Nhật sinh trưởng mạnh, ít sâu bệnh, nhiều hoa và không gai để thuận lợi tạo hình giàn che phủ.
Khu vườn được bố trí “mùa nào thức nấy” với sen đá, hoa trà, hoa sen và điểm nhấn là 20 gốc hoa hồng.
Muốn vườn nhanh đẹp, chị Dung mua các gốc hồng trưởng thành, cao trên một mét. Chị ưu tiên giống hồng leo thuần Nhật sinh trưởng mạnh, ít sâu bệnh, nhiều hoa và không gai để thuận lợi tạo hình giàn che phủ.
Loài hồng leo vàng Mokko (Mộc Hương) được trồng ở cổng vì dễ chăm, không gai, an toàn cho trẻ nhỏ và tỏa hương nhẹ. Từ những cây một mét, nay giàn hoa vươn dài khoảng 5 mét, bao phủ cổng và tường rào.
“Mỗi khi ngắm nhìn giàn hoa này tôi lại có cảm giác như chạm vào tiềm thức. Rất may qua nửa đời người được cảm nhận một cách trọn vẹn”, chị Dung nói.
Loài hồng leo vàng Mokko (Mộc Hương) được trồng ở cổng vì dễ chăm, không gai, an toàn cho trẻ nhỏ và tỏa hương nhẹ. Từ những cây một mét, nay giàn hoa vươn dài khoảng 5 mét, bao phủ cổng và tường rào.
“Mỗi khi ngắm nhìn giàn hoa này tôi lại có cảm giác như chạm vào tiềm thức. Rất may qua nửa đời người được cảm nhận một cách trọn vẹn”, chị Dung nói.
Cách đó không xa là giống hồng Harukaze. Từ một gốc cao 1,2 mét, sau hai năm, cây đã bao phủ cổng vòm tạo thành một “dòng suối hoa”, khoe sắc trong khoảng hai tuần.
Cách đó không xa là giống hồng Harukaze. Từ một gốc cao 1,2 mét, sau hai năm, cây đã bao phủ cổng vòm tạo thành một “dòng suối hoa”, khoe sắc trong khoảng hai tuần.
Đan xen là các giống hồng ngoại cắt cành được chị sưu tầm từ kinh nghiệm tích lũy qua các hội nhóm trồng hoa của người Việt tại Nhật.
Khó khăn lớn nhất trong việc chăm sóc vườn là công đoạn cắt tỉa và gia cố giàn vào mùa đông. Cây leo cao và sinh trưởng nhanh buộc người trồng phải dùng thang lớn để thao tác.
Đan xen là các giống hồng ngoại cắt cành được chị sưu tầm từ kinh nghiệm tích lũy qua các hội nhóm trồng hoa của người Việt tại Nhật.
Khó khăn lớn nhất trong việc chăm sóc vườn là công đoạn cắt tỉa và gia cố giàn vào mùa đông. Cây leo cao và sinh trưởng nhanh buộc người trồng phải dùng thang lớn để thao tác.
Tháng 12 hàng năm, vợ chồng chị Dung cùng nhau cắt tỉa, xả tàn khi lá rụng. Đến tháng 2 và tháng 3, cây được bổ sung phân gà vào những tuần mưa nhiều, kết hợp phân NPK tan chậm. Khi cây đóng nụ, chị duy trì tưới phân nước hàng tuần và xịt thuốc dự phòng sâu bệnh vào cuối tháng 3.
Đối với những gốc hồng ngoại trồng chậu, chị Dung đã rút kinh nghiệm chuyển sang hạ thổ nhiều hơn để tránh tình trạng cây bị sốc nhiệt vào mùa hè nắng gắt tại Nhật.
Tháng 12 hàng năm, vợ chồng chị Dung cùng nhau cắt tỉa, xả tàn khi lá rụng. Đến tháng 2 và tháng 3, cây được bổ sung phân gà vào những tuần mưa nhiều, kết hợp phân NPK tan chậm. Khi cây đóng nụ, chị duy trì tưới phân nước hàng tuần và xịt thuốc dự phòng sâu bệnh vào cuối tháng 3.
Đối với những gốc hồng ngoại trồng chậu, chị Dung đã rút kinh nghiệm chuyển sang hạ thổ nhiều hơn để tránh tình trạng cây bị sốc nhiệt vào mùa hè nắng gắt tại Nhật.
Ngoài hoa hồng, không gian sống còn được điểm xuyết bởi những chậu sen.
Ngoài hoa hồng, không gian sống còn được điểm xuyết bởi những chậu sen.
Hoa trong vườn thường bung nở rực rỡ nhất vào dịp Tuần lễ Vàng (kỳ nghỉ lễ kéo dài từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5). Hai năm nay, khu vườn trở thành điểm hẹn để bạn bè và cộng đồng những người yêu cây cối tại Nhật Bản đến giao lưu, chụp ảnh kỷ niệm.
Hoa trong vườn thường bung nở rực rỡ nhất vào dịp Tuần lễ Vàng (kỳ nghỉ lễ kéo dài từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5). Hai năm nay, khu vườn trở thành điểm hẹn để bạn bè và cộng đồng những người yêu cây cối tại Nhật Bản đến giao lưu, chụp ảnh kỷ niệm.
Khi hình ảnh ngôi nhà ngập hoa được chia sẻ trên các hội nhóm người Việt, nhiều người không tin là thật, cho rằng đây là sản phẩm của trí tuệ nhân tạo (AI). Bạn bè quen biết ví không gian này như bước ra từ truyện cổ tích và dành lời khen cho sự khéo léo của người chăm sóc.
Khi hình ảnh ngôi nhà ngập hoa được chia sẻ trên các hội nhóm người Việt, nhiều người không tin là thật, cho rằng đây là sản phẩm của trí tuệ nhân tạo (AI). Bạn bè quen biết ví không gian này như bước ra từ truyện cổ tích và dành lời khen cho sự khéo léo của người chăm sóc.
Với bà mẹ ba con, khu vườn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc bình yên của gia đình. Chị trân trọng những phút giây nhìn chồng và các con chơi thể thao, chơi nhạc hay cả nhà cùng nằm dài trên hiên gỗ hóng gió.
“Sau hơn 10 năm theo chồng lập nghiệp ở xứ người, cuộc sống bình yên bên gia đình trong ngôi nhà xinh đẹp là thứ khiến tôi cảm thấy có thành tựu nhất”, chị Dung nói.
Với bà mẹ ba con, khu vườn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc bình yên của gia đình. Chị trân trọng những phút giây nhìn chồng và các con chơi thể thao, chơi nhạc hay cả nhà cùng nằm dài trên hiên gỗ hóng gió.
“Sau hơn 10 năm theo chồng lập nghiệp ở xứ người, cuộc sống bình yên bên gia đình trong ngôi nhà xinh đẹp là thứ khiến tôi cảm thấy có thành tựu nhất”, chị Dung nói.
Mùa hồng trong khu vườn của chị Kim Dung ở Chiba, Nhật Bản.
Thịt luộc là món ăn quen thuộc trong bữa cơm của nhiều gia đình Việt. Không cầu kỳ trong chế biến, ít gia vị nhưng đây lại được xem là một trong những cách nấu ăn lành mạnh nhất. Không chỉ giúp giữ lại phần lớn dưỡng chất tự nhiên, thịt luộc còn mang đến nhiều lợi ích cho sức khỏe mà không phải ai cũng biết.
Các loại thịt như thịt lợn, thịt bò hay thịt gà không chỉ chứa mô cơ mà còn có nhiều mô liên kết, trong đó collagen là thành phần chiếm tỉ lệ lớn. Đây là loại protein khá dai, khó phân hủy nếu chỉ được chế biến trong thời gian ngắn hoặc ở nhiệt độ quá cao.
Khi được luộc trong nước sôi, collagen dần chuyển hóa thành gelatin, giúp các thớ thịt mềm hơn, dễ nhai và dễ tiêu hóa. Đồng thời, nhiệt độ trong quá trình luộc cũng làm biến đổi cấu trúc protein, giúp hệ tiêu hóa hấp thu dưỡng chất hiệu quả hơn. Vì vậy, thịt luộc thường là lựa chọn phù hợp cho trẻ nhỏ, người cao tuổi hoặc những người có hệ tiêu hóa nhạy cảm.
Một ưu điểm khác của thịt luộc là giúp hạn chế lượng mỡ động vật nạp vào cơ thể.
Mặc dù có nhiều lợi ích, thịt luộc vẫn nên được sử dụng hợp lý. Người tiêu dùng nên chọn thịt tươi, có nguồn gốc rõ ràng và kết hợp cùng rau xanh, trái cây để cân bằng dinh dưỡng.
Bên cạnh đó, không nên ăn quá nhiều thịt đỏ trong thời gian dài. Việc đa dạng nguồn đạm từ cá, trứng, đậu và các loại hạt sẽ giúp cơ thể nhận được đầy đủ dưỡng chất cần thiết.
Không chỉ là món ăn dân dã, thịt luộc còn mang lại nhiều giá trị cho sức khỏe. Từ việc giúp tiêu hóa dễ dàng hơn, giảm bớt lượng chất béo đến hạn chế hình thành các hợp chất có hại trong quá trình nấu nướng, đây là một trong những cách chế biến đơn giản nhưng đáng để ưu tiên trong bữa ăn hằng ngày.
Luộc thịt lợn tưởng chừng là công việc đơn giản nhưng lại có nhiều điều khiến người nội trợ băn khoăn. Một trong số đó là lớp bọt trắng xuất hiện khi nước sôi. Liệu đây có phải dấu hiệu của thịt bẩn, chứa hóa chất hay chỉ là phản ứng tự nhiên trong quá trình nấu nướng?
Nhiều người vẫn tin rằng lớp bọt nổi lên khi luộc thịt hoặc hầm xương là dấu hiệu của thịt chứa chất độc, chất tạo nạc hay hóa chất tăng trưởng. Thậm chí, không ít bà nội trợ cho rằng bọt càng nhiều, nước càng đục thì thực phẩm càng kém an toàn. Tuy nhiên, các chuyên gia khẳng định đây là một quan niệm thiếu cơ sở khoa học.
Khi thịt hoặc xương được đun trong nước nóng, các protein hòa tan, chất béo và một phần khoáng chất sẽ tách ra khỏi thực phẩm, kết hợp với không khí tạo thành lớp bọt nổi trên bề mặt. Đặc biệt, xương thường tạo nhiều bọt hơn thịt do chứa lượng khoáng chất và tủy lớn hơn.
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, lớp bọt này không phải là chất độc và cũng không gây hại cho sức khỏe. Việc hớt bọt chủ yếu giúp nước dùng trong hơn, đẹp mắt hơn và cải thiện hương vị món ăn.
PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh, nguyên giảng viên Viện Công nghệ Thực phẩm, Đại học Bách khoa Hà Nội, chia sẻ với Vietnamnet các chất tăng trưởng hay tồn dư hóa chất trong thức ăn chăn nuôi không tạo thành bọt khi đun sôi. Vì vậy, không thể dựa vào lượng bọt hay độ đục của nước luộc để đánh giá thịt có an toàn hay không.
Ông cho rằng người nấu chỉ cần hớt lớp bọt xuất hiện trong những phút đầu khi nước sôi. Sau đó, việc tiếp tục hớt bọt không còn quá cần thiết.
Theo TS Từ Ngữ, Phó Chủ tịch Hội Dinh dưỡng Việt Nam, có hai cách luộc thịt phổ biến và mỗi cách đều có ưu điểm riêng.
Cho thịt vào nước đang sôi: Khi thả thịt vào nồi nước sôi, lớp ngoài của miếng thịt sẽ nhanh chóng se lại, giúp giữ các chất dinh dưỡng và vị ngọt bên trong. Vì vậy, thịt sau khi luộc thường đậm vị hơn, ít bọt và nước luộc cũng trong hơn.
Cho thịt vào từ nước lạnh: Nếu cho thịt vào nồi nước lạnh rồi đun dần lên, các protein và khoáng chất sẽ có thời gian hòa tan vào nước nhiều hơn. Kết quả là nước luộc ngọt và đậm đà hơn, thích hợp để tận dụng nấu canh. Tuy nhiên, phần thịt sau khi chín có thể nhạt vị hơn so với cách luộc bằng nước sôi.
Tùy mục đích sử dụng, người nội trợ có thể lựa chọn phương pháp phù hợp. Nếu muốn tận dụng nước luộc để nấu canh, nên bắt đầu từ nước lạnh. Ngược lại, nếu chỉ ăn thịt và không dùng nước luộc, cho thịt vào nước sôi sẽ giúp món ăn ngon hơn.
Gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện nhiều ý kiến cho rằng dùng nước luộc thịt để nấu rau đồng nghĩa với việc ăn phải độc tố từ thịt. Tuy nhiên, các chuyên gia dinh dưỡng khẳng định nhận định này không chính xác.
Nước luộc thịt hoàn toàn có thể được sử dụng để nấu rau, củ hoặc các món canh khác nếu thịt ban đầu bảo đảm an toàn thực phẩm. Đây là thói quen phổ biến từ lâu và không làm gia tăng nguy cơ ngộ độc.
Theo PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh từng, việc luộc sơ thịt trước khi chế biến chủ yếu giúp người nấu cảm thấy yên tâm hơn về mặt tâm lý, chứ không thể loại bỏ các hóa chất tồn dư nếu thực phẩm bị nhiễm độc.
Trên thực tế, người tiêu dùng rất khó nhận biết thịt có chứa hóa chất hay không bằng mắt thường. Các loại vi khuẩn gây ngộ độc cấp tính như E.coli hay Salmonella thường gây đau bụng, tiêu chảy, buồn nôn chỉ sau vài giờ hoặc vài ngày. Trong khi đó, tác hại của hóa chất tồn dư có thể âm thầm tích lũy trong cơ thể nhiều năm trước khi biểu hiện thành bệnh.
Vì vậy, cách tốt nhất để bảo vệ sức khỏe là lựa chọn thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, được kiểm soát chất lượng. Khi mua thịt, nên chọn loại có độ đàn hồi tốt, màu sắc tự nhiên và rửa sạch dưới vòi nước trước khi chế biến. Có thể chà xát nhẹ với muối để loại bỏ bụi bẩn, đất cát còn sót lại trong quá trình giết mổ, vận chuyển và bảo quản.
Lớp bọt xuất hiện khi luộc thịt hay hầm xương không phải là chất độc như nhiều người vẫn nghĩ. Đó chỉ là hỗn hợp protein, chất béo và khoáng chất tách ra trong quá trình đun nấu. Hớt bọt giúp nước dùng trong và đẹp mắt hơn, nhưng không phải là cách để loại bỏ hóa chất hay độc tố. Điều quan trọng nhất vẫn là lựa chọn thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng và chế biến đúng cách để bảo đảm an toàn cho sức khỏe gia đình.
Trong hôn lễ hôm 20/3, trước sự chứng kiến của hai gia đình, anh nhắc lại lời hứa từ 5 năm trước sẽ luôn chăm sóc và ở bên cô.
Cả hôn trường lặng đi. Nhiều người biết để đi đến đám cưới này, Khánh Trình, 27 tuổi, và Xuân Thủy, 26 tuổi, đã vượt qua 5 năm sóng gió bởi căn bệnh hiếm của cô.
Họ quen nhau năm 2021 khi cùng làm việc tại một nhà hàng Nhật Bản ở TP HCM. Trình quê Đồng Nai, làm giám sát, còn Thủy là sinh viên, làm trưởng ca bán thời gian.
Ấn tượng của Trình với cô gái đến từ một lần anh lạc đường khi đi dự tiệc của công ty. Anh hỏi đường trong nhóm chat nhưng không ai phản hồi, Thủy là người duy nhất nhắn tin hướng dẫn anh từng đoạn. Dù chưa gặp, cách nói chuyện rõ ràng và sự nhiệt tình khiến anh chú ý.
Tuy nhiên, trong quá trình làm việc, mâu thuẫn xuất hiện. Một lần xử lý sự cố tại quầy bar, Trình trách móc khiến Thủy tổn thương. Dù chàng trai đã xin lỗi sau đó, Thủy vẫn "chiến tranh lạnh" suốt 6 tháng.
Sau dịch Covid-19, khoảng cách giữa họ dần được gỡ bỏ khi hai người nối lại liên lạc. Cùng thời điểm, Thủy trải qua biến cố khi bà ngoại qua đời. Mất mát khiến cô trầm cảm nhẹ.
Trình bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Thủy. Anh nhắn tin hỏi thăm, rủ cô đi ăn, mang trà sữa đến tận nơi để động viên. Sau hai tháng, Trình bày tỏ tình cảm. Anh nói rằng ai cũng có lúc sai, nhưng nếu có người ở bên đủ lâu, họ có thể cùng nhau sửa lại và đi tiếp. "Câu nói là lời tỏ tình, và cũng là lời hứa", Trình kể.
Giữa năm 2022, Thủy bắt đầu thấy cơ thể có dấu hiệu lạ. Khi nhìn vào điện thoại hay bảng menu, hình ảnh bị tách đôi. Cô chóng mặt, bước đi chệch hướng, nhiều lần phải bám tường để giữ thăng bằng. Ban đầu, Thủy nghĩ chỉ là mệt vì làm việc quá sức nên vẫn cố chịu đựng cho đến khi không thể đứng vững.
Sau khi đi khám, bác sĩ kết luận cô mắc hội chứng OMAS (Opsoclonus Myoclonus Ataxia Syndrome), một chứng rối loạn thần kinh hiếm ở người trưởng thành, gây rung giật nhãn cầu liên tục, mất kiểm soát thăng bằng và suy giảm vận động.
Thủy được điều trị bằng corticoid liều cao. Cơ thể cô tích nước nhanh, tăng khoảng 10 kg. Một buổi chiều trở về sau đợt điều trị, cô đứng trước gương rất lâu. Nhìn gương mặt, tay chân sưng phù, Thủy đề nghị chia tay. "Tôi không muốn người đồng hành với mình phải khổ, để anh tìm người khác khỏe mạnh hơn", Thủy nói.
Nhưng Trình từ chối. Hàng ngày sau giờ làm, anh ghé nhà dìu cô tập đi. Khi việc điều trị kéo dài, anh xin nghỉ việc vào bệnh viện cùng bạn gái. Anh đi theo cô từng buổi truyền thuốc, ghi lại giờ giấc, mang vớ, nhắc cô ăn đúng bữa. Những đêm ở lại phòng bệnh, anh ngủ trên ghế gấp cạnh giường, sáng sớm lại ra ngoài mua đồ ăn rồi quay về trước khi Thủy tỉnh giấc. "Tôi chỉ muốn ở cạnh cô ấy nhiều nhất có thể", Trình nói.
Nhưng bốn tháng sau, bệnh của cô tái phát nặng hơn. Quá trình điều trị hơn một năm sau đó chỉ giúp cô phục hồi khoảng 70% chức năng vận động.
Thủy rơi vào trầm cảm. Có những ngày cô bật khóc không lý do, những đêm mất ngủ kéo dài. Khi cảm giác bất lực tăng lên, Thủy một lần nữa đề nghị chia tay.
Trình vẫn nói không. Sáng hôm sau anh mang về bốn chú chó con. Kể từ hôm đó, Thủy bận rộn với việc chăm sóc đàn chó, cho ăn, nấu nướng, chải lông và chơi đùa cùng chúng. Cô bắt đầu nhận vài công việc online để khuây khỏa, không bị kéo vào nỗi buồn bệnh tật.
Họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất cũng là lúc Trình nhận ra mình không thể thiếu Thủy. Tháng 8/2025, chàng trai cầu hôn ở Mũi Điện, Phú Yên.
Hôn nhân của họ nhận được sự chúc phúc từ hai bên gia đình. Chị Thu Hiền, 33 tuổi, chị ruột của Trình, cho biết trước đó Trình thường đưa Thủy về nhà chơi. Khi mẹ Trình bệnh, anh phải về chăm sóc. Thủy cũng theo để phụ giúp. Chính khoảng thời gian đó giúp gia đình dần gắn bó và thương mến cô gái này. Sau này khi biết Thủy bệnh, gia đình cũng luôn động viên em.
"Tôi thấy em trai mình thay đổi, trưởng thành, biết lo cho gia đình hơn", chị Hiền nói.
Trình nói suốt 5 năm qua anh chưa từng thấy khó khăn khi ở cạnh Thủy. Dù sức khỏe thay đổi, cô vẫn giữ nguyên sự chân thành và ấm áp như ngày đầu. "Tình yêu không phải phép tính thiệt hơn mà nằm ở sự đồng điệu về tâm hồn", anh nói.
Vợ chồng bạn tâm sự với tôi như vậy ngay bữa tiệc sinh nhật bạn. Liên - con gái đang học lớp 10 - của bạn cũng vừa mới chào chúng tôi ra về.
Liên hầu như có mặt trong ngày sinh nhật mẹ em như để có mặt. Liên không nói chuyện với ai, chỉ cầm điện thoại. Thổi nến hát mừng mẹ xong, Liên ra về để đến với bạn.
Nhìn con rời quán ăn, bạn cười buồn và kể tôi nghe câu chuyện "chiến tranh" của hai mẹ con rồi lan ra cả gia đình tuần rồi.
Vợ chồng bạn làm tại cơ quan truyền thông nên không có nhiều thời gian bên Liên. Liên ngoài giờ học ở trường, ở trung tâm ngoại ngữ, bạn còn thuê gia sư kèm Liên tại nhà. Việc nhà cửa thì có người làm lo.
Cứ thế, ba con người cứ đi đi về về mỗi ngày, gặp nhau chút xíu vào ban đêm hoặc giao tiếp nhanh qua điện thoại khi cần.
Bạn thấy con có những thay đổi kể từ năm lớp 9. Bạn và chồng gần như ít trò chuyện cùng con hẳn bởi con thích một mình và trầm tính hơn. Lúc con chưa "block" Facebook chặn ba mẹ xem trang cá nhân của con, bạn thấy con chia sẻ, bình luận rất nhiều điều hay ho, bài học cuộc sống cũng như quan điểm yêu thương, nói chung bạn thấy con nồng ấm và "trưởng thành" hơn.
Ngay cả cô giáo dạy kèm đôi khi cũng cho bạn xem những món quà, những lời chia sẻ tình cảm mà con dành cho cô. Ở trường, con cũng tham gia tích cực các hoạt động chung và đôi lúc còn xin tiền ba mẹ để hoạt động thiện nguyện.
Bạn cứ tưởng con đã lớn và biết thấu hiểu. Mãi cho đến khi bạn và chồng nhận ra con hầu như không biết gì về ba mẹ: không tham gia hoạt động chung, không chuyện trò dù bạn và chồng chủ động và con rất khó chịu khi ba mẹ yêu cầu điều gì đó.
Đỉnh điểm là lần vừa qua bạn nghỉ bệnh ba ngày. Suốt ba ngày nằm nhà, khi "tình cờ" gặp nhau, bạn hỏi gì, con trả lời... rồi lỉnh về phòng. Con không hề hỏi han bạn, thậm chí khi bạn muốn con qua phòng trò chuyện với mẹ, con cũng từ chối vì... không thích.
Những ngày nghỉ bệnh đó, ngay cả cô người làm cũng ái ngại giùm cho bạn. Và bạn đã "nổi điên" lên, la con "vô tâm" ngay trước mặt cô giáo dạy kèm.
Con khóc và trách bạn "cũng đâu có quan tâm ông bà ngoại đâu? Mẹ là người ích kỷ". Bạn nói cô giáo dạy kèm cũng ngỡ ngàng về con, rồi cô lên phòng khuyên nhủ con. Hai mẹ con không nói chuyện với nhau sau xung đột đó đến mấy ngày.
Khi chồng và cả bà ngoại nói chuyện với con, con có xin lỗi bạn. Nhưng chung quy lại, mọi thứ thực tế cũng chẳng thay đổi gì mấy. Bạn không biết con đã "phục" hay chưa. Câu trách của con cứ ám ảnh và làm bạn suy nghĩ mãi.
Câu chuyện của gia đình bạn tôi không phải cá biệt, nó là một thực tế trong câu chuyện gia đình sống trong áp lực đô thị cũng như sự đứt gãy kết nối trong một mái ấm. Chúng ta thường nhân danh việc dạy dỗ, tạo dựng tương lai cho con để bào chữa cho sự vắng mặt của mình trong các mối quan hệ gắn kết.
Bạn tôi thuê gia sư để dạy con kiến thức, thuê người giúp việc để chăm con bữa ăn nhưng lại quên mất rằng không ai có thể thuê người dạy con cách yêu thương tốt hơn người thân trong gia đình cả.
Sự phản kháng của Liên - đứa trẻ vốn rất "tâm lý" với người ngoài nhưng lại "vô cảm" với bố mẹ - thực chất là một cơ chế phòng vệ. Khi cha mẹ chỉ giao tiếp với con qua những tin nhắn nhanh hoặc những mệnh lệnh một chiều, con sẽ tự xây dựng một cơ chế phòng vệ riêng để bảo vệ thế giới cảm xúc của mình.
Câu trách móc về bà ngoại chính là một cách bẻ lái thực tế và chỉ ra sự thật rằng con cái không nghe những gì cha mẹ giảng giải, chúng chỉ sao chép những gì cha mẹ đã làm.
Nhà tâm lý học nổi tiếng Albert Bandura từng khẳng định qua lý thuyết học tập xã hội: "Trẻ em sẽ làm những gì bạn làm, chứ không phải những gì bạn nói".
Cách giải quyết duy nhất cho vòng lặp vô tâm này không phải là những lời xin lỗi lấy lệ để câu chuyện qua đi, mà buộc phải có sự thay đổi về nhận thức, về sự hiện diện.
Có lẽ mẹ của Liên trong câu chuyện cần hạ cái tôi của một người phụ huynh xuống để thừa nhận với con rằng: "Mẹ cũng từng sai và chúng ta hãy cùng học lại cách quan tâm nhau".
Chỉ khi cha mẹ dám soi lại chính mình, dám sửa lại thái độ của mình trước sự quan sát của con cái, thì những gì con ghi nhận sẽ phản ảnh qua những thay đổi thực tế.
Sự thấu hiểu không đến từ những thứ hào nhoáng, có lẽ nó khó hơn một chút, đó là khoảnh khắc tất cả thực sự nhìn vào mắt nhau, để cùng thành thật với nhau mọi chuyện.