Ngày 3-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông – Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo do không có bằng nhưng vẫn lái xe trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết.
Theo đó, tối 2-4, Đội 6 dừng kiểm tra một chiếc đầu kéo kéo theo sơ mi rơ moóc tại Km234 cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết.
Qua kiểm tra, người lái chiếc đầu kéo trên là N.T.A. (33 tuổi, quê Khánh Hòa) không có giấy phép lái xe. Với lỗi vi phạm này, anh A. bị phạt 19 triệu đồng.
Ngoài ra, Đội 6 cũng lập biên bản xử phạt đối với chủ xe đầu kéo trên là Công ty TNHH MTV Vận tải Đại Phát 58 triệu đồng về lỗi giao xe cho người không đủ điều kiện tham gia giao thông.
Tổng số tiền phạt cả người lái xe và chủ xe trong vụ việc trên là 77 triệu đồng. Ngoài xử phạt tiền, chiếc đầu kéo trên bị tạm giữ 7 ngày.
Nguồn: https://tuoitre.vn/khong-bang-lai-van-dieu-khien-xe-dau-keo-chay-tren-cao-toc-20260403122618359.htm
Tình Yêu Giới Tính
Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) - một địa điểm thi đánh giá năng lực

Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) mang đến một môi trường học tập năng động và gắn kết - Ảnh: STU
Trong đợt 1 năm nay, ngày thi được ấn định là Chủ nhật 5-4-2026. Tại TP.HCM, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) là một trong các điểm thi phục vụ thí sinh dự thi.
Với nhiều thí sinh và phụ huynh, một điểm thi phù hợp có ý nghĩa thiết thực trong việc chủ động thời gian di chuyển, giảm áp lực trước giờ làm bài và chuẩn bị tâm lý ổn định hơn cho ngày thi.
Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ tổ chức, việc phối hợp tổ chức thi là dịp để nhà trường thể hiện sự sẵn sàng đồng hành cùng các hoạt động giáo dục tại TP.HCM.
Một trong những nền tảng giúp STU đảm nhiệm tốt vai trò này là hệ thống cơ sở vật chất được đầu tư đồng bộ trong nhiều năm.
Nhà trường đã xây dựng hệ thống các tòa nhà gồm giảng đường, hội trường, phòng học, phòng máy tính, phòng thí nghiệm, xưởng thực hành cùng các không gian phục vụ học tập và sinh hoạt, với tổng diện tích sử dụng hơn 50.000 m².
Khuôn viên xanh, khu thể thao đa năng và hạ tầng được bố trí hoàn chỉnh góp phần tạo nên môi trường học tập ổn định, hiện đại và thuận tiện cho người học.
Hội trường tại STU đáp ứng tốt các hoạt động tổ chức quy mô lớn - Ảnh: STU
Những điều kiện này giúp STU là nơi phù hợp để tổ chức các hoạt động học thuật, chương trình tập trung đông người và các sự kiện quy mô lớn. Với một kỳ thi như Đánh giá năng lực, bên cạnh yêu cầu chuyên môn, công tác điều phối, đón tiếp và bảo đảm vận hành tại điểm thi cũng là yếu tố rất quan trọng.
Bên cạnh vai trò là điểm thi, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn còn được biết đến là cơ sở đào tạo đại học theo định hướng ứng dụng. Nhà trường chú trọng gắn kết giữa lý thuyết và thực tiễn, hướng đến mục tiêu giúp sinh viên vừa nắm vững kiến thức chuyên môn, vừa có khả năng thích nghi nhanh với môi trường làm việc sau tốt nghiệp.
Hiện STU đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, tập trung ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị, là những nhóm ngành có nhu cầu nhân lực cao. Chất lượng đào tạo của trường được khẳng định qua nhiều chương trình đạt kiểm định trong nước; trong đó, ngành Công nghệ thực phẩm đạt chuẩn AUN-QA khu vực Đông Nam Á, được quốc tế công nhận.
STU hiện đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, chủ yếu ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị - Ảnh: STU
Môi trường học tập tại STU cũng được mở rộng qua các câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa, sân chơi học thuật và sáng tạo, tạo điều kiện để sinh viên phát triển toàn diện.
Trong mùa tuyển sinh, nhà trường đồng thời triển khai nhiều phương thức xét tuyển linh hoạt, mở rộng cơ hội học tập quốc tế thông qua các chương trình liên kết, mô hình "du học tại chỗ" và hợp tác với các trường đại học nước ngoài.
Song song với đó, STU dành nguồn học bổng hàng chục tỉ đồng mỗi năm cùng nhiều chính sách hỗ trợ học phí, góp phần giảm áp lực tài chính và tăng cơ hội tiếp cận giáo dục đại học cho thí sinh.
Ở góc độ rộng hơn, việc STU trở thành một trong các địa điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 cũng giúp hình ảnh nhà trường đến gần hơn với học sinh và phụ huynh.
Khi trực tiếp đến dự thi, nhiều thí sinh sẽ có cơ hội quan sát môi trường học tập, cơ sở vật chất và không gian đào tạo của trường. Đây là một trải nghiệm thực tế, góp phần giúp thí sinh có thêm thông tin trong quá trình lựa chọn nơi học tập.
Trong bối cảnh giáo dục đại học ngày càng chú trọng trải nghiệm người học, chất lượng đào tạo và khả năng thích ứng với thị trường lao động, những yếu tố như hạ tầng, môi trường học tập và định hướng đào tạo đang trở thành tiêu chí quan trọng đối với thí sinh.
Việc được lựa chọn là điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 vì thế không chỉ mang ý nghĩa về mặt tổ chức, mà còn tiếp tục khẳng định vai trò và sự hiện diện của STU trong hệ sinh thái giáo dục đại học tại TP.HCM.

Tôi sinh ra trong một gia đình giàu nhất xã. Người ta vẫn bảo nhà tôi giàu đến mức trời mưa không biết nước chảy về đâu. Đất của bố mẹ tôi trải dài từ mặt đường lớn đến tận mép cánh đồng. Công ty gia đình xây cao như cái trụ sở huyện. Người đi qua vẫn thường ngước nhìn với vẻ vừa kính nể vừa ghen tị.
Rồi tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng trong công ty nhà tôi. Người cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng. Anh không đẹp trai kiểu hào nhoáng nhưng có đôi mắt luôn nhìn người khác như đang lắng nghe. Tôi thích cái cách anh cúi đầu chào mẹ tôi, cái cách anh cẩn thận nhặt từng tờ giấy vụn dưới sàn xưởng.
Khi tôi cưới anh, cả xã xì xào. Người ta bảo anh là “chuột sa chĩnh gạo”. Có người uống rượu còn nói to rằng đời anh đổi từ lúc bước chân vào nhà tôi. Tôi nghe mà khó chịu. Nhưng anh chỉ cười. Anh bảo, người nghèo mà cưới con gái nhà giàu thì thiên hạ bao giờ chẳng nghĩ thế.
Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng trong căn nhà 3 tầng bố mẹ xây sẵn. Tôi chưa từng thiếu thứ gì. Điện thoại mới nhất, xe đẹp, quần áo mua chẳng cần nhìn giá. Anh cũng chiều bất cứ điều gì tôi thích.
Nhưng hôn nhân lạ lắm. Nó không đổ vỡ bằng tiếng sét. Nó mục ruỗng từ những tiếng nứt rất nhỏ.
Đầu tiên là chuyện bố tôi có người phụ nữ khác. Cả xã biết chuyện đó trước mẹ tôi. Người phụ nữ ấy trẻ hơn bố gần 20 tuổi, chỉ hơn tôi vài tuổi. Nghe đâu trước làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Bố mua nhà cho bà ta ở ngoài thị trấn. Có người còn bắt gặp hai người đi du lịch cùng nhau.
Sau hôm ấy, nhà tôi chẳng còn bữa cơm nào yên ổn. Mẹ tôi khóc suốt. Bố về nhà ngày càng ít. Hai người cãi nhau ngay cả trước mặt nhân viên. Công ty đang đông khách mà nghe tiếng chửi vọng từ phòng giám đốc ra tận sân.
Rồi mẹ đòi ly dị. Bố cũng đồng ý ngay. Nhưng tài sản nhà tôi nhiều quá. Đất đai đứng tên chồng chéo. Công ty lại dùng tên người thân để vay vốn, mua bán. Chia mãi không được. Mỗi lần họp gia đình là thêm một trận cãi vã.
Tôi đứng về phía mẹ. Tôi không chấp nhận được chuyện bố phản bội mẹ mình. Mẹ tôi từng theo bố từ lúc nghèo khó. Bà bán vàng cưới để dựng xưởng đầu tiên. Thế mà giờ bố lại muốn đem tài sản thấm mồ hôi, công sức và cả thanh xuân của mẹ để cung phụng người đàn bà khác.
Tôi nói với chồng rằng mẹ phải được chia tài sản phần hơn. Anh im lặng rất lâu rồi bảo “chuyện người lớn nên để họ tự giải quyết, em đừng có xen vào”. Tôi khó chịu. Tôi bảo nếu là mẹ anh bị phản bội thì anh có bình thản thế không? Anh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng từ hôm ấy tôi thấy anh thay đổi. Anh thường xuyên lên phòng bố tôi trao đổi công việc. Những cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ. Khi tôi hỏi, anh chỉ bảo bàn chuyện công ty. Có hôm anh về muộn, người đầy mùi rượu và thuốc lá.
Một tối, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bố. Ông nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Ông bảo chỉ cần anh đứng về phía ông thì sau ly dị sẽ cho anh lên phó giám đốc. Còn căn nhà ngoài thị trấn cũng sẽ sang tên cho bố mẹ anh.
Tôi thấy lạnh cả người. Cảm giác như ai vừa đổ nước đá lên lưng.
Tối đó tôi hỏi anh thẳng. Anh ngồi rất lâu mới nói rằng bố tôi cũng có cái khó của ông. Anh bảo mẹ tôi nóng tính, quản lý tiền bạc quá chặt khiến bố ngột ngạt. Tôi bật cười. Đến lúc ấy tôi mới hiểu anh đã chọn phe nào rồi.
Tôi gào lên. Tôi hỏi anh lấy tôi vì tình yêu hay vì cái ghế phó giám đốc. Anh cũng nổi nóng. Anh bảo tôi chưa từng hiểu cảm giác của người nghèo. Anh nói cả đời anh bị người ta coi thường, nên anh cần vị trí ấy để ngẩng đầu.
Sau đó mọi thứ trượt đi nhanh đến đáng sợ. Anh công khai ủng hộ bố tôi trong các cuộc họp gia đình. Anh còn đứng ra phân tích rằng tài sản phải chia công bằng. Mẹ tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Còn tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán. Người bênh mẹ tôi. Người đứng về phía bố. Có kẻ còn cười sau lưng rằng nhà giàu cũng khổ, cũng tan nát như thường. Mỗi lần bước qua xưởng, tôi cảm thấy từng ánh mắt đang chĩa vào mình.
Ngày tôi ký đơn ly dị còn trước cả bố mẹ tôi vì chúng tôi không có tài sản chung. Mẹ tôi ngồi bên cạnh. Bà không khóc. Tôi cũng không khóc vì tôi được chọn nuôi đứa con gái duy nhất. Hai mẹ con chỉ im lặng như hai người vừa đi qua một đám cháy lớn. Cháy đến mức chẳng còn gì để cứu nữa.
Anh đến tòa trong bộ vest mới. Trông anh thành đạt lắm. Anh ký rất nhanh rồi đứng dậy ngay. Trước lúc đi, anh quay lại nhìn tôi một thoáng. Ánh mắt ấy lạ lắm. Chắc anh nghĩ giờ anh có thể ngẩng cao đầu mà trở thành người thượng lưu chứ không phải mang cái mác “nhờ vợ”.
Vì tranh chấp tài sản, chuyện ly hôn của bố mẹ tôi mãi vẫn không thỏa thuận xong. Người đàn bà kia cuối cùng cũng mệt mỏi mà buông tay. Còn chồng tôi thì chẳng được lên phó giám đốc như hứa hẹn.
Tôi gặp lại chồng cũ một lần ở quán cà phê ven đường. Anh gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Anh hỏi tôi sống thế nào? Tôi bảo vẫn ổn. Rồi cả hai im lặng. Chúng tôi từng là vợ chồng, từng ngủ cạnh nhau, từng mơ về con cái đông vui. Vậy mà giờ chẳng tìm nổi một câu để nói.
Lúc tôi đứng dậy ra về, anh bất ngờ gọi tên tôi rất khẽ. Giọng anh khàn đặc như người lâu ngày không ngủ ngon. Anh bảo rằng anh sai rồi. Sai từ lúc để lòng tự ái và tham vọng chen vào giữa vợ chồng tôi.
Anh nói từ ngày ly hôn, anh mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó, mà là cảm giác trở về một căn phòng tối om, không còn ai đợi mình nữa. Anh bảo căn nhà lớn hay chức vụ cao đến đâu cũng không làm người ta ngủ ngon nếu trong lòng đầy hối hận.
Rồi anh xin tôi quay lại.
Tôi biết bản thân vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu trong tôi bây giờ giống một chiếc áo đã rách. Dù vá lại khéo đến đâu, mỗi lần mặc vào vẫn nhớ đó là chiếc áo không vẹn nguyên lành lặn. Tôi sợ nếu quay lại, một ngày nào đó anh lại đứng trước tiền bạc và chọn điều khiến tôi đau lòng. Tôi sợ cảm giác bị phản bội thêm lần nữa.
Nếu là các bạn, các bạn có dám quay lại với một người mình còn yêu nhưng từng chọn tiền bạc và địa vị hơn mình không? Và liệu một người đã từng phản bội tình cảm, có thật sự thay đổi được không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Năm 27 tuổi, tôi từng bỏ ngoài tai mọi lời ngăn cản của bố mẹ để cưới chồng và theo anh sang Đức định cư.
Tôi gặp chồng trong một chuyến du lịch Bình Thuận (cũ) nhiều năm trước. Khi ấy, tôi làm nhân viên marketing cho một công ty du lịch ở TPHCM, tiếng Anh khá nên tình cờ tiếp xúc, trò chuyện với đoàn du khách châu Âu tại khu nghỉ dưỡng. Trong đoàn khách đó, anh xin số tôi làm quen, sau đó duy trì liên lạc, đều đặn gọi video mỗi tối dù lệch múi giờ.
Anh hơn tôi gần 10 tuổi, là kỹ sư cơ khí, cao lớn, điềm đạm nhưng nói chuyện có duyên. Nửa năm sau, anh quay lại Việt Nam thêm vài lần chỉ để gặp tôi. Anh đưa tôi du lịch Đà Lạt, Hội An, gặp gỡ bạn bè tôi và còn tập ăn nước mắm dù ban đầu rất sợ mùi. Chính sự chân thành ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Ngày đó, tôi nghĩ mình đang bước vào cuộc sống mà bao người mơ ước. Làm trong lĩnh vực du lịch, tôi thích được đi đây đó, được trải nghiệm cuộc sống ở châu Âu như trong phim.
Khi biết tôi yêu và muốn lấy người đàn ông cách mình gần 10 tuổi rồi sang Đức sống, bố mẹ phản đối rất nhiều. Mẹ tôi khóc suốt, nói tôi "ham vui" cuộc sống nước ngoài, còn bố thì thở dài, nói sau này khổ chỉ có tôi chịu.
Nhưng lúc ấy tôi đang yêu, lại có suy nghĩ "màu hồng" về cuộc sống mới ở châu Âu, nên bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn. Tổ chức xong đám cưới tại Việt Nam và hoàn tất thủ tục giấy tờ, tôi hào hứng nghĩ về cột mốc mới cuộc đời. Không ngờ, 7 năm sau, tôi vô cùng hối hận.
Những năm đầu ở Đức, cái gì cũng mới mẻ. Thành phố sạch đẹp, giao thông hiện đại, không khí trong lành, phong cảnh vùng đồng quê như tranh vẽ... Tôi đăng ảnh đi siêu thị, đi chợ dịp Giáng sinh, đi du lịch Thụy Sĩ... Bạn bè ở Việt Nam ai cũng xuýt xoa.
Nhưng sống lâu mới hiểu, cảm giác du lịch và cảm giác thuộc về mảnh đất đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi mất gần 2 năm để học tiếng đủ để giao tiếp. Dù vậy, tôi vẫn chưa tìm được việc làm phù hợp nên phải ở nhà làm nội trợ. Tôi luôn thấy mình là người ngoài cuộc.
Tôi không quen kiểu sống coi trọng sự độc lập, riêng tư ở nước ngoài. Ở đây mọi người cũng ít hội họp, làm việc xong ai về nhà nấy thay vì đi cà phê. Buổi tối phố xá im lìm, cửa hàng đóng cửa sớm. Vào mùa đông, thời tiết lạnh và âm u càng khiến tâm trạng tôi đi xuống.
Tôi nhớ cảm giác tối muộn vẫn có thể chạy xe đi ăn hủ tiếu, cơm tấm với bạn thân. Nhớ những buổi cà phê ồn ào với đồng nghiệp, những cuộc hẹn hò cuối tuần ở TPHCM náo nhiệt. Ở đây, cuộc sống ổn định và bình yên thật, nhưng đôi lúc yên tĩnh đến mức ngột ngạt. Tôi thậm chí thấy mình như có nhịp sống tuổi trung niên dù mới 34 tuổi.
Tôi từng nghĩ lấy chồng tốt là đủ. Nhưng hóa ra hôn nhân còn cần sự đồng điệu về cách sống, văn hóa. Chồng tôi là người tử tế, chưa bao giờ làm gì có lỗi hay nặng lời với vợ. Nhưng anh sống quá lý trí và nguyên tắc. Anh thích mọi thứ theo kế hoạch: Ăn gì, chi bao nhiêu tiền, cuối tuần làm gì, tất cả đều phải tính toán trước. Còn tôi vốn cảm tính, thích sự gần gũi và tự nhiên.
Chúng tôi sống với nhau ngày càng ít cảm xúc. Sau khi sinh con gái, cảm giác cô đơn của tôi càng khủng khiếp hơn. Ở Việt Nam, ít ra còn có mẹ, có chị em phụ giúp lúc sinh nở. Còn bên này, tôi gần như tự xoay xở tất cả. Có lần con sốt cao giữa mùa đông, tôi vừa ôm con khóc vừa thấy tủi thân vì chẳng biết gọi ai.
Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện về nước. Tôi buồn mỗi khi nhìn hình ảnh bố mẹ già qua màn hình điện thoại. Tôi nhớ những bữa cơm gia đình. Nhớ cảm giác được là chính mình khi nói tiếng mẹ đẻ, ăn món ăn quen thuộc, sống giữa những người giống mình.
Điều khiến tôi day dứt nhất là năm xưa tôi đã bất chấp lời bố mẹ để đi nước ngoài. Tôi từng nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ vượt qua mọi khác biệt. Giờ đây, mỗi lần mẹ gọi điện hỏi "Con sống có vui không?", tôi lại không dám trả lời thật.
Nhiều lúc tôi tự hỏi phải chăng mình chỉ đang ích kỷ vì nhớ nhà hay thật sự tôi không thuộc về nơi này? Tôi không biết nên tiếp tục cố thích nghi vì tương lai của con hay dũng cảm quay về để cứu lấy chính cảm xúc của mình nữa. Tôi cũng chưa biết nói với chồng như thế nào để anh hiểu...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

