Em sinh năm 2003, biết đến cờ bạc mạng từ năm 2024 do có một hai người bạn của em chơi. Mới đầu, hai người bạn của em chơi từ lâu rồi, từ những năm cấp ba (2020-2021). Em cũng biết về tài xỉu, cờ bạc mạng này nhưng cũng biết là nó bịp bợm nên không chơi. Chẳng hiểu sao một buổi chiều đi ăn với hai cậu bạn, em thấy chúng nó chơi được tiền và bao ăn em, em mới hỏi chúng nó chơi cái gì. Xong chúng nó hướng dẫn cách chơi cũng như cách nạp và rút tiền đăng kí tài khoản.
Mới đầu em nạp có 200 nghìn thôi, nhưng đợt đó là mất luôn 200 nghìn. Em thấy tiếc số tiền đó nên nạp thêm 2-3 triệu nữa nhưng vẫn thua. Sau đó biết là chơi cái này không tốt nên em nghỉ chơi được một thời gian. Tầm 8/2024, em lên Hà Nội học nốt kỳ cuối đại học. Trong lúc đó, em được học bổng của trường, khoảng 11 triệu đồng, nhưng sinh viên mà, tài khoản dư dả một hai chục triệu nên muốn vào chơi để gỡ. Cuối cùng em mất trắng cả tiền học bổng lẫn tiền đóng học kỳ khoảng gần 5 triệu.
Em sợ quá, hết cả tiền đóng trọ lẫn tiền sinh hoạt cá nhân nên nói dối bố mẹ là con bị lừa đầu tư. Mẹ chuyển thêm 10 triệu nữa nhưng em cũng nướng sạch. Sau đó, em lại bảo bố, bố mẹ thương em, chiều em vì em là đứa con trai từng ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ. Bố chuyển cho 5 triệu để đóng học. Lúc này em dùng luôn 5 triệu đó chuyển thẳng tới tài khoản ngân hàng nhà trường để khỏi nghiện nữa.
Sau em đi thực tập mà còn mỗi 800 nghìn nên mỗi ngày chỉ ăn một gói xôi 10 nghìn. Đợt đó, em tụt khoảng 6 kg chỉ trong hai tháng. Em tốt nghiệp ra trường đi làm vào tháng 2/2025, thử việc lương có hơn 3 triệu. Chẳng hiểu sao do em chán hay do bị điên mà nạp 5 triệu để chơi rồi mất. Lúc đó tìm cách xoay tiền, em có tìm đến cái app vay nhanh và vay 10 triệu đồng. Em đánh 10 tay, thua cả 10 luôn. Em lại vay tiếp 6 triệu của app khác và cũng thua nốt.
Em hoảng quá, đi làm như người mất hồn. Đến ngày phải trả nợ, người ta gọi em nói khó nghe lắm. Em cầu cứu mẹ, mẹ cũng trả cho em. Từ đó em bỏ cờ bạc được khoảng 6-7 tháng. Tới tháng 9/2025, em chơi lại. Đợt đó em đi làm lương tháng được hơn 10 triệu đồng, đưa mẹ 9 triệu, giữ lại một triệu để ăn uống và đi xe cộ thôi. Không hiểu sao từ một triệu em ăn lên 10 triệu đồng, sau đó dần dần tới 12/2025 em ăn được 30 triệu, rồi cũng mất hết. Sau đó em lại ăn được lên 50 triệu.
Gần đây nhất là tháng này luôn, em thua liên tục rồi lại thắng được 900 triệu đồng. Tưởng ấm no rồi nhưng không, con ma cờ bạc trong em trỗi dậy. Em đánh mất hết tất cả số tiền cả lãi lẫn gốc trong ba ngày. Em ngưng được mấy ngày. Sếp ở công ty đột nhiên chuyển cho em 180 triệu để em đi rút tiền mặt cho sếp. Không hiểu sao em lại dùng hết số tiền đó để chơi lại bộ môn tài xỉu. Rồi em mất hết, thậm chí còn vay thêm 70 triệu từ app (do em vay nhiều lần rồi nên hạn mức cao) trả trong 36 tháng. Tính tổng lại em mất gần 250 triệu chỉ trong một hôm duy nhất.
Từ đầu năm 2025, sau khi mẹ trả cho em số tiền đầu tiên đó, em sợ cờ bạc và không dính đến nó nên tập trung đi làm nhiều việc, gửi được cho mẹ gần 200 triệu tính đến tết năm nay. Từ tết đến giờ em gửi mẹ thêm được hơn 60 triệu nữa. Tổng cũng tương đương số nợ của em. Hiện giờ sếp vẫn bảo là chưa cần rút vội bao giờ rút cũng được. Giờ mỗi tháng cả lãi cả gốc vay app em phải trả gần 3,6 triệu mỗi tháng. Nếu tính lãi, sau 36 tháng sẽ thành 105 triệu, nếu tất toán luôn thì khoảng 75 triệu. Lương em hơn 8 triệu, tại thu nhập của em chủ yếu là cuối năm mới được nhận.
Giờ em chán chường và buồn bã, mệt mỏi cũng như chán không muốn làm gì. Em vẫn đi làm kiếm tiền ổn, ít khi để cảm xúc ảnh hưởng tới công việc. Bạn bè rủ đi chơi không muốn đi. Giờ sếp bảo cần số tiền đó luôn chắc em chỉ còn cách báo lại mẹ cho rút nốt số tiền gửi mẹ thôi. Mà em không muốn mẹ biết sự ngu dốt của mình, không muốn mẹ buồn, thất vọng. Em cảm thấy khinh bỉ bản thân và tủi nhục vì cũng từng là một người ngoan ngoãn, không tệ nạn nhưng từ khi biết đến trò này là thuốc lá, thuốc lá điện tử em biết hết.
Giờ em nên làm gì đây mọi người ơi, em có nên nói chuyện này với mẹ không? Em sợ bố lắm tại bố gia trưởng và khó tính, phải nói đáng sợ luôn. Em cảm ơn mọi người, mong mọi người cho em xin lời khuyên. Từ giờ em chính thức bỏ luôn cái này. Mỗi lần cầm lên là nghĩ 100% bán nhà, 100% bán cả mạng nên em không dám chơi nữa. Tài khoản em còn hơn 10 triệu mà em còn không muốn đụng vào nữa.
Tôi thật sự thấy buồn khi đọc những bình luận dưới bài viết: "Tôi lỡ có bầu với chồng người ta". Có những bình luận được rất nhiều người đồng tình, nhưng lại là khuyên người phụ nữ ấy bỏ thai. Họ nói rằng: "Vì tương lai của đứa trẻ, nếu không thể lo chu toàn thì bỏ sớm cũng là một giải pháp". Tôi hiểu, mỗi người đều có cách nhìn riêng, thế nhưng trong lòng tôi vẫn trăn trở một câu hỏi: "Nếu ngay từ đầu đứa trẻ còn chưa có cơ hội được sống thì "tương lai hạnh phúc" đó sẽ bắt đầu từ đâu. Đứa trẻ ấy không có quyền lựa chọn mình sẽ đến với thế giới này trong hoàn cảnh như thế nào.
Thật ra, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ quyết định đó lại chính là một sinh linh chưa kịp cất tiếng nói. Tôi nghĩ, đằng sau những lựa chọn khó khăn như vậy thường là rất nhiều nỗi sợ: sợ ánh nhìn của người khác, sợ hành trình làm mẹ một mình sẽ quá vất vả, sợ tương lai trở nên chông chênh hơn. Những nỗi sợ đó là hoàn toàn có thật, cũng rất dễ hiểu. Thế nhưng có một điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: Giá như mình có thể đối diện với những nỗi sợ đó sớm hơn, trước khi một sinh linh bắt đầu hiện diện.
Tôi là một người cha, có đứa con 6 tuổi và vợ đang mang thai bé thứ hai. Những khoảnh khắc cảm nhận con đạp, con cựa mình... thật sự rất đặc biệt. Nó là một dạng hạnh phúc mà chỉ khi trải qua rồi, mình mới hiểu hết được. Vì vậy, nếu được nói một điều với bạn, người đang đứng trước lựa chọn rất khó khăn này, đó là: Khi trong bạn vẫn còn một chút phân vân, hãy cho mình thêm thời gian để suy nghĩ thật kỹ. Nếu có thể, hãy cố gắng giữ lại con.
Tôi không nói điều đó là dễ. Có thể bạn sẽ phải đi qua một quãng đường không hề đơn giản, có thể sẽ có áp lực, có mệt mỏi, có những lúc cảm thấy rất cô đơn. Trước khi đưa ra quyết định, có lẽ bạn nên chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện với những nỗi sợ và khó khăn có thể xảy ra. Khi mình nhìn thẳng vào nó và chuẩn bị từ trước, mọi thứ sẽ bớt bất ngờ hơn, mình cũng có thể vững vàng hơn khi thật sự phải bước qua. Rồi sẽ có một ngày, khi bạn được nhìn thấy con, ôm con vào lòng, sẽ hiểu vì sao có những người, dù khó khăn đến đâu, vẫn chọn giữ lại.
Cuộc sống không dừng lại sau một sai lầm, bạn vẫn có thể bắt đầu lại, có thể gặp một người đủ bao dung để đồng hành cùng bạn và con. Con đường đó có thể không dễ dàng nhưng không có nghĩa là không thể đi. Tôi không dám nói ai đúng, ai sai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Tôi chỉ mong rằng trước khi đưa ra quyết định, bạn hãy lắng nghe thật sâu chính mình. Hãy chọn điều mà sau này, khi nhìn lại, bạn có thể nhẹ lòng.
Tôi 42 tuổi, lấy chồng 16 năm, có hai con trai, con lớn học lớp 10, con nhỏ đã vào cấp hai. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi vẫn luôn nghĩ gia đình mình đủ đầy và yên ổn, dù không quá giàu có nhưng vợ chồng biết cố gắng, con cái ngoan ngoãn. Anh đi làm về đúng giờ, ít khi nhậu nhẹt, cũng không phải kiểu đàn ông quá lãng mạn. Mỗi tháng anh đưa tôi tiền sinh hoạt, còn tôi lo việc nhà, đưa đón con đi học. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua như vậy cho đến khoảng ba năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi.
Anh hay cầm điện thoại hơn, có khi đang ăn cơm cũng nhắn tin, thấy tôi nhìn thì vội úp màn hình xuống. Buổi tối anh nói bận việc công ty, mang laptop vào phòng riêng làm đến khuya. Có hôm tôi tỉnh giấc lúc một hai giờ sáng vẫn thấy anh cười một mình trước màn hình điện thoại. Linh cảm của một người vợ khiến tôi bất an. Tôi hỏi nhưng anh gạt đi, nói tôi suy nghĩ linh tinh. Một hôm, khi anh đi tắm, điện thoại để quên ngoài bàn, tôi mở ra xem. Những tin nhắn hiện lên khiến tay tôi run lên. Anh và một người phụ nữ, là đồng nghiệp, nhắn cho nhau những lời mà trước giờ anh chưa từng nói với tôi: "Nhớ em", "Ước gì được ở bên em mỗi ngày"... Tôi như chết lặng.
Tôi không làm ầm ngay lúc đó. Đợi đến tối, khi hai con đã ngủ, tôi mới đưa những tin nhắn đó cho anh xem. Anh im lặng rất lâu rồi thừa nhận là "cảm xúc nhất thời", anh vẫn thương vợ con và hứa sẽ chấm dứt. Anh còn thề thốt đủ điều, xin tôi cho cơ hội vì các con còn nhỏ. Tôi đã tin, cố gắng bỏ qua, tự nhủ rằng sau từng ấy năm, ai rồi cũng có lúc sai lầm. Thế nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, tôi phát hiện anh vẫn liên lạc với người đó. Lần này tinh vi hơn, anh dùng một ứng dụng nhắn tin khác, đặt mật khẩu riêng. Số điện thoại của cô ta, anh không lưu tên, chỉ để trống và kéo xuống tận cuối danh bạ. Điều khiến tôi ám ảnh là anh lưu số đó tới ba lần.
Anh phản bội tôi hết lần này đến lần khác. Mỗi ngày sống chung nhà, nhìn anh vẫn ăn cơm cùng vợ con, hỏi han con học hành, tôi lại thấy nghẹn trong lòng. Không biết những lúc đó, trong đầu anh đang nghĩ đến ai. Có những đêm tôi nằm cạnh anh mà nước mắt chảy ra, không dám khóc thành tiếng vì sợ con nghe thấy. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn rồi chùn bước khi nhìn hai đứa con đang tuổi lớn. Tôi từng muốn làm lớn chuyện, tìm đến người phụ nữ kia, rồi lại sợ mọi thứ càng rối hơn. Điều khiến tôi đau nhất không phải chỉ là việc anh ngoại tình mà là anh đã nói dối, hứa rồi lại phản bội chính lời hứa đó.
Giờ đây, tôi thực sự mệt mỏi, không biết nên tiếp tục chịu đựng, chờ anh thay đổi, hay nên buông tay để giải thoát cho chính mình. Tôi chỉ biết rằng, niềm tin đã vỡ, dù có cố gắng thế nào cũng khó có thể trở lại như trước. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: "Tao sẽ về nhà ở". Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: "Thế về nhà mày mà ở". Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: "Anh về nhà anh mà ở", khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: "Anh về nhà anh mà ở", thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.