Gửi con trai yêu của mẹ. Vậy là thấm thoát 12 năm học trôi qua rồi, chỉ còn ít ngày nữa là cuộc sống của con bước sang một trang sách mới, con sẽ trưởng thành hơn đúng không con trai của mẹ. Tâm trạng mẹ lúc này giống như cách đây 12 năm trước, khi con chập chững bước chân vào lớp một. Hồi đó mẹ đã viết một bài tâm sự về con: “Là đàn ông, phải mạnh mẽ con nhé” trên VnExpress ngày 9 tháng 7 năm 2014. Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt con đã trưởng thành, trở thành chàng trai đúng như mẹ hằng mong đợi. Nhìn con khôn lớn, đạt được những thành tựu dù nhỏ bé, mẹ cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.
Con trai, cảm xúc của mẹ lúc này có lẽ con khó lòng thấu hiểu. Từ khi con cất tiếng khóc chào đời, bập bẹ tập nói, chập chững bước đi, rồi đến ngày cắp sách đến trường, tất cả những khoảnh khắc đó vẫn như mới hôm qua. Còn ít ngày nữa là con thi tốt nghiệp rồi, mẹ chỉ muốn nói với con rằng hãy cố gắng để đỗ vào trường đại học mà con mong ước. Mẹ tin con sẽ làm được, đúng không con trai. Mẹ chúc con vượt vũ môn thành công.
Lúc này đây, mẹ muốn nói với con hai điều, lời cảm ơn và lời xin lỗi. Cảm ơn con vì 18 năm qua đã mang đến cho mẹ vô vàn niềm vui, hy vọng, hạnh phúc và tự hào. Con đã khiến cuộc đời mẹ trở nên trọn vẹn hơn. Cảm ơn con đã đến bên mẹ. Mẹ cũng xin lỗi vì không cho con một cuộc sống đầy đủ sự yêu thương của cả bố lẫn mẹ. Bao đêm mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng, thương con thiếu thốn tình cảm của bố. Mẹ đã phải gồng mình để chống chọi với tất cả khó khăn, dành sự yêu thương trọn vẹn cho con.
Mẹ phải vừa làm bố vừa làm mẹ để nuôi dạy con cho đến ngày hôm nay. Những lời trách mắng nghiêm khắc ngày trước, những lúc mẹ tỏ ra lạnh lùng, tất cả đều là sự giằng xé trong lòng mẹ, giữa sự dịu dàng của một người mẹ và khát vọng mong con trưởng thành. Mẹ cũng thấy mình như siêu nhân, thật sự không dám nghĩ lại thời gian mẹ nuôi con vất vả như thế nào, như một kỳ tích con ạ.
Tuổi 18 là lúc đẹp nhất của thanh xuân, rực rỡ như ánh mặt trời ban sớm, cũng qua nhanh như cơn gió thoảng. Mẹ hy vọng con sẽ biết trân trọng từng khoảnh khắc quý giá ấy, học cách suy nghĩ sâu sắc, biết ơn cuộc sống, luôn chiến đấu hết mình vì lý tưởng và mục tiêu của mình. Bởi lẽ, thanh xuân không chỉ là số tuổi mà còn là một trạng thái tâm hồn. Thanh xuân không phải là những hào nhoáng phù phiếm, mà là sự kiên định từ sâu thẳm bên trong. Thanh xuân chính là suối nguồn mạnh mẽ chảy tràn trong huyết quản của con. 18 tuổi, vừa thiêng liêng, vừa ý nghĩa, nó đánh dấu một cột mốc quan trọng.
Từ nay con sẽ phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, suy nghĩ trưởng thành hơn để biến những ước mơ thành hiện thực. Con chỉ có một lần được sống tuổi 18. Khi bước vào thế giới của người trưởng thành, hãy luôn ghi nhớ: “Không quên ý nguyện ban đầu, kiên trì đến cùng. Dù cuộc sống có bao nhiêu phiền muộn, con vẫn phải giữ vững kỷ luật và lòng tự tin. Nơi nào có thất vọng, nơi đó cũng có hy vọng. Đừng bao giờ dễ dàng thỏa hiệp hay từ bỏ, hãy để bản thân lớn lên từng ngày trong sự nỗ lực không ngừng”.
Con trai của mẹ! Con luôn là một chàng trai có trách nhiệm, dám đương đầu, độc lập và tràn đầy yêu thương với thế giới xung quanh. Từ giờ, con thực sự trở thành một người đàn ông. Mẹ tin rằng, dù ở ngoài xã hội, trong tập thể hay trong gia đình, con đều sẽ là chỗ dựa vững chắc, luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm và bảo vệ những người thân yêu. Mẹ chúc con mọi điều tốt đẹp nhất. Mẹ yêu con, Lê Tuấn Anh.
Tôi 31 tuổi, chồng 30 tuổi, kết hôn hơn 3 năm, có con gái hơn một tuổi. Chúng tôi yêu nhau gần 10 năm mới cưới. Chồng hiền, chăm chỉ nhưng khá vô tâm, không giỏi tính toán tài chính nên phần lớn kinh tế gia đình do tôi lo. Khi mang thai, tôi tự lo mọi chi phí khám thai và sinh hoạt. Anh rất chiều vợ nếu tôi đề nghị nhưng hiếm khi chủ động, đến cả sinh nhật hay ngày cưới cũng thường quên.
Chuyện sinh hoạt vợ chồng vẫn bình thường nhưng vài tháng gần đây tôi phát hiện chồng thường xuyên xem phim người lớn. Khi tôi hỏi khéo thì nói dối là không bao giờ xem những loại phim đó. Tôi chỉ lo con vô tình bấm phải khi cầm điện thoại của bố. Tôi không biết đây có phải chuyện bình thường và nên ứng xử thế nào?
Vợ chồng tôi lập nghiệp cách cha mẹ ở quê hơn ngàn cây số. Tôi là công chức nhà nước, thu nhập không cao nên phải bán buôn thêm để bù đắp. Chồng tôi cũng từng là công chức nhưng chê lương thấp, ra ngoài kinh doanh.
Trước đây, vợ chồng có hai căn nhà. Căn đầu tiên được ông bà nội hỗ trợ một phần, phần còn lại vay mượn và tôi dồn hết vốn liếng, quà cưới để mua. Sau đó chồng làm ăn được nên tích cóp mua thêm căn thứ hai. Chúng tôi lầm lũi làm việc, tiết kiệm từng đồng, chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc mua sắm hay hưởng thụ cho bản thân. Vừa đi làm vừa chăm hai con, vừa bán hàng online, tôi gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng rồi chồng tôi quyết định bỏ công việc ổn định để kinh doanh riêng khi chưa có nền tảng hay kinh nghiệm. Thất bại nối tiếp thất bại, chúng tôi phải bán một căn nhà và chuẩn bị bán cả căn còn lại để trả nợ. Tôi hết lời khuyên can nhưng không được. Dưới áp lực nợ nần, tôi yêu cầu anh dừng lại thì nhiều lần anh đánh tôi. Dù vậy, tôi vẫn nghĩ anh làm vậy vì muốn lo cho gia đình nên chưa từng trách hận, chỉ thấy bất lực. Một mình lo hai con, làm công chức rồi buôn bán thêm, có lúc tôi cảm thấy mình kiệt sức.
Ngày mới về làm dâu, cha mẹ chồng từng nói vợ chồng tôi cứ lo làm ăn, nuôi con, mọi việc ở quê ông bà sẽ gánh vác. Tôi từng rất cảm kích và thấy mình may mắn. Thế nhưng khi tôi nhờ ông bà khuyên con trai dừng lại, mỗi lần như vậy tôi lại phải nghe những lời khiến lòng đau nhói. Ông bà thường đem tôi ra so sánh với những người con dâu khác: giỏi giang, hoạt bát, biết đối nhân xử thế, biết mua sắm cho gia đình. Ông bà kể công những nàng dâu nhà người ta ngay trước mặt tôi, rồi khéo léo đổ lỗi cho tôi trong mọi chuyện. Có lần ông bà nói nếu không có ông bà, vợ chồng tôi không thể ngóc đầu lên được.
Nghe những lời ấy, tôi tủi thân vô cùng. Tôi có công việc ổn định, ở cơ quan chưa từng bị chê trách. Với cha mẹ chồng luôn lễ phép, chưa bao giờ cãi lại. Hai con một tay tôi sinh ra và chăm sóc. Một thân một mình nơi đất khách vượt qua biết bao khó khăn mà không làm phiền ông bà. Chỉ vì thu nhập hạn chế nên mỗi lần về quê đều phải chắt bóp, cân đo đong đếm từng khoản chi tiêu.
Ba năm gần đây, khi chồng liên tiếp thất bại, tôi sống trong lo lắng, áp lực và rối ren. Tôi đã nói hết với cha mẹ chồng về sự bế tắc của mình, về việc chồng đánh tôi. Điều tôi cần là một lời khuyên can dứt khoát dành cho con trai họ, một sự nhìn nhận đúng sai. Nhưng thay vào đó, tôi lại tiếp tục nghe những câu chuyện về con dâu nhà người ta.
Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, hóa ra cứ chăm chỉ làm việc, vun vén gia đình, chăm sóc chồng con và sống lễ phép vẫn chưa bao giờ là đủ. Ngay khi tôi khó khăn, đau khổ và chông chênh nhất, đó cũng không phải nơi tôi có thể dựa vào về mặt tinh thần. Không có lời động viên, không có sự thấu hiểu, chỉ có những so sánh và đòi hỏi âm thầm.
Tôi rất buồn và tổn thương. Có lẽ đến giờ này, tôi không còn cần lời khuyên nào từ cha mẹ chồng nữa mà phải tự quyết định cuộc sống của mình. Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị, các bạn. Có thể nhiều người cho rằng tôi chấp nhặt, để bụng nhưng thực sự tôi đã rất buồn với cách mà cha mẹ chồng đối xử và nói với mình. Xin cảm ơn.
Đọc bài viết: "Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở", tôi thấy bóng dáng của mình trong đó. Tôi rất đồng cảm vì sinh ra trong một gia đình nghèo khó và nhiều mâu thuẫn. Tuổi thơ tôi gắn liền với những trận cãi vã của bố mẹ. Khi say rượu, bố thường bạo hành mẹ, nhiều lần tôi can ngăn và bị thương. Có lúc quá bế tắc, tôi từng có suy nghĩ dại dột nhưng không đủ can đảm.
Là con út, tôi chứng kiến gần như mọi chuyện trong gia đình. Từ nhỏ tôi luôn mong thoát khỏi ngôi nhà đầy tiếng cãi vã ấy. Sau này tôi có cơ hội ra nước ngoài làm việc. Những ngày đầu rất khó khăn, tôi phải vay mượn để học tập và tìm cơ hội. Sau nhiều năm cố gắng, tôi trả hết nợ và tích góp được một khoản nhỏ. Dù cuộc sống khá hơn, tôi vẫn không biết mình thực sự đam mê hay giỏi điều gì. Tôi chỉ làm những công việc có thể kiếm tiền: lập trình, kiểm thử phần mềm, trao đổi khách hàng hay quản lý nhóm. Từng trải qua nghèo khó nên tôi luôn lo sợ một ngày quay lại cuộc sống cũ. Sống xa quê, tôi nhiều lần một mình đối mặt với bệnh tật nơi đất khách. Áp lực công việc, nỗi lo tương lai và sự cô đơn khiến tôi thường xuyên mệt mỏi, mất phương hướng.
Mọi chuyện thay đổi vào dịp Tết khi tôi về thăm nhà. Trong lúc gia đình xảy ra mâu thuẫn giữa bố mẹ, anh trai và chị dâu, mẹ vô tình nói mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng tiền tôi gửi về khi còn là sinh viên. Khi đó tôi đưa tiền để trả nợ nhưng sau lại dùng để mua đất. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là nhiều năm trước, bố mẹ từng vài lần định sang tên mảnh đất cho anh trai. Lúc đầu tôi không nghĩ nhiều. Đến khi quay lại nước ngoài, tôi càng suy nghĩ càng đau lòng. Tôi nhớ lại chuyện thi đại học: đỗ nguyện vọng hai nhưng bố mẹ giấu kết quả vì muốn tôi theo ngành có người quen. Tôi mất một năm vì quyết định đó. Điều khiến tôi buồn không phải giá trị mảnh đất mà là cảm giác không được bố mẹ tin tưởng và tôn trọng.
Những quyết định liên quan đến cuộc đời và tài sản của tôi lại do người khác tự ý quyết định. Nếu bố mẹ dùng số tiền đó để dưỡng già, tôi không có ý kiến. Đằng này việc biết tài sản ấy hình thành từ tiền mình gửi về, rồi bố mẹ từng có ý định cho anh trai, khiến tôi tổn thương sâu sắc. Tôi vẫn day dứt về chuyện mắt của mẹ. Khi bệnh còn có thể chữa, tôi và các chị đã khuyên mẹ đi khám nhưng mẹ không nghe. Đến khi tôi đưa mẹ đi viện thì đã quá muộn, hiện mẹ chỉ còn nhìn rõ một mắt. Các chị gái khuyên tôi nhẫn nhịn vì bố mẹ đã lớn tuổi, coi như nhường mảnh đất cho con cháu anh trai sau này, nhưng nên nói rõ nguồn gốc của nó. Từ nhỏ, tôi đã có cảm giác mình phải nhường nhịn nhiều hơn. Ngay cả khi đi nước ngoài, tôi vẫn cố gắng làm mọi thứ có thể cho gia đình vì nghĩ đó là trách nhiệm. Mỗi khi bố mẹ đau ốm, tôi đều thu xếp về đưa đi viện và chăm sóc.
Gần đây mẹ thường gọi điện nhưng tôi rất rối bời, không biết nói gì, chỉ nghe và trả lời vài câu rồi thôi. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng, nói ra suy nghĩ thật lòng hay giữ khoảng cách như hiện nay. Tôi luôn có cảm giác bất an, sợ bị từ chối hoặc làm người khác buồn. Có lẽ vì từ nhỏ đã quen để ý cảm xúc người khác nên tôi thường suy nghĩ nhiều về cách họ nhìn nhận mình. Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất là nhận ra rằng nơi gọi là gia đình, nơi để trở về sau mệt mỏi, lại chưa bao giờ là nơi bình yên đối với tôi.