Tôi kết hôn năm 2019, đám cưới xong chồng tôi nói nợ gần 40 triệu đồng tiền vé máy bay anh đi từ vài năm trước đó, nợ em họ anh 50 triệu đồng tiền làm đám cưới. Tôi bấm bụng lấy hết vàng cưới và tiền được cho để trả nợ cho anh. Tôi là cô gái tỉnh lẻ, sinh ra trong nghèo khổ nên đồng tiền với tôi vô cùng quý giá. Tôi đã nỗ lực hết mình từ thời còn đi học, tự thân lo mọi thứ nên trân trọng giá trị của đồng tiền. Nghe số nợ đó, tôi hoảng nhưng vẫn cố gắng trả, dù suốt từ lúc sinh ra đến khi đó tôi chưa biết máy bay tròn méo thế nào. Từ cái nhẫn cưới, mâm trầu cau đều do tôi mua. Bên anh bảo hai nhà xa nhau nên không dạm ngõ, đến lúc cưới chỉ vào đúng lúc làm lễ rồi ra nhà hàng, không vào nhà tôi chơi lấy một lần.
Trong quá trình chung sống, tôi thấy công việc của anh rất nhàn nhã, sáng đi làm lúc 9h, trưa về nằm bấm điện thoại đến 14h chiều lại đi làm, lương rất thấp. Tôi động viên anh tìm gì đó làm thêm vì con sắp chào đời. Anh nói không biết làm gì, rồi vẫn tiếp tục thế, mỗi tháng đứa tôi tầm 3-5 triệu đồng. Tôi cố gắng làm ở cơ quan, tối đi làm thêm đến muộn dù đang bầu bì và nghén nặng. Lúc mới cưới anh rất thô lỗ với tôi, để lại trong tôi những ký ức không vui vẻ gì, tôi hận mãi.
Đỉnh điểm là lúc tôi cấn bầu bé thứ hai, nghén rất nặng, phải dừng làm một thời gian. Tôi nói với anh cố gắng làm phụ nhưng anh vẫn thế. Tôi gợi ý anh đi học nâng cao tay nghề, anh bảo để bàn tính xem sao. Tôi bảo mua xe cho anh chạy thêm, anh cũng nói để bàn đã. Mọi thứ anh đều trì hoãn và trung thành với công việc nhàn nhã, lương thấp. Vừa lo tiền thuê nhà, ăn uống học hành, thuốc men, tôi kiệt quệ, còn anh chỉ đưa tôi 5-7 triệu đồng coi như hết nhiệm vụ, mặc tôi xoay xở.
Lúc mang bầu bé thứ hai, tôi có dùng nhiều thuốc khi hồi đầu chưa biết mình có thai, sợ con sinh ra dị tật tôi phải làm đủ thứ xét nghiệm, tự chạy xe đi khám trong suốt thời kỳ bầu, từ quận 9 xuống Từ Dũ. Có lần tôi nói không có tiền khám, anh giận dỗi, chúng tôi cãi nhau, tôi lên phòng đóng cửa không ăn uống hai ngày liền anh cũng mặc kệ. Những ký ức đó mỗi lần nhớ lại tôi căm phẫn vô cùng.
Gần đây áp lực tiền bạc nhiều, tôi nói với anh lần này là lần cuối, nếu anh không cố gắng làm việc mà công việc như thế thì tôi không lo cho anh nữa. Anh mặc kệ, cứ để tôi lao vào kiếm tiền lo cho gia đình. Tuy nhiên điểm tốt của anh là về sau anh cũng chăm con, đón con, lo ăn uống và làm việc nhà. Giờ chúng tôi rất hay cãi nhau do nhiều vấn đề, tôi đề nghị ly hôn sau một trận đánh nhau bầm mắt tím người. Anh muốn tôi chia tiền và nuôi đứa sau. Chúng tôi không mua được tài sản nào trong hôn nhân, tuy nhiên trước đó tôi có mua đám đất ở quê giá vài trăm triệu đồng và đã bán, anh ta biết tôi đang cầm số tiền đó.
Trong quá trình sống từ 2019 đến nay, mỗi tháng anh ta đưa tôi dao động 3-5-7-8 triệu đồng, mọi chi phí từ thuê nhà 6 triệu đồng, tiền học chính, học thêm của hai con, điện nước, internet, ăn uống, ăn ngoài, quần áo, du lịch, hè đi lại… 100% tôi chi trả. Còn số tiền bán đất đó là công sức tôi đi làm thêm, tiền lương. Dù đã rất động viên anh đi làm nhưng anh không đi, giờ nói vì trông con cho tôi đi làm nên phải trả tiền trông con, tiền chăm sóc con, tiền hy sinh công việc. Tôi phải làm sao đây?
Tôi và chồng cưới nhau được bốn năm, đi lên gần như từ con số không. Ngày mới cưới, hai vợ chồng thuê một phòng trọ nhỏ, đồ đạc chỉ vài thứ cơ bản. Cả hai đều đi làm văn phòng, lương không quá cao nhưng cố gắng tiết kiệm từng chút. Sau vài năm tích góp, cộng thêm vay mượn hai bên, vợ chồng tôi xây được căn nhà ba tầng nhỏ để ổn định cuộc sống. Trong suốt quá trình đó, tôi luôn cố gắng làm việc, chăm lo gia đình và cùng chồng tính toán chi tiêu. Nhiều khi áp lực tiền bạc, công việc khiến hai vợ chồng cũng khục khặc nhưng rồi lại cùng nhau vượt qua.
Tuy vậy, điều khiến tôi chạnh lòng là mẹ chồng chưa bao giờ công nhận sự cố gắng của tôi. Trong mắt bà, tất cả đều là công của con trai bà. Bà thường nói với họ hàng, làng xóm rằng một mình chồng tôi xây được nhà ba tầng. Có lần mẹ chồng còn nói thẳng với mẹ đẻ tôi rằng chồng tôi chăm con, nấu cơm, dọn dẹp, làm việc nhà, nộp hết lương cho vợ mà vợ chồng vẫn suốt ngày khục khặc. Mẹ tôi nghe vậy chỉ nhẹ nhàng đáp lại rằng "bây giờ hai vợ chồng nó đều đi làm, không giống thời trước tôi với bà ở nhà lo nội trợ, các ông ấy đi làm kiếm tiền. Đàn ông biết chia sẻ việc nhà với vợ là điều bình thường".
Năm 2024, tôi sinh con thứ hai. Thai kỳ lần này nguy cơ cao, dọa sinh non, bác sĩ dặn hạn chế làm việc nặng và cần nghỉ ngơi nhiều. Vì vậy, phần lớn việc chăm con, nấu cơm, dọn dẹp trong nhà, chồng tôi phải san sẻ. Với tôi, đó là trách nhiệm tự nhiên của người chồng khi vợ đang mang thai và sức khỏe yếu.
Bình thường, tôi vẫn đi làm, vẫn cố gắng chăm lo gia đình trong khả năng của mình. Tôi không cần được khen ngợi nhiều, chỉ mong sự cố gắng của mình được nhìn nhận nhưng mẹ chồng cứ ra ngoài nói như vậy. Dần dần mọi người nhìn tôi với ánh mắt khác, có người còn trêu tôi là sướng, có chồng lo hết. Nhiều lúc tôi thấy vừa buồn vừa bực nhưng chả lẽ lại đôi co với bà. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi không? Mọi người xử lý thế nào vậy?
Tôi đến với em khi đã có gia đình, không lừa dối vì tay luôn đeo nhẫn cưới, tất nhiên không bao giờ bảo "gia đình anh không hạnh phúc". Ngay từ đầu tôi xác định đến với em là do bản tính đàn ông với sự thể hiện mình và trên hết là dục vọng. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao em lại dễ dàng với tôi đến thế, tôi chỉ cần vài tuần để em là của mình.
Tôi ở bên em hơn 4 năm, vừa rồi em bảo dừng lại. Tôi đồng ý vì có lẽ em đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Thế nhưng không ngờ tôi dành cho em nhiều tình cảm đến vậy. Em cũng không bao giờ nghĩ người níu kéo mối quan hệ này lại là tôi, nhưng em bảo không còn tình cảm với tôi nữa. Em rời xa khi tôi bắt đầu nghĩ đến em, tôi đã bỏ việc ở một nơi với thu nhập khá để dự định ra ngoài kinh doanh vì em và lo cho em xa hơn nữa.
Tôi hiểu yêu em sẽ không được phép ích kỷ giữ em lại, nói thì dễ nhưng thực hiện quá khó. Tôi biết mình sai ngay từ đầu nhưng không bao giờ nghĩ giờ lại yêu em như thế. Yêu em gần 5 năm mà gia đình tôi không biết, cũng không bị ảnh hưởng gì, thực sự đó là điều rất khó với tôi, dù tôi biết mình vô cùng có lỗi với vợ con và hoàn toàn sai khi dính vào chuyện ngoại tình. Giờ tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 36 tuổi, kết hôn khoảng hai năm và có một con trai đáng yêu 14 tháng tuổi, nhìn bé rất giống ba. Từ khi cưới đến giờ, tôi luôn sống trong đau khổ và suy nghĩ, thấy chán chường cuộc hôn nhân này. Anh là mối tình đầu, phải vượt qua nhiều trắc trở của hai bên gia đình chúng tôi mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi cưới nhau rồi chúng tôi lại vì những sự việc bất đồng nhỏ trong cuộc sống khiến càng ngày càng xa cách.
Không biết do tôi cầu toàn, khó tính hay hết duyên phận mà thấy bất an trong hôn nhân quá. Tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn đến tôi và con, để tôi có thêm động lực bước tiếp cùng anh cho đến cuối con đường. Tôi là người công giáo, cũng không muốn (thậm chí là không nên) chia tay. Trước đây, lúc tôi sinh con trai được hơn ba tháng, thấy chồng hay nhắn tin với những cô gái khác. Dù anh nói là chọc ghẹo thôi nhưng tôi rất buồn, có nhắc nhở anh vài lần nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thế.
Kể từ đầu năm đến giờ, chồng có mối quan hệ bất chính với cô gái nào không thì tôi không rõ nữa, thi thoảng thấy có vài cô nhận là em kết nghĩa gì đó nhắn tin, gọi điện. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, không muốn nghĩ đến, thế nhưng nó cứ quanh quẩn trong tâm làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Kể từ lúc này, tôi không còn tin tưởng những gì chồng nói nữa, cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ tâm và chán nản. Vợ chồng tôi thường có những cuộc cãi vã. Chúng tôi sống chung nhưng không chia sẻ, thậm chí không còn quan hệ vợ chồng.
Tôi luôn mong có một gia đình êm ấm, để con cái có tình yêu thương trọn vẹn, nhưng vợ chồng như này thì con cái sẽ không tốt về mặt tâm lý. Tôi là phụ nữ nhưng phải lo lắng mọi việc trong gia đình, rất là mệt mỏi, từ việc lớn đến việc nhỏ (nhờ chồng thì lúc làm lúc không), không nói thì anh chẳng bao giờ tự giác làm. Chồng đi làm về (có ngày 20h, khi 21h30, có khi 23h, nếu có ai mời đi ăn thì gần 12h đêm) chỉ lo cho anh; ăn xong lại lướt mạng rồi đến đêm vào phòng ngủ, không hề quan tâm nhiều đến gia đình. Thi thoảng ngày nghỉ anh chăm con một buổi, hoặc sáng bỏ đồ vào máy giặt, rửa vài cái chén (giờ nhường lại hết cho tôi làm rồi).
Điều quan trọng hơn là tôi luôn có cảm giác chồng không còn dành sự yêu thương và tôn trọng vợ như trước đây. Tôi hay suy nghĩ anh chắc vẫn còn những mối quan hệ bên ngoài (không biết có sâu đậm với ai không vì chưa tận mắt chứng kiến lần nào). Ai cũng phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể giờ nghỉ trưa tôi phải về nhà chăm con, làm đồ ăn cho con, thu dọn nhà cửa. Đêm tôi thức 3-4 lần cho bé uống sữa, thay bỉm cho con, không dám than phiền. Từ khi có con, chồng ngủ nguyên đêm, vậy mà cứ nói đến là anh than mệt. Công việc của anh cũng trong văn phòng như tôi thôi. Nhiều khi tôi nghĩ đến thấy tủi thân, cứ như robot vậy.
Chúng tôi là những người có ăn học mà sống vô cảm với nhau như vậy nên vô cùng mệt mỏi. Bên cạnh đó, chúng tôi đều không hợp với gia đình hai bên (vì quê anh ở xa gần 400 km nên tôi chưa về được lần nào, nhà chồng không thương cũng đúng). Anh sống phía bên vợ nhưng bất cần nên cũng chẳng cần sống hết mình với mọi người. Anh không hài lòng với nhà vợ, cho dù anh chị tôi không khó tính và thường không chấp gì anh. Mẹ tôi mất sớm, bố sống chung với chúng tôi, nay bố 84 tuổi rồi. Tôi mấy lần muốn làm đơn ly hôn nhưng anh chưa dứt khoát để ký. Anh nói tùy tôi, thích thì tự ký, anh không ký. Vậy nên tôi lại hủy bỏ.
Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền. Nhiều lần, tôi muốn chia tay hoặc muốn nghĩ đến điều dại dột cho khỏi mệt mỏi. Nghĩ lại thấy mình không còn thì ai lo cho con (vì con còn quá nhỏ), tôi lại cố gắng. Tôi chẳng ngại khi một mình nuôi con khôn lớn, nhưng vì là người công giáo nên tôi cũng không vui, không an tâm khi ly hôn.
Tôi không hề biết rõ giờ giấc đi làm của chồng (dù nơi anh làm có lịch công tác trong một tháng, tôi có nói điều này với anh mà anh lơ). Tôi phải làm sao đây? Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ và đọc hết bài này. Chúc các bạn luôn an vui, mạnh khỏe, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc trong cuộc sống mỗi ngày.