Ngày 17/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Gia Lai cho biết đơn vị đã tạm giữ hình sự Nguyễn Ngọc Chúc (25 tuổi, trú tại phường Thống Nhất, Gia Lai) để điều tra về hành vi cướp tài sản.
Theo điều tra ban đầu, trưa 10/5, bà T.T.K.H. (56 tuổi, trú tại xã Tuy Phước, Gia Lai) điều khiển xe đạp điện lưu thông qua thôn Trung Tín 2, xã Tuy Phước bất ngờ bị một nam thanh niên điều khiển mô tô áp sát từ phía sau, giật sợi dây chuyền vàng tây nặng 3 chỉ, trị giá khoảng 33 triệu đồng.
Cú giật mạnh khiến nạn nhân ngã xuống đường. Trong lúc gây án, phần mặt dây chuyền bị đứt và rơi tại hiện trường. Thay vì bỏ chạy, đối tượng quay đầu xe lại đe dọa, buộc nạn nhân giao nộp phần mặt dây chuyền còn lại. Tuy nhiên, do nạn nhân tri hô nên đối tượng tăng ga bỏ trốn về hướng Quy Nhơn.
Nhận tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Gia Lai phối hợp công an các địa phương triển khai truy xét và nhanh chóng xác định Nguyễn Ngọc Chúc là nghi phạm gây án.
Qua xác minh, công an xác định Chúc lẩn trốn tại khu chung cư ở phường Quy Nhơn Đông và tìm cách rời địa bàn để vào các tỉnh phía Nam.
Khi phát hiện đối tượng di chuyển trên xe khách liên tỉnh hướng sang Đắk Lắk, lực lượng chức năng phối hợp chốt chặn, bắt giữ Chúc khi xe đi qua xã Cuôr Đăng.
Tại cơ quan công an, Chúc khai do thiếu tiền tiêu xài nên nảy sinh ý định cướp giật tài sản. Sau khi lấy được dây chuyền vàng, đối tượng mang bán tại một tiệm vàng ở phường Quy Nhơn, lấy 18 triệu đồng tiêu xài cá nhân.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 3-4, Phòng Cảnh sát giao thông (PC08) Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết vừa xử lý một trường hợp điều khiển ô tô "độ" nẹt pô, phát tia lửa khi lưu thông trên đại lộ Võ Nguyên Giáp (phường Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk), gây ảnh hưởng đến trật tự an toàn giao thông.
Người vi phạm là N.X.G. (21 tuổi, trú xã Đắk Mil, tỉnh Lâm Đồng) là chủ xe, cũng chính là người lái xe hơi có hành vi vi phạm nêu trên.
Theo cơ quan công an, trong quá trình lưu thông, tài xế G. liên tục rú ga, nẹt pô khiến ống xả phát ra tia lửa. Hình ảnh này sau đó được đăng tải lên mạng xã hội, thu hút sự chú ý của dư luận.
Ngay khi tiếp nhận thông tin, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ số 1 thuộc PC08 đã nhanh chóng vào cuộc xác minh, xác định người điều khiển chiếc xe hơi có hành vi vi phạm.
Tại cơ quan công an, ông G. thừa nhận hành vi vi phạm, đồng thời cho biết đã thuê ông L.T.T. (30 tuổi, trú phường Buôn Ma Thuột) quay video, chỉnh sửa và đăng tải lên mạng xã hội.
Lực lượng chức năng xác định ông N.X.G. vi phạm 5 lỗi, gồm tự ý thay đổi màu sơn xe; rú ga gây mất trật tự; phương tiện không bảo đảm tiêu chuẩn khí thải, tiếng ồn; tự ý cải tạo kết cấu, hình dáng, kích thước của xe; và không có bảo hiểm trách nhiệm dân sự còn hiệu lực. Tổng mức phạt tiền là 76,9 triệu đồng.
Ngoài ra, người vi phạm còn bị tước quyền sử dụng tem kiểm định trong thời hạn 2 tháng; buộc khôi phục tình trạng kỹ thuật ban đầu của phương tiện, thực hiện đăng kiểm lại trước khi tham gia giao thông. Đồng thời phương tiện của G. bị tạm giữ để bảo đảm thi hành quyết định xử phạt.
Đối với người quay video vụ việc, chỉnh sửa và đăng tải lên mạng xã hội là ông L.T.T., cơ quan chức năng đã chuyển hồ sơ, tài liệu liên quan cho Công an phường Buôn Ma Thuột tiếp tục xử lý theo thẩm quyền.
Pháp Luật
Bé gái 3 tuổi mất tích bí ẩn trong phòng ngủ khiến cả thế giới bàng hoàng

Ngày 28/4/2007, 5 người nhà McCann cùng gia đình một vài người bạn khác khởi hành từ Rothley, Leicestershire (Anh) tới Praia da Luz (Bồ Đào Nha), bắt đầu kỳ nghỉ kéo dài 7 đêm tại đây.
Hai vợ chồng Kate và Gerry McCann đã đặt phòng qua công ty du lịch Mark Warner Ltd và được bố trí ở căn hộ số 5A Rua Dr Agostinho da Silva. Đây là căn hộ 2 phòng ngủ thuộc khu nghỉ dưỡng Ocean Club.
Cả chuyến đi diễn ra suôn sẻ cho tới ngày áp chót trong kỳ nghỉ, 3/5/2007. Sau cả ngày dài bơi lội và vui chơi trong khu nghỉ dưỡng, Kate và Gerry đưa cô con gái lớn 3 tuổi - Madeleine McCann và 2 con song sinh đi ngủ lúc 19h.
Tới khoảng 20h30, vợ chồng họ ra ngoài, ăn tối cùng bạn bè trong một nhà hàng phía bên kia hồ bơi, cách căn hộ số 5A khoảng 55m.
Từ nhà hàng này, 2 vợ chồng nhà McCann có thể nhìn thấy nóc của căn hộ nhưng không thể nhìn được cửa ra vào. Trong khi đó, cửa căn hộ chỉ khóa được bên trong nên Kate và Gerry đã đóng cửa và kéo rèm lại.
Suốt bữa tối hôm đó, cứ khoảng 30 phút, 2 vợ chồng lại đi bộ vòng qua bể bơi khoảng 82m, luân phiên về căn hộ để kiểm tra tình hình của các con.
Trong lần trở về khoảng 22h, Kate bàng hoàng nhận ra con gái biến mất trong khi cửa ra vào và cửa sổ phòng ngủ của bọn trẻ đều mở toang. Cuộc tìm kiếm bắt đầu ngay sau đó.
Cảnh sát lập tức tiến hành phong tỏa khu vực, kiểm tra và thẩm vấn toàn bộ nhân viên và du khách trong khu Ocean Club.
Theo lời khai của cặp vợ chồng Mary và Martin Smith, họ thấy một người đàn ông mang theo một đứa trẻ khớp với mô tả về cô bé Madeleine vào khoảng 22h trên đường Rua da Escola Primaria, cách căn hộ của nhà McCanns 500m.
Trong khi đó, Jane Tanner, một người trong nhà hàng vợ chồng McCann ăn tối, cũng kể về một người đàn ông bí ẩn mang theo một đứa bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng.
4 năm sau đó, người đàn ông bí ẩn được coi là nghi phạm chính trong vụ án. Nhưng đến tháng 10/2013, cảnh sát phát hiện đó hóa ra chỉ là một khách du lịch đón con ở nhà trẻ.
Được biết, trong suốt quá trình điều tra vụ mất tích, cảnh sát đã sử dụng nhiều biện pháp nghiệp vụ tiên tiến, thẩm vấn vô số nhân chứng và đưa nhiều trường hợp vào diện nghi phạm, thậm chí có cả vợ chồng McCann. Tuy nhiên, do không đủ bằng chứng thuyết phục cho thấy Kate và Gerry McCann liên quan đến vụ mất tích nên tới tháng 7/2008, họ được loại khỏi danh sách nghi phạm.
Khi cảnh sát Bồ Đào Nha tuyên bố kết thúc tìm kiếm, hai vợ chồng McCann vẫn không bỏ cuộc. Họ tự thuê thám tử riêng để tiếp tục cuộc điều tra.
Gia đình đã nhận được nhiều sự hỗ trợ về tinh thần lẫn vật chất từ các nhà hảo tâm, trong đó có cả những nhân vật nổi tiếng thế giới như Giáo hoàng Benedict XVI, cựu Thủ tướng Anh Gordon Brown, ngôi sao bóng đá David Beckham và tác giả của Harry Porter K.Rowling.
Suốt nhiều năm, hàng loạt tình tiết bất ngờ được phát hiện về vụ án ở nhiều quốc gia khác nhau. Hàng trăm tình nguyện viên đã giúp gia đình tìm kiếm Madeleine trên khắp thế giới.
Bất chấp nỗ lực điều tra, tìm kiếm tiêu tốn tới cả chục triệu USD trong nhiều năm, vụ mất tích của cô bé 3 tuổi nhà McCann vẫn chưa thể đi tới hồi kết.
Phát hiện đột phá nhất trong vụ án bất ngờ được cảnh sát công bố vào ngày 3/6/2020 khi họ xác định một công dân Đức là nghi phạm mới.
Người này là Christian Brueckner, một kẻ ấu dâm đang thụ án tù ở Đức vì tội tấn công tình dục và buôn bán ma túy. Giới chức cho biết người này từng sống gần khu nghỉ dưỡng Ocean Club ở Algarve (Bồ Đào Nha) trong khoảng thời gian 2000–2007.
Điều đặc biệt là, vào đêm xảy ra vụ mất tích, các nhân chứng cho biết Brueckner có xuất hiện tại khu vực hồ bơi, điện thoại cá nhân của nghi phạm cũng được kết nối với vùng mạng di động hoạt động gần căn hộ của nhà McCann vào đêm 3/5/2007.
Christian Hoppe, điều tra viên của Cảnh sát Hình sự Liên bang Đức, tiết lộ trong quá trình lục soát xưởng bỏ hoang của Brueckner tại Đức năm 2016, họ phát hiện một ổ cứng chứa nhiều dữ liệu nhạy cảm, trong đó có kể về một vụ đánh thuốc mê bé gái. Từ những bằng chứng trên, các nhà điều tra cho rằng nhiều khả năng Madeleine đã bị sát hại. Tuy nhiên, Brueckner đã phủ nhận mọi liên quan tới vụ mất tích của Madeleine.
Ngày 3/5/2023, gia đình Madeleine tổ chức tưởng niệm 16 năm ngày con gái mất tích. "Con bé vẫn còn mất tích, và chúng tôi rất nhớ con. Chúng tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc", gia đình chia sẻ.
Nhiều năm trôi qua, vụ án của Madeleine vẫn là một bí ẩn. Vụ án đã trở thành chủ đề của sách, các bài viết trang nhất và loạt phim tài liệu Netflix, đồng thời tạo ra vô số suy đoán, hy vọng và lời khuyên.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Ranh giới 'bảo vệ công lý' và đặc quyền bảo mật của luật sư với thân chủ

Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật "không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ".
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng "vì lợi ích công lý". Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư - thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải "tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người".
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ "đầy đủ và thẳng thắn" cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là "lá chắn" tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là "ngoại lệ tội phạm - gian lận" (crime-fraud exception).
"Ngoại lệ tội phạm - gian lận" có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: "Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra".
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: "Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp".
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người - kể cả người bị buộc tội - có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ "lá chắn đặc quyền" lập tức sụp đổ.
Tin Gốc: Vnexpress

