Tôi 27 tuổi, quen em được một tháng thì yêu. Dù mới quen biết nhau nhưng chúng tôi nói chuyện rất hiểu ý. Sau nửa năm yêu nhau, trong một lần đi chơi, cả hai đã đi quá giới hạn và cô ấy mang thai. Giờ gia đình hai bên lại không đồng ý cho cưới vì nhà cô ấy muốn tôi ở rể, hoặc ít nhất sau này cho một đứa con phải mang họ mẹ để hương khói bên ngoại, nhà cô ấy không còn anh em họ hàng gì, sợ sau này mất họ.
Về phía nhà tôi, bố và anh em họ hàng không đồng ý như vậy, cho rằng con cái sau này thất lạc, không phải anh em nữa. Tôi và cô ấy đều nói chuyện với gia đình hai bên mà không bên nào chịu hiểu. Dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi cũng không biết phải làm gì cho hợp tình hợp lý. Nhà tôi bảo nếu tôi đồng ý với gia đình bên đó, sẽ không tổ chức đám cưới, bên nhà cô ấy cũng vậy. Bên tình bên hiếu, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Mong mọi người cho lời khuyên, làm sao để hai bên gia đình hiểu cho chúng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi từng trải qua một lần đổ vỡ sau một cuộc hôn nhân hơn 10 năm. Tôi lựa chọn nuôi hai con vì không muốn chia tách tình cảm chị em của con, dù biết rằng bắt đầu lại không hề dễ dàng. May mắn các con tôi là những đứa trẻ hiểu chuyện, mẹ con tôi bên nhau như những người bạn, vui buồn có nhau. Với tôi thế là đủ để tiếp sức cho những nỗ lực mỗi ngày. Thời gian trôi qua gần 5 năm, tôi cũng có người muốn tìm hiểu, kết nối nhưng có lẽ là duyên chưa tới nên cảm thấy chưa gặp được người sẵn sàng đồng hành cùng mình.
Một người bạn tôi bảo: "Yêu thôi, tuổi này rồi cưới làm gì, yêu thì ông nào cũng nói hay nhưng động đến cưới xin kiểu gì gia đình nhà người ta lại bảo gái tân không lấy, đi lấy gái nạ dòng, đã thế lại đèo bòng". Nói thật, kể cả con gái lấy chồng mà là đàn ông đã một lần đổ vỡ thì gia đình đàng gái cũng bảo: "Trai tân không lấy, lấy làm gì đàn ông một đời vợ, nuôi con riêng nữa thì hết hơi. Tóm lại là anh/chị nào đơn thân thì cứ ở yên thế đi, cùng lắm là yêu đương cho vui thôi chứ khỏi cưới".
Tôi bảo bạn: "Đơn thân là do hai người hết duyên thì hai ngả chia đôi chứ đâu phải là tội lỗi gì, tình yêu đâu phân biệt tuổi tác. Nếu có một người phù hợp, đồng điệu thì bố đơn thân hay mẹ đơn thân đi bước nữa cũng là bình thường. Mình tin vào những điều tích cực trong cuộc sống này vì vẫn có những người bố dượng, người mẹ kế tốt".
Thực tế chính trong họ nhà tôi cũng có cậu em rể thứ hai như vậy, thậm chí gia đình bên cậu em rể này còn thương cháu gái tôi (con riêng của em họ tôi) như cháu nội ruột. Còn nhớ cách đây không lâu, con gái tôi nói với mẹ: "Chị em con cũng lớn rồi, nếu ai đó thật lòng quan tâm đến mẹ, con nghĩ mẹ cứ mở lòng. Mẹ vất vả lo toan cho chị em con nhiều rồi, chị em con cũng chỉ mong mẹ vui, mẹ hạnh phúc". Tôi băn khoăn quá, mong được mọi người chia sẻ, cho lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có vợ và hai con, đang khá khó khăn trong công việc. Vợ là sếp của một chi nhánh ngân hàng. Vừa rồi ngân hàng có tổ chức du lịch 10 ngày ở châu Âu, chi nhánh vợ có hai người được đi là vợ tôi và một cậu trưởng phòng. Tôi ở nhà trông con, mọi chuyện khá bình thường. Tuy nhiên, tôi tình cờ thấy được trong máy điện thoại của vợ có rất nhiều hình ảnh chụp cho cậu kia, rồi ảnh hai người chụp cùng nhau trong suốt chuyến đi.
Vợ bảo đi chung với nhau thì chụp thôi chứ không nghĩ gì nhiều. Vợ vẫn rất chăm lo cho các con và luôn nói chẳng làm gì sai, không có gì phải sợ. Tôi chưa biết phải nghĩ như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi gần 50 tuổi, kết hôn hơn 17 năm, có hai con, một trai một gái. Vợ chồng đều là công chức nhà nước, công việc ổn định, không giàu nhưng không thiếu. Ra ngoài, nhiều người nói tôi có phúc vì vợ đẹp, giỏi, tháo vát, con cái ngoan ngoãn, học hành đàng hoàng. Chỉ người sống trong nhà mới biết cuộc sống thực tế khác thế nào.
Vợ tôi rất có năng lực. Việc nhà, việc cơ quan, quan hệ họ hàng, cô ấy đều quán xuyến tốt. Nhưng đổi lại, cô ấy muốn mọi thứ phải theo ý mình. Từ chuyện mua cái tủ lạnh, chọn trường cho con, về quê nội hay quê ngoại dịp lễ Tết, đến việc tôi định làm thêm công việc thế nào, tất cả đều phải thông qua "ý kiến cuối cùng" của vợ.
Nếu tôi góp ý khác đi, câu chuyện thường bắt đầu bằng giọng khó chịu, sau đó chuyển sang chất vấn: "Anh có phải lo đâu mà nhiều ý kiến vậy". Có lần chỉ vì tôi quên mua món đồ vợ dặn trên đường đi làm về, vợ liền cho rằng tôi không coi trọng lời nói của cô ấy. Từ một chuyện nhỏ, vợ chuyển sang kể hàng loạt thiếu sót của tôi trong nhiều năm hôn nhân, nói rằng sống với tôi chỉ toàn thiệt thòi và ức chế. Nhiều lần cãi nhau diễn ra ngay trước mặt con.
Tôi nhớ cách đây vài tháng, vợ đặt mua cho con trai lớn một bộ quần áo khá đắt tiền. Khi nhận hàng, con thử rồi nói kiểu dáng không hợp, không thích màu đó và muốn đổi sang mẫu khác. Vợ không đồng ý, giải thích rằng đồ đặt order khó đổi trả, chất liệu lại tốt. Con trai nói vài câu kiểu: "Mặc không hợp sao cứ bắt con mặc?". Không khí bàn ăn căng lên rất nhanh. Vợ nổi nóng, dằn mạnh đôi đũa xuống bàn rồi trách con không biết trân trọng công sức của mẹ. Tôi thấy con cúi gằm mặt xuống, định cãi lại nên nói chen vào: "Thôi, nếu con không thích thì mình tìm cách xử lý sau, ăn cơm đi". Vợ quay sang tôi ngay lập tức: "Chính anh chiều nó nên giờ nó mới coi thường mẹ như vậy" rồi bỏ vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Những lần nóng giận, vợ nói rất nặng lời. Có lần cô ấy ném chiếc điều khiển trúng vai tôi. Có lần cô ấy lôi chuyện bố mẹ tôi ra mỉa mai, nói tôi "mang cái nếp gia đình đó về đây". Tôi chọn im lặng thì bị nói là coi thường vợ. Tôi giải thích thì bị bảo ngụy biện. Tôi bỏ ra ngoài đi bộ một lúc cho hạ nhiệt, về nhà lại bị quy kết là bỏ mặc gia đình. Sau mỗi lần như vậy, vợ đều nói: "Nếu anh không làm tôi ức chế, tôi đâu phải thế này".
Mười bảy năm qua, tôi luôn nghĩ rồi tuổi tác sẽ làm con người mềm hơn. Tôi nhường nhịn vì con. Tôi không muốn các con lớn lên trong cảnh bố mẹ ly hôn. Tôi cũng không muốn người ngoài nhìn vào rồi bàn tán ra vào. Nhưng vài năm gần đây, tình hình không giảm mà còn tăng hơn. Tôi bắt đầu tránh về nhà sớm, ít nói hơn, cân nhắc từng lời nói.
Tôi không ngoại tình, không cờ bạc, không rượu chè. Tôi chỉ muốn trong nhà có thể nói chuyện bình thường mà không phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến. Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục sống như 17 năm qua hay dừng lại khi các con đã đủ lớn để hiểu chuyện. Ly hôn thì thương con, mà không ly hôn, tôi không biết mình còn đủ kiên nhẫn thêm bao lâu nữa. Tôi viết những dòng này để xin một góc nhìn khách quan. Liệu có cách nào để cải thiện không?
Tin Gốc: Vnexpress

