Ngày 4-4, Công an phường Lâm Viên – Đà Lạt xác nhận đã tìm được em T.M.B.Y. (14 tuổi), nữ sinh mất liên lạc sau khi tan học thêm, khiến gia đình, nhà trường và lực lượng chức năng phải khẩn trương tổ chức tìm kiếm trong 2 ngày qua.
Theo thông tin từ cơ quan công an, T.M.B.Y. đã trở về nhà an toàn sau 2 ngày mất liên lạc. Gia đình đã gửi lời cảm ơn đến các cơ quan, đơn vị đã hỗ trợ tìm kiếm, đưa nữ sinh trở về với người thân. Gia đình không thông tin thêm về việc vì sao em mất liên lạc trong những ngày qua, cũng như hoàn cảnh cụ thể khi tìm thấy em.
Trước đó, ngày 2-4, chị L.T.H.T. cho biết gia đình đã đến Công an phường Lâm Viên – Đà Lạt và Công an phường Xuân Hương – Đà Lạt trình báo việc mất kết nối với con gái là T.M.B.Y. suốt nhiều giờ.
Theo gia đình, khoảng 17h ngày 1-4, em Y. được người thân đưa đến học thêm tại một trung tâm trên đường Hùng Vương. Đến khoảng 18h45 cùng ngày, sau khi tan học, người nhà đến đón nhưng không thấy em còn ở lớp và cũng không thể liên lạc.
Thông tin ban đầu từ gia đình cho biết trước thời điểm mất liên lạc, tâm lý của em vẫn bình thường. Nhà trường sau đó cũng phối hợp cùng gia đình và lực lượng chức năng triển khai các biện pháp tìm kiếm.
Trong những ngày em mất liên lạc, Công an phường Lâm Viên – Đà Lạt và Công an phường Xuân Hương – Đà Lạt đã rà soát, trích xuất dữ liệu từ hệ thống camera an ninh trên nhiều tuyến đường để phục vụ việc xác minh, tìm kiếm tung tích.
Nguồn: https://tuoitre.vn/da-tim-thay-nu-sinh-da-lat-sau-2-ngay-mat-lien-lac-20260404094423195.htm
Tình Yêu Giới Tính
Đấu giá sân Chi Lăng với giá khởi điểm hơn 9.700 tỉ đồng, bước giá 90 tỉ đồng

Ngày 6-4, Trung tâm Dịch vụ đấu giá tài sản thành phố Đà Nẵng đã phát đi thông báo đấu giá quyền sử dụng đất tại khu đất khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Theo đó tài sản nằm trên địa bàn phường Hải Châu, thành phố Đà Nẵng gồm 10 giấy chứng nhận, 14 thửa đất.
Giá khởi điểm là hơn 9.706 tỉ đồng.
Theo thông báo đấu giá, người trúng đấu giá có nghĩa vụ nộp số tiền sử dụng đất truy thu hơn 139 tỉ đồng theo quyết định số 1416 năm 2024 của UBND thành phố Đà Nẵng, và nộp vào tài khoản thu ngân sách trong thời hạn không quá 30 ngày kể từ ngày đấu giá thành.
Ngoài ra, bước giá (mức chênh lệch tối thiểu giữa lần trả giá đầu tiên so với giá khởi điểm hoặc giữa lần trả giá sau so với lần trả giá trước liền kề) là 90 tỉ đồng.
Sân vận động Chi Lăng là tài sản đảm bảo thi hành án liên quan đại án Phạm Công Danh.
Nội dung các bản án tòa đã tuyên: Buộc ông Phạm Công Danh, Công ty TNHH Tập đoàn Thiên Thanh có nghĩa vụ liên đới cùng Công ty cổ phần đầu tư xây dựng và du lịch IDICO và Công ty TNHH MTV thương mại dịch vụ Thành Thành Công bồi hoàn cho Ngân hàng Thương mại TNHH một thành viên Xây dựng Việt Nam (nay là Ngân hàng Thương mại TNHH một thành viên Chuyển đổi số) tổng cộng nợ gốc là hơn 4.132 tỉ đồng, lãi phát sinh theo các hợp đồng tín dụng và 408 triệu đồng án phí dân sự sơ thẩm.
Tài sản đảm bảo thi hành án, trong đó có: Khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Thi hành án dân sự Đà Nẵng đã thi hành được số tiền án phí dân sự sơ thẩm là 408 triệu đồng và nợ gốc là hơn 466 tỉ đồng; số tiền nợ gốc còn lại phải thi hành là trên 3.665 tỉ đồng và lãi phát sinh.
Trong quá trình thi hành án gặp một số khó khăn, đến nay đã được tháo gỡ.
Trong thời gian qua, Thi hành án dân sự Đà Nẵng đã thực hiện quy trình, thủ tục kê biên, thẩm định giá tài sản để bán đấu giá nguyên khối của tất cả các lô đất, quyền sử dụng đất khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Kết quả thẩm định giá tài sản các quyền sử dụng đất tại đây gồm: 10 giấy chứng nhận, 14 thửa đất, có giá trị tài sản hơn 9.700 tỉ đồng.
Tình Yêu Giới Tính
Hành động lạ của chồng khi gần gũi khiến tôi tốn chục triệu đồng mỗi tháng

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì... mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn...
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua".
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ... rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi là người đàn ông hạnh phúc. Tôi có một người vợ đẹp, 2 đứa con ngoan ngoãn. Công việc ổn định. Nhà cửa đầy đủ. Mỗi lần gặp bạn bè, tôi thường được họ khen là có “số hưởng”
Ngày mới cưới, vợ tôi là niềm tự hào của tôi. Đi đâu tôi cũng thích đưa cô ấy đi cùng. Cô ấy khéo léo và rất biết chăm lo, quan tâm gia đình. Bạn bè thường đùa rằng, tôi phải tu từ kiếp trước mới cưới được người vợ như vậy.
Những năm đầu tiên trôi qua khá êm đềm. Chúng tôi cùng nhau làm việc, tích góp tiền mua nhà rồi sinh con. Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ thế tiếp diễn. Bình lặng, đơn giản và hạnh phúc như bao gia đình khác.
Nhưng có những thay đổi diễn ra rất chậm. Chậm đến mức người trong cuộc không nhận ra. Cho đến một ngày nhìn lại, tôi mới thấy mình đã sống trong áp lực suốt nhiều năm mà không biết từ lúc nào.
Ban đầu chỉ là vài câu hỏi bình thường: Anh đang ở đâu? Hôm nay về lúc mấy giờ? Đi cùng những ai? Tôi nghĩ đó là sự quan tâm của người vợ dành cho chồng nên luôn vui vẻ trả lời.
Rồi những câu hỏi ấy xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Tôi đi ăn trưa với khách hàng phải báo cáo. Tôi họp về muộn cũng phải báo cáo. Tôi ghé cửa hàng mua đồ cũng phải nói rõ lý do. Chỉ cần quên trả lời tin nhắn khoảng 15 phút là điện thoại bắt đầu đổ chuông liên tục.
Có lần tôi đang tham gia cuộc họp quan trọng với đối tác. Khi bước ra ngoài, tôi thấy hơn 20 cuộc gọi nhỡ từ vợ. Tim tôi đập mạnh vì nghĩ gia đình có chuyện lớn. Nhưng lý do chỉ là cô ấy muốn biết vì sao tôi chưa xem tin nhắn cô ấy gửi.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu sợ điện thoại. Mỗi lần điện thoại rung là lòng tôi bất an. Tôi không biết mình sắp nhận được câu hỏi bình thường hay một cuộc chất vấn.
Tôi nhớ có lần công ty tổ chức tiệc cuối năm. Tất cả nhân viên đứng lại chụp ảnh tập thể. Trong ảnh, tôi đứng giữa hai đồng nghiệp nữ trẻ tuổi. Chỉ một bức ảnh đơn giản như vậy mà tối hôm đó nhà tôi xảy ra trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày cưới.
Vợ tôi phóng to từng khuôn mặt trong ảnh. Cô ấy hỏi vì sao người này đứng cạnh tôi. Vì sao người kia lại nhìn về phía tôi. Tôi ngồi lặng người. Tôi không hiểu tại sao những điều hoàn toàn bình thường lại có thể trở thành bằng chứng đáng ngờ.
Có lần đến nhà bố mẹ vợ ăn cơm, một người họ hàng cười cợt bảo đàn ông làm ra tiền thường dễ thay lòng đổi dạ. Cả bàn ăn đều cười. Chỉ có tôi biết câu nói ấy không phải chuyện đùa vô hại.
Điều vô lý nhất là tôi chưa từng phản bội vợ nhưng tôi lại phải sống như người luôn có lỗi, mỗi ngày đều phải giải thích, mỗi ngày đều phải chứng minh sự trong sạch của mình. Cuộc sống dần trở nên ngột ngạt.
Rồi chuyện khiến tôi suy sụp nhất cũng xảy ra. Một đồng nghiệp nữ gọi cho tôi trong nước mắt. Gia đình cô ấy đang lục đục vì có người nhắn tin nặc danh cho chồng cô ấy, nói rằng cô ấy có quan hệ tình cảm với tôi.
Sau nhiều ngày tìm hiểu, sự thật được làm rõ. Người gửi những tin nhắn ấy lại chính là vợ tôi. Khoảnh khắc biết được điều đó, tôi cảm giác như có thứ gì đó trong lòng mình vỡ vụn. Tôi không còn nhận ra người phụ nữ mình từng yêu nữa.
Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài ban công đến gần sáng. Thành phố vẫn sáng đèn. Xe cộ vẫn qua lại. Nhưng trong lòng tôi chỉ còn sự mệt mỏi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghĩ đến chuyện ly hôn.
Khi tôi nhắc đến 2 chữ ly hôn, vợ tôi bật khóc. Nhưng sau những giọt nước mắt ấy, cô ấy vẫn khẳng định mình không sai. Cô ấy nói người vợ nào cũng phải cảnh giác. Cô ấy nói nếu tôi thật sự trong sạch thì không có gì phải khó chịu trước những sự kiểm soát đó.
Những ngày sau, mọi chuyện không hề khá hơn. Điện thoại của tôi vẫn bị kiểm tra. Những cuộc gọi vẫn bị truy hỏi. Những đồng nghiệp nữ vẫn bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Dường như trong suy nghĩ của cô ấy, cả thế giới đều có thể trở thành mối đe dọa đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là 2 đứa con. Chúng bắt đầu nhận ra những trận cãi vã ngày càng nhiều. Đứa lớn có lần hỏi tôi vì sao mẹ luôn nghĩ bố làm điều xấu. Tôi đứng lặng rất lâu mà không biết phải trả lời thế nào? Một đứa trẻ không nên lớn lên trong bầu không khí như vậy.
Đến hôm nay, tôi vẫn đứng giữa ngã ba đường. Tôi không có người phụ nữ khác. Tôi cũng chưa từng phản bội vợ. Nhưng tôi mệt mỏi vì phải sống như một bị can đang cố chứng minh mình vô tội.
Theo các bạn, tôi nên tiếp tục chịu đựng vì các con hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi sự nghi ngờ phá hủy hết những điều tốt đẹp còn sót lại?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

