Các khu vực có nút giao vào đại lộ Thăng Long đều bị xung đột giao thông do không có lực lượng chức năng hướng dẫn
ẢNH: ĐÌNH HUY

Các clip ghi lại quá trình làm mô hình của vợ chồng miền Tây - anh Trần Vũ Trường (31 tuổi) và vợ là chị Võ Thị Nha (28 tuổi), sống tại xã Nguyễn Việt Khái (Cà Mau), thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội, có video đạt gần 16 triệu lượt xem.
Trên trang cá nhân mang tên "Trường Mô Hình 69", vợ chồng anh Trường thường xuyên chia sẻ quá trình tạo nên những căn nhà mô hình từ các vật liệu rất bình dị như nhựa Formex, que gỗ, đũa tre, thùng carton, vỏ lon bia hay những mảnh vật liệu đã qua sử dụng.
Dưới đôi bàn tay khéo léo của hai vợ chồng, những vật liệu tưởng chừng bỏ đi dần trở thành những căn nhà mái lá, hàng rào tre, chiếc cầu nhỏ, sân đất, giếng nước... mang phong cách miền Tây.
Điều đặc biệt là phần lớn sản phẩm đều được làm theo yêu cầu của khách hàng. Có người gửi một tấm ảnh cũ đã ngả màu. Có người chỉ nhớ mang máng căn nhà thời thơ ấu và kể lại bằng ký ức. Từ những mẩu chuyện ấy, anh Trường cùng vợ cố gắng tái hiện từng chi tiết nhỏ nhất.
"Mới đây có một chị khách đang sống ở nước ngoài chỉ còn duy nhất bức ảnh căn nhà cũ. Chị muốn làm lại để tặng ba mẹ ở Vĩnh Long. Mình phải quan sát rất kỹ từng góc ảnh rồi hỏi thêm chị về những chi tiết còn nhớ. Khi hoàn thành, chị nói mô hình giống hơn 90% căn nhà ngày trước. Nghe vậy mình rất vui", anh Trường kể.
Chính những câu chuyện phía sau mỗi đơn đặt hàng khiến công việc của hai vợ chồng không đơn thuần là làm mô hình, mà giống như lưu giữ ký ức cho người khác.
Bên dưới các video, nhiều người để lại bình luận kể về căn nhà tuổi thơ của mình, bày tỏ mong muốn một ngày nào đó cũng được nhìn thấy ngôi nhà cũ được tái hiện thu nhỏ.
Hành trình này bắt đầu từ năm 2022, khi vợ chồng anh Trường còn là công nhân tại một công ty bao bì ở Đồng Nai. Sau giờ làm, thấy những video làm mô hình trên mạng xã hội, anh Trường tò mò mua vật liệu về thử sức.
"Căn nhà đầu tiên mình làm còn rất thô, không cứng cáp nhưng lúc ấy vui lắm, cầm đi khoe khắp nơi. Sau đó, tối nào hai vợ chồng cũng tranh thủ về phòng trọ để cùng mày mò làm tiếp", anh nhớ lại.
Qua từng sản phẩm, kỹ năng của hai vợ chồng ngày càng tiến bộ. Những căn nhà ngày một chi tiết và chân thật hơn. Khi đăng video lên mạng xã hội, họ bất ngờ nhận được nhiều lời khen và những đơn đặt hàng đầu tiên.
Năm 2025, sau gần 6 năm làm công nhân, anh Trường và chị Nha quyết định trở về quê Cà Mau để toàn tâm theo đuổi công việc làm mô hình. Hiện hai vợ chồng có con trai 3 tuổi. "Ở quê, mình vừa được ở gần cha mẹ, vừa chủ động thời gian chăm con. Điều hạnh phúc nhất là công việc mình yêu thích cũng đủ mang lại thu nhập ổn định cho gia đình", chị Nha chia sẻ.
Có mô hình chỉ mất khoảng 1 tuần để hoàn thành, nhưng cũng có những công trình lớn phải làm liên tục suốt 1 - 2 tháng. Với những mô hình phức tạp, chị Nha phụ trách nhiều công đoạn như cắt vật liệu, sơn màu, hoàn thiện chi tiết. Những mô hình nhỏ hơn, chị cũng có thể tự thực hiện từ đầu đến cuối.
Mỗi căn nhà đều được thực hiện tỉ mỉ từ những vật liệu giản dị để lưu giữ ký ức của khách hàng
Điều khiến anh Trường xúc động nhất không phải những video đạt hàng triệu lượt xem, mà là phản hồi của khách hàng sau khi nhận sản phẩm. "Có người nói ba mẹ họ đã khóc khi nhìn thấy căn nhà cũ được dựng lại. Có người bảo cả gia đình ngồi ngắm mô hình rồi kể cho con cháu nghe những câu chuyện ngày xưa. Những lúc như vậy mình thấy công việc của mình thật sự có ý nghĩa", anh tâm sự.
Nhờ sự ủng hộ của cộng đồng mạng, công việc làm mô hình ngày càng ổn định hơn. Nhưng với vợ chồng anh, điều đáng quý nhất vẫn là được sống bằng đam mê và được góp phần lưu giữ những ký ức đẹp của nhiều gia đình.
Anh Trường cho biết sẽ tiếp tục sáng tạo thêm nhiều mô hình về làng quê Việt Nam, bởi mỗi căn nhà đều chứa đựng một câu chuyện, một tuổi thơ và một miền ký ức không thể thay thế. "Tụi mình chỉ mong làm thật tốt từng sản phẩm. Nếu nhìn vào một căn nhà nhỏ mà ai đó nhớ về quê hương, nhớ ông bà hay cha mẹ thì đó là niềm vui lớn nhất của hai vợ chồng", anh cười.
Tin Gốc: Thanh Niên

Giữa cái nóng gay gắt của tháng tư phương Nam, khi mặt đường như hắt lửa, trước trụ sở Công ty Điện lực Bình Dương, một "trạm nước miễn phí" được đặt ngay ngắn. Bên cạnh bình nước là dòng chữ ngắn gọn: "Bình nước miễn phí - Kính mời".
Một bình nước sạch được thay mới mỗi ngày, những chiếc ly được sắp xếp gọn gàng, lặng lẽ chờ những người cần đến. Người ghé lại có thể là cô bán vé số vừa đi bộ qua vài con phố, một chú xe ôm công nghệ đang tranh thủ nghỉ chân sau cuốc xe dài, hay một người lao động ngoài trời với chiếc áo đã đẫm mồ hôi. Họ dừng lại vài phút, rót một ly nước mát, uống chậm rãi rồi tiếp tục cuộc mưu sinh của mình.
Một ly nước chẳng phải điều gì lớn lao. Nhưng giữa cái nắng như thiêu như đốt của miền Nam, ly nước ấy đủ làm dịu đi cơn khát, đủ để người ta thấy lòng mình nhẹ lại. Quan trọng hơn, nó khiến người nhận cảm thấy rằng giữa thành phố rộng lớn này vẫn có những người đang nghĩ đến nhau.
Tôi nghĩ đó cũng là điều làm nên nét đẹp rất riêng của Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) trong hành trình 50 năm phát triển. Bên cạnh nhiệm vụ bảo đảm nguồn điện cho phát triển kinh tế - xã hội, đơn vị còn đang góp phần nuôi dưỡng những giá trị nhân văn bằng các hành động gần gũi với đời sống thường ngày. Đó là sự sẻ chia. Là tinh thần vì cộng đồng được bắt đầu từ những việc rất nhỏ nhưng chạm đến trái tim con người. Ngành điện mang ánh sáng đến từng ngôi nhà. Còn những việc làm như thế mang đến cảm giác ấm lòng cho những người đang đi giữa cuộc sống nhiều bộn bề.
Điều đáng quý hơn là sự sẻ chia ấy không dừng lại ở những người bên ngoài cánh cổng đơn vị. Nó còn hướng về chính những người lao động đang ngày ngày giữ cho dòng điện được thông suốt.
Mùa khô là khoảng thời gian áp lực nhất đối với ngành điện. Nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Nhiệt độ ngoài trời nhiều ngày vượt ngưỡng 37 - 38 độ C. Trong khi đó, hàng nghìn công nhân vẫn phải làm việc tại hiện trường, trên các tuyến đường dây, các trạm điện và công trình lưới điện.
Giữa cái nắng bỏng rát ấy, những bộ quần áo bảo hộ thấm đẫm mồ hôi từ rất sớm. Người dân thường chỉ nhìn thấy ánh đèn sáng lên mỗi tối. Ít ai nhìn thấy phía sau ánh sáng ấy là những con người đang làm việc trên cao giữa trưa hè, dưới những lớp bảo hộ dày và những yêu cầu nghiêm ngặt về an toàn.
Bởi vậy, những chương trình chăm lo người lao động của EVNHCMC mang một ý nghĩa rất đặc biệt.
Tại nhiều đơn vị trực thuộc, công đoàn và đoàn thanh niên đã đến hiện trường để thăm hỏi, động viên lực lượng công nhân đang làm nhiệm vụ. Những phần quà gồm nước điện giải, nước bù khoáng, vitamin hay các nhu yếu phẩm thiết thực được trao tận tay người lao động giữa những ngày nắng nóng nhất.
Nhìn bề ngoài, đó chỉ là vài chai nước hay một phần quà nhỏ. Nhưng với những người đang làm việc dưới cái nắng gay gắt của mùa khô, đó còn là sự ghi nhận. Là lời cảm ơn, sự đồng hành. Là cảm giác rằng phía sau mình luôn có một tập thể quan tâm và sẻ chia.
Tôi đặc biệt ấn tượng với cách EVNHCMC chăm lo cho người lao động. Bởi sự quan tâm ấy không dừng ở những lời động viên. Nhiều đơn vị còn điều chỉnh thời gian làm việc phù hợp để tránh những khung giờ nắng gắt nhất, tăng cường nước uống và dinh dưỡng, theo dõi sức khỏe người lao động, đồng thời giám sát chặt chẽ các quy trình an toàn.
Điều đó cho thấy một tư duy phát triển rất hiện đại. Muốn có một ngành điện mạnh, trước hết phải chăm lo cho những con người đang làm nên sức mạnh ấy. Muốn dòng điện vận hành ổn định, trước hết phải giữ gìn sức khỏe và tinh thần của những người đang trực tiếp vận hành dòng điện.
Năm mươi năm qua, EVNHCMC đã góp phần thắp sáng thành phố bằng những công trình điện hiện đại, bằng những bước tiến mạnh mẽ trong chuyển đổi số và xây dựng lưới điện thông minh. Nhưng với tôi, một trong những giá trị đẹp nhất của ngành điện thành phố mang tên Bác lại nằm ở những câu chuyện rất đời thường như thế. Một bình nước miễn phí bên đường.
Một chuyến thăm hỏi công nhân giữa trưa nắng. Một phần quà được trao tận tay người lao động nơi công trường. Những điều nhỏ bé ấy giống như những tia sáng âm thầm rực rỡ bên ánh đèn thành phố mỗi đêm. Đủ để sưởi ấm lòng người.
Có lẽ, sau nửa thế kỷ phát triển, thêm một điều đáng tự hào nữa của EVNHCMC đó là cách ngành điện đã và đang lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cộng đồng. Bởi một thành phố văn minh không chỉ được đo bằng những tòa nhà cao tầng hay những công trình hiện đại. Một thành phố đáng sống còn được tạo nên từ những nghĩa cử biết nghĩ cho nhau giữa đời thường.
Và tôi tin rằng, khi một ngành nghề biết đặt con người ở vị trí trung tâm, biết chăm lo cho cộng đồng, biết sẻ chia với người lao động, thì những dòng điện họ tạo ra sẽ không chỉ mang theo năng lượng, mà còn mang theo niềm tin, niềm tin vào sự tử tế, trách nhiệm cộng đồng.
Và niềm tin vào những giá trị nhân văn đang được gìn giữ, lan tỏa từng ngày trên thành phố mang tên Bác.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người đàn ông 'múa rắn' giữa Hà Nội: 'Rắn hung dữ nhất gặp tôi cũng thành thú cưng’

Một buổi chiều tháng 5, khi tiếng trống hội trong đình làng Lệ Mật vừa kết thúc, chúng tôi gặp ông Trần Như Tấn (người dân làng Lệ Mật, P.Việt Hưng, Hà Nội) - người vừa nổi tiếng với màn múa rắn sống trước hàng nghìn du khách thập phương.
Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi chính là vẻ bề ngoài của ông Tấn. Ở tuổi ngoài 50, ông vẫn toát lên sự khỏe khoắn của một người thường xuyên vận động. Ông Tấn cho biết, bản thân vẫn đạp xe hàng chục km và thường xuyên bơi lội.
Thế nhưng, điểm đặc biệt nhất lại nằm ở đôi bàn tay luôn đẫm mồ hôi. Ông Tấn cho rằng, đây là nguyên nhân chính giúp ông có thể thuần phục được những con rắn độc dữ nhất chỉ trong vòng vài phút.
Để chứng minh cho lời nói của mình, ông vội vàng về nhà, mang ra sân đình Lệ Mật con rắn hổ mang hung dữ rồi thuần phục nó một cách dễ dàng trước ánh mắt ngỡ ngàng của chúng tôi.
"Với người dân, du khách thì điều này là lạ nhưng người dân Lệ Mật thì đó là điều bình thường thôi", ông Tấn nói.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, ông Tấn cho biết, lễ hội làng Lệ Mật diễn ra vào 20 - 23.3 âm lịch hằng năm, nhằm tri ân vị Thành hoàng làng có công cứu công chúa và lập nên Thập Tam Trại. Lễ hội nổi tiếng với màn múa giảo long, tái hiện huyền tích người anh hùng diệt giảo long cứu công chúa năm xưa.
Khoảng 10 năm trở lại đây, ban tổ chức thêm màn biểu diễn "múa rắn" để giới thiệu về nghề nuôi rắn đã có từ trăm năm nay của làng Lệ Mật. Trong lễ hội, ông Tấn được giao nhiều nhiệm vụ nhưng trọng trách lớn nhất chính là màn "múa rắn".
Theo ông Tấn, đây là nhiệm vụ không hề đơn giản, đòi hỏi bản thân người nghệ nhân phải có thần kinh thép vì "sai một ly là đi một dặm", sơ suất một chút có thể nguy hiểm tính mạng. Với ông, do đã tiếp xúc với rắn từ khi rất nhỏ nên "khi nhấc con rắn lên, sẽ cảm nhận được nó qua đôi bàn tay, con rắn chuẩn bị cắn, mình đã biết rồi", ông Tấn chia sẻ.
Ông Tấn tiết lộ, để màn biểu diễn "múa rắn" thành công, ông chọn những con rắn hổ mang to, hung dữ nhất chuồng, có tuổi đời từ 4 - 5 năm. Đôi khi, người nghệ nhân cũng không cần chọn những con rắn to mà chỉ cần nhanh nhẹn. Sự nhanh nhẹn của con rắn giúp tạo ra những đường chuyển động đẹp mắt và những pha đối đầu nghẹt thở giữa nghệ nhân và con vật. Đặc biệt, rắn phải còn nguyên răng và nọc độc.
Ông Tấn cho hay, trong những khoảnh khắc biểu diễn tại sân đình Lệ Mật, trước áp lực của rất đông khán giả, ông phải tập trung cao độ đến mức 200 - 300%, gạt bỏ mọi tiếng vỗ tay hay ống kính máy quay để chỉ còn mình và con rắn độc.
Ông Tấn né những phát cắn của rắn hổ mang
ẢNH: PHẠM DUY
"Mỗi lần biểu diễn là một trải nghiệm độc nhất, không lặp lại, không bao giờ có kịch bản sẵn vì con rắn phản xạ theo bản năng tự nhiên, tôi cũng phải né đòn theo phản xạ tự nhiên đó", ông Tấn nhấn mạnh.
Nói về việc nhiều người hoài nghi rằng rắn đã bị nhổ răng hoặc lấy hết nọc độc. Ông khẳng định, không bao giờ có chuyện đó. "Tuyệt đối không một ai được phép cạo răng hay bỏ nọc của rắn hổ mang, vì đó là vũ khí duy nhất của nó. Bỏ đi rồi thì con rắn sẽ đau đớn, không ăn được và chết", ông Tấn nói và cho hay, trong lễ hội, ông cũng nhiều lần để khán giả chứng kiến điều này.
Thậm chí, ông Tấn còn tự tin cho rằng, bất cứ ai có thể mang một con rắn độc nhất, hung dữ nhất đến gặp ông, dù là hổ mang chúa hung dữ, ông cũng chỉ cần ít phút để "thuần hóa" nó trở thành thú cưng.
Ông Tấn thuần phục con rắn hổ mang hung dữ chỉ trong vài phút
ẢNH: PHAN HẬU
Ông Tấn tiết lộ, từ năm 10 tuổi, ông đã theo ông nội đi bắt rắn. Đến năm 16 tuổi, từng chạm mặt rắn hổ mang chúa dài 5 - 6 m và có những đêm phải dùng tay không lọc hàng tấn rắn đi bán. 50 năm qua, ông đã nuôi và bắt hàng vạn con rắn độc nhưng chưa từng bị rắn cắn dù luôn được bạn bè, người thân chuẩn bị sẵn dao lam và dây chun để phòng rủi ro.
Trong khi chia sẻ, ông Tấn cũng không quên kể về những câu chuyện "sinh nghề tử nghiệp" của ngôi làng có truyền thống nuôi rắn. Nghề nuôi rắn giúp người dân nơi đây có kinh tế phát triển, vươn lên làm giàu. Con rắn không chỉ mang lại giá trị kinh tế mà còn giúp bảo vệ mùa màng nhờ tiêu diệt chuột phá hoại.
Nhìn bức ảnh ghi lại khoảnh khắc đang né một đòn tấn công của con rắn hổ mang trong gang tấc, ông Tấn mỉm cười đầy mãn nguyện. Với ông, đó là vẻ đẹp của sự nguy hiểm, là đỉnh cao của sự kết nối giữa người nghệ nhân và rắn.
Chia tay chúng tôi, ông Tấn không quên lời dặn "đã uống rượu bia thì tuyệt đối không sờ vào rắn, vì lúc đó thần kinh không còn tinh nữa, cảm nhận không còn tốt". Đó có lẽ là bí quyết giúp ông không bị rắn cắn suốt nửa thế kỷ qua.
Tin Gốc: Thanh Niên

