Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn và có hai con nhỏ, một bé 6 tuổi, một bé 2 tuổi. Công việc của tôi ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi vẫn có thời gian chăm lo gia đình, con cái, hai bên nội ngoại. Từ trước đến nay, tôi luôn sống hết lòng vì chồng con, xem gia đình là ưu tiên lớn nhất.
Chồng tôi làm văn phòng, thu nhập ở mức trung bình. Anh có lúc đưa tiền, có lúc không, nhưng tôi chưa từng đòi hỏi hay so đo chuyện kinh tế. Tôi luôn tôn trọng chồng và nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau quan trọng nhất là tình nghĩa.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ chồng tình cảm, không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng khoảng 3-4 năm trở lại đây, chồng tôi dần thay đổi. Anh ngày càng vô tâm, ít quan tâm đến vợ con, không để ý việc nhà cửa, hay cáu gắt và sống ích kỷ hơn.
Từ lúc tôi sinh bé đầu, chồng đã ít quấn con. Anh không gần gũi, ít thể hiện tình cảm với con. Dù vậy, tôi vẫn quyết định sinh thêm bé thứ hai. Tôi nghĩ có thêm tiếng trẻ con sẽ vui cửa vui nhà hơn, biết đâu không khí gia đình cũng thay đổi tích cực hơn. Nhưng cũng từ đó, bi kịch đời tôi bắt đầu.
Ngày tôi báo tin có thai lần 2, chồng không hề tỏ ra vui mừng. Trong suốt thai kỳ của tôi, anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Tôi đã trải qua rất nhiều đêm khóc một mình. Có những hôm đi làm về, tôi chạy xe lang thang khắp nơi để giải tỏa cảm giác cô đơn.
Đến ngày tôi sinh con, anh có mặt ở bệnh viện nhưng tôi cảm thấy anh giống như một người họ hàng đến thăm hơn là chồng đang chờ vợ vượt cạn. Không có sự lo lắng, xúc động hay yêu thương nào tôi mong chờ ở người bạn đời.
Sau sinh, tôi tiếp tục một mình xoay xở chuyện con cái, gia đình. Thấy tôi thường xuyên khóc lặng lẽ, cuối cùng chồng thú nhận một điều…
Anh nói vài năm gần đây anh nhận ra mình là người vô tính (asexual). Người mang xu hướng này không có nhu cầu gần gũi vợ chồng, cũng không cảm thấy hấp dẫn tình dục với bất kỳ giới nào. Chồng nói anh chỉ muốn sống một mình, không cần ai cả và luôn thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh bảo những gì đã diễn ra suốt thời gian qua, từ việc có con đến chuyện chăn gối, đều chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm với vợ, với bố mẹ và gia đình vì anh là con trai trưởng.
Nghe lời thú nhận này, tôi chết lặng. Khái niệm này quá lạ lẫm với tôi.
Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau bình thường. Chuyện tình cảm hay đời sống vợ chồng khi ấy không có gì bất thường. Vậy mà giờ anh nói với tôi tất cả điều đó. Tôi choáng váng, không biết đón nhận sự thật bằng cách nào…
Sau cuộc nói chuyện, chồng dọn ra ngủ riêng. Đến nay đã gần một năm.
Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người hàng xóm. Hai cái bóng cùng nuôi con dưới một mái nhà. Tôi cảm giác mình như người vừa bị đánh ngất, tỉnh dậy thì cuộc đời đã khác hoàn toàn.
Tôi khóc cạn nước mắt. Câu chuyện tưởng chỉ có trong phim lại rơi đúng vào mình. Tôi luôn coi trọng gia đình, hy sinh rất nhiều cho chồng con. Vậy mà giờ nghĩ đến quãng đời còn lại phải sống trong sự xa cách của chồng, tôi thấy tuyệt vọng.
Kinh tế hiện tại chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi từng nghĩ đến ly hôn để được sống cho mình, nhưng lại thương 2 con còn quá nhỏ. Tôi cũng đã vài lần nói muốn ly hôn và xin nuôi cả hai bé. Nhưng rồi tôi lại chùn lòng.
Một phần vì tôi vẫn còn thương anh. Có lẽ anh đã phải cố sống theo mong đợi của người khác suốt nhiều năm, đến giờ không chịu nổi nữa mới thú nhận. Ngoài tôi ra, anh chưa nói điều này với ai. Nếu mẹ con tôi rời đi, anh sẽ rất cô đơn.
Chồng tôi không cặp bồ, không sa đà ăn chơi. Đi đâu anh vẫn nhắn tin báo về. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm người cha, người con rể trong gia đình. Chỉ là với vai trò người chồng, anh gần như không còn tồn tại.
Tôi không phải người có nhu cầu thể xác quá cao. Điều tôi cần là sự gần gũi, một cái nắm tay, vài lời động viên, một điểm tựa khi mệt mỏi trở về nhà. Nhưng đến điều đơn giản như cầm tay vợ, anh cũng né tránh. Anh thường đóng cửa làm việc một mình, thi thoảng mới chơi với con.
Tôi từng vào các trang, nhóm cộng đồng của người vô tính để tìm hiểu thêm, mong hiểu chồng hơn, hay có cách nào thay đổi tình trạng. Nhưng điều duy nhất tôi nhận được là lời khuyên phải chấp nhận sự thật.
Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ kiếp trước mình nợ anh quá nhiều nên kiếp này phải trả giá. Rồi tôi hình dung tương lai chỉ là tiếp tục diễn vai một gia đình hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, đến khi về già mỗi người một góc, không tình yêu, không sự chăm sóc dành cho nhau.
Hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng vì con hay mạnh mẽ bước ra để cứu lấy phần đời còn lại của mình.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh - Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.
Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn - kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng "xài rồi", tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ "cà tàng" mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc "hoán đổi" để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã "tới tuổi" hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì "xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm". Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi - người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone "quẹt quẹt" hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là "cùi bắp", giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình "dốt" công nghệ, đến mức phải... dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại "cùi bắp", không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương "Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?" mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua...
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi - người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi - đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: "Bao giờ con về?". Chắc chắn tôi sẽ trả lời: "Con sẽ về ngay, cha ơi"!
*******************
Má mất, mấy cha con lục trong ngăn tủ thấy những lá thư, trang nhật ký má viết từ mấy chục năm trước.
Tôi làm cho một quán cháo đêm gần bến xe. Quán nhỏ mà đông kinh khủng. Người say rượu, người chạy xe tải, sinh viên làm đêm, người bán hàng rong, đủ kiểu khách hàng. Từ 9h tối đến nửa đêm, khói cháo bốc nghi ngút như sương mù dưới ngọn đèn vàng cũ kỹ.
Bà chủ tên Hạnh, hơn tôi 10 tuổi. Người đàn bà ấy đã qua 2 đời chồng. Chị không đẹp, nhưng có cái vẻ từng trải khiến người khác vừa nể vừa ngại. Chị nói ít. Những lúc ngồi tính tiền, mặt chị lạnh như người không còn tha thiết điều gì nữa.
Có lần, tôi kêu chủ trọ tăng giá tiền phòng, chị bảo dọn đến quán mà ở cho đỡ chi phí. Chị cho tôi cái giường xếp cạnh kho gạo. Đêm nào cũng như đêm nào, tôi nằm nghe tiếng xe ngoài đường, rồi ngủ quên trong những suy nghĩ mông lung. Ba mươi lăm tuổi mà tôi chẳng có nổi căn nhà hay người đàn bà chờ cửa.
Đêm nọ trời mưa lớn. Quán nghỉ sớm. Tôi với chị uống vài lon bia cho đỡ lạnh. Chị không uống được bia nên chỉ hơn một lon đã say và khóc. Chị kể tôi nghe về quá khứ, về 2 người chồng, một người vũ phu, một người lăng nhăng trai gái. Rồi chị ngồi dựa vào lưng tôi, cả hai cùng im lặng
Tôi không biết mình đã bắt đầu có tình cảm với chị lúc nào. Có lẽ là vào lúc thấy người phụ nữ luôn bận rộn, coi kiếm tiền quan trọng hơn cả mạng sống ấy ngồi khóc. Tôi chẳng thể làm gì giúp chị, chị có thể cho chị dựa vào bờ vai của mình để nghỉ ngơi.
Thật ra, có vài lần, tôi đã bóng gió với chị việc chị có thể đón nhận tình cảm của tôi không. Chị chỉ cười, không nói. Nhưng khách quen đến quán rất tinh ý. Họ bắt đầu xì xào. Có người còn nói thẳng “bà chủ tuyển được chàng phi công trẻ nhỉ?”. Tôi nóng mặt lắm. Nhưng chị Hạnh chỉ cười. Chị càng bình thản, tôi lại càng thấy thương.
Vài tuần trước, tôi về quê giỗ bố, chị ngỏ ý muốn về cùng thắp hương cho bố tôi. Tôi ngại lắm nhưng vẫn chở chị đi. Trên đường, chị mặc chiếc áo xanh, ngồi sau ôm lưng tôi như cô gái trẻ. Có lúc tôi quên mất chị ngoài 40 tuổi.
Vừa nhìn thấy khách, mẹ kéo tôi ra góc sân hỏi nhỏ: “Cô ta là ai thế?”. Tôi nói đó là chủ nơi tôi làm việc, cũng là người tôi yêu. Mặt mẹ tôi tái đi như vừa nghe tin dữ. Bà nhìn chị Hạnh từ đầu đến chân rồi bật khóc.
Bữa cơm chiều hôm ấy nặng nề. Chị Hạnh lễ phép gắp thức ăn cho mẹ tôi nhưng bà không động đũa. Đến tối, mẹ bảo tôi lánh mặt. Bà muốn nói chuyện riêng với chị Hạnh.
Tôi không biết mẹ đã nói với chị những gì. Nhưng liền sau đó, chị nói có việc bận, xin phép mẹ tôi rời đi ngay. Lúc tiễn chị ra cổng, chị nói với tôi: "Mẹ nhiều tuổi rồi. Người già vui nhờ con. Thôi thì, mình đừng làm mẹ buồn nữa". Tôi chở chị ra bắt xe, lòng buồn man mác.
Tôi biết lý do mẹ phản đối. Nhưng trong tình yêu, chẳng phải quan trọng nhất là hai người yêu nhau hay sao? Tối đó, tôi ngồi với mẹ, tâm sự rất nhiều. Tôi kể về cuộc đời chị và những bất hạnh đã từng. Tôi yêu chị và chỉ muốn dùng tình yêu của mình che mờ những vết thương cũ. Chẳng lẽ phụ nữ đã từng đổ vỡ, đã lớn tuổi thì không xứng đáng được yêu, được hạnh phúc nữa hay sao?
Mẹ ngồi lắng nghe, mãi mới cất tiếng: "Mẹ không chê gì người ta, chỉ sợ con nông nổi nhất thời lại làm tổn thương họ thêm lần nữa. Nếu con đã chắc chắn đó là người con muốn gắn bó, mẹ chỉ mong con hạnh phúc mà thôi".
Tôi trở lại quán, chị Hạnh lại lầm lì như cũ. Chị bảo tôi tìm phòng trọ chuyển đi, chị sẽ tăng lương coi như hỗ trợ tiền thuê phòng. Tôi biết, chị đã có quyết định của mình rồi. Sự dứt khoát của chị đã thể hiện điều ấy rất rõ.
Tôi cầm 2 bàn tay của chị, bàn tay chai sần vì vất vả nhưng rất ấm áp: "Mẹ tôi nói, lần sau về quê, chị nên thay đổi cách xưng hô dần cho quen. Để mẹ chọn ngày đẹp đón chị về làm người một nhà".
Nghe tôi nói xong, chị sững người, hốc mắt đỏ hoe. "Gọi mẹ anh bằng mẹ, ngại nhỉ?", chị cúi đầu nói, dáng vẻ hệt như cô gái vừa biết yêu. Tôi cũng xúc động không kém. Tôi tin mình và chị sẽ hạnh phúc...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.