Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh – Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.

Bố chồng tôi năm nay đã 67 tuổi, mẹ chồng mất đã gần chục năm. Từ ngày bà mất, ông sống lặng lẽ như cái bóng. Sáng tưới cây, chiều nghe radio, tối ôm cái võng nằm nhìn ra sân. Ông ít nói đến mức nhiều hôm chẳng mở miệng quá 10 câu.
Thế nên, chuyện ông đòi lấy vợ khiến cả nhà sốc thật sự. Hôm ấy đang ăn cơm, bố chồng bất ngờ đặt bát xuống rồi bảo: “Chắc bố phải lấy vợ thôi”. Chồng tôi nghe xong thì suýt sặc canh. Anh nhìn bố trân trân như không tin những lời tai mình vừa nghe thấy.
Còn tôi ngồi cạnh mà tim cứ nhảy tưng tưng. Người già tái hôn đâu có gì sai, nhưng chuyện ấy xảy ra trong nhà mình lại khác...
Mà nói cho đúng, mọi chuyện bắt đầu từ cái lần tôi gây tai nạn ấy. Hôm đó, tôi chạy xe máy đi nhập hàng ngoài chợ đầu mối về. Trời mới tờ mờ sáng mà đường đông nghịt xe tải. Đến đoạn cua gần cây xăng, tôi bất ngờ va phải một bà đi xe đạp băng ngang.
Tiếng ngã đánh “rầm” làm tôi lạnh cả sống lưng. Bà ấy nằm dưới đường, đầu gối rướm máu, tay trầy xước hết. Tôi sợ đến mức bật khóc ngay tại chỗ. Người đi đường bu lại đông nghịt. Có người trách tôi chạy nhanh. Có người bảo do bà sang đường không quan sát.
May mà bà không bị gì nặng. Bác sĩ bảo chỉ chấn thương phần mềm nhưng vẫn phải nằm viện theo dõi hơn chục ngày. Tôi áy náy lắm. Ngày nào cũng chạy vào viện chăm nom, mua cháo, thay quần áo cho bà. Chồng tôi cũng tranh thủ ghé viện sau giờ làm khiến cuộc sống đảo lộn hết cả.
Cuối cùng tôi đánh liều nhờ bố chồng vào trông giúp vài hôm. Chỉ cần ông vào đó cho có người thôi, không cần làm gì cả. Ông nghe xong nhăn mặt ngay. Ông bảo già rồi còn bắt ông đi chăm người khác. Nhưng thấy tôi xoay sở không nổi, ông cũng miễn cưỡng đồng ý. Hôm đi còn lầm bầm rằng đúng là tai bay vạ gió.
Ngày đầu tiên về, ông kể bà kia khó tính lắm. Cháo không vừa miệng cũng chê. Quạt mạnh quá cũng càm ràm. Tôi nghe mà lo. Ai dè mấy hôm sau, tự nhiên thấy ông thay đổi hẳn. Sáng chưa ai nhắc đã tự dậy đi mua cháo đem vào viện.
Có hôm trời mưa lớn, tôi bảo để tôi vào thay thì ông gạt đi. Ông nói tụi trẻ còn phải kiếm tiền, để ông già rảnh rỗi đi cũng được. Tôi nghe mà vừa biết ơn vừa thấy lạ. Từ ngày mẹ mất, hiếm khi tôi thấy ông nhiệt tình với ai như thế.
Một bữa nọ tôi đem quần áo vào viện cho bà kia thì thấy bố chồng đang ngồi gọt táo. Cái dáng ông cúi lom khom bên giường bệnh làm tôi suýt bật cười. Bà ấy còn vừa ăn vừa chê ông gọt xấu. Ông cãi lại bảo đàn ông thế là khéo rồi.
Rồi tôi bắt đầu nghe ông nhắc về bà ấy ở nhà. Ông bảo bà tên Lành, chồng chết lâu rồi, con trai đi làm xa. Bà sống một mình, bán rau ngoài chợ. Nói xong ông còn thở dài rằng người già sống cô độc khổ lắm, đau ốm chẳng biết gọi ai.
Lúc ấy tôi vẫn chưa nghĩ xa xôi gì. Tôi chỉ mừng vì bố vui vẻ hơn trước. Ai ngờ đến ngày bà xuất viện, ông lại đích thân chở bà về nhà. Mấy hôm sau bà còn mang cá kho sang biếu. Hôm khác ông lại qua sửa quạt cho bà tới tối mịt mới về.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Tôi sợ bố chồng tự ái nên không dám nhắc. Nhưng lạ là ông chẳng nổi nóng như mọi khi. Có hôm, ông còn ngồi soi gương tự cắt tóc gọn gàng trước khi sang nhà bà Lành.
Và giờ ông tuyên bố muốn tái hôn.
Vợ chồng tôi đã có cuộc trò chuyện dài. Chồng tôi ban đầu ngại lắm. Anh sợ thiên hạ dị nghị, rồi sợ anh em họ hàng bàn ra tán vào. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi thấy thương bố nhiều hơn. Người già cũng cần có người bầu bạn chứ đâu thể cô độc mãi được.
Tôi nhớ có lần nửa đêm bố bị đau khớp, tự lọ mọ đi lấy thuốc rồi ngồi một mình ngoài hiên đến sáng. Khi ấy tôi mới thấy cái cảnh góa bụa tuổi già buồn thật. Con cái thương mấy cũng còn bao nỗi lo, không thể cận kề chia sẻ tâm tư người già hết được.
Vài hôm sau, chính tôi là người khuyên chồng nên ủng hộ bố đi bước nữa. Khi nghe tôi hỏi: “Bố xem chọn ngày nào đẹp, con đi chợ làm mâm cơm báo với mẹ là bố đã có bạn tuổi già cho mẹ đỡ lo nhé”. Không ngờ nghe xong, ông quay mặt đi rất nhanh. Sau này tôi mới biết, hôm ấy ông khóc.
Tôi kể câu chuyện này vì từng chứng kiến nhiều gia đình con cái phản đối chuyện bố mẹ già muốn tái hôn. Thật ra, không ai sống thay ai được dù thương đến mấy. Người già đã đi qua đủ thăng trầm của cuộc sống, điều cuối cùng họ sợ nhất chính là sự cô đơn. Vậy nên, con cái thương cha mẹ thì đừng ích kỷ giữ họ sống trong cảnh cô độc những năm tháng cuối đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Yêu 4 năm nhưng tôi và bạn trai đều không muốn cưới vì một lý do

Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng... Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chín tập thể được được đề nghị xét tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất

Thực hiện quy định của Chính phủ quy định về phân cấp, phân quyền trong lĩnh vực thi đua, khen thưởng; quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng, Bộ Quốc phòng đăng công khai danh sách 31 tập thể và 1 cá nhân được cấp ủy, chỉ huy cơ quan, đơn vị đầu mối trực thuộc Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công, Huân chương Bảo vệ Tổ quốc, Huân chương Lao động để lấy ý kiến nhân dân và cán bộ, chiến sĩ.
Cụ thể, 2 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba gồm Cục Chính trị, Quân khu 2 và Cục Công trình quốc phòng, Binh chủng Công binh.
9 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất gồm Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Bộ Tham mưu, Quân khu 2; Cục Chính trị, Quân khu 9; Sư đoàn 330, Quân khu 9; Trường Cao đẳng Kỹ thuật quân sự 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phân hiệu phía Nam, Học viện Quân y; Phòng Tài chính, Bộ Tham mưu, Quân khu 4; Khoa Lý luận - Mác Lênin, Học viện Quân y; Công ty cổ phần X20, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật.
Đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhì đối với 4 tập thể gồm Lữ đoàn 601, Quân khu 1; Kho K890, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Sau đại học, Học viện Chính trị.
Ngoài ra, 16 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng ba gồm: Cục Hậu cần, Tổng cục Chính trị; Trung đoàn 261, Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không - Không quân; Trung tâm Phát thanh - Truyền hình Quân đội, Tổng cục Chính trị; Đoàn 871, Tổng cục Chính trị; Trường Cao đẳng Hậu cần 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho K896, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho 190, Cục Xăng dầu, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; M951, Ban Cơ yếu Chính phủ;
Viện Tên lửa, Viện khoa học và công nghệ quân sự, Bộ Tổng Tham mưu; Viện kiểm sát quân sự Thủ đô Hà Nội; Bộ môn - Trung tâm Hồi sức cấp cứu, chống độc, Bệnh viện Quân y 103, Học viện Quân y; Hệ Bồi dưỡng lý luận chính trị trung cao cấp, Học viện Chính trị; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Bộ Tổng Tham mưu; Phòng Tài chính, Tổng cục Chính trị; Ban Tác huấn, Phòng Tham mưu, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5; Ban Tuyên huấn, Phòng Chính trị, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5.
Bộ Quốc phòng cũng lấy ý kiến về việc đề nghị tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì với đại tá Nguyễn Văn Bắc, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc, Tổng Công ty Thái Sơn.
Thời gian lấy ý kiến từ ngày 3-4 đến 16-4.

