Tôi 27 tuổi, kết hôn hơn một năm, có con nhỏ chưa đầy tuổi. Trước đây tôi từng nghĩ mình may mắn vì lấy được người vợ chín chắn, hiểu chuyện và hay nói về đạo lý vợ chồng. Trong những bữa cơm, những lần xem tin tức có chuyện ngoại tình, vợ thường nói rất gay gắt, đặc biệt với phụ nữ phản bội chồng. Em bảo đã là vợ, là mẹ thì phải biết giữ gia đình, đừng vì cảm xúc nhất thời mà phá hỏng mọi thứ. Tôi tin điều đó, tin đến mức chưa bao giờ nghĩ ngày mình phát hiện vợ ngoại tình lại đến nhanh như vậy.
Một tháng trước, tôi thấy vợ thay đổi. Em hay ôm điện thoại, viện lý do đi gặp bạn, đi mua đồ nhưng về muộn. Ban đầu tôi nghĩ chắc em mệt vì chăm con. Sau vài lần nghi ngờ, tôi kiểm tra và phát hiện người em liên lạc là người yêu cũ. Tôi không làm ầm lên ngay. Tôi tự tìm hiểu rồi biết họ đã gặp nhau nhiều lần, đi ăn riêng và vào nhà nghỉ với nhau. Khi có đầy đủ bằng chứng, tôi hỏi thẳng vợ. Em chỉ biết khóc và xin lỗi. Em nói chỉ mới gặp lại anh ta gần đây, bị dụ dỗ, bị kéo lại bởi kỷ niệm cũ. Em bảo bản thân sai, xin tôi cho cơ hội sửa chữa, hứa sẽ cắt đứt hoàn toàn.
Tôi không quát mắng, cũng không đánh ghen hay gọi hai bên gia đình, chỉ thấy đầu óc trống rỗng và im lặng. Tôi không ngờ người luôn căm ghét ngoại tình lại phản bội, lừa dối chồng con. Từ hôm đó đến nay, tôi vẫn đi làm, về nhà phụ chăm con, vẫn ăn cơm chung như bình thường nhưng ngủ riêng. Con còn quá nhỏ, nhìn cảnh vợ bế con ngủ, tôi không đủ can đảm làm mọi thứ vỡ tung. Tôi không biết lúc này nên làm gì cho phải. Mong mọi người bên ngoài sáng suốt, hãy cho tôi lời khuyên.
Tôi và người yêu quen nhau được hai năm. Chúng tôi đã quan hệ với nhau nhưng có nhiều khúc mắc trong vấn đề nhu cầu của hai bên. Anh là người nước ngoài, hai đứa yêu xa. Công việc của tôi và anh đều rất bận rộn, phải liên tục di chuyển đến nhiều thành phố, thậm chí là sang các nước khác. Dù vậy cả tôi và anh luôn cố gắng sắp xếp lịch bay để sang thăm nhau.
Tôi yêu anh và anh cũng rất yêu tôi. Thường khi chúng tôi gặp, việc gần gũi nhau là không thể tránh khỏi, yêu nhau thì mong muốn được kề bên người kia là rất lớn. Mỗi lần như vậy, tôi đều cảm nhận được nhu cầu cũng như tình cảm của anh rất nhiều, nhưng tôi lại thấy bị ngợp. Quan hệ với anh, tôi thấy không có vấn đề gì, chỉ là bình thường tôi chẳng mấy khi có nhu cầu được quan hệ với anh.
Nói cho dễ hiểu thì mỗi lần hẹn hò, người ta đều đưa bạn đi ăn lẩu, bạn thấy ăn cũng ngon, cũng ổn nhưng nếu được chọn, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ chọn ăn lẩu. Lâu dần, bạn sẽ cảm thấy lẩu có gì hấp dẫn đến thế mà lần nào gặp nhau cũng phải ăn món này. Tình hình của tôi hiện giờ là thế. Tôi thấy rất khó xử, vì mỗi lần anh thể hiện mong muốn gần gũi, tôi không biết có nên đáp ứng và nếu từ chối thì nên nói thế nào để anh hiểu.
Tôi lập gia đình được 4 năm, khi mới ra trường được một năm. Đám cưới của tôi diễn ra rất vội vã vì khi đó bố anh ốm nặng. Cưới xong tôi tìm luôn được công việc khác và anh cũng bắt đầu rải hồ sơ. Cuộc sống ban đầu khá vất vả nhưng tôi thấy như thế là hạnh phúc. Đứa con đầu tiên ra đời và đến bây giờ sau gần 4 năm, tôi mang thai tập hai ngoài kế hoạch. Tập một là con gái, tập hai là con trai nhưng tôi thấy tủi nhiều.
Lần đầu tôi gặp cô ấy khi mới lên Sài Gòn học năm 18 tuổi, không dám tiếp cận đành nhờ bạn thân xin số điện thoại giùm. Có lẽ vì quá ấn tượng với vẻ bề ngoài không nổi bật nhưng rất hiền hậu của cô ấy, có thể nói đó là một chút rung động nhỏ lúc gặp mặt. Chúng tôi có nói chuyện và gặp mặt vài lần nhưng tôi lại để mất liên lạc khoảng 5 năm.
Gần đây, tôi nhận được tin nhắn Facebook của một nick lạ, tôi mới biết là của cô ấy. Tôi và cô ấy nói chuyện lại với nhau và gặp nhau. Sự hiền hậu, nhẹ nhàng và biết suy nghĩ cho người khác đó không bao giờ thay đổi trong cô ấy. Khoảng thời gian của tuổi trẻ, tôi đã gặp và tiếp xúc nhiều cô gái nhưng chưa một ai làm tôi thấy tiếc khi họ lướt qua cuộc đời mình, chỉ có cô ấy là người có những đức tính mà tôi mãi không quên được.
Những rung động của tôi như vẫn còn đó, những nhớ nhung tôi dành cho cô ấy bắt đầu trở lại. Cô ấy chưa bao giờ thổ lộ nhưng tôi hiểu được những gì cô ấy làm cho mình. Những ngày đầu biết nhau của tuổi trẻ, tôi đã không làm mọi cách để có cô ấy, nhưng giờ tôi thật sự mong có cô ấy là người bên cạnh mình đến cuối đời.
Cô ấy hơn tôi 6 tuổi, tuổi cả hai nằm trong "tứ hành xung". Gia đình tôi có lòng tin vào sự tương khắc của tuổi tác. Cô ấy cũng không muốn giấu tôi điều gì nên có kể do gia đình ép buộc nên cô ấy lấy một người không thương yêu và đã đơn thân ly dị vì không có tình cảm và sống trong những ngày tháng đau khổ. Chuyện đã qua hai năm từ khi cô ấy liên lạc lại với tôi. Thật sự nghe những gì cô ấy trải qua, tôi càng thêm thương và chỉ muốn bù đắp thêm cho cô ấy.
Hy vọng các bạn có thể có cách giúp tôi thuyết phục gia đình vì tôi biết chắc bố mẹ sẽ khó chấp nhận con dâu đã qua một lần đò, xung khắc tuổi với con trai và chênh lệch tuổi tác như vậy.