Sau Hành trình của cậu bé chăn bò làm việc trên những con tàu du lịch quốc tế, đi qua nhiều quốc gia, Trương Văn Cảnh (28 tuổi) có lựa chọn khác: trở về quê hương, mang giáo dục trải nghiệm, kỹ năng mềm và môi trường quốc tế đến gần hơn với trẻ em nông thôn.
Sinh ra tại vùng quê nghèo ở xã Bình Đào, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam cũ (nay thuộc xã Thăng An, thành phố Đà Nẵng), Trương Văn Cảnh có tuổi thơ nghèo khó với những bữa cơm chỉ có mắm, cơm trộn khoai, sắn. Những quyển sách cũ xin lại từ anh chị là hành trang đến trường của cậu bé ngày ấy.
Tuổi thơ của Cảnh gắn liền với những cánh đồng quê, với những buổi chăn bò giữa trưa nắng và những con đường làng tối mịt không ánh điện. Từ đó, có một giấc mơ âm thầm thành hình: được bước ra thế giới rộng lớn.
Năm lớp 4, lần đầu tiên nhà trường tổ chức cho học sinh đi tham quan cố đô Huế. Đó là chuyến đi khiến Cảnh “nhớ suốt đời”, khi lần đầu tiên qua đèo Hải Vân, nhìn những ánh đèn lấp lánh của thành phố phía xa, thấy những con phố đông đúc mà ở quê nghèo chưa từng thấy…
Từ nhỏ, cơ hội học tiếng Anh với Cảnh gần như bằng 0. Tiếng Anh trong trường học chỉ là những bài học khô khan trên sách vở, chưa bao giờ cậu được nghe người bản xứ nói chuyện thật sự.
Nhưng đến hè năm lớp 9, Cảnh bắt đầu nhận ra rằng nếu không bước ra ngoài, cuộc sống của mình sẽ mãi chỉ quanh quẩn nơi làng quê nghèo ấy.
Và rồi một quyết định đã thay đổi cuộc đời cậu. Sau khi kết thúc năm học lớp 9, Cảnh đạp chiếc xe đạp cũ từ Bình Đào ra Hội An, quãng đường mất gần 4 tiếng đồng hồ, chỉ để tìm kiếm những điều mới mẻ cho tương lai của mình.
Những ngày nghỉ hè này, công việc đầu tiên của Cảnh là phụ giúp làm bánh đậu xanh. Một ngày bắt đầu từ 4 giờ và kết thúc lúc 16 giờ với mức lương chỉ 30.000 đồng/ngày. Mỗi cuối tuần, Cảnh lại đạp xe từ Hội An về quê, đầu tuần quay ra lại để làm việc.
Những năm lớp 10, lớp 11, mùa hè của Cảnh cũng không có khái niệm nghỉ ngơi. Hết làm ở quán cơm gà, phụ việc quán ăn, rồi đến rửa xe. Có dịp tết năm lớp 11, cậu làm việc liên tục từ sáng đến gần nửa đêm, 14 -15 tiếng mỗi ngày… “Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ mình khổ. Mình chỉ nghĩ rằng mình cần phải cố gắng”, anh kể.
Sau khi học xong lớp 12, biến cố lớn ập đến khi ba của Cảnh mắc bệnh hiểm nghèo. Gánh nặng kinh tế dồn lên vai mẹ. Anh trai cũng phải nghỉ học để đi làm phụ giúp gia đình.
Cảnh lúc ấy gần như từ bỏ ý định học tiếp. Cảnh theo các đội phụ hồ ở thành phố Đà Nẵng. Nhưng sức khỏe không cho phép theo đuổi công việc nặng nhọc quá lâu.
Sau đó, Cảnh chuyển sang bán cà phê, giữ xe ở các quán tại Đà Nẵng. Chính trong khoảng thời gian đó, Cảnh nhận ra một điều quan trọng: nếu cứ tiếp tục như vậy, cuộc đời mình sẽ mãi không thay đổi.
Và từ đó, hành trình học tập thực sự bắt đầu. Cảnh quyết định học tiếng Anh nghiêm túc hơn và chọn theo đuổi ngành quản trị khách sạn – du lịch, lĩnh vực mà cảm thấy thuộc về mình.
3 năm đại học của anh trôi qua trong guồng quay gần như không nghỉ. Nhưng chính khách sạn là nơi mở ra cho Cảnh một cánh cửa mới.
Cảnh tự làm “tour guide miễn phí” cho khách quốc tế quanh Đà Nẵng – Hội An. Anh chủ động bắt chuyện với người nước ngoài quanh khách sạn, chỉ với mong muốn được… luyện tiếng Anh. “Mình nói với họ rằng chỉ cần nói chuyện với mình thôi, mình sẽ chở họ đi khám phá địa phương”, Cảnh cười hiền.
Chính sự chủ động ấy đã giúp chàng trai quê xứ Quảng cải thiện ngoại ngữ nhanh chóng và nuôi lớn giấc mơ ra thế giới.
Qua những cuộc trò chuyện với du khách nước ngoài, Cảnh biết đến ngành tàu du lịch quốc tế – nơi người ta có thể vừa làm việc vừa đi vòng quanh thế giới.
Cảnh không ngừng trau dồi tiếng Anh, kỹ năng nghề nghiệp để chuẩn bị ứng tuyển vào Royal Caribbean – một trong những hãng tàu du lịch lớn nhất thế giới có trụ sở tại Miami (Mỹ).
Sau nhiều vòng phỏng vấn đầy thử thách, Cảnh chính thức nhận được visa Mỹ năm 2019, chỉ 3 tháng sau khi tốt nghiệp đại học.
Nhưng rồi Covid-19 ập đến, chuyến bay bị hủy. Ngành du lịch đóng băng. Mọi kế hoạch tưởng chừng sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng Cảnh không từ bỏ. Anh tiếp tục nộp hồ sơ vào các công ty nước ngoài và sau đó trúng tuyển vào Concentrix Malaysia, làm việc cho dự án YouTube tại Kuala Lumpur. Đó là hành trình nước ngoài đầu tiên trong đời Cảnh.
Sau 1,5 năm tại Malaysia, hồ sơ của anh với công ty tàu biển Mỹ được kích hoạt trở lại. Hành trình mới bắt đầu trên con tàu Voyager of the Seas. Điểm đến đầu tiên là Mỹ, kế đến là Canada, Puerto Rico, Mexico, Bahamas và hàng loạt quốc gia vùng Caribbean. Trong 4 năm tiếp theo, Cảnh đi qua Mỹ, Hawaii, Vanuatu, Úc, New Zealand…
Sau 5 năm sống và làm việc ở nước ngoài, Cảnh nhận ra một điều đặc biệt là càng đi xa, càng muốn trở về quê hương.
Năm 2025, Cảnh có một hành trình dài 40 ngày chạy xe máy vòng quanh Việt Nam. Chuyến đi ấy Cảnh nhận ra vẻ đẹp của đất nước mình không hề thua kém bất cứ nơi nào trên thế giới. Đến tháng 2.2026, Cảnh quyết định hồi hương để bắt đầu hành trình mới tại thành phố Đà Nẵng: khởi nghiệp giáo dục với mục tiêu mang thế giới về cho trẻ em quê nhà.
Sau nhiều năm ấp ủ, Vantastic Vietnam JSC ra đời. “Tôi từng là một đứa trẻ thiếu kỹ năng mềm, thiếu môi trường phát triển, từng trải qua khoảng thời gian trầm cảm và tự ti. Nên hơn ai hết, tôi hiểu cảm giác của những đứa trẻ ở nông thôn khi không có cơ hội tiếp cận thế giới bên ngoài”, Cảnh trải lòng.
Vantastic Edu được xây dựng theo mô hình “du lịch giáo dục trải nghiệm”, nơi trẻ em học qua thực tế thay vì chỉ ngồi trong lớp học. Ở đó, các em được học kỹ năng mềm, tư duy phản biện, khả năng giao tiếp, được tiếp xúc với tình nguyện viên quốc tế, được học tiếng Anh qua trải nghiệm thực tế tại bảo tàng, di tích, thiên nhiên.
“Mỗi đứa trẻ tích cực sẽ là một hạt mầm cho xã hội. Một đứa trẻ lớn lên với kiến thức tích cực, hiểu văn hóa và lịch sử dân tộc sẽ trở thành một hạt mầm tốt cho xã hội. Đó cũng là lý do Vantastic Edu không chỉ dạy ngôn ngữ hay kỹ năng mềm, mà còn đưa trẻ em đến gần hơn với thiên nhiên, lịch sử và con người Việt Nam”, Cảnh tâm sự.
Là một người yêu động vật, làm công việc chăm sóc chó, mèo tại một tiệm thú y, Trần Trà My (28 tuổi, ngụ phường Bình Đông, TP.HCM), cho biết hoàn toàn ủng hộ Việt Nam hướng tới chấm dứt tình trạng buôn bán thịt chó, mèo.
"Nếu chúng ta tiêu thụ thịt của động vật này sẽ dẫn đến việc trộm cắp chó, mèo tăng mạnh, tệ nạn xã hội cũng tăng theo. Chó, mèo là người bạn đồng hành tạo niềm vui và sự gắn kết, giảm stress, chó còn giúp giữ nhà, bảo vệ con người, dẫn đường cho người mù, chó nghiệp vụ… Vì vậy ăn thịt chó, mèo là không nên, cần loại bỏ tình trạng này, em ủng hộ hai tay", My chia sẻ.
Còn Trương Mỹ Thương, sinh viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng nếu loại bỏ việc buôn bán, tiêu thụ thịt chó, mèo là quá tốt. Là người yêu động vật, đã từ lâu rồi Thương mong muốn ở TP.HCM và rộng hơn là cả nước sẽ có quy định cấm buôn bán thịt chó, mèo.
"Em nghĩ, từ ngày xưa do thiếu ăn, thiếu mặc nên người ta mới ăn thịt những con vật gần gũi bên mình, còn hiện tại với sự phát triển, mọi thứ đầy đủ, việc ăn thịt chó, mèo được xem là hành động không nhân đạo. Việc ăn thịt chó, mèo giống như ăn thịt bạn đồng hành của mình", Thương nói.
Nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Tiến, từng công tác ở báo Hà Nội mới 30 năm (ngụ phường Hàng Trống, TP. Hà Nội), cho biết người Việt cũng có thói quen ăn thịt chó, mèo từ rất lâu rồi. Do đó, việc thay đổi thói quen ăn thịt chó thì không hề dễ dàng, muốn chấm dứt việc buôn bán chó, mèo phải bắt đầu từ giáo dục, giáo dục nhận thức và ý thức cho giới trẻ nói chung.
"Giáo dục từ cấp học phổ thông rồi đến các gia đình, cộng đồng, giáo dục ngay từ khi còn nhỏ để không hình thành thói quen ăn thịt chó, mèo. Khi không ai ăn thì nạn buôn bán chó, mèo làm thịt mới có thể chấm dứt. Chó, mèo còn là thú cưng của rất nhiều bạn trẻ, nếu giết thịt con vật gần gũi với con người là rất không nhân văn, không nhân đạo", ông Tiến nói.
Theo tiến sĩ Trần Hữu Sơn, Viện trưởng Viện Nghiên cứu ứng dụng văn hóa và Du lịch (thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam), thói quen ăn thịt chó, mèo có phần ăn sâu vào đời sống nhiều người dân, trước mắt vận động là phù hợp còn nếu cấm ngay thì khó, ví dụ cấm như Hàn Quốc thì Việt Nam có thể chưa làm được. Chúng ta có thể chia hai giai đoạn, bước đầu là tuyên truyền, vận động, giai đoạn hai là có những quy định và hình phạt khắt khe hơn, văn bản pháp luật rõ ràng hơn.
"Tuyên truyền để người dân hiểu vì sao không nên ăn thịt chó, mèo. Mình có thể giáo dục nhận thức, ý thức từ nhà trường, lớp trẻ hiểu thì rất tốt, khi trưởng thành sẽ hình thành ý thức không ăn thịt chó, mèo nữa. Tôi từng gặp khá nhiều bạn trẻ đi du học về đã bỏ ăn thịt chó, mèo do tiếp nhận văn hóa nước ngoài", tiến sĩ Trần Hữu Sơn nói.
Tiến sĩ Sơn cho biết thêm, tiêu thụ thịt chó, mèo không được gọi là phi hay phản văn hóa nhưng về mặt phúc lợi động vật và nhân đạo thì không nên ăn, con chó, con mèo nó gắn với chúng ta từ xưa đến nay. Hơn nữa chó được nuôi với mục đích ban đầu là để giữ nhà, canh gia súc, đồng hành cùng con người… chứ không phải để lấy thịt như một số động vật khác.
"Cách làm phù hợp lúc này là tuyên truyền cho giới trẻ và người dân nói chung, các cơ sở giết mổ về tác hại của ăn thịt chó, mèo, cũng như nguy cơ bệnh dại và bệnh dịch khác từ chó, mèo. Sau đó xây dựng cơ chế, thể chế, có văn bản quy định, đối tượng rõ ràng…", ông Sơn cho biết.
Nguyễn Minh Quân (26 tuổi, làm việc tại số 5 Công trường Mê Linh, P.Sài Gòn, TP.HCM), kể lại chuyện đi thuê phòng. "Tôi đã ký hợp đồng mà không đọc điều khoản", Quân nói.
Theo Quân, hợp đồng thuê nhà dài gần 15 trang. Sau khi xem lướt những nội dung liên quan đến giá thuê, tiền cọc và thời hạn hợp đồng, Quân ký ngay. "Lúc đó tôi nghĩ hợp đồng thuê nhà thì chắc nơi nào cũng giống nhau. Với lại đọc cũng không hiểu hết nên ký luôn", Quân kể.
Sau ba tháng, Quân quyết định chuyển đến nơi khác ở để tiện cho công việc. Quân bất ngờ khi được chủ nhà thông báo sẽ mất toàn bộ tiền đặt cọc (bằng tiền 2 tháng thuê nhà là 14 triệu đồng) vì hợp đồng quy định người thuê chấm dứt trước thời hạn sẽ không được hoàn cọc và phải báo trước 60 ngày.
"Tôi nói chủ nhà chưa từng nhắc điều này. Nhưng họ chỉ vào đúng điều khoản trong hợp đồng có chữ ký của tôi ở từng trang. Lúc đó mới thấy mình chẳng còn lý lẽ gì", Quân nói.
Không chỉ với hợp đồng thuê nhà, không ít người trẻ cũng gặp rắc rối vì những điều khoản tưởng như rất nhỏ.
Lê Thu Hà (23 tuổi, làm việc tại 98 Hoàng Quốc Việt, P.Nghĩa Độ, Hà Nội), kể từng tải một ứng dụng chỉnh sửa ảnh vì thấy quảng cáo "dùng thử miễn phí 7 ngày". "Cứ bấm đồng ý liên tục cho nhanh. Tôi chỉ nghĩ hết 7 ngày thì ứng dụng tự khóa". Một tháng sau, tài khoản ngân hàng bị trừ gần 3 triệu đồng.
"Lúc đó tôi mới phát hiện điều khoản quy định sau thời gian dùng thử, hệ thống sẽ tự động gia hạn gói dịch vụ theo năm nếu người dùng không chủ động hủy trước thời điểm kết thúc. Tôi không hề biết có điều khoản đó vì chưa từng đọc", Hà nói.
Vì sao không ít người trẻ "ngại" đọc hợp đồng? Chị Lê Thanh Trúc (32 tuổi, làm việc tại đường Nguyễn Thái Sơn, P.An Nhơn, TP.HCM), lý giải rằng nhiều hợp đồng thực chất là "không có quyền lựa chọn". "Nếu không bấm đồng ý thì cũng không được phép cài đặt hay sử dụng ứng dụng, không đặt được phòng hay mua được vé... Vậy nên tôi nghĩ đọc hay không cũng vậy. Nhiều khi... nhắm mắt bấm đồng ý", chị Trúc nói.
Trần Đức Anh (27 tuổi, làm việc tại 17 Lê Duẩn, P.Sài Gòn, TP.HCM), cho biết bản thân gần như chưa bao giờ đọc hết điều khoản sử dụng của bất kỳ ứng dụng nào. "Có những điều khoản dài cả chục, thậm chí hàng chục trang. Toàn thuật ngữ pháp lý. Đọc cũng không hiểu nên thôi", Anh nói.
Một bộ phận người trẻ thừa nhận, họ chỉ đọc kỹ hợp đồng sau khi xảy ra sự cố như: phải thanh toán phí phạt trả trước khoản vay, bị trừ tiền gia hạn dịch vụ nhiều tháng liên tiếp, thuê xe tự lái nhưng phải bồi thường những khoản chi phí không ngờ tới sau va chạm… Và điểm chung là tất cả đều từng nhấn nút "đồng ý" hoặc đặt bút ký xác nhận.
Theo các chuyên gia tâm lý, việc bỏ qua hợp đồng không đơn thuần xuất phát từ sự chủ quan mà còn là hệ quả của nhịp sống số.
Chuyên gia tâm lý Đỗ Thành Trí, Trung tâm đào tạo và chăm sóc tinh thần Thân Tâm Trí (P.Bình Tiên, TP.HCM), phân tích: "Mọi giao dịch hiện nay đều được thiết kế để diễn ra nhanh nhất có thể. Chỉ vài thao tác trên điện thoại, người dùng đã có thể mua vé máy bay, vay tiền trực tuyến, thuê xe, đặt phòng khách sạn hay đăng ký dịch vụ trả phí. Trong môi trường đó, việc dừng lại để đọc hàng chục trang điều khoản trở thành "điểm nghẽn" mà nhiều người muốn bỏ qua. Bên cạnh đó là tâm lý "chắc không sao đâu". Nhiều người tin rằng doanh nghiệp lớn sẽ không đưa ra điều khoản bất lợi hoặc cho rằng nếu xảy ra tranh chấp thì mình vẫn có thể giải thích rằng "không biết". Chính suy nghĩ này khiến không ít người đánh đổi vài phút đọc hợp đồng để rồi phải trả giá bằng những khoản tiền lớn hoặc những tranh chấp kéo dài".
Theo chuyên gia tâm lý Vũ Minh Tiến, Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Healthcare (P.Tân Hưng, TP.HCM), điều đáng lo ngại hơn là thói quen này đang dần trở thành phản xạ. "Càng quen với việc bấm "đồng ý", người dùng càng ít đặt câu hỏi về quyền lợi của mình. Đến khi phát hiện điều khoản bất lợi, chữ ký hoặc thao tác xác nhận điện tử đã trở thành căn cứ chứng minh sự đồng thuận của chính họ", ông Tiến nói.
Theo luật sư Võ Minh Tú, Văn phòng luật sư Phương Chính Law (P.Thông Tây Hội, TP.HCM), một trong những hiểu lầm phổ biến của nhiều người trẻ hiện nay là cho rằng nếu không đọc hợp đồng hoặc không hiểu hết nội dung thì khi xảy ra tranh chấp có thể lấy lý do "không biết" để từ chối trách nhiệm.
"Đây là suy nghĩ rất nguy hiểm. Về nguyên tắc, khi một người đã tự nguyện ký tên vào hợp đồng hoặc bấm nút xác nhận giao dịch điện tử, hành vi đó thể hiện sự đồng ý với các điều khoản mà hai bên đã thỏa thuận. Việc sau này nói rằng mình chưa đọc hoặc chưa hiểu thường không phải là căn cứ để phủ nhận giá trị pháp lý của hợp đồng", luật sư Tú phân tích.
Theo luật sư Tú, pháp luật luôn tôn trọng quyền tự do giao kết của các bên. Đồng thời, mỗi cá nhân cũng phải có trách nhiệm tự bảo vệ quyền lợi của mình bằng cách tìm hiểu kỹ nội dung trước khi ký kết.
Trong thực tế, luật sư Tú cho biết từng tiếp nhận nhiều trường hợp khách hàng rơi vào thế bất lợi chỉ vì bỏ qua vài dòng trong hợp đồng.
"Có người vay tiêu dùng nhưng không đọc điều khoản về phí tất toán trước hạn nên khi muốn trả nợ sớm lại phải chịu thêm một khoản phí ngoài dự tính. Có người thuê nhà không để ý quy định về việc chấm dứt hợp đồng trước thời hạn nên mất toàn bộ tiền cọc. Cũng có trường hợp đăng ký dịch vụ trực tuyến mà không biết hệ thống sẽ tự động gia hạn và trừ tiền định kỳ. Những điều khoản gây tranh chấp nhiều nhất thường không nằm ở giá cả mà ở các quy định về quyền và nghĩa vụ của các bên, điều kiện hủy hợp đồng, mức phạt vi phạm, trách nhiệm bồi thường, cách giải quyết tranh chấp và các trường hợp miễn trách nhiệm", luật sư Tú cho biết.
"Trước khi ký bất kỳ hợp đồng nào, nên dành thời gian đọc kỹ những điều khoản liên quan trực tiếp đến quyền lợi của mình. Nếu có nội dung chưa rõ, cần yêu cầu bên còn lại giải thích hoặc chỉnh sửa trước khi đặt bút ký", luật sư Tú nhấn mạnh.
Trong lễ tốt nghiệp mới đây của ĐH Duy Tân, Lê Đình Minh Quân, sinh viên ngành marketing gây chú ý khi xuất hiện trên sân khấu cùng bộ sưu tập giấy khen. Nhắc lại khoảnh khắc bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý, Quân cho biết đến nay vẫn còn cảm giác lâng lâng.
“Ban đầu mình chỉ muốn lưu lại một dấu mốc đáng nhớ sau 4 năm nỗ lực học tập, như một cách tự ghi nhận những cố gắng của bản thân. Mình không nghĩ khoảnh khắc rất cá nhân ấy lại nhận được nhiều sự quan tâm và yêu mến đến vậy”, Quân chia sẻ.
Nam sinh cho biết đây là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của tuổi sinh viên, đồng thời là món quà tốt nghiệp vô giá khép lại hành trình 4 năm đại học. Và ý tưởng mang toàn bộ giấy khen lên sân khấu không phải là quyết định ngẫu hứng.
Quân cho biết ý tưởng này được nhen nhóm từ những ngày đầu tham gia công tác Đoàn - Hội. Khi đó, cậu thường quan sát các anh chị khóa trên vừa học tập tốt vừa năng nổ hoạt động phong trào, để lại nhiều dấu ấn đẹp trong quãng đời sinh viên. Sự ngưỡng mộ ấy trở thành động lực để Khoa cố gắng trong suốt những năm đại học. Đến năm cuối, nam sinh muốn tìm một cách đặc biệt để nhìn lại hành trình đã qua.
“Trước khi bước lên sân khấu mình cũng khá hồi hộp vì không biết mọi người sẽ đón nhận như thế nào. Nhưng khi mở những tấm giấy khen ra, mình rất bất ngờ khi nhận được những tràng pháo tay và sự cổ vũ từ thầy cô, phụ huynh cũng như các bạn sinh viên”, Quân nhớ lại.
Với nam sinh, những giấy khen trên tay không đơn thuần là sự ghi nhận thành tích mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành của bản thân sau 4 năm học tập, rèn luyện.
“Điều mình tự hào nhất là đã dám bước ra khỏi vùng an toàn. Từ một sinh viên năm nhất khá rụt rè, mình trở nên chủ động hơn, dám thử thách bản thân và dám chịu trách nhiệm. Đó mới là thành quả ý nghĩa nhất mà quãng đời sinh viên mang lại”, Quân nói.
Là người trực tiếp chứng kiến khoảnh khắc này, Lê Bảo Ngân (23 tuổi), cựu sinh viên ĐH Duy Tân, cho biết không khí trong hội trường lúc đó trở nên sôi động hơn khi Quân xuất hiện trên sân khấu cùng bộ sưu tập giấy khen trên tay.
“Ban đầu mình cũng có nghĩ Quân sẽ tạo một bất ngờ nào đó trong lễ tốt nghiệp, nhưng không ngờ bạn lại mang theo nhiều giấy khen và giấy chứng nhận đến vậy. Khi Quân bước lên sân khấu, nhiều thầy cô, phụ huynh và các bạn sinh viên đều trầm trồ, dành những tràng vỗ tay và lời khen ngợi. Biết đó là thành quả của cả quá trình học tập, hoạt động suốt 4 năm đại học, mình cũng cảm thấy vui và tự hào thay cho bạn”, Ngân chia sẻ.
Đằng sau bộ sưu tập giấy khen là không ít những giai đoạn áp lực mà Quân từng trải qua. Nam sinh cho biết thời điểm khó khăn nhất là học kỳ cuối, khi vừa thực hiện khóa luận tốt nghiệp vừa đảm nhận cùng lúc ba công việc làm thêm. “Mình làm nhiều việc cùng lúc vì đó là công việc mình yêu thích và muốn tích lũy thêm kinh nghiệm thực tế với đa lĩnh vực”, Quân nói.
Để cân bằng giữa học tập, hoạt động phong trào và công việc, Quân lựa chọn phương pháp chủ động học sớm. Ngay từ năm nhất, Quân đã đặt mục tiêu sớm tiếp cận môi trường làm việc thực tế để tích lũy kinh nghiệm và phát triển bản thân. Bên cạnh việc tham gia các hoạt động Đoàn - Hội nhằm rèn luyện kỹ năng mềm, nam sinh còn chủ động tìm kiếm cơ hội thực tập đúng chuyên ngành từ khá sớm.
Theo Quân, điều quan trọng nhất đối với sinh viên không phải là chờ đến khi bản thân đủ giỏi mới bắt đầu, mà là dám bắt đầu sớm với tinh thần cầu tiến, sẵn sàng học hỏi và không ngại làm những công việc nhỏ nhất. Chính tư duy đó đã giúp nam sinh có cơ hội tiếp cận môi trường doanh nghiệp ngay từ những năm đầu đại học, từng bước tích lũy kinh nghiệm thực tiễn song song với việc học trên giảng đường.
Nhờ sự chủ động và kiên trì theo đuổi mục tiêu, Quân hiện đã có công việc chính thức đúng chuyên ngành từ trước khi nhận bằng tốt nghiệp khoảng 3 tháng. “Đối với mình, tốt nghiệp đại học không phải là điểm kết thúc mà là khởi đầu cho một hành trình học hỏi mới. Vì vậy, mình luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày để sẵn sàng nắm bắt những cơ hội phía trước”, Quân chia sẻ.