Bảng xếp hạng không phân chia thứ hạng, bởi vậy khi lướt qua ta thấy ngay sau Paul Simon là Taylor Swift, ngay sau Willie Nelson là Kendrick Lamar.
Ngoài kiểu thắc mắc muôn thuở mỗi khi bất kể bảng xuất hạng nào ra đời – chẳng hạn như tại sao không có Beyoncé? Billy Joel đâu mất rồi? Young Thug đủ trình sao? Một bảng xếp hạng không phân thứ tự, bỏ qua tôn ti trật tự, lại gợi cho ta nhiều suy nghĩ về việc sáng tác nhạc đã thay đổi thế nào qua mỗi thế hệ.
Trong danh sách ấy, người lớn tuổi nhất là “Lão ngoan đồng” Willie Nelson; biểu tượng nhạc folk đã sáng tác chuyên nghiệp từ những năm 1950. Người trẻ nhất là Bad Bunny, ông vua Latin rap, sinh năm 1994, chỉ mới bắt đầu sự nghiệp khoảng một thập niên.
Willie Nelson là một nhạc sĩ thuần túy theo hình dung truyền thống của chúng ta: một người du ca ôm cây guitar gỗ, hát lại những câu chuyện mà mình thâu nhặt được dọc đường.
Bad Bunny thì ôm… máy tính. Anh kể rằng đã bắt đầu với âm nhạc thế này: mỗi thứ Bảy, anh ngủ dậy lúc 3h chiều, mở máy tính lên và làm beat. Về quy trình sáng tác của mình, anh cũng từng kể chuyện sẽ phát ra âm thanh bằng miệng và cộng sự sẽ dùng nhạc cụ để giúp tạo nên bầu không khí cho đoạn nhạc ấy.
Ta có thể phân chia 30 nhạc sĩ trong danh sách của New York Times thành hai kiểu chính: những nhạc sĩ kỷ nguyên tiền máy tính và những nhạc sĩ kỷ nguyên hậu máy tính. Bob Dylan hay Willie Nelson đại diện cho kiểu đầu tiên, những người ngồi một mình viết nên cấu trúc lời – nhạc kinh điển. Young Thug hay Bad Bunny đại diện cho kiểu thứ hai. Họ là những đứa con của thời đại số.
Cũng có thể nói rằng Bob Dylan từng dựa trên những giai điệu dân gian có sẵn để viết nhạc của mình, như Blowin’ in The Wind dựa trên một ca khúc phúc âm, hay A Hard Rain’s Gonna Fall dựa theo một bản ballad của Scotland.
Nhưng thực hành cắt ghép ngày nay khác hẳn. Chẳng hạn trong ca khúc Duckworth, Kendrick Lamar có thể lấy ra ba đoạn nhạc khác nhau hoàn toàn – bản funk Be Ever Wonderful thập niên 1970, một bản funk khác Let the drum speaks cũng trong thập niên 1970, một dải guitar trong Ostavi Trag của một ban nhạc rock Nam Tư cũ, xếp chồng chúng lên nhau bằng cách “băm nhỏ” âm thanh, thay đổi tốc độ cho đến khi tất cả cùng hòa hợp.
Những âm thanh vốn sinh ra để giải trí trong các vũ trường thế kỷ trước nhưng qua chiếc máy tính của Kendrick, chúng bị tước bỏ ngữ cảnh cũ để ghép lại thành một bản sử thi nghẹt thở về số phận, sự chuộc tội và những góc tối của đường phố Mỹ.
Sáng tác cũng nhờ máy tính mà trở nên bớt đơn độc hơn. Trước đây Lennon và McCartney muốn viết nhạc chung phải ngồi cùng một phòng, mắt nhìn mắt.
Khi có máy tính, một nhạc sĩ như The-Dream – người đứng sau sau những bản hit toàn cầu của Rihanna, Beyoncé, Justin Bieber – có thể nhận một file nhạc qua Internet và viết đè lên đó. Vì vậy xưa kia, một cặp đôi sáng tác chung cũng đã là nhiều. Còn nay, một ca khúc có thể có đến cả chục nhạc sĩ đồng sáng tác.
Nhưng như thế cũng không có nghĩa việc sáng tác đã trở nên hoàn toàn khác biệt. Nếu như năm xưa Willie Nelson rời bỏ kinh đô nhạc đồng quê Nashville để tự tạo ra thứ “outlaw country” (nhạc đồng quê ngoài vòng pháp luật) thì bản thân Bad Bunny buổi khởi nghiệp cũng chỉ đơn giản là tải nhạc lên Soundcloud, một trang mạng xã hội đầy rẫy những người làm nhạc vô danh.
Theo HK01, tham gia chương trình 50km Đào hoa ổ mới đây, Viên Vịnh Nghi thoải mái kể về tuổi trẻ "nông nổi" của mình, mô tả bản thân "về cơ bản giống một kẻ điên". Năm 1990, cô giành vương miện Hoa hậu Hồng Kông rồi bước chân vào làng giải trí. Ban đầu, người đẹp làm MC chương trình âm nhạc sau đó nhận được dự án phim Tôi yêu vườn hoa hồng (1991). Nàng hậu nghĩ rằng sự nghiệp đã sang trang nhưng lại gặp sóng gió vì tính khí sốc nổi.
Trong phim, nhân vật của Viên Vịnh Nghi và Trương Triệu Huy từ "kẻ thù không đội trời chung" dần nảy sinh tình cảm. Tuy nhiên, nữ diễn viên cho rằng tình tiết phim vô lý, phi logic. Cô thậm chí chạy đến gặp lãnh đạo nhà đài và chất vấn: "Tại sao có thể viết ra được câu chuyện như vậy được?", đồng thời công khai chê kịch bản trước truyền thông.
Hành động vô tư đến mức thiếu tinh tế của Viên Vịnh Nghi khiến lãnh đạo đài truyền hình tức giận. Sau đó, nàng hậu bị đóng băng hoạt động, bị cắt giảm cơ hội đóng phim. Giờ đây, khi nhớ lại tuổi trẻ bồng bột, hiếu thắng của mình, minh tinh 7X gọi bản thân là "kẻ thần kinh".
Không có cơ hội đóng phim truyền hình, nữ diễn viên chuyển sang lĩnh vực điện ảnh và nhanh chóng gây tiếng vang với C'est la vie, mon chéri (1993) - tác phẩm giúp cô giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Kim Tượng. Năm sau đó, cô tiếp tục thể hiện xuất sắc trong phim Kim chi ngọc diệp đóng cùng Trương Quốc Vinh và một lần nữa thắng Ảnh hậu Kim Tượng. Thành công của hai tác phẩm đưa Hoa hậu Hồng Kông 1990 trở thành ngôi sao sáng giá của điện ảnh xứ cảng thơm. Tuy nhiên, cô không thay đổi tính khí, vẫn nóng nảy, thẳng thắn và không ngại nói ra những điều mình cho là đúng.
Đạo diễn Vương Tinh từng mời Viên Vịnh Nghi đóng phim, hai bên thỏa thuận quay phim vào khung giờ nhất định sau đó nữ diễn viên sẽ rời đoàn để thực hiện lịch trình khác. Tuy nhiên quá trình làm việc trên phim trường, Vương Tinh lại quay quá giờ, khiến minh tinh 7X nổi nóng. Cô chống đối bằng cách nằm ngủ ở phim trường, đến khi được gọi dậy quay phim tiếp, cô nổi đóa với đạo diễn họ Vương, mắng xối xả không cần biết đúng sai. Sau đó Vương Tinh chỉ biết bất lực dặn ê-kíp: "Sau này Viên Vịnh Nghi muốn ngủ, cứ để cho cô ấy ngủ".
Nhưng Thành Long lại không dễ tính như vậy. Khi cả hai hợp tác trong phim Phích lịch hỏa (1995), ngôi sao võ thuật này yêu cầu Viên Vịnh Nghi quay lại đoàn phim để thu âm lồng tiếng bổ sung nhưng chờ mãi đàn em không xuất hiện. Hành động này khiến Thành Long phẫn nộ, thậm chí trực tiếp báo cáo vụ việc lên Hiệp hội Đạo diễn Hồng Kông. Động thái này khiến nữ diễn viên 7X bị giới điện ảnh Hồng Kông đồng loạt "tẩy chay", suốt thời gian không có phim để đóng.
May mắn là sau đó Viên Vịnh Nghi được nhà sản xuất vàng của Đài Loan - Dương Bội Bội chú ý và mời đóng phim truyền hình Hoa Mộc Lan (1999). Tác phẩm đạt tỷ suất người xem kỷ lục, nhanh chóng giúp cô được yêu thích khắp Trung Quốc đại lục, Hồng Kông, Đài Loan từ đó mở ra một chặng đường mới trong sự nghiệp diễn xuất.
Viên Vịnh Nghi sinh năm 1971, có gần 36 năm hoạt động trong làng giải trí Hồng Kông. Cô ghi dấu ấn qua nhiều tác phẩm điện ảnh lẫn truyền hình: Tiếu ngạo giang hồ (bản Đài Loan, 2000), Tân Sở Lưu Hương (bản 2001), Cô dâu triệu phú, Con đường phú quý, Kim chi ngọc diệp, Quốc sản 007, Môn đồ, Diệp Vấn: Trận chiến cuối cùng… Những năm gần đây, cô giảm tần suất đóng phim, chủ yếu tham gia các chương trình giải trí.
Bên cạnh sự nghiệp thành công, Viên Vịnh Nghi được công chúng ngưỡng mộ với cuộc hôn nhân 25 năm với tài tử Trương Trí Lâm và có một con trai hiện 20 tuổi.
Theo một nghiên cứu của The Knot, cô dâu tại Mỹ chi trung bình khoảng 2.100 USD cho một chiếc váy cưới và các chuyên gia cho biết váy cưới nổi tiếng đắt đỏ vì nhiều lý do.
Giá cả thay đổi tùy theo loại vải được sử dụng để tạo nên chiếc váy, với chất liệu được định giá dựa trên độ rủ, độ linh hoạt và khả năng "ăn ảnh".
Không chỉ tính đến hàng giờ lao động thủ công, mà các chi tiết trang trí cầu kỳ, danh tiếng của thương hiệu cũng chiếm phần lớn chi phí. Đó cũng là phong cách sống của giới thượng lưu
Dưới đây, tạp chí Women đã thống kê những chiếc váy cưới xa xỉ nhất trong lịch sử.
Tay vợt chuyên nghiệp Serena Williams diện một trong những chiếc váy cưới đắt nhất thế giới khi kết hôn với Alexis Ohanian vào năm 2017.
Trong lễ cưới tại New Orleans, cô xuất hiện trong thiết kế cúp ngực của Alexander McQueen, do Sarah Burton thực hiện, đi kèm áo choàng lấp lánh.
Priyanka Chopra và Nick Jonas kết hợp văn hóa Ấn Độ và Mỹ trong đám cưới tại Umaid Bhawan Palace. Năm 2018, nữ diễn viên diện giày cưới đặt riêng của Jimmy Choo cùng chiếc váy Ralph Lauren được thiết kế riêng, trị giá 2 triệu USD, tương đương gần 2,6 triệu USD vào năm 2026.
Thiết kế thêu này mất gần 2.000 giờ để hoàn thành, với hơn 2 triệu viên ngọc trai và chiếc khăn voan dài tới 75 feet.
Ngôi sao truyền hình thực tế đầu tư mạnh tay cho đám cưới với Kanye West, chi 500.000 USD cho chiếc váy ren, tương đương gần 685.000 USD vào năm 2026.
Thiết kế của Givenchy nổi bật với các mảng xuyên thấu ôm sát đường cong đồng hồ cát của cô. Cặp đôi tổ chức lễ cưới tại Florence (Ý), trao lời thề trước bức tường được trang trí bằng hàng nghìn bông hoa.
Nữ diễn viên Salma Hayek chi 434.000 USD cho chiếc váy cưới của Balenciaga vào năm 2009, tương đương khoảng 655.000 USD vào năm 2026.
Dù ít chia sẻ về đám cưới tại Ý với doanh nhân tỉ phú François-Henri Pinault, nhưng được biết cô đã diện hai bộ trang phục trong ngày trọng đại.
Trong một bài đăng hiếm hoi trên Instagram, Salma Hayek kỷ niệm 15 năm ngày cưới bằng loạt ảnh cho thấy cả hai diện mạo. Khi làm lễ, cô mặc váy màu hồng nhạt với corset cổ chữ V đính cườm. Buổi tối, cô đổi sang thiết kế cúp ngực với phần chân váy xếp tầng.
Amal Clooney là một biểu tượng thời trang và chiếc váy cưới của cô từ Oscar de la Renta đã không làm công chúng thất vọng.
Khi thiết kế, chính nhà mốt này từng chia sẻ với Vogue: "Bất kỳ cô gái nào, dù xuất thân ra sao, cũng mơ về chiếc váy đặc biệt ấy. Và tôi cố gắng biến giấc mơ đó thành hiện thực".
Nữ luật sư kết hôn với George Clooney vào năm 2014, diện một thiết kế ren trễ vai đính pha lê tinh xảo. Chiếc váy còn gây ấn tượng khi sử dụng ngọc trai Lebanon - một chi tiết gợi nhắc đến nguồn gốc của cô.
Công nương Diana luôn khiến công chúng bàn tán về phong cách của mình. Hơn 25 năm sau khi qua đời, bà vẫn gây chú ý với chiếc váy cưới lộng lẫy.
Thiết kế trị giá 115.000 USD (tương đương gần 410.000 USD năm 2026) được thực hiện bởi bộ đôi nhà thiết kế David Emanuel và Elizabeth Emanuel.
Năm 1981, Công nương Diana bước vào lễ đường tại St. Paul's Cathedral, diện chiếc váy ren được truyền lại từ Nữ hoàng Mary. Thiết kế trở thành biểu tượng với những lớp bèo nhún, tay phồng và corset ôm sát.
Người mẫu kiêm nhà thiết kế Sofia Richie gây chú ý khi kết hôn với Elliot Grainge tại miền Nam nước Pháp vào tháng 4-2023. Ở tuổi 24, cô diện một thiết kế đính cườm của Chanel với cổ yếm và phom dáng ôm sát cơ thể với mức giá 380.000 USD (hơn 400.000 USD vào năm 2026).
Khi ấy, cô nói đùa: "Tôi sợ cử động vì không muốn làm rơi mất bất kỳ hạt cườm nào".
Meghan Markle xuất hiện trong lễ cưới hoàng gia năm 2018 với thiết kế của Givenchy, do Clare Waight Keller thực hiện. Không lâu sau lễ cưới, truyền thông nhanh chóng so sánh váy cưới của cô với Công nương Kate Middleton.
Dù chi khoảng 265.000 USD (tương đương hơn 342.000 USD năm 2026) cho thiết kế cổ thuyền thanh lịch, đám cưới diễn ra tại Nhà nguyện St George ở Windsor Castle thực chất không phải là hôn lễ chính thức.
Victoria Beckham diện thiết kế không tay của Vera Wang với phần đuôi váy dài 20 feet khi kết hôn cùng David Beckham vào năm 1999.
Ở lễ bế mạc tối 23/5 giờ địa phương (tức sáng 24/5 giờ Hà Nội), hạng mục Đạo diễn xuất sắc được chia cho Pawel Pawlikowski với Fatherland và hai nhà làm phim Javier Calvo, Javier Ambrossi của The Black Ball. Trước đó, The Black Ball nhận tràng pháo tay 20 phút, thuộc nhóm tác phẩm được khán giả hoan nghênh lâu nhất trong lịch sử Cannes.
Giải Nữ chính xuất sắc thuộc về Virginie Efira và Tao Okamoto nhờ màn kết hợp trong All of a Sudden của đạo diễn Nhật Ryusuke Hamaguchi. Theo Hollywood Reporter, cả hai nghệ sĩ xúc động khi được xướng tên lên sân khấu nhận giải. Hạng mục Nam chính xuất sắc cũng có hai chủ nhân là Valentin Campagne và Emmanuel Macchia với tác phẩm Coward của Lukas Dhont. Giới chuyên môn cho rằng kết quả năm nay cho thấy ban giám khảo đề cao sự phối hợp giữa các nhà làm phim và diễn viên, thay vì chỉ tôn vinh một cá nhân nổi bật.
Bên cạnh các giải đồng hạng, hạng mục quan trọng nhất - Cành Cọ Vàng - thuộc về Fjord của đạo diễn Romania Cristian Mungiu. Lần thứ hai ông chiến thắng giải thưởng cao nhất tại Cannes, sau 4 Months, 3 Weeks and 2 Days năm 2007, giúp ông trở thành nhà làm phim thứ 10 đạt thành tích này. Phát biểu khi nhận giải, Mungiu cho biết: "Mọi giải thưởng đều mang tính thời điểm. Có lẽ phải 10 hay 20 năm nữa, khi nhìn lại những bộ phim này, chúng ta mới biết tác phẩm nào thực sự tồn tại được với thời gian".
Fjord có sự tham gia của Sebastian Stan và Renate Reinsve, trong vai một cặp vợ chồng theo đạo Tin lành. Họ cùng 5 người con chuyển đến sinh sống tại một ngôi làng hẻo lánh ở Na Uy. Ban đầu, cộng đồng địa phương chào đón họ khá cởi mở. Biến cố bắt đầu khi nhà trường phát hiện những vết bầm trên cơ thể cô con gái lớn Elia, kéo theo cuộc điều tra về cách nuôi dạy con mang màu sắc tôn giáo của gia đình. Phim mở ra chuỗi xung đột giữa niềm tin và các chuẩn mực xã hội, để người xem suy ngẫm về ranh giới giữa yêu thương và kiểm soát.
Sau buổi ra mắt, phim nhận tràng pháo tay 12 phút cùng đánh giá tích cực từ giới phê bình quốc tế. Tạp chí Variety nhận xét phim phản ánh hiệu quả các va chạm văn hóa trong bối cảnh xã hội dịch chuyển, còn ScreenDaily cho rằng phim khai thác sâu xung đột giữa các hệ giá trị.
Màn hóa thân của minh tinh Renate Reinsve tiếp tục được chú ý sau thành công tại Cannes năm trước với Sentimental Value. Trang Film Stage đánh giá diễn xuất của cô và tài tử Sebastian Stan là một trong những điểm sáng lớn của phim.
Theo Variety, mùa Cannes lần 79 cho thấy xu hướng điện ảnh toàn cầu, với nhiều tác phẩm xoay quanh các chủ đề xung đột, bản sắc dân tộc và sự giao thoa văn hóa. Nội dung các phim thắng giải thể hiện việc ban giám khảo đề cao những tác phẩm mang tính xã hội, bộc lộ dấu ấn cá nhân của đạo diễn. Fatherland lấy bối cảnh nước Đức hậu Thế chiến II, còn The Black Ball khai thác cuộc sống của người LGBTQ+ dưới chế độ phát xít.
Giải Camera d'Or dành cho phim đầu tay xuất sắc thuộc về nữ đạo diễn người Rwanda Marie Clémentine Dusabejambo với Ben'Imana. Điện ảnh Mỹ lép vế khi cả Paper Tiger của James Gray lẫn The Man I Love của Ira Sachs đều ra về tay trắng.
Liên hoan phim Cannes là một trong những sự kiện điện ảnh uy tín nhất thế giới, được tổ chức lần đầu vào năm 1946 tại thành phố nghỉ mát Cannes, phía nam nước Pháp. Chương trình năm nay diễn ra từ ngày 12 đến 23/5, thu hút hơn 40.000 chuyên gia điện ảnh cùng nhiều khách mời từ 140 quốc gia và vùng lãnh thổ. Hollywood Reporter nhận xét dù thiếu phim bom tấn, liên hoan lần 79 vẫn khẳng định vai trò bệ phóng giải thưởng cho các tác phẩm quốc tế, đồng thời diễn ra các cuộc thảo luận về sáng tạo, công nghệ và bản sắc văn hóa toàn cầu.