Ngày 3-4, ông Nguyễn Hưng Anh Kiệt, Phó chủ tịch UBND phường Đông Hòa, cho hay 74 hộ khu dân cư Đá Dựng, khu phố Bàn Nham Nam, phường Đông Hòa bên công trường cao tốc Chí Thạnh – Vân Phong có nhà cửa, công trình hư hại do tác động của việc thi công đang được Ban quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng) là chủ đầu tư và đơn vị thi công.
Ông Kiệt cho hay việc chi trả bắt đầu từ ngày 2-4. Trao đổi với phóng viên, nhiều hộ dân nơi đây cho hay họ đã ký nhận biên bản bàn giao tiền bồi thường trong 2 ngày qua.
Theo Ban Quản lý dự án 7 (Bộ Xây dựng, chủ đầu tư dự án) cho hay kết quả tính toán chi phí bồi thường của Công ty cổ phần Giám định HDC (đơn vị giám định bảo hiểm của dự án), tùy mức độ thiệt hại, các hộ dân bị ảnh hưởng được bồi thường, hỗ trợ từ 800.000 đồng đến hơn 36 triệu đồng. Tổng chi phí bồi thường cho 74 hộ là hơn 419 triệu đồng.
Tình Yêu Giới Tính
Vợ sắp cưới không muốn làm cỗ to vì sợ lỗ, còn muốn quản hết tiền của tôi

Đầu tiên, mẹ vợ thông báo kế hoạch tổ chức tiệc cưới ở một nhà hàng theo lời mẹ là "rất xịn xò". Nhà hàng này do bạn của mẹ giới thiệu: Rộng, đẹp, đồ ăn ngon, nói chung không có điểm gì chê. Phải cái là giá thành không rẻ.
Hết mẹ vợ đến vợ tương lai của tôi thay phiên nhau đặt lên đặt xuống menu, kêu món này đắt, món kia không cần, chê giá dịch vụ cao. Chắc mọi người coi tôi đã là người nhà rồi nên thoải mái bàn luận không giữ ý.
Linh - vợ sắp cưới của tôi - nói: "Cỗ thế này thì tiền mừng phải ít nhất 500.000 đồng mới hòa vốn. Bọn con có nhiều bạn đại học toàn ở quê, mừng cưới khéo chỉ 200.000 đồng, 300.000 đồng. Đặt cỗ thế này lỗ".
Tôi suýt phì cười, cưới xin lại còn lời lỗ, trời ạ. Tôi tưởng mẹ vợ tương lai sẽ có lời gì cản con gái lại, nhưng không, bà bày ra thái độ vô cùng đồng cảm: "Cưới xong không khéo vợ chồng nai lưng trả nợ".
Tôi ngồi im, sượng sùng. Cứ có cảm giác mẹ con Linh đang bàn tán về gia đình tôi vậy. Tôi là trai quê chính hiệu. Toàn thể nội ngoại nhà tôi chính xác là "người nhà quê" theo cách gọi của Linh.
Chưa kể, một số người trong họ kinh tế khó khăn, tiền mừng cũng chẳng thể cao như mẹ con Linh muốn. Càng người nghèo thì tự trọng, sĩ diện càng cao. Họ mà biết nhà vợ sắp cưới của tôi bàn chuyện ít, nhiều, lãi lỗ thế này thì chắc chẳng ai thèm đi dự.
Bản thân tôi cho rằng đám cưới chỉ cần đông đủ là vui. Người ta đến chung vui là vì tình cảm chứ ai vì bữa ăn mà lo đắt rẻ. Còn nếu đã tính thì tính cho rõ. Người ở quê xa đi ăn cưới, họ phải tốn thêm chi phí đi lại, xe cộ thuê mướn, tính ra cao hơn cả tiền mừng. Quý hóa không hết còn tính toán thiệt hơn.
Càng nghe càng không vừa tai, tôi nhắc khéo Linh: "Quan trọng gì nhiều ít. Mọi người đến đông đủ là được rồi em, cả đời cưới một lần tính toán chi cho mệt". Linh phùng má nguýt yêu tôi nhưng lại nói một câu mà tôi yêu không nổi:
"Anh đúng là điển hình đàn ông vô tư. Như anh thì cả đời trả nợ. Em nói cho anh biết, sau này làm được bao nhiêu tiền phải đưa vợ giữ hết, biết chưa?" Tôi biết Linh không đùa, tự dưng mất hứng, cứ thấy nó vô lý, mà nó kỳ.
Cần gì đưa quan điểm thẳng thừng như thế, tôi đâu phải dạng không biết điều. Đàn ông không gia trưởng thì thôi, phụ nữ còn định "thay trời hành đạo" chắc? Tôi ghét bị "đặt lệnh" kiểu này.
Có vẻ như vợ sắp cưới của tôi rất có tư duy và hứng thú với việc quản lý tài chính. Dấu hiệu tôi đang chuẩn bị bước vào vòng kiềm tỏa của cô vợ "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành" chăng?
Tôi không gia trưởng, tôi hiểu vợ là tay hòm chìa khóa. Nhưng nhìn cách mẹ con Linh chi li đong đếm tôi thấy bủn xỉn vô cùng. Đời người cưới được mấy lần mà cứ loanh quanh lo đặt món sang thì lỗ. Xong còn nuôi dã tâm thâu tóm toàn bộ thu nhập của tôi.
Thú thực tôi không thể không suy nghĩ tiêu cực được. Chưa gì đã thấy tương lai phải ngửa tay xin từng đồng đổ xăng rồi đó. Có phải đàn ông bước chân vào hôn nhân là phải học qua bài học về sự thiếu công bằng?
Vợ chồng ai cũng đi làm, ai cũng có thu nhập, mỗi người đều có nhu cầu cá nhân, tại sao vợ được quyền giữ toàn bộ tiền lương của chồng? Lương tôi 30 triệu, tôi sẵn sàng đưa vợ 20, giữ lại 10, nhưng đưa hết thì tôi không đồng ý.
"Quân tử phòng thân", biết đâu một ngày bị vợ đuổi khỏi nhà, tôi cần có quỹ riêng để phòng bị chứ. Cuới vợ mà cứ như sắp đặt bút ký vào một dự án kinh doanh, nào là lo lời lỗ, thiệt hơn. Nào là nghĩ cách đấu trí đưa vợ bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Chưa gì đã thấy mệt.
Hay tôi nên hoãn lại đám cưới này nhỉ? Tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm và xin tư vấn của những người anh em xem quan điểm mọi người thế nào. Chứ tôi bắt đầu thấy cưới vợ là không vui rồi đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền - cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng ngoại tình với nhân viên bị phát hiện, mua váy ngủ làm "quà chia tay"

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là "món quà chia tay" vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

