Năm 2004, tôi rời quê nhà ở Bà Rịa – Vũng Tàu để lên thành phố nhập học tại Trường Đại học Sư phạm TPHCM. Hành trang của một cậu học trò tỉnh lẻ khi ấy đơn giản lắm: vài bộ quần áo, ít sách vở mẹ chuẩn bị, một chiếc ba lô cũ và giấc mơ trở thành thầy giáo. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng ngày lên xe. Mẹ đứng trước cổng nhà, dặn đi dặn lại rằng: “Lên thành phố nhớ cố gắng học, sống tử tế, sau này làm thầy giáo để giúp học trò nghen con”. Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố, mọi thứ với tôi đều quá lớn. Những dòng xe nối dài không ngớt, những con đường đông đúc, những tòa nhà cao tầng, những tiếng còi xe vang lên liên tục khiến cậu sinh viên quê mùa khi ấy vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi nhớ cảm giác đứng giữa bến xe, ôm chiếc túi hành lý, ngước nhìn bầu trời thành phố rộng lớn mà tự hỏi: “Liệu nơi này có chỗ cho mình không?”
Nhưng thành phố đã trả lời tôi bằng sự bao dung.
Những ngày đầu đi tìm phòng trọ gần trường, tôi từng lạc giữa những con hẻm ngoằn ngoèo. Có hôm trời mưa bất chợt, tôi trú dưới mái hiên một tiệm sửa xe thì được cô chủ quán đưa cho chiếc khăn lau mặt và ly trà nóng. Cô hỏi: “Sinh viên mới lên hả con?” Chỉ một câu hỏi giản dị thôi mà khiến lòng tôi ấm lạ. Thành phố này đông đúc thật, vội vã thật, nhưng chưa bao giờ thiếu tình người.
Suốt quãng đời sinh viên, thành phố đã dạy tôi cách trưởng thành. Những buổi sáng chen chúc trên xe buýt đến trường, những chiều đi làm thêm để trang trải học phí, những tối thức trắng làm bài tập nhóm hay thực tập giáo án… tất cả đều trở thành một phần thanh xuân không thể nào quên.
Tôi từng làm nhiều công việc để có thêm thu nhập: phát tờ rơi, phục vụ quán cà phê, dạy kèm học sinh. Có những hôm tan làm lúc gần nửa đêm, chạy xe qua những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố mà trong lòng vừa mệt vừa đầy hy vọng. Tôi hiểu rằng nơi đây không hứa hẹn cuộc sống dễ dàng với bất kỳ ai, nhưng nếu cố gắng, thành phố sẽ không phụ lòng người.
Điều tôi biết ơn nhất trong những năm đại học chính là những người thầy, người cô đã truyền cho tôi tình yêu nghề giáo. Các thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng tôi cách làm người, cách đứng trên bục giảng bằng cả trái tim. Tôi nhớ mãi lời một giảng viên từng nói: “Người thầy giỏi không phải người biết nhiều nhất, mà là người có thể làm cho học sinh tin vào chính mình”. Câu nói ấy sau này trở thành kim chỉ nam trong hành trình giảng dạy của tôi.
Năm tốt nghiệp đại học, tôi chính thức ở lại thành phố để nhận công tác giảng dạy tại quận 5 cũ. Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, tay tôi run đến mức cầm viên phấn không chắc. Phía dưới là ánh mắt của hàng chục học sinh đang nhìn lên người thầy trẻ vừa mới ra trường. Tôi hiểu rằng từ hôm ấy, giấc mơ của mình đã thật sự bắt đầu.
Hơn hai mươi năm sống tại thành phố, điều khiến tôi yêu nơi này không chỉ là sự phát triển hiện đại, mà còn là cách thành phố cho người trẻ cơ hội để vươn lên. Ở đây, tôi gặp những học sinh đến từ nhiều hoàn cảnh khác nhau: có em là con công nhân nhập cư, có em sáng đi học chiều phụ cha mẹ bán hàng, có em từng thiếu tự tin vì điều kiện gia đình khó khăn. Nhưng chính các em cũng cho tôi thấy sức sống mãnh liệt của thành phố này – luôn cố gắng, luôn tiến về phía trước.
Có một học sinh cũ của tôi từng nói: “Nhờ thầy mà em dám mơ lớn hơn”. Khi nghe câu ấy, tôi bỗng nhớ lại hình ảnh của chính mình năm nào – cậu sinh viên tỉnh lẻ ôm giấc mơ làm thầy giáo giữa thành phố rộng lớn. Hóa ra, hành trình chắp cánh ước mơ không chỉ là câu chuyện thành phố giúp tôi trưởng thành, mà còn là hành trình tôi tiếp tục truyền động lực cho thế hệ sau.
Tôi yêu thành phố qua những điều rất bình dị.
Là những sáng sớm đi ngang chợ với mùi bánh mì nóng thơm lừng. Là những chiều mưa bất chợt trên đường Nguyễn Tri Phương, nơi dòng người vẫn hối hả nhưng ai cũng sẵn lòng nhường nhau một chỗ trú mưa. Là những mùa khai giảng rộn ràng tiếng cười học trò. Là những ngày cuối năm thành phố lung linh ánh đèn nhưng đâu đó trong những con hẻm nhỏ vẫn còn tiếng rao quen thuộc của người bán hàng rong.
Suốt hơn hai thập kỷ qua, tôi đã chứng kiến thành phố thay đổi từng ngày. Những tuyến đường mới mở rộng hơn, những công trình hiện đại mọc lên, những chuyến metro đầu tiên bắt đầu vận hành, những khu đô thị ngày càng phát triển. Thành phố hôm nay hiện đại và năng động hơn rất nhiều so với ngày tôi mới đặt chân đến. Nhưng giữa những đổi thay ấy, điều đẹp nhất vẫn là con người.
Đó là bác bảo vệ trường học luôn đến sớm mở cổng cho học sinh. Là cô lao công lặng lẽ quét sân trường mỗi sáng. Là phụ huynh làm việc vất vả nhưng vẫn cố gắng cho con học hành đầy đủ. Là những đồng nghiệp luôn hết lòng vì học sinh. Chính những con người bình dị ấy đã tạo nên linh hồn của thành phố.
Có những giai đoạn khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Những áp lực nghề nghiệp, những lo toan cuộc sống nơi đô thị lớn, cả những thời điểm thành phố trải qua biến động khiến ai cũng mệt mỏi. Nhưng rồi sau tất cả, tôi nhận ra rằng thành phố này luôn mang trong mình sức sống mạnh mẽ. Người dân nơi đây có thể vất vả, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng.
Là giáo viên, tôi may mắn được đồng hành cùng biết bao thế hệ học sinh của thành phố. Tôi từng chứng kiến những cô cậu học trò ngày nào giờ đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, công an, doanh nhân… Có em quay lại trường thăm thầy cô, kể về công việc, về gia đình, về những nỗ lực của bản thân. Mỗi lần như thế, tôi lại thấy nghề giáo của mình thật ý nghĩa.
Nhiều người hỏi tôi rằng: “Sau từng ấy năm, điều gì khiến thầy gắn bó với thành phố này đến vậy?” Tôi thường mỉm cười và nói rằng: bởi nơi đây đã cho tôi cơ hội được sống đúng với ước mơ.
Nếu ngày ấy tôi không lên thành phố học đại học, có lẽ cuộc đời tôi đã rất khác. Chính thành phố đã mở ra cho tôi những cánh cửa mới, cho tôi tri thức, nghề nghiệp, những người bạn, đồng nghiệp, học sinh và cả những bài học quý giá về cuộc sống. Thành phố không biến tôi thành người thành công ngay lập tức, nhưng dạy tôi cách không bỏ cuộc.
Năm 2026, nhìn lại hành trình hơn hai mươi năm gắn bó với TPHCM, tôi hiểu rằng mình đã lớn lên cùng thành phố này. Từ một sinh viên nghèo rụt rè ngày nào, hôm nay tôi đã là một người thầy đứng lớp với tất cả tình yêu dành cho nghề và cho học sinh.
Có đôi lúc đi ngang qua Trường Đại học Sư phạm TPHCM, tôi vẫn chậm lại vài giây để nhìn cánh cổng trường quen thuộc. Trong dòng người tấp nập ấy, có lẽ đâu đó vẫn còn những cậu sinh viên tỉnh lẻ giống tôi năm xưa – mang theo nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng đầy hy vọng. Tôi muốn nói với các em rằng: thành phố này có thể khiến các em mệt mỏi, nhưng cũng sẽ cho các em cơ hội để trưởng thành và chạm đến ước mơ nếu các em đủ kiên trì.
Với tôi, thành phố không chỉ là nơi để sống. Thành phố là thanh xuân, là ký ức, là hành trình trưởng thành. Là nơi chứng kiến những giọt nước mắt đầu đời xa nhà, những lần thất bại, những lần đứng dậy, những niềm vui giản dị khi nhìn học sinh tiến bộ từng ngày.
Và hơn hết, thành phố là nơi đã chắp cánh cho giấc mơ của một cậu học trò từ tỉnh nhỏ trở thành người thầy giáo hôm nay.
Tôi biết mình vẫn chỉ là một hạt cát rất nhỏ giữa thành phố rộng lớn này. Nhưng tôi luôn tự hào vì đã dành tuổi trẻ, tình yêu nghề và những năm tháng đẹp nhất cuộc đời để gắn bó với TPHCM.
Cảm ơn thành phố vì đã dang rộng vòng tay với một người trẻ năm nào.
Cảm ơn thành phố vì đã cho tôi cơ hội được sống với nghề giáo.
Cảm ơn thành phố vì đã biến những ước mơ bình dị trở thành hiện thực.
Và dù mai này thời gian có trôi đi bao lâu nữa, trong trái tim tôi, TPHCM vẫn mãi là nơi bắt đầu của một hành trình đẹp nhất – hành trình chắp cánh ước mơ.
Với giải thưởng cao, "Nhất mộng trường xuân" khi xuất bản đã thu hút đông đảo độc giả bởi cốt truyện giàu cảm xúc, ý tưởng sáng tạo cùng phong cách nghệ thuật riêng nổi bật.
Cảm hứng sáng tác "Nhất mộng trường xuân" của Phạm Đào bắt nguồn từ những thước phim về Ô Trấn cổ kính - một thị trấn nước nổi tiếng của Trung Quốc. Vẻ đẹp trầm mặc của Ô Trấn cùng những suy ngẫm về chữ "duyên" trong đời người, đã khơi nguồn cho một câu chuyện giàu cảm xúc về sự gặp gỡ, gắn kết, và những ký ức đẹp trong cuộc sống.
"Nhất mộng trường xuân" là câu chuyện về Niệm Chân - cô gái mang số mệnh đặc biệt, luôn giúp đỡ những linh hồn còn lưu luyến nơi trần thế. Trong một lần đến Ô Trấn, cô vô tình bị cuốn vào mối nhân duyên kỳ lạ với Từ Khanh - một vị quan thời Đường đã khuất từ ngàn năm trước. Để hóa giải mối duyên chưa dứt này, Niệm Chân cùng Từ Khanh lên đường tìm lại người em gái thất lạc của anh. Hành trình ấy đưa họ đi qua những mất mát, chờ đợi và tình thân sâu nặng. Cuối cùng, khi hai anh em Từ Khanh được đoàn tụ và cùng bước lên cầu Nại Hà để chuyển kiếp, sợi tơ hồng trên tay Niệm Chân vẫn còn đó, như một lời nhắn nhủ rằng những người có duyên rồi sẽ còn gặp lại.
"Câu chuyện với nhiều nút thắt và những cung bậc cảm xúc lắng đọng đã khơi gợi trong em nhiều cảm hứng, thôi thúc em dành trọn tâm huyết cho quá trình thiết kế sách. Toàn bộ tác phẩm được em thực hiện trong khuôn khổ môn học Thiết kế Truyện tranh tại Duy Tân. Trong đó, em đã dành nhiều thời gian cho phần thiết kế nhân vật, với mong muốn mỗi hình tượng không chỉ mang dấu ấn riêng mà còn có khả năng truyền tải cảm xúc rõ rệt qua từng khung hình. Điều em yêu thích nhất ở truyện tranh chính là khả năng kể chuyện bằng hình ảnh, nơi người đọc có thể trực tiếp cảm nhận nội dung thông qua từng nét vẽ. Từ biểu cảm nhân vật, góc nhìn cho đến lời thoại, tất cả cùng hòa quyện vào nhau để tạo nên một trải nghiệm cảm xúc sâu sắc", Phạm Đào chia sẻ.
Thành quả của ngày hôm nay bắt nguồn từ niềm yêu thích và sự kiên định với đam mê vẽ của Phạm Thị Đào. Hiện là sinh viên khóa K-28, chuyên ngành Thiết kế đồ họa của ĐH Duy Tân, Đào đã sớm nuôi dưỡng tình yêu với hội họa từ những năm phổ thông, đặc biệt là đam mê sử dụng màu nước để thể hiện những giá trị văn hóa phương Đông.
Trước khi bước vào giảng đường của ĐH Duy Tân, Đào từng được gia đình định hướng theo học Sư phạm ngữ văn, bởi những thành tích học tập và giải thưởng Văn học đạt được thời học sinh khiến Đồ họa hay Mỹ thuật dường như không phải là một lựa chọn phù hợp. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, cô gái trẻ vẫn luôn mong muốn được theo đuổi hội họa và sống trọn với đam mê nghệ thuật của mình.
Khi biết đến ngành Thiết kế đồ họa của ĐH Duy Tân qua một chương trình tư vấn tuyển sinh, Đào nhận ra đây là ngôi trường mà mình đang tìm kiếm. Quyết định của Đào lúc đó không dễ dàng nhận được sự đồng tình từ phía gia đình khi mọi người lo lắng về việc em phải đi học xa nhà cũng như cơ hội nghề nghiệp trong tương lai. Sau nhiều lần thuyết phục và giới thiệu về ĐH Duy Tân với nhiều cơ hội học tập và nghề nghiệp rộng mở, cô gái mang trong mình tinh thần tự lập rất mạnh mẽ này đã nhận được sự đồng ý và ủng hộ từ người thân.
"Đến hôm nay, em vẫn tin rằng mình đã có lựa chọn hết sức đúng đắn. Tại ĐH Duy Tân, em đã được tiếp cận với nhiều lĩnh vực sáng tạo khác nhau, từ thiết kế đồ họa 2D, minh họa, game đến quay dựng phim và nhiếp ảnh. Sự đa dạng trong chương trình đào tạo giúp em không chỉ thu nhận được những kiến thức và kỹ năng bổ ích mà còn có cơ hội khám phá ra các năng lực và sở trường của bản thân. Mỗi môn học đều mở ra cho em một trải nghiệm mới. Càng học em càng thấy mình có nhiều cơ hội để thử sức, sáng tạo và tìm ra điều mình thực sự muốn theo đuổi", Phạm Đào cho biết.
Dù yêu thích và luyện tập các kỹ năng Vẽ từ lâu, nhưng phải đến khi học môn Thiết kế truyện tranh, Đào mới thực sự nghiêm túc thử sức mình qua việc kể chuyện bằng hình ảnh. Trong quá trình học tập và sáng tác, Đào nhận được sự hướng dẫn tận tình từ cô Trần Nguyễn Tú Nguyên - giảng viên phụ trách môn học, qua đó giúp em từng bước hoàn thiện các kỹ năng và định hình rõ hơn phong cách thể hiện của mình.
"Không áp đặt sinh viên vào những khuôn mẫu có sẵn, cô Tú Nguyên luôn khuyến khích sinh viên phát triển ý tưởng theo phong cách riêng của bản thân và mạnh dạn kể những câu chuyện mình yêu thích. Chính cô Tú Nguyên cũng là người đã động viên em mang đồ án môn học đi dự thi. Quyết định ấy đã tạo nên nhiều thay đổi lớn trong em và mang về giải nhì quý giá tại Cuộc thi Thiết kế truyện tranh. Đây là bằng chứng lớn nhất để em có thể khẳng định với bản thân rằng những gì mình làm đã được công nhận", Phạm Đào chia sẻ.
Tác phẩm "Nhất mộng trường xuân" của Phạm Thị Đào đã vượt qua hơn 90 bài dự thi cùng 2 vòng chấm chọn khắt khe bởi Hội đồng Giám khảo gồm các họa sĩ uy tín đến từ Pháp, Bỉ và Việt Nam để giành giải nhì của Cuộc thi Thiết kế truyện tranh.
Giờ đây, Đào càng thêm tự tin với khả năng vẽ của mình, với những bản phác thảo nhân vật và những ý tưởng minh họa còn nhiều ấp ủ. Giải thưởng hôm nay là một cột mốc đáng nhớ và là điểm khởi đầu cho hành trình dài phía trước của Đào - hành trình của một "người kể chuyện bằng hình ảnh".
Theo đó, sau sắp xếp đơn vị hành chính, TP.HCM quản lý hệ thống giáo dục có quy mô lớn nhất cả nước với 3.438 cơ sở giáo dục và hơn 2,52 triệu học sinh. Năm học 2026 - 2027, số học sinh tăng cơ học 96.258 em, trong đó khoảng 24% trẻ không có thường trú tại TP, tạo áp lực rất lớn lên mạng lưới trường lớp và đội ngũ. Lãnh đạo TP.HCM khẳng định, mọi học sinh trên địa bàn, kể cả không có thường trú, đều được bảo đảm đủ chỗ học trong năm học mới và tiếp tục đầu tư nâng cao chất lượng cơ sở vật chất, dạy học để đáp ứng nhu cầu ngày càng phát triển của xã hội.
Hiện nay, mạng lưới trường lớp của TP.HCM cơ bản bảo đảm đủ chỗ học cho toàn bộ học sinh trên địa bàn; tuy nhiên, tỷ lệ phòng học mới đạt 277 phòng học/10.000 dân trong độ tuổi đi học, chưa đạt chỉ tiêu 300 phòng học/10.000 dân.
Xác định sự nghiệp trồng người là cốt lõi trong chiến lược phát triển, với tinh thần "không để học sinh nào thiếu chỗ học", TP đã và đang chỉ đạo quyết liệt, huy động tổng lực các nguồn lực đầu tư cho giáo dục, tập trung vào những trọng tâm để nâng cao chất lượng cơ sở vật chất, dạy học để đáp ứng nhu cầu ngày càng phát triển của xã hội.
Về trường lớp, TP đã triển khai Chiến dịch thi đua "150 ngày đêm hoàn thành 1.000 phòng học" với 73 dự án, 1.365 phòng học xây mới, tổng vốn khoảng 6.332,2 tỉ đồng; trong đó 53 dự án hoàn thành trước ngày khai giảng, 20 dự án còn lại hoàn tất trong tháng 12.2026, đạt 280 phòng học/10.000 dân trong độ tuổi đi học.
TP chỉ đạo quyết liệt, huy động tổng lực các nguồn vốn đầu tư công cho 232 dự án trung hạn khoảng 51.849 tỉ đồng, ưu tiên 148 dự án cấp bách. Thu hút đầu tư tư nhân, xã hội hóa; triển khai đối tác công tư (PPP), hợp đồng theo cơ chế đặc thù của TP. Quyết tâm về đích 300 phòng học/10.000 dân trong độ tuổi đi học vào năm học 2028 - 2029, sớm hơn lộ trình đề ra.
Về cơ sở vật chất và đội ngũ, TP bố trí 274,3 tỉ đồng mua sắm, sửa chữa cơ sở vật chất trong hè, 100% cơ sở giáo dục công lập hoàn tất trước năm học mới. Hoàn thành thuyên chuyển giáo viên và ban hành kế hoạch tuyển dụng viên chức toàn ngành ngay đầu tháng 7.2026, bảo đảm đủ giáo viên nhận nhiệm vụ trước khai giảng. tiếp tục đặt hàng đào tạo, thu hút giáo viên các môn còn thiếu (âm nhạc, mỹ thuật, tiếng Anh, tin học).
Và đặc biệt từ năm học 2026 - 2027, TP triển khai cấp miễn phí và cho mượn sách giáo khoa, bắt đầu với toàn bộ học sinh lớp 1, lớp 6, lớp 10 và hoàn tất tất cả khối lớp vào năm học 2029 - 2030. Riêng học sinh có hoàn cảnh khó khăn, dân tộc thiểu số, khuyết tật được tặng sách. Và TP chuẩn bị 150 tỉ đồng mỗi năm để phục vụ cho việc cấp miễn phí sách giáo khoa.
Sáng 8.7, lãnh đạo Công an tỉnh Tuyên Quang cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Tuyên Quang đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Hà Duy, sinh năm 1998, giáo viên Trường THPT chuyên Tuyên Quang, về tội lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Trước đó, chiều 5.7, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Tuyên Quang đã thi hành lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp đối với ông Nguyễn Hà Duy.
Ông Nguyễn Hà Duy bị giữ khẩn cấp để điều tra liên quan đến kết quả điểm kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia năm 2026 tại điểm thi Trường THPT chuyên Tuyên Quang.
Hôm qua 7.7, Văn phòng Chính phủ vừa có văn bản thông báo kết luận của Phó thủ tướng Lê Tiến Châu tại cuộc họp về công tác tổ chức Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026 tại tỉnh Tuyên Quang.
Phó thủ tướng khẳng định, vụ việc có tính chất nghiêm trọng, ảnh hưởng lớn tới ngành giáo dục và toàn xã hội. Đồng thời, yêu cầu Bộ Công an, Bộ GD-ĐT và UBND tỉnh Tuyên Quang chỉ đạo điều tra, xác minh làm rõ các vi phạm và xử lý nghiêm. Rà soát kết quả thi tốt nghiệp THPT trên cả nước.
Ngày 4.7, UBND tỉnh Tuyên Quang đã có báo cáo nhanh gửi Thủ tướng Chính phủ, Ban Chỉ đạo thi cấp quốc gia, Thường trực Tỉnh ủy về công tác tổ chức kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026.
UBND tỉnh Tuyên Quang cho biết, kết quả rà soát sơ bộ tại điểm thi có thông tin môn toán được điểm cao cho thấy, có 329 thí sinh đăng ký thi môn toán, nhưng chỉ có 328 thí sinh dự thi (vắng 1). Trong tổng số thí sinh thi môn toán, có 146 thí sinh đạt điểm 10 môn toán.