Anh Nguyễn Văn Đạt (34 tuổi, xã Lam Thành, tỉnh Nghệ An) từng có 8 năm làm việc trong lĩnh vực xây dựng. Thế nhưng, thay vì tiếp tục gắn bó với công việc ổn định nơi thành phố, anh lại chọn một hướng đi khác, là trở về quê làm nông nghiệp.
“Lúc đó ở Nghệ An chưa có nhiều người làm nông nghiệp công nghệ cao theo hướng bài bản nên nhiều người cũng hoài nghi. Nhưng tôi nghĩ quê mình vẫn còn nhiều tiềm năng để phát triển”, anh Đạt chia sẻ.
Năm 2021, sau hơn một năm tìm hiểu về lĩnh vực nông nghiệp, anh Đạt quyết định đầu tư hơn 1 tỷ đồng vốn gia đình để thuê khoảng 1ha đất bãi tại xã Hưng Nguyên Nam và bắt đầu xây dựng mô hình nông nghiệp công nghệ cao. Ngoài nguồn vốn của gia đình, anh còn nhận được khoảng 350 triệu đồng hỗ trợ từ các chính sách phát triển nông nghiệp của địa phương để triển khai mô hình này.
Khu đất anh Đạt thuê trước đây khá khô cằn, khó canh tác theo phương thức truyền thống. Vì vậy, anh mạnh dạn đầu tư đồng bộ hệ thống nhà màng, nhà lưới cùng hệ thống tưới nhỏ giọt, bón phân tự động nhằm giảm nhân công và nâng cao năng suất cây trồng.
Ban đầu, anh thử nghiệm mô hình Aquaponics, kết hợp nuôi cá và trồng rau thủy canh theo chu trình tuần hoàn khép kín. Tuy nhiên, sau hơn một năm triển khai, mô hình này gặp nhiều khó khăn do điều kiện thời tiết miền Trung khắc nghiệt, đặc biệt là mùa mưa bão dễ gây ngập úng khiến anh phải tìm hướng đi mới.
Sau khi tìm hiểu, anh chuyển hướng sang trồng các loại cây phù hợp hơn với điều kiện địa phương hơn như: dưa lưới, dưa chuột, ớt chuông,… trong nhà màng trên giá thể xơ dừa. Ngoài ra, anh còn kết hợp thêm trồng hàng chục cây ăn quả như ổi để phát triển thêm.
Theo anh Đạt, khó khăn lớn nhất khi làm nông nghiệp công nghệ cao ở Nghệ An vẫn là thời tiết và địa hình. Vì vậy, bản thân anh luôn phải liên tục nghiên cứu, điều chỉnh kỹ thuật để giảm thiểu rủi ro, nhất là khi bước vào mùa mưa bão.
Sau nhiều năm kiên trì, mô hình của Nguyễn Văn Đạt dần đi vào ổn định. Hiện nay, Hợp tác xã do anh thành lập có 10 thành viên, doanh thu mỗi năm khoảng 1,5 tỷ đồng.
Trong số các loại cây trồng, dưa lưới đang mang lại hiệu quả kinh tế cao nhất. Mỗi vụ, anh trồng hơn 2.000 cây, thu khoảng 3 tấn dưa chỉ sau gần 2 tháng rưỡi chăm sóc.
“Hiện giá dưa lưới trên thị trường dao động từ 60.000 – 80.000 đồng/kg. Mỗi vụ doanh thu khoảng 150 triệu đồng, sau khi trừ chi phí giống, nhân công và vật tư thì vẫn có lãi khá ổn định”, anh nói.
Ngoài dưa lưới, mỗi năm trang trại còn cung cấp hàng tấn ớt chuông, cà chua, dưa chuột cùng nhiều loại nông sản khác cho một số khu công nghiệp như VSIP Nghệ An.
Theo anh Đạt, do chủ yếu tự bỏ vốn đầu tư nên hiện sản lượng vẫn chưa thật sự ổn định để đáp ứng các đơn hàng lớn. Khó khăn lớn nhất lúc này là quỹ đất sản xuất còn hạn chế.
“Trước đây, tôi từng cung cấp thực phẩm cho trường học nhưng sau phải tạm dừng vì sản lượng chưa đều. Nếu mở rộng được diện tích thì tôi sẽ triển khai thêm ngay trong năm nay”, anh chia sẻ.
Không chỉ sản xuất nông sản sạch, trang trại của anh còn kết hợp làm du lịch trải nghiệm cho học sinh mầm non và tiểu học. Nhiều trường học ở Nghệ An và vùng lân cận thường xuyên đưa học sinh tới tham quan, trải nghiệm làm nông dân và tìm hiểu quy trình trồng trọt sạch.
Chia sẻ về dự định trong thời gian tới, anh Đạt dự định mở rộng thêm khoảng 10ha đất để phát triển sản xuất. Đồng thời, anh cũng sẽ tinh gọn lại cơ cấu cây trồng, tập trung vào những sản phẩm có chất lượng và hiệu quả kinh tế cao thay vì phát triển dàn trải.
Đại diện Phòng Kinh tế xã Hưng Nguyên Nam, chị Phan Giang cho biết, mô hình nông nghiệp công nghệ cao của anh Nguyễn Văn Đạt hiện là một trong những mô hình tiêu biểu tại địa phương.
Vài ngày sau khi Vishram Munda mất tích, gia đình đã tiến hành các nghi lễ cuối cùng, nhưng rồi ông lại bất ngờ trở về nhà ở huyện Khunti, bang Jharkhand, Ấn Độ sau một thời gian sinh sống ở Ramgarh, cách nhà 70km.
Hôm thứ Tư (ngày 20/5), các quan chức cho biết việc chôn cất do gia đình tiến hành xuất phát từ sự nhầm lẫn thi thể mà cảnh sát tìm thấy là của Munda.
Varun Rajak, Cảnh sát trưởng khu vực Khunti nói với PTI hôm thứ Tư rằng ông Munda, 45 tuổi, quê ở làng Patratoli, đã mất tích vào ngày 10/5 sau khi rời nhà đi dự đám cưới.
"Gia đình ông ấy đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy. Một ngày sau, cảnh sát tìm thấy một thi thể không rõ danh tính trong cống. Khi nhận được thông tin, người thân đã đến Bệnh viện Khunti Sadar và nhận dạng thi thể đó là của Munda", Cảnh sát trưởng Varun Rajak cho biết.
Cảnh sát cho biết, chiều cao, vóc dáng và khuôn mặt của thi thể rất giống với Munda, và các thành viên trong gia đình cũng như dân làng đều cho rằng đó là thi thể của người mất tích.
Sau khi hoàn tất các thủ tục pháp lý, cảnh sát đã bàn giao thi thể cho gia đình lo hậu sự và thi thể được chôn cất theo nghi thức địa phương.
"Vài ngày sau lễ tang, Munda đột nhiên xuất hiện tại nhà trọ của con gái ở Khunti, khiến người thân vô cùng bất ngờ. Ông nói với các thành viên trong gia đình rằng ông đã đến Ramgarh mà không báo cho ai biết", vị cảnh sát cho biết.
Theo lời một sĩ quan cảnh sát, lực lượng chức năng hiện đã bắt đầu quá trình khai quật thi thể để tiến hành xét nghiệm ADN nhằm xác định danh tính người quá cố đã bị chôn nhầm.
Trong cuộc sống có những nghề tưởng chừng rất lạ nhưng lại tồn tại thực tế và mang về nguồn thu nhập đáng kể. Không cần văn phòng hay công nghệ hiện đại, chỉ với kinh nghiệm và kỹ năng riêng, nhiều người vẫn kiếm sống từ những công việc độc đáo khiến không ít người tò mò.
Mới đây, nghề "gõ dưa" giữa đêm ở Trung Quốc đã thu hút sự chú ý và gây sốt trên mạng xã hội.
Giữa những cánh đồng dưa trải dài ở Hải Nam, Trung Quốc, một người đàn ông cầm thanh sắt, lặng lẽ gõ từng quả trong màn đêm tĩnh mịch.
Những âm thanh "cộc cộc" vang lên đều đặn, tưởng đơn giản nhưng lại là kỹ năng quyết định chất lượng cả lô hàng. Đoạn video ghi lại cảnh này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và thu hút sự chú ý lớn.
Nhân vật trong video là anh Tang, 30 tuổi, quê Nam Thông, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, hiện làm nghề thu mua nông sản tại Hải Nam. Công việc chính của anh là kiểm tra và phân loại dưa trước khi đưa ra thị trường một khâu quan trọng ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của cả chuỗi cung ứng, theo trang QQ.
Trong ánh đèn pin giữa những chồng dưa cao, anh dùng thanh kim loại gõ lên từng quả để "đọc vị" bên trong. Quả nào phát ra âm thanh vang, trong và dứt khoát sẽ được giữ lại; quả nào cho tiếng trầm, đục thì bị loại bỏ.
Đôi khi, chỉ một cú lỡ tay làm vỡ nhầm quả ngon cũng khiến cư dân mạng bật cười: "Thà nhầm còn hơn sót" hay "cú gõ làm vỡ cả dưa lẫn tim tôi".
Nhiều người thắc mắc vì sao công việc này lại diễn ra vào ban đêm. Anh Tang giải thích rằng ban ngày ở Hải Nam thời tiết rất nóng, dễ gây say nắng, đồng thời môi trường ồn ào khiến việc nghe âm thanh không chính xác. Ban đêm mát hơn và yên tĩnh hơn, giúp anh phân biệt chất lượng dưa một cách chính xác nhất.
Gắn bó với nghề hơn 10 năm, anh Tang cho biết độ chính xác của mình đạt khoảng 98-99%. Tuy nhiên, chỉ 1% sai sót cũng đủ tạo áp lực lớn, bởi theo quy định ngầm trong nghề, nếu làm hỏng dưa ngon thì người thu mua phải tự bồi thường cho nông dân.
Vào mùa cao điểm, thu nhập của anh có thể lên tới hơn 100.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 385 triệu đồng) mỗi tháng. Ngược lại, mùa thấp điểm giảm mạnh. Mỗi lần "gõ nhầm" một quả dưa, anh có thể mất vài chục Nhân Dân Tệ.
Chia sẻ về sự nổi tiếng bất ngờ, anh Tang nói: "Tôi chỉ muốn giới thiệu công việc và kỹ năng của mình, không ngờ lại được nhiều người biết đến như vậy".
Thực tế, nguồn thu chính của anh đến từ hoạt động thu mua và phân phối nông sản, chứ không phải từ việc livestream hay "gõ dưa" như nhiều người lầm tưởng.
Câu chuyện "gõ dưa giữa đêm" không chỉ tạo nên một hiện tượng mạng thú vị, mà còn hé lộ phía sau đó là công việc thầm lặng nhưng đầy áp lực của những người làm trong chuỗi cung ứng nông sản. Mỗi cú gõ tưởng chừng đơn giản lại là kết quả của nhiều năm kinh nghiệm, góp phần đảm bảo chất lượng hàng hóa trước khi đến tay người tiêu dùng.
Nhìn từ bên ngoài, đó có thể chỉ là những công việc lạ lẫm, thậm chí khó tin. Nhưng phía sau mỗi "nghề độc lạ" lại là mồ hôi, kinh nghiệm và trách nhiệm của những con người đang âm thầm làm việc mỗi ngày.
Ai cũng biết mạng xã hội như con dao hai lưỡi nhưng cũng có những điều tích cực khi ta có thể học ngoại ngữ, luyện trí tuệ nhân tạo AI, kết nối với người khác hay để học theo kiểu mới hiện nay qua clip ngắn hoặc hình ảnh.
Đó cũng là nơi để có thể làm những điều ý nghĩa khác như đã có không ít hoạt động thiện nguyện ý nghĩa lan tỏa mạnh mẽ nhờ vào sức mạnh của mạng xã hội.
Thế nên vấn đề đặt ra là người lớn đang đồng hành với trẻ đến đâu trong việc sử dụng mạng xã hội. Có nhiều câu hỏi cùng xuất hiện khi bàn chuyện "cấm hay không".
Thay vì cấm, chúng ta đã hướng dẫn học sinh sử dụng mạng xã hội thế nào cho hiệu quả để không trở thành nạn nhân.
Những chuyên đề kỹ năng số giúp trẻ hình thành năng lực cần thiết để sử dụng công nghệ, Internet, các thiết bị kỹ thuật số một cách hiệu quả, an toàn và có trách nhiệm đã làm ra sao.
Không cho con dùng mạng xã hội, thời gian trống dành cho việc gì hay lại hết học môn này đến học môn kia. Các thư viện có đủ chỗ và đủ sách cho trẻ đến đọc hay những hoạt động văn hóa giải trí lành mạnh cho trẻ đã tính toán ra sao?
Cả hoạt động thể dục thể thao, chương trình dã ngoại, hoạt động bảo vệ môi trường cho trẻ trải nghiệm cũng là cách giúp trẻ bớt thời gian cho mạng xã hội được đầu tư thế nào?
Mạng xã hội đã trở thành một phần của cuộc sống hiện nay nên nếu chỉ nhìn thấy đó là nguy chứng tỏ người lớn chưa tận dụng cơ hội đến từ mạng xã hội, chưa tìm ra cách hướng trẻ đi đúng.
Lượng kiến thức khổng lồ, phong phú hay hoạt động tương tác để kết nối bạn bè, học hỏi những điều mới lạ trên đó là tài nguyên hữu dụng khi được khai thác đúng và hiệu quả.
Trường con tôi đang học có phần mềm học online (phải đóng phí) để giáo viên gửi bài mẫu cho học sinh. Với 13 môn học, có khi các thầy cô đăng bài cùng lúc và học sinh phải vào xem để điểm danh.
Có video đến 30 phút buộc học sinh coi hết, không thể tua qua nhanh và ghi "Em đã xem" mới hoàn thành.
Giáo viên chủ nhiệm lập nhóm Zalo riêng với phụ huynh gửi lịch ôn thi hoặc tài liệu học tập để phụ huynh lưu về in cho con. Đồng thời có nhóm Zalo khác để trao đổi việc học trực tiếp với học sinh. Chưa kể bài tập giao về nhà học sinh phải lập nhóm trên mạng cùng nhau làm.
Nhiều ngày tan học về, con tôi chưa kịp ăn cơm liền phải vào phần mềm đó coi thầy cô gửi bài chưa để còn điểm danh.
Mỗi ngày tôi cho con dùng Internet 30 phút xem phim, 30 phút chơi game, học tiếng Anh online 30 phút... và không xài mạng xã hội. Laptop, điện thoại, tài khoản mạng xã hội đều của mẹ, con mượn sử dụng vào các việc trên còn con chỉ có điện thoại "cục gạch" để liên lạc.
Nhưng phần mềm online của trường, rồi nhóm để làm việc trên mạng buộc học sinh phải xài Internet thời gian dài. Nếu cha mẹ không quản lý thì đâu dám chắc ngoài xem bài chúng sẽ xem gì trên mạng?
Bàn chuyện cấm trẻ dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội cũng cần đưa ra chế tài ngay trong môi trường giáo dục. Phần mềm online và các nhóm Zalo đã vô tình đưa học sinh đến với mạng xã hội nhiều hơn bao giờ hết.