Tôi và chồng kết hôn được 7 năm, có một trai một gái. Hai vợ chồng làm cùng công ty, thu nhập ổn định, cuộc sống không quá thiếu thốn hay áp lực về kinh tế. Chồng tôi không phải người xấu, không chơi bời trác táng, cũng không vô trách nhiệm với gia đình. Anh thỉnh thoảng có đi nhậu cùng bạn bè nhưng chỉ khoảng một hai lần mỗi tháng. Ngoài giờ làm, anh vẫn phụ giúp vợ việc nhà, chơi thể thao và dành thời gian cho con cái. Toàn bộ tiền lương của hai vợ chồng đều đưa về một mối để chi tiêu, mọi khoản thu chi đều rõ ràng và thống nhất với nhau, tôi là người giữ tiền.
Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ gia đình tôi khá ổn. Nhưng suốt 7 năm qua, điều khiến tôi nhiều lần muốn buông bỏ cuộc hôn nhân này lại nằm ở tính cách và cách cư xử của chồng. Anh là người khá gia trưởng và nóng tính. Trong suy nghĩ của anh, phụ nữ lấy chồng phải ưu tiên nhà chồng trước, chuyện giỗ chạp, lễ Tết hay bất cứ việc gì cũng phải lo chu toàn bên nội rồi mới đến bên ngoại. Trong khi tôi luôn nghĩ rằng nội hay ngoại đều quan trọng như nhau, vợ chồng cần tôn trọng và cân bằng cho cả hai bên gia đình.
Anh cũng luôn cho rằng phụ nữ phải mềm mỏng, nhẫn nhịn, còn đàn ông nóng nảy hay lớn tiếng là chuyện bình thường. Mỗi khi anh tức giận, anh mặc định rằng vợ phải im lặng và nhường nhịn để mọi chuyện qua đi. Nhưng sự nhường nhịn ấy không phải chỉ một vài lần, mà kéo dài suốt nhiều năm khiến tôi dần cảm thấy kiệt sức. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là những chuyện lớn lao, mà là cách anh phản ứng với những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Chỉ cần tôi cằn nhằn nhẹ hay góp ý một câu, anh có thể nổi nóng, cho rằng tôi hỗn láo hay “mất nết”.
Trong suốt 7 năm chung sống, mỗi lần cãi nhau anh đều xưng mày tao, nhiều lần đập đồ đạc và đã có vài lần không kiềm chế được mà “tác động vật lý” với tôi. Tôi chưa từng vô lễ với anh hay với mẹ anh. Nhưng dù ở nhà hay ở nơi đông người, chỉ cần không vừa ý là anh có thể lớn tiếng với bất kỳ ai, từ mẹ ruột, chị gái cho đến vợ con. Nhiều khi chỉ cần nói chuyện bình thường là có thể giải quyết được nhưng anh luôn chọn cách quát tháo, cáu gắt và cằn nhằn khiến bầu không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với anh về vấn đề này nhưng anh bảo rất khó thay đổi và nhiều lần anh nóng lên Không nhận thức được cái sai lúc đó, lúc nào anh bình tĩnh lại thì tôi nói với anh, nhưng nói nhiều lần anh đều không thay đổi.
Mẹ chồng thường nói “tính nó vậy rồi, làm vợ nên nhịn chồng một chút để gia đình yên ổn”. Nhưng nhịn vài lần còn được, chứ nhịn cả đời thực sự rất mệt mỏi. Đã có lúc tôi viết đơn ly hôn và lên tòa nhưng rồi cuối cùng vẫn không đủ dứt khoát để kết thúc. Tôi thương con, nghĩ đến cảnh hai đứa phải sống xa bố hoặc mẹ mà lòng lại mềm xuống. Tôi cứ ở trong trạng thái giằng xé như vậy suốt nhiều năm.
Mỗi lần anh nóng giận, to tiếng hay làm tôi tổn thương, tôi đều nghĩ đến chuyện ly hôn để được sống một cuộc sống bình yên hơn. Nhưng rồi tôi lại chùn bước vì ngoài những tính xấu ấy, anh vẫn là người yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình và chăm lo cho vợ con. Chính điều đó khiến tôi luôn sống trong cảm giác hỗn độn và mâu thuẫn. Tôi không biết nên tiếp tục vì con và vì những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại trong cuộc hôn nhân này, hay nên dừng lại để giải thoát cho chính mình khỏi những tổn thương kéo dài suốt nhiều năm qua.
Tôi 24 tuổi, công việc ổn, có đủ thu nhập để lo cho bản thân. Tôi và bạn trai yêu nhau được gần ba năm. Cậu ấy bằng tuổi tôi. Ai cũng nhận xét là cậu ấy hiền lành, tốt bụng, còn tôi tính tình có hơi đanh đá, nóng nảy. Tôi thừa nhận mình đanh đá, chua ngoa nhưng nói xong là thôi, không suy nghĩ nhiều. Tôi yêu cậu ấy không vì bất kể thứ gì. Tiền bạc, vật chất tôi chưa bao giờ đòi hỏi.
Tôi ra trường được hai năm, cậu ấy thi lại một năm đại học nên tốt nghiệp muộn hơn tôi. Tính từ lúc tốt nghiệp đến giờ mới đi làm được hai nơi thì cả hai nơi đều làm được một hai tháng rồi nghỉ. Cậu ấy chỉ thích đá bóng, ngày ngủ đến trưa, chiều đi ăn rồi ngồi cà phê, tối đi đá bóng. Trước đây tôi nói rất nhiều lần, chúng tôi cũng cãi nhau nhiều, đau khổ cũng nhiều. Tôi chỉ muốn cậu ấy đi làm, kiếm tiền tự lo cho bản thân, không phải phụ thuộc vào bố mẹ chứ không cần phải lo được cho tôi.
Cuối năm ngoái là khoảng thời gian khủng hoảng nhất. Hai đứa ở chung, cứ cãi nhau là im lặng, ở chung một nhà mà như người dưng, thậm chí tôi ốm hay có việc gì, cậu ấy cũng mặc kệ. Sau khoảng thời gian đó, tôi quyết định không làm việc ở Hà Nội nữa mà xin về quê làm. Lúc này cậu ấy mới bắt đầu nhận việc ở chỗ làm mới. Chúng tôi vẫn yêu nhau. Cậu ấy sống một mình cô đơn, buồn chán nên suốt ngày năn nỉ, mong muốn tôi ra đi làm. Tôi đã đắn đo rất nhiều. Cuối cùng lại ngu ngốc ra Hà Nội một lần nữa.
Tôi ra đi làm được một tháng, cậu ấy lại nghỉ việc ở chỗ làm. Từ đó đến giờ đã ba tháng, lại tiếp tục vòng tròn ăn, ngủ, hưởng thụ. Thật sự tôi rất chán nhưng nghĩ nói nhiều cũng không làm gì được nên tôi nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng cậu ấy chỉ nói mồm thì hay, chả làm được việc gì. Rồi chúng tôi lại cãi nhau, giận hờn.
Đỉnh điểm là hôm nọ đang giận nhau, hơn hai giờ sáng tôi đói bụng vì tối chưa ăn gì nên dắt xe ra phố đi ăn đêm. Đi được một đoạn xe hết xăng, điện thoại sập nguồn, tôi đợi mãi có người đi đường qua, xin gọi nhờ một cuộc cho cậu ấy. Kết quả là cậu ấy bỏ mặc tôi ngồi ngoài đường từ hai giờ đến gần bốn giờ sáng. Tôi phải nhờ xe ôm đẩy ra cây xăng mua xăng đi về. Mấy ngày sau cậu ấy làm lành, giải thích là vì xuống nhưng chủ nhà khóa hai lần cửa nên không lấy xe ra được (cậu ấy gửi xe ngoài vì nhà trọ chật).
Hôm qua chúng tôi lại tiếp tục cãi nhau, chuyện rất nhỏ nhặt thôi nhưng thái độ của cậu ấy rất thờ ơ, kiểu "em làm em phải chịu, chả liên quan gì đến anh". Tôi cứ nghĩ lại lúc trước cậu ấy xin tôi ra đây làm cùng, rồi giờ thái độ lại như vậy, tôi buồn thật sự. Tôi đã quyết định hết tháng này về quê, tìm công việc ổn định rồi ở nhà sống cùng bố mẹ nhưng tôi vẫn thấy buồn quá. Xin anh chị hãy cho tôi lời khuyên để thức tỉnh tôi.
Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng "đâm bị thóc chọc bị gạo", cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.