Em sinh năm 2003, biết đến cờ bạc mạng từ năm 2024 do có một hai người bạn của em chơi. Mới đầu, hai người bạn của em chơi từ lâu rồi, từ những năm cấp ba (2020-2021). Em cũng biết về tài xỉu, cờ bạc mạng này nhưng cũng biết là nó bịp bợm nên không chơi. Chẳng hiểu sao một buổi chiều đi ăn với hai cậu bạn, em thấy chúng nó chơi được tiền và bao ăn em, em mới hỏi chúng nó chơi cái gì. Xong chúng nó hướng dẫn cách chơi cũng như cách nạp và rút tiền đăng kí tài khoản.
Mới đầu em nạp có 200 nghìn thôi, nhưng đợt đó là mất luôn 200 nghìn. Em thấy tiếc số tiền đó nên nạp thêm 2-3 triệu nữa nhưng vẫn thua. Sau đó biết là chơi cái này không tốt nên em nghỉ chơi được một thời gian. Tầm 8/2024, em lên Hà Nội học nốt kỳ cuối đại học. Trong lúc đó, em được học bổng của trường, khoảng 11 triệu đồng, nhưng sinh viên mà, tài khoản dư dả một hai chục triệu nên muốn vào chơi để gỡ. Cuối cùng em mất trắng cả tiền học bổng lẫn tiền đóng học kỳ khoảng gần 5 triệu.
Em sợ quá, hết cả tiền đóng trọ lẫn tiền sinh hoạt cá nhân nên nói dối bố mẹ là con bị lừa đầu tư. Mẹ chuyển thêm 10 triệu nữa nhưng em cũng nướng sạch. Sau đó, em lại bảo bố, bố mẹ thương em, chiều em vì em là đứa con trai từng ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ. Bố chuyển cho 5 triệu để đóng học. Lúc này em dùng luôn 5 triệu đó chuyển thẳng tới tài khoản ngân hàng nhà trường để khỏi nghiện nữa.
Sau em đi thực tập mà còn mỗi 800 nghìn nên mỗi ngày chỉ ăn một gói xôi 10 nghìn. Đợt đó, em tụt khoảng 6 kg chỉ trong hai tháng. Em tốt nghiệp ra trường đi làm vào tháng 2/2025, thử việc lương có hơn 3 triệu. Chẳng hiểu sao do em chán hay do bị điên mà nạp 5 triệu để chơi rồi mất. Lúc đó tìm cách xoay tiền, em có tìm đến cái app vay nhanh và vay 10 triệu đồng. Em đánh 10 tay, thua cả 10 luôn. Em lại vay tiếp 6 triệu của app khác và cũng thua nốt.
Em hoảng quá, đi làm như người mất hồn. Đến ngày phải trả nợ, người ta gọi em nói khó nghe lắm. Em cầu cứu mẹ, mẹ cũng trả cho em. Từ đó em bỏ cờ bạc được khoảng 6-7 tháng. Tới tháng 9/2025, em chơi lại. Đợt đó em đi làm lương tháng được hơn 10 triệu đồng, đưa mẹ 9 triệu, giữ lại một triệu để ăn uống và đi xe cộ thôi. Không hiểu sao từ một triệu em ăn lên 10 triệu đồng, sau đó dần dần tới 12/2025 em ăn được 30 triệu, rồi cũng mất hết. Sau đó em lại ăn được lên 50 triệu.
Gần đây nhất là tháng này luôn, em thua liên tục rồi lại thắng được 900 triệu đồng. Tưởng ấm no rồi nhưng không, con ma cờ bạc trong em trỗi dậy. Em đánh mất hết tất cả số tiền cả lãi lẫn gốc trong ba ngày. Em ngưng được mấy ngày. Sếp ở công ty đột nhiên chuyển cho em 180 triệu để em đi rút tiền mặt cho sếp. Không hiểu sao em lại dùng hết số tiền đó để chơi lại bộ môn tài xỉu. Rồi em mất hết, thậm chí còn vay thêm 70 triệu từ app (do em vay nhiều lần rồi nên hạn mức cao) trả trong 36 tháng. Tính tổng lại em mất gần 250 triệu chỉ trong một hôm duy nhất.
Từ đầu năm 2025, sau khi mẹ trả cho em số tiền đầu tiên đó, em sợ cờ bạc và không dính đến nó nên tập trung đi làm nhiều việc, gửi được cho mẹ gần 200 triệu tính đến tết năm nay. Từ tết đến giờ em gửi mẹ thêm được hơn 60 triệu nữa. Tổng cũng tương đương số nợ của em. Hiện giờ sếp vẫn bảo là chưa cần rút vội bao giờ rút cũng được. Giờ mỗi tháng cả lãi cả gốc vay app em phải trả gần 3,6 triệu mỗi tháng. Nếu tính lãi, sau 36 tháng sẽ thành 105 triệu, nếu tất toán luôn thì khoảng 75 triệu. Lương em hơn 8 triệu, tại thu nhập của em chủ yếu là cuối năm mới được nhận.
Giờ em chán chường và buồn bã, mệt mỏi cũng như chán không muốn làm gì. Em vẫn đi làm kiếm tiền ổn, ít khi để cảm xúc ảnh hưởng tới công việc. Bạn bè rủ đi chơi không muốn đi. Giờ sếp bảo cần số tiền đó luôn chắc em chỉ còn cách báo lại mẹ cho rút nốt số tiền gửi mẹ thôi. Mà em không muốn mẹ biết sự ngu dốt của mình, không muốn mẹ buồn, thất vọng. Em cảm thấy khinh bỉ bản thân và tủi nhục vì cũng từng là một người ngoan ngoãn, không tệ nạn nhưng từ khi biết đến trò này là thuốc lá, thuốc lá điện tử em biết hết.
Giờ em nên làm gì đây mọi người ơi, em có nên nói chuyện này với mẹ không? Em sợ bố lắm tại bố gia trưởng và khó tính, phải nói đáng sợ luôn. Em cảm ơn mọi người, mong mọi người cho em xin lời khuyên. Từ giờ em chính thức bỏ luôn cái này. Mỗi lần cầm lên là nghĩ 100% bán nhà, 100% bán cả mạng nên em không dám chơi nữa. Tài khoản em còn hơn 10 triệu mà em còn không muốn đụng vào nữa.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà tiếng cãi vã nhiều hơn tiếng cười. Bố gia trưởng, nghiện rượu; mẹ nóng tính, nói nhiều. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm không được bình yên, lúc nào cũng thấp thỏm. Có lẽ vì thế, từ rất sớm tôi đã tự hứa rằng sau này nếu yêu ai, tôi sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu khổ hay sống trong bất an như mẹ.
Tôi gặp em khi còn là sinh viên năm thứ ba. Em cùng quê, học khác trường. Khi thân thiết, em kể từng mang thai với bạn trai cũ rồi bỏ thai trong đau đớn và tuyệt vọng. Tôi không phán xét, chỉ xem em như một người bạn cần được lắng nghe. Chúng tôi quen nhau bằng những bữa cơm sinh viên, những chuyến xe buýt cuối ngày và những lần tôi chở em về phòng trọ lúc trời mưa. Tình yêu của tôi đến rất chậm, rất bình yên.
Ra trường, tôi đi làm cho công ty xây dựng, công việc khá ổn định. Em học tiếp rồi có cơ hội du học. Ngày em đi, chúng tôi ngồi ở sân bay gần ba tiếng. Em nói sẽ cố gắng vài năm rồi trở về, khi đó cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Tôi tin em. Suốt những năm yêu xa, tôi gần như chỉ biết đi làm và chờ đợi. Tôi trả hết khoản nợ thời sinh viên, dành dụm mua trả góp một căn chung cư nho nhỏ, sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ, âm thầm chuẩn bị tiền cưới. Bạn bè rủ đi chơi, giới thiệu người này người kia, tôi đều giữ khoảng cách. Vì tôi nghĩ nếu mình đã chọn ai thì nên giữ trọn sự tử tế với người đó.
Chỉ còn hơn hai tháng nữa là em học xong và về nước, tôi chờ đợi trong háo hức, âm thầm chuẩn bị nhẫn cưới, chờ em về rồi cầu hôn. Nhưng tuần trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm và khóc rất nhiều. Em nói vì cô đơn, áp lực học hành, thiếu sự quan tâm trực tiếp từ tôi, em đã có quan hệ với người khác ở bên đó. Chuyện xảy ra vài tháng rồi. Em xin lỗi, xin tôi tha thứ, nói rằng người em muốn cưới vẫn là tôi.
Tôi suy sụp, đau đớn bởi tôi luôn giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ chọn trái tim cho em, không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy. Chuyện em phản bội khiến tôi đau nhưng cảm giác niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm bị đập vỡ khiến tôi gục ngã. Tôi đã giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ nguyên trái tim cho em. Không ngờ người tôi tin nhất lại khiến tôi tổn thương nhất. Tôi còn yêu em rất nhiều. Nhưng tôi sợ nếu tha thứ, tình yêu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn. Liệu một cuộc hôn nhân có thể bền lâu khi bên trong đã có một vết nứt như vậy? Mong những ai từng trải qua chuyện tương tự cho tôi một lời khuyên.
Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi...
Con và bạn gái học chung từ thời mới bước vào cấp 3. Cô ấy rất yêu con, chịu thể hiện tình cảm trước đám đông. Cô ấy quan tâm con rất nhiều và con cũng vậy. Thật không may, trong lớp con có một người con trai rất tốt, cậu ấy giỏi về mọi mặt, bạn gái con rất để ý tới cậu ta. Nhiều lần con cấm bạn gái không nói chuyện với cậu ta nhưng cô ấy vẫn giấu giếm để nói. Cô ấy đòi xưng anh em với cậu kia dù hai người cùng tuổi, còn bắt con chấp nhận điều này. Mặc dù không muốn nhưng con phải đồng ý vì cô ấy rất dễ nói lời chia tay.
Cách đây vài ngày, cô ấy đi chơi với cậu ta mà không nói cho con biết, con buồn lắm nhưng không dám cắt đứt tình cảm này. Tình yêu con dành cho cô ấy lớn lắm. Con phải làm gì khi cô ấy vẫn yêu con và con cũng vậy. Khi nói chia tay, cô ấy chỉ lấy lý do là muốn làm theo cảm xúc của bản thân, hãy để cô ấy tự do, cô ấy không xứng với tình cảm của con. Cô chú cho con xin lời khuyên được không ạ? Thật sự con yêu cô ấy nhiều lắm, sắp thi đại học rồi, con không muốn phải xa cô ấy.