Chương trình được triển khai với mong muốn góp phần nâng cao nhận thức chăm sóc sức khỏe và dinh dưỡng cho trẻ em đồng bào dân tộc thiểu số – nhóm đối tượng còn gặp nhiều hạn chế trong việc tiếp cận các dịch vụ y tế và kiến thức dinh dưỡng phù hợp.
Trong khuôn khổ chương trình, 300 em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn tại phường Ba Ngòi đã được kiểm tra sức khỏe tổng quát, đánh giá tình trạng dinh dưỡng và tư vấn chuyên sâu bởi đội ngũ bác sĩ, dược sĩ của Bệnh viện đa khoa khu vực Cam Ranh. Những trường hợp có vấn đề về sức khỏe được hỗ trợ cấp phát thuốc miễn phí theo chỉ định của bác sĩ. Đồng thời, gần 300 phần quà sức khỏe do Pharmacity và MHD Pharma tài trợ cũng được trao đến các em tham gia chương trình.
Những hoạt động trên không chỉ mang ý nghĩa hỗ trợ trước mắt mà còn hướng đến việc xây dựng nền tảng sức khỏe bền vững cho trẻ em tại địa phương, góp phần mang đến sự chăm sóc thiết thực cả về thể chất và tinh thần cho trẻ em.
Bên cạnh hoạt động thăm khám, phụ huynh còn tham gia buổi tọa đàm với chủ đề “Vai trò của men tiêu hóa trong việc hỗ trợ hệ tiêu hóa và tăng cường khả năng hấp thu dinh dưỡng ở trẻ em”, qua đó được cập nhật thêm kiến thức chăm sóc dinh dưỡng hằng ngày nhằm cải thiện thể trạng và hỗ trợ sự phát triển toàn diện cho trẻ nhỏ.
Chương trình cùng hướng tới mục tiêu nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe và dinh dưỡng cho trẻ em Việt Nam, góp phần xây dựng nền tảng sức khỏe bền vững cho thế hệ công dân tương lai của đất nước.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nguyễn Ngọc Bích (25 tuổi) tốt nghiệp loại giỏi ngành quản trị kinh doanh của một trường ĐH ở P.Gia Định, TP.HCM (trước là P.17, Q.Bình Thạnh, TP.HCM). Bích từng có công việc ổn định 3 năm tại một công ty lĩnh vực xây dựng, nhưng giữa năm 2025 quyết định nghỉ việc.
Bích cho biết không phải vì bị sa thải hay gặp biến cố, mà đơn giản là cô không muốn tiếp tục. "Công việc ổn định, lương 14 triệu đồng/tháng, nhưng ngày nào cũng giống ngày nào. Tôi thấy mình bị "đóng khung" quá lâu. Trong khi đó, tôi bắt đầu bán đồ thủ công online, thu nhập có tháng ngang lương, thậm chí hơn. Vậy tại sao phải tiếp tục làm nhân viên?", Bích chia sẻ.
Quyết định của Bích không phải cá biệt. Công việc ổn định với một bộ phận người trẻ hiện nay không còn là ưu tiên hàng đầu, và công việc không nhất thiết phải gắn với một chiếc bàn làm việc cố định từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Họ chủ động rời bỏ công việc toàn thời gian để chuyển sang mô hình linh hoạt hơn: Làm việc tự do, bán hàng online, sáng tạo nội dung, hoặc kết hợp nhiều công việc cùng lúc, thường được gọi là thu nhập đa dạng.
Đỗ Thị Ngọc Hân, sinh viên Trường CĐ Công nghệ Thủ Đức (TP.HCM), cho biết không có ý định tìm việc toàn thời gian sau khi ra trường. Thay vào đó, Hân đang định hướng phát triển trở thành nhà sáng tạo nội dung, bán sản phẩm liên quan đến nông sản.
"Mình thấy đi làm công ty không còn là lựa chọn duy nhất. Nếu có thể kiếm tiền từ việc mình thích, tại sao không thử?", Hân nói.
Lê Huỳnh Tuấn Anh (29 tuổi, ngụ ở đường Tôn Đản, P.Xóm Chiếu, TP.HCM; trước là P.13, Q.4) từng làm lập trình viên tại một công ty công nghệ suốt 4 năm, nhưng hiện làm việc tự do cho các dự án nước ngoài. Anh cho biết: "Thay vì gắn bó với văn phòng công ty, làm 8 tiếng/ngày, thì giờ tôi có thể làm 12 – 14 tiếng/ngày, nhưng là cho chính mình. Tôi muốn mình làm theo cách bản thân lựa chọn".
Theo chuyên gia nhân sự Nguyễn Vũ Tiến, Công ty TNHH Chìa khóa nhân sự (Keyfr HR Consulting Co., Ltd., P.Phú Lâm, TP.HCM; trước là P.13, Q.6), nếu như trước đây, công việc ổn định, lương đều, có bảo hiểm được xem là đích đến, thì nay có không ít người trẻ lại ưu tiên tính linh hoạt, tự chủ và khả năng kiểm soát thời gian. Sự thay đổi này phản ánh một chuyển dịch sâu sắc trong tư duy nghề nghiệp của người trẻ.
"Sự phát triển của nền tảng số, từ thương mại điện tử đến mạng xã hội, đã tạo điều kiện để người trẻ tự tạo việc làm dễ dàng hơn bao giờ hết. Chỉ cần một chiếc điện thoại và kết nối internet, họ có thể bắt đầu kinh doanh, làm nội dung hoặc cung cấp dịch vụ", ông Tiến nói.
Ở góc độ khác, bà Tô Thị Hải Vân, Trưởng phòng nhân sự Công ty TNHH CoreLink HR (P.Thới An, TP.HCM; trước là P.Thới An, Q.12), cho rằng đây có thể xem là một dạng "tái định nghĩa công việc" của người trẻ, nơi giá trị cá nhân, sự linh hoạt và trải nghiệm sống được đặt ngang hàng, thậm chí cao hơn yếu tố ổn định.
"Tuy nhiên, mặt trái ít được nhắc đến. Dù mang lại nhiều cơ hội, xu hướng này cũng tiềm ẩn không ít rủi ro", bà Vân nói và phân tích: "Trước hết là sự thiếu ổn định về thu nhập. Không có hợp đồng dài hạn, không lương cứng, người trẻ phải đối mặt với biến động liên tục. Chỉ cần thị trường thay đổi, nền tảng thương mại điện tử siết chính sách hoặc xu hướng giảm nhiệt, nguồn thu có thể giảm đi rõ rệt một cách nhanh chóng. Bên cạnh đó là vấn đề an sinh, không bảo hiểm xã hội, không bảo hiểm y tế, không chế độ nghỉ phép. Khi ốm đau hoặc gặp sự cố, họ phải tự gánh chịu toàn bộ chi phí".
Bà Đặng Mỹ Duyên, tư vấn nhân sự, Công ty TNHH Giải pháp nhân sự Hub (P.Tăng Nhơn Phú, TP.HCM; trước là P.Tăng Nhơn Phú A, TP.Thủ Đức), chỉ ra những rủi ro khác. "Khi đóng hai vai, vừa là sếp, vừa là "nhân viên", người trẻ dễ rơi vào trạng thái làm việc quá sức mà không nhận ra. Ngoài ra, không chỉ đối mặt với áp lực công việc, nhiều người trẻ còn gặp khó khăn từ chính gia đình. Với thế hệ đi trước, công việc ổn định vẫn là tiêu chuẩn quan trọng. Việc con cái không đi làm công ty, không có hợp đồng, không lương cố định thường bị nhìn nhận là bấp bênh, không nghiêm túc", bà Duyên nói.
Thực tế, không ít người trẻ cho biết trái với hình dung làm việc tự do sẽ thoải mái, cuộc sống của những người trẻ rời bỏ công việc ổn định toàn thời gian đã không hề nhàn hạ.
"Có tháng kiếm được 40 – 50 triệu đồng, nhưng cũng có tháng gần như không có dự án. Quan trọng là mình phải tự lo mọi thứ: tìm khách, đàm phán, làm việc, sửa lỗi, thu tiền… Không có chuyện hết giờ là xong như đi làm công ty. Và thu nhập có thể cao hơn trước, nhưng đổi lại là sự bất ổn", Tuấn Anh thừa nhận.
Không ít người trẻ thừa nhận, khi rời khỏi môi trường doanh nghiệp, họ bước vào trạng thái làm việc không giờ giấc, điện thoại luôn trong trạng thái online, tin nhắn khách hàng có thể đến bất kỳ lúc nào, ranh giới giữa công việc và cuộc sống gần như bị xóa nhòa.
"Tôi từng nghĩ làm cho mình sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng thực tế là mình không cho phép mình nghỉ vì sẽ không có tiền", Trần Phú Quang (26 tuổi, ngụ ở đường Linh Trung, P.Linh Xuân, TP.HCM; trước là P.Linh Trung, TP.Thủ Đức, TP.HCM) chia sẻ.
Các chuyên gia cho rằng, mô hình làm việc linh hoạt không phải dành cho tất cả. "Để thành công, người trẻ cần nhiều hơn là sự tự do: đó là kỷ luật cá nhân, kỹ năng quản lý tài chính, khả năng tự học và thích nghi liên tục. Nếu thiếu những yếu tố này, việc rời bỏ công việc toàn thời gian có thể dẫn đến hệ quả tiêu cực: thu nhập bấp bênh, mất phương hướng, thậm chí rơi vào khủng hoảng", bà Duyên nói.
Bà Vân khuyến nghị: "Không nên nhảy việc cảm tính. Cần có kế hoạch tài chính ít nhất 3–6 tháng trước khi rời bỏ công việc ổn định. Dù làm tự do hay toàn thời gian, kỹ năng chuyên môn vẫn là nền tảng quan trọng nhất. Có thể đa dạng nguồn thu nhưng có trọng tâm, tránh ôm đồm quá nhiều việc mà không có định hướng rõ ràng. Chủ động tham gia bảo hiểm để đảm bảo an sinh dài hạn, tránh rủi ro khi gặp sự cố".
Tin Gốc: Thanh Niên

Năm nào cũng vậy, đến ngày kỷ niệm đất nước thống nhất (30.4), ông Phan Thanh Sĩ (81 tuổi), hiện là Chủ tịch Hội Người tù kháng chiến TP.Cần Thơ, lại bồi hồi nhớ về một thời trai trẻ quên mình vì độc lập tự do của đất nước. Ông là một người con của xã Thạnh Xuân – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, từng nổi danh với chiến công chiếm đại bác 105mm của giặc Pháp.
Năm 1961, khi mới 16 tuổi và còn ngồi trên ghế nhà trường, ông Sĩ đã dấn thân vào phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên phản đối Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Với tinh thần "áo học sinh nhưng lòng chiến sĩ", ông tham gia bãi khóa, biểu tình, rải truyền đơn, viết khẩu hiệu chống giặc.
Chàng thiếu niên khi ấy đã thực hiện những vụ đánh phá gây tiếng vang lớn như đốt kho xăng của địch ở lộ 91 (nay là đường Cách Mạng Tháng Tám), tấn công cư xá Mỹ ở đường Duy Tân (nay là đường Hoàng Văn Thụ), ném lựu đạn phá hoại cuộc bầu cử giả hiệu của chính quyền Sài Gòn. Khát khao nối tiếp bước chân cha anh đã đưa ông Sĩ dần trở thành một thành viên tinh nhuệ của lực lượng Biệt động Cần Thơ, hoạt động ngay trong lòng địch.
Chiến dịch Tết Mậu Thân năm 1968, ông Sĩ bị trúng đạn ở vai rồi rơi vào tay địch. Sau khi xử án, chính quyền Sài Gòn phán quyết ông 15 năm tù và giam cầm ở Khám lớn Cần Thơ. Tại đây, ông bị nhốt cùng 5 người tù chính trị khác.
Với sự nhạy bén, họ biết sơ hở của địch là khi người tù bị bệnh nặng sẽ được đưa ra khỏi trại giam để qua Bệnh viện Thủ Khoa Nghĩa chữa trị (nay là vị trí của Bệnh viện Đa khoa TP.Cần Thơ). Tuy trong bệnh viện này cũng có khám giam, có lính canh nhưng lực lượng mỏng. Nghĩ thế, 6 người đã vạch ra một kế hoạch vượt ngục táo bạo bằng cách giả bệnh.
Để đánh lừa lính canh, ông Sĩ đã dùng những phương pháp khắc nghiệt nhất. Đó là lấy gai nhím chích vào các đầu móng tay cho chảy máu rồi nuốt vào. Sau đó, ông lấy ráy tai của mình ăn để nôn, tạo hiện trường giả như bị xuất huyết dạ dày do ngộ độc.
Mưu kế thành công, cả nhóm được chuyển sang bệnh viện điều trị. Sau hơn 1 tháng chuẩn bị, họ dùng vũ khí tự tạo khống chế lính canh, rồi dùng chính súng của địch để diệt địch. Song, do không thể che kín kẽ tai mắt của địch nên còi báo động reo lên, lính lập tức bao vây. Chỉ có 4 người kịp thời chạy thoát về vùng giải phóng.
"Tôi và một người nữa yểm trợ đi sau cùng vượt rào không kịp nên bị bắt lại. Tôi thì bị bắn một viên đạn vào lưng xuyên thủng bụng, may mắn còn sống sót", ông Sĩ nói và chỉ vào một vết mổ dài còn để lại sẹo ở bụng.
Bị bắt sống, ông Sĩ bị giam lại ở Khám lớn Cần Thơ. Đến 8 tháng sau chính quyền Sài Gòn xử án lại, phán quyết ông tù chung thân khổ sai và đày ra Côn Đảo.
Theo ông Sĩ, trong nhà tù Côn Đảo tuy là một chiến trường không vũ khí nhưng vô cùng ác liệt khi chuyển sang hình thái đấu tranh giữ khí tiết. Người tù đòi quyền dân sinh dân chủ và cái giá phải trả có thể là những trận đòn roi dã man khiến tù nhân thương tích đầy người.
Tuy nhiên, âm mưu làm nhụt chí người cách mạng của địch bất thành. Bởi dù bị cô lập và tra tấn, những người tù chính trị vẫn đoàn kết chặt chẽ. Nhất là tại Côn Đảo, tổ chức này càng bền chặt vì có rất nhiều người đã bị giam cầm suốt 10 năm, 20 năm. Ông Sĩ tự hào nói: "Trái ngược với sự đả kích, xuyên tạc của địch, chúng tôi truyền tay nhau những bài thơ của Bác Hồ, của Tố Hữu để giữ tinh thần kiên định, lạc quan".
Năm 1973, Hiệp định Paris được ký kết. Lúc này nhà tù Phú Quốc đã thả người về theo nghị định thư, song các phạm nhân ở Côn Đảo thì vẫn tiếp tục bị giam cầm. Mọi người biết Mỹ và chính quyền Sài Gòn chưa từ bỏ cuộc chiến này nên vẫn rất cảnh giác. "Địch yêu cầu chúng tôi phải lăn tay, chụp hình, vì đó là thủ tục cần thiết để trao trả tù nhân về. Nhưng một khi lăn tay vào đó thì chúng sẽ tráo hồ sơ, chuyển những người tù chính trị thành những tù thường phạm, tù án, phá rối trị án để tiếp tục nhốt lại", ông Sĩ kể.
Ông Sĩ kể phải đến sau ngày 30.4.1975, cánh cửa ngục tù ở Côn Đảo mới thật sự mở ra. Giây phút giám thị mang chìa khóa đến mở cửa, nhiều tù nhân vẫn ngỡ ngàng không tin đó là sự thật. Không ai dám bước ra vì sợ địch âm mưu đàn áp, giết hại. Mãi đến khi nghe radio phát thanh tin mừng thắng trận, mọi người mới tin đất nước đã thống nhất. "Những người bệnh nằm liệt giường cũng cố bật dậy. Người bị xiềng xích cố bò đến bên nhau chia sẻ niềm hạnh phúc được tự do. Ai cũng vỡ òa như hồi sinh từ cõi chết", ông Sĩ nói.
Ngày 30.4, nghĩ về thanh xuân của mình và đặt nhiều kỳ vọng vào thế hệ trẻ hôm nay, ông Sĩ nhắn gửi: "Tuổi thanh xuân của tôi qua đi trong chiến tranh gian khổ, trường kỳ. Thế nhưng đó là một sự lựa chọn đúng đắn khiến bản thân không phụ lòng người đi trước và hổ thẹn với thế hệ mai sau. Và giờ đây, chiến tranh đã khép lại rồi, nhiệm vụ của các bạn trẻ là sẽ viết chương mới về một đất nước phát triển, ấm no, hạnh phúc. Tôi rất kỳ vọng vào các bạn".
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo số liệu được dẫn tại nghị trường Quốc hội cuối năm 2025, VN ghi nhận trên 60.000 vụ ly hôn mỗi năm. Đáng chú ý, khoảng 70% vụ ly hôn xảy ra ở nhóm tuổi 18 - 30 và 60% diễn ra chỉ sau 1 - 5 năm chung sống.
Thực tế cũng cho thấy, hiện nay không ít trường hợp các cặp vợ chồng trẻ ly hôn chỉ sau vài năm về chung một nhà. D.V.H, đang làm công nhân tại Khu công nghiệp Việt Yên, tỉnh Bắc Ninh, cho biết trước khi kết hôn, anh từng nghĩ chỉ cần hai người hòa hợp và yêu thương nhau thì sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân khiến anh nhận ra những áp lực thực tế đôi khi đến từ những điều rất nhỏ. "Tôi không nghĩ những chuyện nhỏ nhặt lại có thể ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng nhiều như vậy. Có những vấn đề tưởng chừng rất nhỏ nhưng nếu kéo dài sẽ tạo nên sự rạn nứt", anh H. chia sẻ.
Theo anh H., áp lực tài chính là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến các cặp vợ chồng trẻ dễ xảy ra mâu thuẫn. Những lo toan về công việc, thu nhập hay chi tiêu hằng ngày có thể khiến khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn nếu không được chia sẻ và tháo gỡ kịp thời.
Trong khi đó, chị Lê Thị Sinh (ngụ xã Thái Thụy, tỉnh Hưng Yên) cho rằng sự khác biệt trong quan điểm sống mới là điều khiến nhiều cuộc hôn nhân dần đi đến đổ vỡ. Chị cho biết bản thân từng trải qua những mâu thuẫn kéo dài vì hai người không tìm được tiếng nói chung trong cuộc sống.
"Tôi nghĩ mối quan hệ vẫn có thể duy trì được nhưng sẽ xảy ra nhiều tranh cãi và khổ đau nếu không cùng hệ giá trị. Sẽ trở thành hai người còn yêu nhưng không hiểu nhau, yêu nhưng không tìm được tiếng nói chung", chị Sinh nói. Theo chị, quan điểm sống có thể thay đổi theo thời gian, nhưng nếu cả hai không sẵn sàng lắng nghe và điều chỉnh thì khoảng cách sẽ ngày càng lớn.
Từng trải qua biến cố bị phản bội trong hôn nhân và đã ly hôn, chị Trần Thị Hạnh (P.Hải An, TP.Hải Phòng) lại cho rằng điều khiến nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không chỉ nằm ở khác biệt quan điểm, mà còn ở việc đánh mất sự thành thật và tôn trọng dành cho nhau.
"Cuộc sống hôn nhân không thể lúc nào cũng êm đềm. Sẽ có những giai đoạn khủng hoảng, những lúc hai người đi chệch hướng khỏi nhau. Nếu không còn sự thành thật và tôn trọng thì rất khó để cùng nhau vượt qua", chị Hạnh cho biết.
Ở góc nhìn của một người mẹ từng chứng kiến con đổ vỡ hôn nhân, cô Đ.K.T, ngụ Cầu Giấy, TP.Hà Nội, chia sẻ: "Thời của tôi, nhiều người chọn chịu đựng vì sợ điều tiếng hoặc cảm thấy xấu hổ khi vợ chồng bỏ nhau. Còn bây giờ, các bạn trẻ sẵn sàng rời đi nếu không còn niềm tin hoặc không còn hạnh phúc trong mối quan hệ".
Theo cô T., nhiều người trẻ bước vào hôn nhân bằng cảm xúc chứ chưa thực sự chuẩn bị cho những trách nhiệm lâu dài của đời sống gia đình. "Hôn nhân cần nhiều hơn tình yêu. Nó cần trách nhiệm, sự kiên nhẫn và khả năng cùng nhau vượt qua khó khăn", cô T. nói.
Theo tiến sĩ tâm lý học Nguyễn Tuấn Anh (Học viện Thanh thiếu niên VN), việc các cặp đôi trẻ ly hôn sớm không chỉ xuất phát từ việc họ hết yêu nhau, mà sâu xa hơn là do chưa đủ năng lực bước vào đời sống hôn nhân. "Nhiều bạn trẻ bước vào hôn nhân khi tình yêu còn rất cảm xúc, nhưng lại chưa có sự chuẩn bị về tâm lý, tài chính, vai trò gia đình và kỹ năng giải quyết xung đột. Khi yêu, người ta thường nhìn thấy điểm hấp dẫn của nhau; nhưng khi sống chung, những khác biệt về thói quen, tính cách, cách tiêu tiền, quan hệ với hai bên gia đình hay trách nhiệm chăm sóc con cái mới bộc lộ rõ", ông phân tích.
Theo tiến sĩ Tuấn Anh, thế hệ trẻ hiện nay có ý thức cá nhân cao hơn và không còn chấp nhận chịu đựng hôn nhân bằng mọi giá như trước. Tuy nhiên, nhiều người lại thiếu kỹ năng thích nghi, thiếu khả năng đối thoại và nhẫn nại khi đối diện với khủng hoảng.
Bên cạnh đó, mạng xã hội cũng đang tác động mạnh đến cách người trẻ nhìn nhận về tình yêu và hôn nhân. "Trên mạng xã hội, chúng ta dễ bắt gặp những hình ảnh hạnh phúc được thể hiện rất đẹp. Điều đó khiến nhiều người vô thức so sánh hôn nhân của mình với phiên bản đẹp nhất của người khác. Nếu kỳ vọng ban đầu quá lý tưởng, người ta dễ thất vọng khi hôn nhân không giống những gì mình từng tưởng tượng", ông Tuấn Anh nói.
Ngoài ra, áp lực kinh tế cũng là yếu tố khiến nhiều cuộc hôn nhân trẻ rơi vào căng thẳng. "Khi thu nhập chưa ổn định, chi phí sinh hoạt tăng, áp lực mua nhà, nuôi con, chăm sóc gia đình đè nặng, các cặp đôi dễ rơi vào mâu thuẫn. Tiền bạc không phải nguyên nhân duy nhất gây đổ vỡ, nhưng thường làm các mâu thuẫn khác trở nên gay gắt hơn", ông Tuấn Anh nhận định.
Theo thạc sĩ tâm lý học giới tính Quang Thị Mộng Chi, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, sự tương đồng về hệ giá trị vẫn là một trong những nền tảng quan trọng giúp các cặp đôi duy trì mối quan hệ lâu dài. Tuy nhiên, bà cho rằng nhiều người hiện nay dễ nhầm lẫn giữa "đồng điệu" và "giống nhau hoàn toàn". "Một mối quan hệ bền vững không đòi hỏi hai người phải trùng khớp ở mọi mặt, từ sở thích, tính cách đến lối sống. Điều quan trọng là xác định được những giá trị cốt lõi không thể thỏa hiệp như quan niệm về gia đình, trách nhiệm hay định hướng tương lai, đồng thời vẫn dành không gian cho những khác biệt có thể dung hòa", bà Chi nhận định.
Trong khi đó, tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh cho rằng trước khi kết hôn, các cặp đôi cần trao đổi thẳng thắn về những vấn đề thường bị bỏ qua như tiền bạc, nợ cá nhân, cách chi tiêu, việc hỗ trợ gia đình hai bên, kế hoạch sinh con, nuôi dạy con và mục tiêu phát triển trong tương lai... "Trước hết, các cặp đôi cần có năng lực quản trị tài chính gia đình. Tiền bạc nên được trao đổi minh bạch, có kế hoạch chi tiêu, tiết kiệm và dự phòng rủi ro. Bên cạnh đó, cần duy trì sự tôn trọng cá nhân, bởi kết hôn không có nghĩa là sở hữu nhau", ông nói.
Theo tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh, sự bền vững của hôn nhân không nằm ở việc không bao giờ xảy ra mâu thuẫn, mà nằm ở khả năng cùng nhau vượt qua khủng hoảng; và sau mỗi mâu thuẫn, hai người vẫn còn muốn hiểu nhau, sửa mình và cùng xây lại niềm tin.
Tin Gốc: Thanh Niên

