Mùa hè năm 2023 tại thành phố Oslo, sau khi nộp xong luận văn thạc sĩ, Nguyễn Hải Hậu, 28 tuổi, quê Sơn Tây (Hà Nội), thử dùng ứng dụng hẹn hò. Cô gái Hà Nội dừng lại trước hồ sơ của một chàng trai Na Uy gốc Việt, gương mặt giống “diễn viên Hàn Quốc”.
Theo cơ chế của ứng dụng, phụ nữ nếu nhắn tin trước mà đối phương không hồi đáp trong 24 giờ, lượt ghép đôi sẽ tự động hủy. Lúc đó, Philip đang bận dự án nên không kiểm tra điện thoại. Lời mời của Hậu bị hủy.
Vài ngày sau, Hậu bất ngờ thấy hồ sơ Philip lại xuất hiện. Nghĩ chàng trai trước đó đã bỏ qua mình, cô không bấm đồng ý. Nhưng sau 24 giờ, lời mời kết nối vẫn còn.
Hóa ra, sau khi phát hiện đã bỏ lỡ tin nhắn của Hậu, Philip lập tài khoản mới để tìm lại cô gái Việt. Anh còn dùng thêm tính năng trả phí, cho phép kéo dài thời gian thêm 24 giờ để chắc rằng lần này hai người không bỏ lỡ nhau.
Lần này Hậu đồng ý kết nối. Cuộc hẹn của hai người nhanh chóng được xác nhận.
Đến giờ, Philip vẫn nhớ rõ hình ảnh Hậu trong buổi hẹn đầu tiên ở Oslo. Giữa tiết trời Bắc Âu se lạnh, cô gái xuất hiện trong chiếc áo len trắng, váy đen và đôi bốt cao cổ khiến chàng trai gốc Việt lập tức có ấn tượng và thiện cảm. “Cô ấy là người Việt nói tiếng Anh tốt nhất tôi từng gặp ở Na Uy”, chàng trai 30 tuổi kể.
Hải Hậu từng là Á khoa chuyên ngành Kinh tế đối ngoại, Đại học Ngoại thương Hà Nội. Cô giành được học bổng thạc sĩ tại Trường Kinh doanh BI Na Uy. Để duy trì học bổng, suốt những năm học cô phải duy trì điểm số top đầu, đồng thời làm thêm để trang trải cuộc sống. Suốt ba năm, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh giảng đường, thư viện và chỗ làm.
Khi quen Philip cũng là lúc Hậu bước vào giai đoạn tìm việc. Dù có bằng cấp tốt, việc cạnh tranh với lao động bản địa vẫn khó khăn. “Những bức thư từ chối sau các vòng phỏng vấn khiến tôi hoài nghi bản thân”, cô nói.
Philip, một lập trình viên đã đi làm, trở thành chỗ dựa tinh thần cho người yêu. Anh thường xuyên nấu ăn mang đến nhà, động viên cô sau những buổi phỏng vấn thất bại. Có lần, quá mệt mỏi vì hành trình tìm việc kéo dài, Hậu hỏi: “Nếu em không tìm được việc và phải về Việt Nam thì sao?”. Philip trả lời không suy nghĩ: “Anh sẽ theo em về nước”.
Sau hơn ba tháng gửi đi hàng chục hồ sơ, Hải Hậu nhận cùng lúc lời mời từ một công ty hàng không và một hãng năng lượng. Cô chọn làm ngành năng lượng bền vững đúng như mơ ước.
Thời gian đầu mới quen nhau, Hậu có chút lo lắng bởi Philip chưa có kế hoạch lập gia đình. Ở Bắc Âu, người trẻ chuộng sống chung, không quan trọng ràng buộc pháp lý.
Nhưng sau một năm bên nhau, Hậu nhận ra bạn trai bắt đầu nói nhiều hơn về gia đình và muốn có một mái ấm nhỏ với hai con gái. “Anh rất hay gửi cho tôi các hình ảnh em bé dễ thương và thảo luận cách nuôi dạy con”, Hậu chia sẻ.
Tình cảm cả hai lớn dần qua năm tháng và thực sự chín muồi sau một lần chàng trai bị ốm. “Lúc ốm yếu chẳng thiết làm gì, được cô ấy ở bên pha trà gừng, thoa dầu gió và chăm sóc tận tình, tôi nhận ra đây chính là người mình muốn lấy làm vợ”, anh kể.
Đầu năm 2025, Philip về Việt Nam ăn Tết cùng gia đình bạn gái. Những ngày năm mới, chàng trai Bắc Âu trải qua nhiều “lần đầu tiên”, từ đón Tết cổ truyền, tự tay gói bánh chưng, mặc áo dài, ăn thử món bún chả và học được nét văn hóa nâng ly thấp hơn để thể hiện sự kính trọng người đối diện.
Sau những bữa cơm gia đình, thay vì ngồi uống nước trò chuyện, Philip chủ động đi rửa bát với lý do mọi người đã nấu ăn nên anh phải làm việc này. Và trái ngược với sự dè dặt của bạn gái, Philip thoải mái thể hiện tình cảm. Anh không ngại ôm bố mẹ Hậu và nói “con yêu bố mẹ”.
Bà Vân, mẹ Hậu cho biết chính sự chân thành và tự nhiên ấy dần xóa đi những lo lắng ban đầu của ông bà về khác biệt văn hóa, nỗi sợ con gái thiệt thòi khi lấy chồng xa. “Nhìn cách sống của Philip, chúng tôi có niềm tin con gái sẽ không phải chịu thiệt thòi”, bà nói.
Tháng 5/2025, Philip bí mật lên kế hoạch cầu hôn Hậu tại Cappadocia, Thổ Nhĩ Kỳ, nơi nổi tiếng với những chuyến khinh khí cầu lúc bình minh. Rạng sáng hôm ấy, một tài xế taxi đưa hai người đến điểm ngắm toàn thung lũng. Giữa khoảnh khắc mặt trời vừa ló rạng và hàng trăm khinh khí cầu bắt đầu bay lên, Philip bất ngờ quỳ xuống, lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn.
Ngay lúc đó, người “tài xế” liền rút ra một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp để ghi lại khoảnh khắc cầu hôn. Hóa ra, mọi thứ đã được Philip âm thầm sắp xếp từ trước.
“Trong ánh bình minh và những khinh khí cầu phía sau, tôi chỉ biết đứng khóc”, Hậu nói.
Cô xúc động đến mức quên cả việc nói lời đồng ý. Vì thế, trong lễ cưới diễn ra vào tháng 3/2026, Philip đã quỳ xuống cầu hôn vợ thêm một lần nữa trong tiếng reo hò của bạn bè và người thân.
Philip ví chuyện tình của họ như phim Hạ cánh nơi anh. Trước khi du học, Hậu thậm chí còn không biết Na Uy nằm ở đâu trên bản đồ. Chỉ sau khi đọc bài viết của một người bạn về cuộc sống tại đây, cô mới nộp hồ sơ xin học bổng.
“Như một sự sắp xếp của số phận, cô ấy bất ngờ ‘hạ cánh’ vào cuộc đời tôi”, chàng lập trình viên gốc Việt nói.
Giữa kho tàng ẩm thực phong phú của miền Tây sông nước, đuông dừa được xem là một trong những món ăn độc lạ và gây nhiều tranh luận bậc nhất. Với hình thức khá "đặc biệt", món ăn này khiến không ít thực khách phải dè chừng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng lại trở thành trải nghiệm ẩm thực khó quên đối với những ai đủ can đảm thưởng thức.
Tại miền Tây, đuông dừa được chế biến thành nhiều món ăn độc đáo như đuông dừa nướng, đuông ngâm nước mắm hay chiên bơ, tạo nên hương vị béo ngậy, lạ miệng.
Điều đáng nói với không ít người, hình ảnh những con đuông dừa to bằng ngón tay, ngọ nguậy trong thân dừa có thể gây cảm giác rợn người. Thế nhưng, với người dân miền Tây, đây lại được xem như "lộc trời" một đặc sản tự nhiên không phải lúc nào cũng có. Tập trung nhiều nhất ở Bến Tre, vùng đất được mệnh danh là "thủ phủ dừa", đuông dừa gắn liền với những rặng dừa bạt ngàn đặc trưng.
Dù thực chất là loài gây hại, bởi chúng đục khoét thân cây khiến dừa dần héo chết, nhưng chính đuông dừa lại trở thành nguyên liệu ẩm thực độc đáo, góp mặt trong nhiều món ăn dân dã mà vẫn giàu hương vị.
Theo kinh nghiệm của người dân địa phương, vào mùa mưa, bọ rầy thường bay đến các ngọn dừa để đẻ trứng. Khi trứng nở, ấu trùng bắt đầu ăn phần hủ dừa bên trong thân cây. Đến khi cây dừa bị hư hại nặng và héo úa, cũng là lúc đuông dừa phát triển đầy đủ, béo tròn. Khi đó, người dân chỉ cần chặt hạ thân dừa là có thể thu hoạch đuông để chế biến thành nhiều món ăn đặc sản.
Đuông dừa thực chất là ấu trùng của một loài bọ sống trong thân cây dừa, thường xuất hiện ở những cây dừa già hoặc bị sâu đục. Nhờ sống trong môi trường giàu dinh dưỡng, chúng có thân béo tròn, màu trắng sữa, được người dân địa phương xem là nguyên liệu giàu chất béo và chế biến thành nhiều món ăn.
Trong đó, đuông dừa sống chấm nước mắm được xem là cách ăn "nguyên bản" nhất, đồng thời cũng gây ấn tượng mạnh nhất. Những con đuông còn sống được thả trực tiếp vào chén nước mắm ớt rồi ăn ngay. Cảm giác ban đầu có thể khiến nhiều người e dè, nhưng với người quen, đây lại là trải nghiệm ẩm thực đặc biệt.
Theo mô tả của những người từng thưởng thức, đuông dừa có vị béo, mềm, hơi ngọt, gợi liên tưởng đến lòng đỏ trứng hoặc bơ. Khi kết hợp với nước mắm cay mặn, hương vị trở nên đậm đà và lạ miệng hơn, tạo nên sức hút riêng dù không phải ai cũng dễ tiếp cận.
Thêm một điều thú vị về đặc sản "kinh dị" này là ngoài ăn sống, đuông dừa còn được chế biến thành nhiều món như chiên giòn, nướng hoặc xào.
Các cách chế biến này giúp món ăn trở nên dễ thưởng thức hơn, đặc biệt với người lần đầu trải nghiệm. Tuy vậy, với giới sành ăn, đuông sống vẫn được xem là "đỉnh cao" hương vị.
Dù mang danh đặc sản, món ăn này vẫn tạo ra nhiều ý kiến trái chiều. Không ít người cho rằng việc thưởng thức đuông sống gây cảm giác khó chấp nhận về mặt tâm lý, bên cạnh đó vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm cũng là yếu tố cần cân nhắc, đặc biệt khi trải nghiệm theo cách truyền thống. Vì vậy, người dùng nên lựa chọn địa điểm uy tín nếu muốn thử món ăn này.
Hiện nay, giá đuông dừa tươi dao động khoảng 300.000 – 500.000 đồng/kg, nếu mua lẻ, giá thường khoảng 5.000 – 10.000 đồng/con tùy kích thước và chất lượng.
Những ngày đầu đi làm là khoảng thời gian vàng để quan sát, học hỏi và hiểu cách công việc hay một công ty vận hành ra sao để quen hơn.
Kiều Oanh (23 tuổi, TP.HCM) kể trước đây khi làm ở một công ty về sự kiện, Oanh thường hỏi anh chị về quy trình triển khai, những khó khăn từng gặp ở các năm trước, cũng như cách xử lý khủng hoảng trong thực tế. Nhờ vậy, đến khi được giao việc chính thức, bạn không còn quá bỡ ngỡ mà đã có hình dung và chuẩn bị từ trước.
Ngoài ra, Kiều Oanh còn chủ động chia sẻ với nhóm về những kỹ năng hoặc điểm mạnh của mình. Trong các buổi họp hoặc thảo luận nội bộ, việc đưa ra ý kiến phù hợp không chỉ giúp cô học nhanh hơn mà còn tạo ấn tượng với mọi người. Có khi các anh chị sẽ nhớ đến khả năng của mình và trao thêm nhiều cơ hội hơn trong công việc.
“Thay vì cảm thấy chán hay thụ động chờ việc, đây lại là khoảng thời gian rất tốt để quan sát và học hỏi môi trường làm việc thực tế.
Mình có thể chủ động tìm hiểu thêm về các hoạt động trước đây của công ty, các dự án mà phòng ban từng triển khai, cũng như cách team vận hành công việc”, Oanh nói.
Trong thời gian nghỉ hoặc lúc các anh chị rảnh, Kiều Oanh thường tranh thủ trò chuyện để hiểu thêm về background (nền tảng cá nhân) và trải nghiệm làm việc của các anh chị trước khi vào công ty và trong quá trình công tác tại đây.
Kim Dung (26 tuổi, nhân viên văn phòng TP.HCM) nói ngày đầu nên đi làm đúng giờ và cầm theo giấy bút, laptop hoặc bất kỳ thứ gì có thể ghi chú.
“Thêm một mẹo nữa là nên ghi nhớ tất cả tên người cùng bộ phận, không nhớ kịp thì ghi ra và học thuộc. Khi giao tiếp, gọi đúng tên thay vì “anh ơi, chị ơi” sẽ tạo thêm thiện cảm”, Dung nói.
Dung nói mới đi thực tập hoặc mới đi làm, thời gian đầu chưa được giao nhiều việc là chuyện khá bình thường. Thay vì ngồi chờ hoặc lướt điện thoại cho đỡ chán, hãy chủ động tìm hiểu quy trình làm việc của công ty, đọc các tài liệu nội bộ được phép tiếp cận, quan sát cách đồng nghiệp làm việc và ghi lại những điều chưa hiểu để hỏi sau.
Cô Phan Lê Thảo Nghi (giáo viên kỹ năng sống tại TP.HCM) cho hay thời gian đầu thực tập hoặc làm việc, việc chủ động làm quen và xây dựng mối quan hệ với đồng nghiệp rất quan trọng.
“Việc giao tiếp, tham gia các hoạt động chung giúp hiểu văn hóa doanh nghiệp, học hỏi kinh nghiệm, nhận được sự hỗ trợ cần thiết và tạo dựng hình ảnh chuyên nghiệp. Những mối quan hệ này cũng là nguồn lực hữu ích cho sự phát triển nghề nghiệp sau này”, cô Nghi nói.
Cô Thảo Nghi còn khuyên người mới nên dành thời gian tìm hiểu cơ cấu tổ chức của công ty, chức năng nhiệm vụ của từng phòng ban cũng như mối liên hệ giữa các bộ phận trong quá trình vận hành công việc.
Điều này giúp có cái nhìn tổng thể về tổ chức, hiểu được vai trò của vị trí mình đang đảm nhận và cách công việc của mình đóng góp vào mục tiêu chung của doanh nghiệp.
Quan sát là một phương thức học tập hiệu quả đối với người mới. Việc theo dõi cách đồng nghiệp xử lý công việc, trao đổi với khách hàng, làm việc nhóm, quản lý thời gian hay giải quyết các tình huống phát sinh sẽ giúp tích lũy nhiều kinh nghiệm thực tế. Bên cạnh kiến thức chuyên môn, đây còn là cơ hội để học hỏi các kỹ năng mềm và tác phong làm việc chuyên nghiệp.
“Khi chưa rõ nhiệm vụ hoặc quy trình làm việc, người mới nên chủ động hỏi người hướng dẫn, đồng thời ghi chép những thông tin và kinh nghiệm quan trọng để tránh sai sót và thuận tiện cho công việc sau này”, cô Nghi nói.
Thay vì chờ đợi được giao việc, cô Thảo Nghi khuyên người mới chủ động đề nghị hỗ trợ các công việc phù hợp với khả năng của mình như nhập liệu, sắp xếp hồ sơ, tổng hợp tài liệu, chuẩn bị cuộc họp hoặc hỗ trợ các dự án đang triển khai đều là cơ hội.
Có những kỷ lục khiến người ta ngưỡng mộ vì sức mạnh, có những kỷ lục khiến người ta tò mò vì độ liều lĩnh nhưng cũng có những kỷ lục khiến cả thế giới phải dừng lại vài giây để tự hỏi liệu điều này có thật không?
Ngày 21/5/2025, truyền thông quốc tế đồng loạt đưa tin về một hiện tượng như bước ra từ phim giả tưởng: một người đàn ông Iran có thể khiến 96 chiếc thìa kim loại bám chặt trên cơ thể mà không cần bất kỳ chất kết dính nào. Chủ nhân của kỳ tích này là ông Abolfazl Sabre Mokhtari, 54 tuổi, đến từ thành phố Karaj, Iran người đã tự phá kỷ lục Guinness thế giới của chính mình lần thứ ba.
Trong các hình ảnh được ghi nhận, ông Mokhtari đứng thẳng, hai tay thả lỏng, trong khi hàng chục chiếc thìa được xếp đều trên ngực, vai, lưng… bám sát vào da như thể có một lực vô hình giữ lại.
Điều đáng nói là hoàn toàn không có dấu hiệu của keo dán, nam châm hay bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào. Chính sự "trống rỗng" về lời giải thích này đã khiến câu chuyện nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ, kèm theo vô số tranh luận: đây là khả năng đặc biệt, hay chỉ là một kỹ thuật cơ thể chưa được hiểu đúng?
Dù câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, cái tên "người đàn ông hút đồ vật" vẫn trở thành một hiện tượng mạng toàn cầu.
Điều khiến giới quan sát càng thêm chú ý là đây không phải lần đầu ông Mokhtari xuất hiện với một con số gây sốc. Năm 2021: lần đầu gây chú ý với 85 chiếc thìa dính trên cơ thể. Hai năm sau người đàn ông này nâng kỷ lục lên 88 chiếc. Đặc biệt vào năm 2025 bứt phá lên 96 chiếc.
Mỗi lần trở lại, ông đều vượt qua chính mình, khiến giới truyền thông phải đặt câu hỏi: liệu giới hạn thật sự của ông nằm ở đâu?
Một số người xem đây là sự rèn luyện cơ thể phi thường. Số khác lại cho rằng đây có thể là một dạng kỹ thuật kiểm soát hơi thở, độ ẩm da, hoặc đơn giản là sự phối hợp tinh vi của tư thế và trọng lực. Tuy nhiên, chưa có kết luận khoa học chính thức nào được công bố.
"Tôi không dùng gì cả, chỉ là tập trung năng lượng"
Trong các chia sẻ với Tổ chức Kỷ lục Guinness Thế giới, ông Mokhtari cho biết khả năng này đến với ông từ khi còn nhỏ, sau nhiều lần thử nghiệm kỳ lạ với cơ thể.
Ông kể rằng mình từng thử bôi nhiều loại vật liệu lên da để xem liệu có thể "giữ" đồ vật hay không. Qua thời gian dài luyện tập, ông tin rằng mình đã phát triển một khả năng đặc biệt:
"Khi tôi chạm vào vật thể và tập trung, tôi có thể khiến nó bám chặt vào cơ thể," ông nói.
Ông mô tả hiện tượng này như một dạng "dòng năng lượng" được truyền từ cơ thể sang đồ vật, giúp chúng dính lại mà không cần lực hỗ trợ bên ngoài.
Tất nhiên, giới khoa học vẫn chưa xác nhận bất kỳ cơ chế nào tương tự như vậy tồn tại, khiến câu chuyện càng trở nên bí ẩn hơn.
Không mất nhiều thời gian, hình ảnh ông Mokhtari với hàng chục chiếc thìa xếp ngay ngắn trên cơ thể đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trên mạng xã hội, người xem chia thành nhiều luồng ý kiến:
Có người cho rằng đây là một "màn trình diễn cơ thể" được luyện tập công phu. Bên cạnh đó người tin rằng ông sở hữu một khả năng sinh học hiếm gặp. Cũng có người coi đây là một trong những kỷ lục "khó hiểu nhất" từng được Guinness ghi nhận.
Dù tranh cãi không ngừng, điểm chung là hầu hết đều thừa nhận hình ảnh này đủ sức khiến người ta phải nhìn lại lần thứ hai.
Bất chấp hoài nghi, kỷ lục 96 chiếc thìa vẫn được Kỷ lục Guinness Thế giới ghi nhận chính thức. Điều đó biến ông Mokhtari trở thành một trong những nhân vật độc đáo nhất trong lịch sử các kỷ lục "không theo chuẩn thông thường".
Hình ảnh ông đứng giữa khung hình, cơ thể phủ kín những chiếc thìa sáng bạc, nhanh chóng trở thành biểu tượng lan truyền trên toàn cầu — vừa kỳ lạ, vừa khó lý giải, vừa mang màu sắc của một bí ẩn chưa được giải mã.
Ở tuổi 54, thay vì dừng lại, ông Mokhtari lại tiếp tục nói về những mục tiêu mới. Với sự tự tin gần như tuyệt đối, ông tuyên bố:
"Tôi sẽ tiếp tục luyện tập. Lần tới có thể là 100 chiếc thìa."
Một con số tưởng như phi thực tế, nhưng nếu nhìn vào hành trình từ 85 lên 96, người ta bắt đầu tự hỏi: liệu có điều gì nữa đang chờ phía trước mà chúng ta chưa hiểu?