Các báo cáo cho biết Khu kinh tế Dung Quất (Quảng Ngãi) với vị trí địa lý chiến lược, hạ tầng cảng nước sâu, hệ thống công nghiệp hiện hữu và đặc biệt là Nhà máy lọc dầu Dung Quất – nhà máy lọc dầu đầu tiên của VN, có đầy đủ điều kiện để phát triển thành trung tâm lọc hóa dầu và năng lượng quốc gia. Việc phát triển trung tâm không chỉ tạo động lực cho tỉnh Quảng Ngãi mà còn cho cả vùng duyên hải miền Trung và nền kinh tế quốc gia.
Đề án Trung tâm lọc hóa dầu và năng lượng quốc gia tại Khu kinh tế Dung Quất được xây dựng với mục tiêu hình thành một trung tâm công nghiệp năng lượng tích hợp, bao gồm các lĩnh vực lọc hóa dầu, khí tự nhiên, LNG, điện và năng lượng tái tạo, gắn với phát triển kinh tế tuần hoàn và kinh tế carbon thấp.
Định hướng phát triển của trung tâm là xây dựng chuỗi giá trị hoàn chỉnh từ nhập khẩu, tồn trữ, chế biến dầu khí đến sản xuất năng lượng và các sản phẩm công nghiệp liên quan, phục vụ cả nhu cầu trong nước và xuất khẩu. Đồng thời, trung tâm sẽ tích hợp các công nghệ mới như hydro xanh, amoniac xanh, thu giữ carbon và các giải pháp năng lượng sạch nhằm đáp ứng yêu cầu chuyển dịch năng lượng.
Trên cơ sở nghiên cứu và tham khảo các mô hình quốc tế, UBND tỉnh Quảng Ngãi đã đề xuất hệ thống cơ chế, chính sách gồm hai nhóm chính, bao gồm các chính sách thuộc thẩm quyền của Chính phủ và các chính sách thuộc thẩm quyền của Quốc hội.
Kết luận cuộc họp, Thủ tướng Phạm Minh Chính giao UBND tỉnh Quảng Ngãi chủ động phối hợp với Bộ Công thương và các bộ liên quan để hoàn thiện hồ sơ, tài liệu, đánh giá tác động cụ thể đối với từng chính sách, đồng thời làm việc với các nhà đầu tư. Đây là trung tâm lớn, cần huy động đa dạng hóa nguồn lực, gồm nguồn lực của Nhà nước và tư nhân, T.Ư và địa phương, trong nước và ngoài nước, đầu tư trực tiếp và gián tiếp.

Thực tế gần đây, xuất hiện nhiều bài viết trên mạng xã hội người đăng hay đặt câu hỏi chung chung là quán ăn đắt hay rẻ, không đưa ra khẳng định hay kết luận mà để cộng đồng mạng tự nhận xét.
Đầu tiên là vụ ghẹ đỏ ở phường Sầm Sơn (Thanh Hóa) giá 1,7 triệu đồng/kg, rồi kế đến là đĩa cơm 35.000 đồng ở xã Tuyên Quang (thành phố Phan Thiết cũ, nay là tỉnh Lâm Đồng), và mới đây là vụ ly chè thập cẩm 170.000 đồng ở Huế.
Thế rồi, mạng xã hội chia phe bình luận, người khen thì nói giá bình thường, hợp lý với dịp lễ, quán ăn ở khu du lịch; còn người chê thì so sánh với nơi khác, thời điểm khác và cho rằng giá đắt.
Điểm chung sau những lời khen - chê đó, chính quyền địa phương phải vào cuộc xác minh, làm rõ ai đúng, ai sai. Qua đó, hoặc bảo vệ người tiêu dùng; hoặc bảo vệ ngành du lịch, bởi đằng sau những lời khen chê trên mạng là sinh kế của hàng ngàn người lao động.
Dưới góc độ pháp lý, luật sư Phạm Thị Kim Trương, Công ty luật LTT & Lawyers cho biết đối với hoạt động kinh doanh dịch vụ ăn uống, các tổ chức, cá nhân kinh doanh phải niêm yết giá, công khai thông tin về giá bán hàng hóa, dịch vụ theo quy định của luật Giá năm 2023.
Khi ăn uống, chủ quán và khách hàng rất hiếm khi ký hợp đồng mà thường trao đổi thực đơn, hỏi giá trước khi ăn, giao dịch mua bán được xác lập nhanh chóng, chủ yếu bằng lời nói.
Theo quy định, các mặt hàng này không thuộc danh mục hàng hóa, dịch vụ cần phải kê khai, đăng ký giá mà do tổ chức, cá nhân kinh doanh tự quyết định. Giá bán hàng hóa dựa vào nhiều yếu tố như nguyên liệu, nhân công, vị trí kinh doanh, thời điểm lễ, tết, thuế, phí… Do đó, giá bán có thể được điều chỉnh, thay đổi hợp lý.
Trên cơ sở trao đổi và thông tin về giá, khách có quyền đồng ý sử dụng hoặc không sử dụng. Nếu một trong các bên có xung đột về giá cả, pháp luật luôn ưu tiên sự thỏa thuận, thương lượng, đối thoại. Trường hợp không đạt được sự thống nhất, một bên có quyền phản ánh, khiếu nại.
Theo luật sư Trương, nếu có bằng chứng chứng minh việc các bên đã thỏa thuận, trao đổi về giá trước khi sử dụng hoặc đã hoàn tất thanh toán sau khi sử dụng mà không có bất kỳ khiếu nại nào ngay tại thời điểm đó về giá đối với bên bán thì hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin không đúng sự thật có thể bị coi là vi phạm pháp luật.
Luật sư Phạm Thị Kim Trương cho biết mọi người có quyền chia sẻ ý kiến và trải nghiệm của mình nhưng cần dựa trên thông tin có căn cứ, trung thực và đúng quy định.
Ranh giới giữa việc nêu cảm nhận cá nhân và "nói xấu" khác biệt ở chỗ thông tin được đưa ra có đầy đủ, đúng sự thật, có căn cứ và có làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân hay không. Nếu thông tin có nội dung xuyên tạc, bịa đặt, vu cáo làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân thì có thể bị xử lý.
Cụ thể, việc quay phim, chụp ảnh, đăng tải hình ảnh, địa chỉ cơ sở kinh doanh mà không được sự đồng thuận của bên bán và lợi dụng mạng xã hội để cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân có thể bị phạt tiền từ 10 - 20 triệu đồng.
Ngoài xử phạt hành chính, nếu có căn cứ chứng minh tổn thất thực tế thì bên bị ảnh hưởng có quyền yêu cầu người đưa ra thông tin xin lỗi công khai và bồi thường thiệt hại.
Đặc biệt, nếu cá nhân bịa đặt hoặc loan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác còn có thể bị xem xét trách nhiệm hình sự theo quy định tại điều 156 bộ luật Hình sự.
"Pháp luật có thể điều chỉnh hành vi, nhưng để xây dựng một môi trường văn minh, điều quan trọng hơn là ý thức của mỗi cá nhân khi tham gia không gian mạng. Một câu hỏi, một bài đăng chia sẻ cảm nhận cá nhân tưởng như vô hại nhưng nếu thiếu trách nhiệm, hoàn toàn có thể trở thành nguồn khởi phát cho những tổn hại không đáng có đối với người khác và cả cộng đồng", luật sư Trương nhìn nhận.
Tin Gốc: Thanh Niên

Xóm cắt lưới, phá dây thừng nằm sâu trong con đường nhỏ ngoằn ngoèo. Những người cắt lưới chọn vạt đất trống che bạt để hành nghề. Một nhóm người khác chọn sân nhà để ngồi phá dây thừng. Phần lớn họ từng là ngư dân lênh đênh ngoài khơi, nay "ngán" đi biển nên chọn nghề này, cùng một số phụ nữ địa phương. Tất cả đều miệt mài ngồi "giải phẫu" lưới và dây thừng để mưu sinh.
Trong túp lều dã chiến phủ tấm bạt nhựa che nắng, ông Cúc (tên thường gọi Tư Cúc) ngồi giữa những cuộn lưới chất ngổn ngang. Người đàn ông này thoăn thoắt đưa kéo cắt dọc theo biên lưới, tách phần dây và phần lưới ra thành 2 loại riêng biệt. "Lúc mới làm, tay phồng rộp hết, giờ quen rồi", ông vừa cười vừa giơ bàn tay chai sần để chứng minh.
Quê ở Lâm Đồng, ông Cúc vào Long Hải lập nghiệp với nghề đánh cá. Vài năm gần đây, ông rời ghe, vào bờ cắt lưới cho người chuyên thu gom lưới, dây thừng cũ về tái chế. "Đi biển giờ cũng khó kiếm ăn hơn trước, sóng gió mà cá cũng ít. Làm nghề cắt lưới nếu siêng năng cũng kiếm trên dưới chục triệu đồng mỗi tháng", ông nói, mắt vẫn không rời đường kéo.
Công việc cắt lưới tưởng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn và sức bền. Người thợ phải tỉ mỉ cắt từng đường sát mép lưới. Lưới sau khi cắt sẽ được những ông chủ bán cho người nuôi hàu, còn dây biên được gom lại bán riêng.
Trong khi đó, chị Hồng Chi đang ra sức kéo đống lưới lớn về lều rồi phăng từng mảng ra ngồi cắt. Tay chị di chuyển cây kéo rất nhanh, thành thạo dù sợi lưới không hề nhỏ. "Lưới cũ bỏ hầm bà lằng cả đống, mình phải kéo ra loại lưới cần cắt. Cắt xong thì phân loại lưới riêng, dây thừng riêng theo lớp lang. Việc này cũng mệt chứ không phải chơi. Mỗi ngày tôi cắt chừng 300 kg lưới", chị Chi cho biết.
Chị Chi làm nghề này đã 9 năm. Trước đó, chị làm đủ thứ việc lặt vặt. Chồng chị làm thợ hồ, thu nhập bấp bênh. Hai đứa con, một đã tốt nghiệp đại học, một đang học lớp 9 là động lực để chị bám trụ với công việc này. "Mình không có gì để lại cho con, chỉ mong con có cái chữ, nên phải ráng", chị nói, giọng chậm lại. Chị kể những ngày đầu dù có đeo găng, nhưng tay chị cũng bị phồng rộp; nhưng rồi qua thời gian, tay chai lại, động tác cũng thuần thục hơn. "Cái nghề này ai mới vô làm tay cũng phồng và mỏi", chị Chi chia sẻ.
Những người làm nghề thường ngồi thành từng nhóm nhỏ, mỗi người một góc. Không có tiếng nói chuyện rôm rả, chỉ có âm thanh của kéo cắt, của lưới sột soạt. Công việc lặp đi lặp lại, nhưng ai cũng chăm chú, bởi mỗi đường cắt là một phần thu nhập thêm của gia đình. "Lao động phổ thông ở vùng này mà kiếm được chục triệu một tháng là không dễ. Vậy mà làm ở đây, được chủ thương và trả công xứng đáng nên sống được", ông Tư Cúc tâm tình.
Anh Lê Văn Sị mới vào nghề vài ngày. Trước đây, anh đi biển thuê, thu nhập bấp bênh. "Giờ làm cái này gần nhà, có việc làm hoài, đỡ hơn", anh cho hay. Trông anh vẫn còn vụng về, những đường cắt chưa nhanh, nhưng thu nhập mỗi ngày cũng trên dưới 300.000 đồng. Giữa cái nắng miền biển, dưới những túp lều phủ bạt là những phận người mưu sinh. Đàn ông không còn đối mặt với biển khơi, phụ nữ ngồi một chỗ cũng có thể "cắt ra tiền" nên hầu như ai cũng vui.
Cách đó không xa, một nhóm đàn ông đang ngồi quanh những cuộn dây thừng to như bắp tay, bắp đùi người lớn. Những sợi dây thừng cũ, sậm màu, xơ xác bên ngoài, nhưng bên trong là những sợi nhỏ còn mới. Anh Nguyễn Văn Lý từng có hơn 20 năm đi biển ở địa phương này. Những năm tháng lênh đênh trên biển đã in hằn lên gương mặt rám nắng và đôi bàn tay thô ráp. Nhưng giờ, anh chọn ở lại bờ. "Đi biển tháng có tháng không. Giờ làm nghề này tuy thu nhập không cao đột biến nhưng ổn định", anh nhìn nhận.
Những người làm nghề phá dây thừng như anh Lý phải dùng chân ghì, tay kéo để tách từng dây nhỏ. Những cuộn dây thừng sau khi được "giải phẫu" sẽ được phân loại, bó lại thành từng lọn. Một số được bán trực tiếp, số khác còn tốt được bện thành dây thừng mới để bán cho ngư dân. Một vòng đời khép kín từ cũ thành mới, từ bỏ đi thành giá trị.
Bên cạnh anh Lý, anh Phạm Văn Tuấn (thường gọi là Lượm) cũng đang thoăn thoắt cuộn lại những sợi dây đã tách. "Tui nghỉ đi biển hơn chục năm rồi. Làm cái này đỡ sóng gió, ngồi trong mát, cũng có đồng ra đồng vô", anh cười hiền, đôi mắt ánh lên sự bình thản. Những đôi tay từng kéo lưới, buộc dây trên biển, giờ làm công việc tương tự nhưng trong một không gian khác ít sóng gió hơn, nhưng cũng kiếm được khoản tiền trang trải cuộc sống.
Một người thợ lớn tuổi dí dỏm: "Hồi xưa tụi tui làm ra lưới, giờ lại đi phá lưới". Câu nói nghe qua tưởng đùa, nhưng lại phản ánh một thực tế: khi nguồn lợi thủy sản giảm, khi chi phí ra khơi tăng cao, hoặc tuổi tác không còn cho phép, nhiều ngư dân buộc phải tìm hướng đi khác. Và nghề cắt lưới, phá dây thừng, dù "ngược đời" lại trở thành "cứu tinh" của một số người.
Chiều xuống, ánh nắng vàng đổ dài trên những cuộn lưới và dây thừng. Tiếng kéo cắt vẫn đều đặn như chưa từng có sự ngắt quãng. Những con người ở đây không nói nhiều về tương lai, họ chỉ lặng lẽ làm việc, từng chút một để mưu sinh. Ở làng biển Long Hải, không phải ai cũng còn ra khơi. Nhưng họ vẫn sống theo một cách khác âm thầm, bền bỉ và đầy nghị lực như thế.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đáng chú ý, Nghị định số 198 sửa đổi, bổ sung quy định về cơ cấu tổ chức của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam theo hướng không thay đổi số lượng, giữ nguyên 20 đơn vị; đổi tên Vụ Tín dụng các ngành kinh tế thành Vụ Tín dụng; Vụ Dự báo, thống kê - Ổn định tiền tệ, tài chính thành Vụ Dự báo, thống kê.
Nghị định số 198 cũng bổ sung quy định "Sở Giao dịch và Ngân hàng Nhà nước Khu vực là tổ chức hành chính tương đương cục thuộc Ngân hàng Nhà nước" và thay đổi số lượng phòng thuộc các vụ.
Theo quy định mới, cơ cấu tổ chức của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam gồm:
1. Vụ Chính sách tiền tệ
2. Vụ Thanh toán
3. Vụ Tín dụng
4. Vụ Dự báo, thống kê
5. Vụ Hợp tác quốc tế
6. Vụ Pháp chế
7. Vụ Tài chính - Kế toán
8. Vụ Tổ chức cán bộ
9. Văn phòng
10. Thanh tra Ngân hàng Nhà nước
11. Sở Giao dịch
12. Cục Công nghệ thông tin
13. Cục Phát hành và kho quỹ
14. Cục Quản lý ngoại hối
15. Cục Phòng, chống rửa tiền
16. Cục Quản lý, giám sát tổ chức tín dụng
17. Cục An toàn hệ thống các tổ chức tín dụng
18. Ngân hàng Nhà nước chi nhánh tại các khu vực (Ngân hàng Nhà nước Khu vực)
19. Trung tâm Thông tin tín dụng quốc gia Việt Nam.
20. Thời báo Ngân hàng.
Trong đó, các cục, vụ là tổ chức hành chính giúp Thống đốc Ngân hàng Nhà nước thực hiện chức năng quản lý nhà nước và chức năng Ngân hàng Trung ương; Trung tâm Thông tin và Thời báo Ngân hàng là đơn vị sự nghiệp công lập phục vụ chức năng quản lý nhà nước của Ngân hàng Nhà nước.
Sở Giao dịch và Ngân hàng Nhà nước khu vực là tổ chức hành chính tương đương cục thuộc Ngân hàng Nhà nước.
Vụ Dự báo, thống kê có 6 phòng. Vụ Chính sách tiền tệ có 5 phòng. Vụ Tín dụng, Vụ Tổ chức cán bộ, Vụ Tài chính - Kế toán đều có 4 phòng. Vụ Thanh toán, Vụ Hợp tác quốc tế có 3 phòng. Vụ Pháp chế có 2 phòng.
Theo quy định cũ tại Nghị định 26, Vụ Chính sách tiền tệ, Vụ Dự báo, thống kê - Ổn định tiền tệ, tài chính đều có 6 phòng. Vụ Tín dụng các ngành kinh tế, Vụ Hợp tác quốc tế, Vụ Tài chính - Kế toán, Vụ Tổ chức cán bộ có 5 phòng. Vụ Thanh toán có 4 phòng. Vụ Pháp chế có 3 phòng.
Tin Gốc: Thanh Niên

