Tôi năm nay 37 tuổi, kết hôn 10 năm, có con trai 7 tuổi. Chồng tôi bằng tuổi, là trưởng phòng kinh doanh một công ty bất động sản. Bạn bè thấy tôi có nhà, có xe, vật chất đủ đầy, thường ghen tị, cho rằng tôi sống “như một bà hoàng”. Nhưng họ không biết một sự thật cay đắng: Tôi từ một người vợ hợp pháp lại trở thành “kẻ thứ ba” trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Gần 3 năm qua, chồng tôi có mối quan hệ với một người phụ nữ hơn anh 13 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ biết họ là đồng nghiệp chung công ty, mối quan hệ cấp trên – cấp dưới. Chồng tôi dần dần đi sớm về muộn, hay đi công tác xa nhà, điện thoại lúc nào cũng bận rộn. Tôi từng tin đó là giai đoạn anh đang nỗ lực vì gia đình, nhưng không ngờ…
Cho đến một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn trong điện thoại của anh. Những lời quan tâm, nhớ nhung mùi mẫn của chồng và người phụ nữ kia vượt quá giới hạn chị em đồng nghiệp. Tôi chết lặng khi nhận ra người chồng mình tin tưởng đang có một mối quan hệ khác phía sau lưng.
Khi tôi ném chiếc điện thoại xuống sàn, chồng thú nhận mọi chuyện. Anh nói chuyện ngoài luồng xuất phát từ cảnh “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Người phụ nữ đó giữ chức phó giám đốc điều hành công ty, có kinh nghiệm thương trường và cũng là người kéo anh vào những dự án lớn. Họ gặp gỡ vì công việc, rồi dần dần vượt quá giới hạn.
Anh thừa nhận có tình cảm, nhưng cũng nói rằng nếu dừng lại lúc này, anh sẽ mất tất cả: Công việc, tiền bạc, thậm chí còn có thể vướng vào nợ nần, rắc rối pháp lý vì những ràng buộc với người tình (họ chung vốn đầu tư đất đai bên ngoài). Anh cầu xin tôi cho anh thời gian để giải quyết mối quan hệ.
Khoảng thời gian đó, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: Đau đớn, tuyệt vọng, dằn vặt và cả những lần muốn buông bỏ. Cả tháng trời tôi ăn không ngon ngủ không yên, sụt cân, trầm cảm. Tôi từng nghĩ đến việc rời đi, chấm dứt tất cả. Nhưng rồi, thời gian trôi qua và khi bình tĩnh lại, tôi nhìn thấy một khía cạnh khác của chồng: Anh ấy cũng có nỗi khổ riêng.
Hơn 3 năm qua, chồng vẫn luôn cố gắng chăm lo cho mẹ con tôi. Anh chu cấp đầy đủ, lo cho con có điều kiện học hành tốt nhất. Anh mua được nhà, mua xe cho tôi, tặng tôi trang sức đắt tiền, tích lũy tiền bạc cho tương lai.
Mỗi lần tôi tổn thương, anh đều thể hiện sự áy náy. Anh không phủ nhận cảm xúc của tôi, thậm chí có lúc gần như phải “nhìn sắc mặt vợ mà sống”. Anh cũng rất thương con. Dần dần, tôi lại thấy mình mềm lòng. Tôi bắt đầu tin rằng, có thể anh cũng đang chịu áp lực theo cách riêng.
Và rồi tôi chọn cách im lặng. Tôi không gây sức ép bắt anh chia tay người tình. Tôi nhắm mắt chấp nhận việc “chung chạ”, tận hưởng những điều tốt đẹp về vật chất mà anh mang lại cho tôi, miễn là con tôi không thiếu thốn.
Về người phụ nữ kia, chị ta là mẹ đơn thân, có ngoại hình khá, là kiểu phụ nữ xông xáo, sắc sảo. Theo lời chồng, chị ta không hề biết chuyện tôi đã phát hiện ra mối quan hệ giữa họ. Chị ta vẫn nghĩ rằng chị ta ở trong bóng tối quan sát tôi, mà không hề biết rằng tôi cũng âm thầm quan sát chuyện giữa họ suốt những năm qua.
Tôi không biết mình có vấn đề tâm lý nào không. Bình thường, các bà vợ sẽ điên cuồng ghét bỏ tình nhân của chồng, nhưng tôi bây giờ không còn ghen tuông. Thật nực cười khi tôi là vợ hợp pháp nhưng tình cảnh cứ như “tiểu tam”.
Thi thoảng, khi chồng đưa tôi và con đi du lịch, chị ta lại nổi cơn ghen, viết bóng gió trên mạng xã hội. Còn tôi, mỗi lần chồng về trễ, hay cuối tuần đi đâu đó, tôi tự hiểu. Chồng không cần nói gì thêm, còn tôi cũng không càm ràm, tra hỏi. Thay vì mất thời gian rình rập chuyện của chồng, tôi đi làm đẹp, mua sắm.
Tôi không còn cố tìm hiểu vì sao anh không thể dứt ra, là vì công việc thật, hay còn lý do nào khác. Tôi không quan tâm là chồng có thực lòng yêu người phụ nữ kia hay không. Tôi chỉ biết mình đã chấp nhận một thực tế mà trước đây, chính tôi cũng không tưởng tượng nổi.
Nhưng càng sống trong sự chấp nhận đó, gần đây, tôi càng hoang mang. Liệu có phải quan điểm về hôn nhân của tôi đang trở nên lệch lạc? Tôi có hạnh phúc không, hay tôi chỉ đang tự ru ngủ mình để tiếp tục một cuộc sống mà tôi không đủ can đảm bước ra? Tôi có hèn nhát quá không khi vì vật chất mà không thể đứng lên dứt khoát chọn lựa, chiến đấu để có một tổ ấm đúng nghĩa?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trước đó vào sáng cùng ngày, mạng xã hội xuất hiện và lan truyền hình ảnh một con cá sấu đang bơi trên sông Chắc Băng, thuộc địa bàn ấp Thới Bình, xã Thới Bình. Thông tin này lập tức gây hoang mang trong dư luận địa phương.
Ngay sau khi thấy thông tin lan truyền trên mạng, Công an xã Thới Bình đã vào cuộc xác minh nguồn gốc hình ảnh. Qua làm việc, cơ quan công an xác định người tạo ra bức ảnh là em T.C.K. (17 tuổi, ngụ ấp Thới Bình, xã Thới Bình).
Tại cơ quan công an, K. trình bày đã sử dụng ứng dụng AI để tạo hình ảnh cá sấu. Mục đích của việc này là để mẹ "hù dọa" em gái, do bé thường xuyên đòi xuống bơi dưới con sông trước nhà.
Tuy nhiên sự việc đi quá xa khi chú ruột của K. là ông Q. không biết đây là hình ảnh giả mạo và đã tự ý sao chép, lưu về điện thoại rồi gửi cho nhiều người. Từ đó hình ảnh bị lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội, gây hiểu nhầm và tạo dư luận xấu.
Sau sự việc, Công an xã Thới Bình đã liên hệ với ban giám hiệu nhà trường em K. đang theo học để triển khai nhắc nhở đến các em học sinh về việc tuyệt đối không được sử dụng ứng dụng AI để tạo những hình ảnh và thông tin sai sự thật.
Người đăng tự xưng là mẹ cháu bé, kêu gọi cộng đồng mạng chia sẻ để hỗ trợ tìm kiếm, kèm nội dung "cứu con tôi với, xin bà con Đà Nẵng chia sẻ gấp".
Bài đăng mô tả một người đàn ông mặc áo thun bế bé trai mặc áo trắng, quần xanh lên xe máy rồi rời khỏi hiện trường, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ.
Chỉ trong thời gian ngắn, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận.
Nhiều người dùng mạng là cư dân sống ở khu vực này nhận ra hình ảnh trong bài viết không trùng khớp với thực tế tuyến đường Phần Lăng 9.
Một số người dùng mạng chỉ ra các dấu hiệu hình ảnh "bắt cóc trẻ em" trên được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI).
Khi liên hệ qua số điện thoại trong bài viết, người nghe máy là một người đàn ông và cho biết không biết, không liên quan đến nội dung bài đăng.
Cùng ngày, Công an phường Thanh Khê thông báo đây là tin đồn thất thiệt, sai sự thật. Hiện công an đang truy xét tài khoản đăng tin để xử lý theo quy định.
Công an TP Đà Nẵng khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận tiếp tay cho việc lan truyền thông tin sai sự thật trên mạng xã hội.
Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn và có hai con nhỏ, một bé 6 tuổi, một bé 2 tuổi. Công việc của tôi ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi vẫn có thời gian chăm lo gia đình, con cái, hai bên nội ngoại. Từ trước đến nay, tôi luôn sống hết lòng vì chồng con, xem gia đình là ưu tiên lớn nhất.
Chồng tôi làm văn phòng, thu nhập ở mức trung bình. Anh có lúc đưa tiền, có lúc không, nhưng tôi chưa từng đòi hỏi hay so đo chuyện kinh tế. Tôi luôn tôn trọng chồng và nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau quan trọng nhất là tình nghĩa.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ chồng tình cảm, không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng khoảng 3-4 năm trở lại đây, chồng tôi dần thay đổi. Anh ngày càng vô tâm, ít quan tâm đến vợ con, không để ý việc nhà cửa, hay cáu gắt và sống ích kỷ hơn.
Từ lúc tôi sinh bé đầu, chồng đã ít quấn con. Anh không gần gũi, ít thể hiện tình cảm với con. Dù vậy, tôi vẫn quyết định sinh thêm bé thứ hai. Tôi nghĩ có thêm tiếng trẻ con sẽ vui cửa vui nhà hơn, biết đâu không khí gia đình cũng thay đổi tích cực hơn. Nhưng cũng từ đó, bi kịch đời tôi bắt đầu.
Ngày tôi báo tin có thai lần 2, chồng không hề tỏ ra vui mừng. Trong suốt thai kỳ của tôi, anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Tôi đã trải qua rất nhiều đêm khóc một mình. Có những hôm đi làm về, tôi chạy xe lang thang khắp nơi để giải tỏa cảm giác cô đơn.
Đến ngày tôi sinh con, anh có mặt ở bệnh viện nhưng tôi cảm thấy anh giống như một người họ hàng đến thăm hơn là chồng đang chờ vợ vượt cạn. Không có sự lo lắng, xúc động hay yêu thương nào tôi mong chờ ở người bạn đời.
Sau sinh, tôi tiếp tục một mình xoay xở chuyện con cái, gia đình. Thấy tôi thường xuyên khóc lặng lẽ, cuối cùng chồng thú nhận một điều...
Anh nói vài năm gần đây anh nhận ra mình là người vô tính (asexual). Người mang xu hướng này không có nhu cầu gần gũi vợ chồng, cũng không cảm thấy hấp dẫn tình dục với bất kỳ giới nào. Chồng nói anh chỉ muốn sống một mình, không cần ai cả và luôn thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh bảo những gì đã diễn ra suốt thời gian qua, từ việc có con đến chuyện chăn gối, đều chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm với vợ, với bố mẹ và gia đình vì anh là con trai trưởng.
Nghe lời thú nhận này, tôi chết lặng. Khái niệm này quá lạ lẫm với tôi.
Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau bình thường. Chuyện tình cảm hay đời sống vợ chồng khi ấy không có gì bất thường. Vậy mà giờ anh nói với tôi tất cả điều đó. Tôi choáng váng, không biết đón nhận sự thật bằng cách nào...
Sau cuộc nói chuyện, chồng dọn ra ngủ riêng. Đến nay đã gần một năm.
Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người hàng xóm. Hai cái bóng cùng nuôi con dưới một mái nhà. Tôi cảm giác mình như người vừa bị đánh ngất, tỉnh dậy thì cuộc đời đã khác hoàn toàn.
Tôi khóc cạn nước mắt. Câu chuyện tưởng chỉ có trong phim lại rơi đúng vào mình. Tôi luôn coi trọng gia đình, hy sinh rất nhiều cho chồng con. Vậy mà giờ nghĩ đến quãng đời còn lại phải sống trong sự xa cách của chồng, tôi thấy tuyệt vọng.
Kinh tế hiện tại chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi từng nghĩ đến ly hôn để được sống cho mình, nhưng lại thương 2 con còn quá nhỏ. Tôi cũng đã vài lần nói muốn ly hôn và xin nuôi cả hai bé. Nhưng rồi tôi lại chùn lòng.
Một phần vì tôi vẫn còn thương anh. Có lẽ anh đã phải cố sống theo mong đợi của người khác suốt nhiều năm, đến giờ không chịu nổi nữa mới thú nhận. Ngoài tôi ra, anh chưa nói điều này với ai. Nếu mẹ con tôi rời đi, anh sẽ rất cô đơn.
Chồng tôi không cặp bồ, không sa đà ăn chơi. Đi đâu anh vẫn nhắn tin báo về. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm người cha, người con rể trong gia đình. Chỉ là với vai trò người chồng, anh gần như không còn tồn tại.
Tôi không phải người có nhu cầu thể xác quá cao. Điều tôi cần là sự gần gũi, một cái nắm tay, vài lời động viên, một điểm tựa khi mệt mỏi trở về nhà. Nhưng đến điều đơn giản như cầm tay vợ, anh cũng né tránh. Anh thường đóng cửa làm việc một mình, thi thoảng mới chơi với con.
Tôi từng vào các trang, nhóm cộng đồng của người vô tính để tìm hiểu thêm, mong hiểu chồng hơn, hay có cách nào thay đổi tình trạng. Nhưng điều duy nhất tôi nhận được là lời khuyên phải chấp nhận sự thật.
Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ kiếp trước mình nợ anh quá nhiều nên kiếp này phải trả giá. Rồi tôi hình dung tương lai chỉ là tiếp tục diễn vai một gia đình hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, đến khi về già mỗi người một góc, không tình yêu, không sự chăm sóc dành cho nhau.
Hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng vì con hay mạnh mẽ bước ra để cứu lấy phần đời còn lại của mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.