Từ các bài viết, hình ảnh độc quyền của báo chí chính thống, không ít trang mạng xã hội đã xây dựng “cỗ máy câu view” để kiếm tiền bằng cách đăng lại, cắt ghép, thậm chí bóp méo nội dung nhằm thu hút tương tác và bán quảng cáo.
Chục triệu đồng cho mỗi bài đăng
Một bài đăng trên các fanpage lớn có thể được rao bán với giá 32 triệu đồng. Nếu kèm các dịch vụ bổ sung như Share Link (chia sẻ liên kết), TOP comment (bình luận nổi bật) hay hashtag có sẵn, giá mỗi bài có thể lên tới 64 triệu đồng.
Ngay cả những bài cơ bản cũng được định giá cụ thể: bài có sẵn 17 triệu 280 nghìn đồng, bài sản xuất hình ảnh (photo) là 19 triệu 440 nghìn đồng.
Ước tính, nếu một bài đăng có sẵn được đặt hàng và đăng lên 24 hội nhóm, trang mạng xã hội trong một ngày, tổng thu nhập của hệ thống này có thể đạt 153 triệu đồng.
Đây là bảng giá của một hệ thống fanpage đang được nhiều người theo dõi, với 13 triệu người theo dõi và 3 tỷ lượt xem mỗi tháng trên một page Facebook.
Con số trên chỉ tính riêng cho page này, chưa kể các nền tảng khác, tạo nên một hệ sinh thái đồ sộ và lợi nhuận khổng lồ với bảng báo giá chi tiết cho từng loại bài đăng.
Để duy trì lượt xem và tương tác, giữ “vị thế”, nhiều trang mạng xã hội thực hiện nhiều chiêu thức: thu thập thông tin từ báo chí, giật tít câu view. Ngay khi các báo chính thống vừa lên bài, họ chỉ cần ngồi nhà đăng lại. Đáng chú ý, lượt tương tác đôi khi còn cao hơn bài gốc của báo.
Hình ảnh chiến sĩ Trịnh Duy Bình – Đồn Biên phòng Đồ Sơn – đứng giữa mưa cùng các lực lượng chức năng chống bão, được phóng viên Hải Long của báo Dân trí ghi lại trong bài Hải Phòng mưa to gió lớn, loạt phương tiện ra biển Đồ Sơn phải quay đầu. Bức ảnh không chỉ giàu giá trị thông tin, thể hiện sự lăn xả của phóng viên mà còn tạo ấn tượng mạnh với người đọc.
Tuy nhiên, ngay sau khi đăng tải, bức hình nhanh chóng lan truyền, nhiều trang mạng xã hội tái sử dụng, đăng lại chùm ảnh độc quyền của Dân trí mà không được phép.
“Hàng chục trang mạng xã hội đã đăng lại bức ảnh chiến sĩ cùng nhiều hình ảnh khác trong chùm ảnh độc quyền của Dân trí, thậm chí cố tình cắt logo, chỉnh sửa bố cục, không dẫn nguồn, không ghi tên tác giả”, phóng viên Hải Long chia sẻ, nhấn mạnh đây chỉ là một trong vô số lần hình ảnh và thông tin của anh cùng đồng nghiệp bị đánh cắp trắng trợn.
Để lách luật, nhiều trang đổi tiêu đề, cắt logo, dựng reel hoặc video ngắn, rồi đăng lên các nền tảng như Facebook, TikTok. Nhờ đó, họ thu về hàng trăm, thậm chí hàng triệu lượt xem, hàng nghìn lượt tương tác và hàng trăm bình luận.
Trong khi các phóng viên, nhà báo phải vượt dông bão, đối diện hiểm nguy, cập nhật tin tức từng giờ, nhiều cá nhân lại ung dung ngồi nhà đánh cắp chất xám, khai thác thông tin độc quyền ngay khi bài viết vừa được đăng tải.
Với hệ thống các trang mạng xã hội đồ sộ như vậy, họ tăng lượt truy cập bằng nội dung báo chí rồi bán tương tác với giá hàng chục triệu đồng mỗi bài.
Ảnh hưởng đến chuyên gia, uy tín báo chí
Thực trạng các trang mạng xã hội đăng lại nội dung báo chí không chỉ làm sai lệch thông tin mà còn gây tác động trực tiếp đến uy tín của các chuyên gia và cơ quan báo chí. Khi thông tin bị trình bày sai hoặc cắt xén, độc giả dễ hiểu nhầm ý chuyên gia, dẫn đến việc giảm niềm tin vào những kiến thức chuyên môn.
Một ví dụ điển hình gần đây là bản tin về “Những lưu ý khi dùng xăng E10” phát sóng trên kênh VTV9 ngày 22/5 vừa qua.
Trong phần phỏng vấn PGS.TS Đỗ Văn Dũng, ông chia sẻ: “Xăng E10 là hỗn hợp giữa xăng khoáng và ethanol (cồn sinh học) nên sẽ có hiện tượng tách pha, phân lớp trong bình xăng. Nếu được, trước khi nổ máy, mình phải lắc bình xăng để hỗn hợp nhiên liệu được trộn đều trở lại. Còn không, phần cồn và nước nằm dưới đáy sẽ được hút lên đầu tiên, dẫn tới đề rất khó nổ”.
Phần chia sẻ của PGS Đỗ Văn Dũng là dành cho xe máy, tuy nhiên, nhiều trang mạng xã hội đã giật tít “Chuyên gia lên tiếng về trào lưu ‘lắc bình xăng’ khi dùng xăng E10”, không trích nguyên văn, không giải thích đầy đủ, khiến cho nhiều người đọc hiểu sai, diễn giải rằng ô tô sử dụng xăng E10 cũng phải “lắc xe” mạnh trước khi khởi động để tránh hỏng động cơ.
Các bài viết này sau đó nhận hàng nghìn lượt tương tác và hàng trăm bình luận. Khi thông tin bị đăng lại trên nhiều nền tảng mà không có hướng dẫn dư luận, hậu quả là người dân hiểu sai ý chuyên gia, uy tín của người trả lời bị ảnh hưởng, đồng thời ảnh hưởng tới uy tín báo chí chính thống.
“Lúc trả lời phỏng vấn, tôi khuyên lắc bình xăng là đang nói về xe máy. Ethanol có đặc tính hút nước. Hỗn hợp này sẽ lắng xuống đáy bình xăng, ngay tại vị trí bơm xăng. Hành động lắc bình xăng giúp hỗn hợp nhiên liệu được trộn đều.
Lời khuyên tôi đưa ra là cho xe máy, không áp dụng với ô tô. Các video lắc bình xăng ô tô, thậm chí là xe tải, xe đầu kéo,… trên mạng xã hội thực chất mang mục đích câu view”, PGS.TS Đỗ Văn Dũng trả lời phỏng vấn của PV Dân trí.
Ngay cả phần trả lời độc quyền này cũng được các trang mạng vội vã đăng lại, chia sẻ để thu hút tương tác mà chưa hề được báo Dân trí chấp nhận.
Cần tôn trọng chất xám, bảo vệ uy tín báo chí
Thực trạng các trang facebook, hội nhóm mạng xã hội “ăn sẵn” nội dung báo chí để câu view và trục lợi đã và đang tạo ra những hệ lụy đáng kể.
Không chỉ làm sai lệch thông tin, hiểu lầm ý chuyên gia mà còn trực tiếp ảnh hưởng tới uy tín báo chí chính thống, làm giảm động lực sáng tạo nội dung gốc của phóng viên và nhà báo.
Trong khi phóng viên phải lao động trực tiếp, đi hiện trường, xác minh thông tin và đối diện với nhiều rủi ro, thì nhiều cá nhân chỉ cần ngồi nhà đăng lại, cắt ghép hoặc dựng video ngắn để câu tương tác, từ đó thu lợi sau các nội dung quảng cáo.
Hệ thống trang facebook quy mô lớn còn tạo ra một “hệ sinh thái” mạng xã hội, nơi nội dung báo chí trở thành nguồn lợi nhuận khổng lồ mà phóng viên thực sự không được hưởng.
Điều này đặt ra bài toán cấp thiết cho cả cơ quan báo chí, cơ quan quản lý và người làm nội dung trẻ: làm thế nào để bảo vệ quyền tác giả, đảm bảo rằng chất xám báo chí không bị khai thác trái phép, đồng thời hướng dẫn công chúng tiếp nhận thông tin chính xác.
Ngoài các quy định xử phạt hành vi chia sẻ trái phép, cần có các giải pháp công nghệ, kiểm duyệt nội dung, hướng dẫn cộng đồng mạng và nâng cao nhận thức của sinh viên báo chí về đạo đức nghề nghiệp.
Chỉ khi tôn trọng chất xám, tôn trọng công sức của phóng viên và nhà báo, môi trường báo chí mới phát triển lành mạnh, độc giả mới tiếp nhận thông tin đúng sự thật. Đồng thời uy tín của chuyên gia, của các cơ quan báo chí chính thống mới được bảo vệ.
Đây không chỉ là vấn đề pháp lý hay kinh tế, mà còn là trách nhiệm xã hội và nền tảng để báo chí tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong đời sống thông tin hiện đại.
Tự ý chia sẻ tác phẩm báo chí lên mạng xã hội bị phạt đến 30 triệu đồng
Mới đây, Chính phủ đã ban hành Nghị định 174/2026/NĐ-CP về quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, giao dịch điện tử và công nghệ thông tin.
Theo Điều 95, hành vi cung cấp, chia sẻ các tác phẩm báo chí, văn học, nghệ thuật, xuất bản phẩm mà không được sự đồng ý của chủ thể quyền sở hữu trí tuệ hoặc chưa được phép lưu hành hoặc đã có quyết định cấm lưu hành hoặc tịch thu, sẽ bị phạt tiền 20-30 triệu đồng.
Phú Nam (TP HCM) bắt đầu làm video trên YouTube từ năm 2022 về ẩm thực và đời sống. Sau một video "viral" với hơn 200.000 lượt xem và một số video khác đạt vài chục nghìn lượt xem, anh được một MCN chủ động liên hệ qua email, đề nghị hỗ trợ sản xuất nội dung, tối ưu doanh thu và kết nối nhãn hàng.
"Lúc đó, tôi nghĩ đây là cơ hội để đi nhanh hơn vì một mình khó làm hết mọi thứ và lượng view cũng không như mong đợi", anh kể.
Mọi thứ diễn ra thuận lợi khi lượt theo dõi tăng nhanh, video có quảng cáo đều đặn hơn và Nam cũng giảm nhiều công việc hậu trường nhờ đội ngũ hỗ trợ của MCN. Tuy nhiên, từ năm hợp tác thứ hai, anh nhận thấy vấn đề phát sinh, cho rằng tỷ lệ chia doanh thu không còn minh bạch như ban đầu, trong khi một số quyết định liên quan đến nội dung và quảng cáo phải thông qua MCN.
Phú Nam cho biết, có những hợp đồng nhãn hàng anh không muốn nhận nhưng vẫn bị "ép" vì KPI doanh thu. Khi kênh bị đánh bản quyền do tranh chấp nội dung, MCN "hỗ trợ hời hợt", khiến quá trình xử lý kéo dài, doanh thu sụt giảm. Khi muốn chấm dứt hợp tác, anh tiếp tục gặp khó vì điều khoản hợp đồng ràng buộc thời hạn và quyền quản lý tài khoản.
Trong hệ sinh thái YouTube, đằng sau những nhà sáng tạo nội dung nổi tiếng với hàng triệu lượt theo dõi tồn tại một nhóm doanh nghiệp ít xuất hiện trước công chúng nhưng nắm quyền lực lớn ở hậu trường, đó là mạng đa kênh. Thuật ngữ "mạng đa kênh" do Jed Simmons, cựu nhân viên YouTube và đồng sáng lập Next New Networks (sau được Google thâu tóm), đặt ra, ban đầu được xem là từ thông dụng trong hệ sinh thái YouTube. Theo thời gian, cách gọi này cũng áp dụng trên các nền tảng khác như TikTok hay Shopee.
Sức mạnh MCN
Về cơ bản, MCN là đơn vị trung gian quản lý nhiều kênh YouTube cùng lúc. Họ ký hợp đồng với YouTuber hoặc chủ sở hữu nội dung để hỗ trợ phát triển kênh, xử lý bản quyền, tìm kiếm quảng cáo, kết nối thương hiệu và tối ưu doanh thu. Đổi lại, MCN nhận một phần doanh thu từ các kênh tham gia mạng lưới.
Cụ thể, YouTube cho phép một doanh nghiệp đăng ký thiết lập tài khoản MCN với Hệ thống quản lý nội dung (CMS), sử dụng Content ID để quản lý. Triển khai từ năm 2007, Content ID là hệ thống nhận dạng dấu vân tay kỹ thuật số do Google phát triển, giúp dễ dàng xác định và quản lý nội dung có bản quyền trên YouTube. Video tải lên YouTube được so sánh với các tệp âm thanh và video đã được chủ sở hữu đăng ký qua Content ID nhằm tìm kiếm sự trùng khớp. Chủ sở hữu có thể lựa chọn chặn nội dung trùng khớp hoặc kiếm tiền từ nó.
"Có thể xem Content ID sở hữu lá chắn' bảo vệ bản quyền tối tân, giúp phát hiện bất cứ nội dung trùng khớp nào một cách tự động và thu hồi chúng", một chuyên gia với hơn 7 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực MCN tại TP HCM cho biết.
Sau khi Google chấp thuận, công ty MCN sẽ thêm bất kỳ ai ký hợp đồng (kênh của nhà sáng tạo) vào CMS của mình, cho phép họ sử dụng các chính sách kiếm tiền, chặn và theo dõi. Tính năng kiếm tiền giúp video tạo ra doanh thu; còn tính năng chặn giúp ngăn truy cập vào video; và tính năng theo dõi cho phép chủ sở hữu nội dung xem phân tích về các video tải lên lại (re-up) và nội dung vi phạm bản quyền. Một số MCN có thể chặn video theo quốc gia, chẳng hạn video tải lên với logo bị cấm hoặc không có giấy phép ở thị trường đó.
Mô tả trên trang hỗ trợ Google, MCN giúp "loại bỏ rắc rối liên quan đến việc tìm kiếm cơ hội quảng cáo trên website". Khi tham gia, mọi video của kênh thành viên sẽ tự động đưa vào hệ thống Content ID. Bất kỳ ai đăng lại nội dung mà không phép đều bị phát hiện, doanh thu được chuyển từ những video vi phạm về cho chủ sở hữu thực sự. Nhà quảng cáo cũng có thể làm việc qua MCN nhằm triển khai dịch vụ, đặt liên kết sản phẩm hay tài trợ trong chương trình để tăng cơ hội tiếp cận khán giả, khách hàng mục tiêu, lan tỏa danh tiếng.
Theo MediaCube, trong giai đoạn YouTube bùng nổ toàn cầu khoảng 2012-2018, MCN là "cánh tay phải" của nhà sáng tạo, thậm chí được xem là con đường duy nhất để chuyên nghiệp hóa công việc sáng tạo nội dung. Nhiều YouTuber nhỏ gần như không thể tiếp cận nhãn hàng hoặc hiểu rõ cơ chế vận hành của nền tảng nếu không thông qua MCN. Ở chiều ngược lại, một số MCN lớn trên thế giới phát triển thành "đế chế" truyền thông số với hàng nghìn kênh thành viên, quản lý lượng nội dung khổng lồ, sở hữu hàng tỷ lượt xem mỗi tháng và có tiếng nói đáng kể với nhãn hàng.
Sau năm 2020, vai trò MCN giảm dần khi YouTube triển khai hệ thống Creator Program YouTube (YPP), cho phép nhà sáng tạo tự kiếm tiền từ quảng cáo, nhận thanh toán trực tiếp, tự kết nối thương hiệu, phân tích dữ liệu bằng AI, tiếp cận tính năng hỗ trợ đặc biệt và nhận tài nguyên từ nền tảng. Điều này khiến một số MCN thu hẹp, tái cấu trúc hoặc bán mình, nhưng vẫn còn nhiều cái tên duy trì hoạt động.
Quyền lực "gậy" bản quyền
Nguồn thu chính của MCN đến từ chia sẻ doanh thu với nhà sáng tạo. Tùy theo thỏa thuận hợp đồng, MCN có thể nhận 10-50% doanh thu quảng cáo YouTube, kèm theo nhiều khoản phí khác như quản lý kênh, xây dựng thương hiệu hoặc phân phối nội dung. Ngoài tiền quảng cáo, MCN kiếm doanh thu qua hoạt động như hợp đồng tài trợ, quảng bá thương hiệu, đặt sản phẩm trong video, livestream thương mại, bán bản quyền, phân phối video đa nền tảng cũng như quản lý nghệ sĩ và người có tầm ảnh hưởng trên mạng.
Khi nắm trong tay mạng lưới hàng trăm kênh, MCN có lợi thế lớn trong việc làm việc với nhãn hàng. Thay vì ký kết với từng nhà sáng tạo riêng lẻ, thương hiệu chỉ cần hợp tác với MCN để triển khai chiến dịch diện rộng. Từ đó, nhiều MCN dần vận hành như công ty truyền thông và quảng cáo tổng hợp, thay vì chỉ đóng vai trò hỗ trợ kỹ thuật cho YouTube như trước.
Khi tham gia mạng lưới, nhà sáng tạo thường trao cho công ty một phần quyền quản lý kênh. Theo một chuyên gia trong lĩnh vực truyền thông ở Đà Nẵng, trong giai đoạn hợp tác thuận lợi, cơ chế có thể giúp nhà sáng tạo và kênh của họ tiết kiệm thời gian, được hỗ trợ chuyên nghiệp. Tuy vậy, khi phát sinh mâu thuẫn, nhiều người gặp khó trong việc rời mạng lưới hoặc lấy lại quyền kiểm soát kênh.
"Tùy điều khoản hợp đồng, họ có thể can thiệp doanh thu, quản lý bản quyền, thay đổi trạng thái kiếm tiền, theo dõi dữ liệu vận hành, xử lý tranh chấp và kiểm soát nội dung nằm trong hệ thống của mình", người này cho biết.
Thực tế, trên thế giới và ở Việt Nam từng xuất hiện những tranh cãi liên quan tới MCN. Trong đó, vấn đề chủ yếu xoay quanh việc giữ doanh thu kéo dài, hợp đồng thiếu minh bạch, chậm thanh toán, khóa quyền truy cập kênh, tranh chấp quyền sở hữu hoặc đánh bản quyền sai.
Tuy nhiên, điều khiến MCN trở thành mô hình gây tranh cãi không nằm ở việc chia doanh thu hay bán quảng cáo, mà ở quyền kiểm soát hệ thống CMS và Content ID. Công cụ này có thể tác động trực tiếp tới "sự sống còn" của một kênh YouTube thông qua hành động "claim", hay trong lĩnh vực gọi là "đánh gậy" bản quyền, nhằm vào hàng loạt video để kiếm doanh thu quảng cáo, kể cả trong trường hợp quyền sở hữu nội dung chưa thực sự rõ ràng, thậm chí không có quyền khai thác.
Vấn đề này khiến Content ID, vốn được tạo ra để bảo vệ sở hữu trí tuệ, đôi lúc trở thành công cụ tạo áp lực trong các tranh chấp giữa công ty quản lý và nhà sáng tạo nội dung. Những năm qua, một số đơn vị sở hữu quyền truy cập CMS bị cáo buộc tận dụng Content ID "đánh gậy" bản quyền nhạc nền, âm thanh môi trường hoặc những đoạn video rất ngắn nhằm nhận doanh thu quảng cáo từ video của người khác.
YouTube cũng có cơ chế kháng cáo với kênh bị đánh bản quyền. Nếu chủ kênh không đồng ý với quyết định của Content ID, họ có thể điền vào đơn khiếu nại. Đơn được gửi đến bên sở hữu bản quyền - vốn có quyết định lớn nhất trừ khi tiến hành các hành động pháp lý. Nếu bên nhận báo cáo phủ nhận, kênh sẽ bị "đánh" một "gậy" đầu tiên. Nếu nhận ba cảnh cáo, kênh đó sẽ bị xóa khỏi nền tảng.
"Trên YouTube, chỉ một vài claim cũng có thể khiến doanh thu video bị chuyển sang bên khác gần như lập tức", Đức Thắng, một nhà sáng tạo trên YouTube và TikTok, cho biết. "Trong khi đó, việc chứng minh, kháng cáo mất vài tuần đến vài tháng, và cũng chưa chắc thắng được MCN vốn có đội ngũ chuyên môn đứng sau".
Các nhà sáng tạo nhỏ được đánh giá là nhóm dễ bị ảnh hưởng nhất. Nhiều người gặp tình trạng video bị "đánh gậy" dù tự sản xuất nội dung, doanh thu bị giữ trong thời gian dài, quy trình khiếu nại phức tạp hoặc không đủ hiểu biết pháp lý để theo đuổi tranh chấp. Trong nhiều trường hợp, họ bỏ qua thay vì khiếu nại, do lo ngại ảnh hưởng tới kênh hoặc không muốn mất thêm thời gian xử lý thủ tục với YouTube và bên claim bản quyền.
Luật sư Phan Vũ Tuấn, Trưởng văn phòng luật sư Phan Law Vietnam, cho biết trong nhiều năm làm việc về vấn đề bản quyền, ông chứng kiến "đủ chiêu trò của những người biến bản quyền số từ lá chắn thành dao" trên YouTube. Trong đó, bên cạnh việc "nhận vơ" những thứ không phải của mình, họ còn dùng MCN làm vũ khí.
"Họ dùng MCN để 'đánh gậy' lên hàng trăm, hàng nghìn video. Không cần tòa án. Không cần phán quyết. Chỉ một cú click, toàn bộ doanh thu của người khác chảy vào tài khoản họ", ông Tuấn nói. Thậm chí, sau khi "đánh gậy", chính các công ty này sẽ liên hệ phía nạn nhân để "thỏa thuận", nếu không đồng ý sẽ tiếp tục claim cho đến khi kênh bị xóa, đồng nghĩa công sức của nhà sáng tạo biến mất. "Đây không phải bảo vệ bản quyền, mà là cưỡng đoạt có hệ thống", ông nhấn mạnh.
YouTube từng nhiều lần điều chỉnh chính sách Content ID nhằm hạn chế tình trạng lạm dụng. Tuy nhiên, với quy mô hàng triệu video tải lên mỗi ngày cùng hệ thống bản quyền vận hành toàn cầu, việc kiểm soát không dễ thực hiện.
Trong một số trường hợp, Content ID cũng hoạt động không hiệu quả. Năm 2015, trong hồ sơ gửi lên Văn phòng Sáng chế và Nhãn hiệu Mỹ, Universal Music Publishing Group (UMPG) ước tính công cụ này "không xác định được hơn 40% việc sử dụng tác phẩm của UMPG trên YouTube". Google phản bác, nói Content ID phát hiện hơn 98% hành vi vi phạm bản quyền đã biết trên YouTube. Tháng 4/2019, kênh WatchMojo với hơn 20 triệu người đăng ký khi đó trích dẫn dữ liệu nghiên cứu 10 năm quản lý khiếu nại qua Content ID và nhận thấy, nhiều chủ sở hữu MCN thu lợi bất hợp pháp hơn hai tỷ USD giai đoạn 2014-2019. YouTube không bình luận về thông tin này.
Theo các chuyên gia, về bản chất, Content ID và MCN được tạo ra để bảo vệ bản quyền và giúp hệ sinh thái nội dung vận hành chuyên nghiệp hơn. Tuy nhiên, khi quyền quản lý nội dung, doanh thu tập trung vào một số đơn vị lớn, ranh giới giữa bảo vệ và lạm dụng công cụ trở nên mong manh, đặt ra vấn đề quản lý của cơ quan chức năng trong bối cảnh kinh tế sáng tạo phát triển mạnh.
Video do Viện Công nghệ Bắc Kinh (BIT) công bố cho thấy hệ thống phóng máy bay điện từ (EMALS) gắn trên ba xe tải được kết nối để phóng một máy bay không người lái cánh cố định - Video: Reddit
Theo báo SCMP ngày 3-7, đoạn video được đăng tải cho thấy ba xe tải 8 bánh có sàn phẳng di chuyển đến một đường băng, sau đó kết nối với nhau bằng các khớp cơ khí để tạo thành một bệ phóng liên tục. Một máy bay không người lái (UAV) cánh cố định dùng động cơ cánh quạt sau đó tăng tốc trên bệ phóng và cất cánh.
Video do khoa cơ khí thuộc Viện Công nghệ Bắc Kinh (BIT) đăng trên mạng xã hội ngày 1-7, khoảng 6 tháng sau khi hệ thống này lần đầu được phát hiện trên tàu chở hàng Zhong Da 79 tại một xưởng đóng tàu ở thành phố Thượng Hải.
Bài đăng sau đó được cho là đã bị xóa.
Cuối tháng 12 năm ngoái, hình ảnh tàu Zhong Da 79 thu hút sự chú ý khi cho thấy nhiều thiết bị quân sự được tích hợp trong các container cải tiến, như bệ phóng tên lửa thẳng đứng, radar và hệ thống phòng thủ tầm gần.
Video mới cũng cho thấy các mô-đun container, trong đó có hệ thống phóng máy bay điện từ (EMALS), được đưa lên tàu Zhong Da 79.
Theo thông tin từ BIT, mỗi xe tải được thiết kế để đặt vừa trong một container tiêu chuẩn và là một phần của dự án "bộ mô-đun vũ khí container hóa", do BIT chủ trì với sự tham gia của hơn 70 đơn vị nghiên cứu tại Trung Quốc.
Dự án còn có ít nhất 10 mô-đun khác, gồm hệ thống UAV triển khai trên tàu, phòng không, chống hạm, chống ngầm, tấn công mặt đất, radar trinh sát, phòng thủ tầm gần, tác chiến điện tử, tác chiến dưới nước, chỉ huy - điều khiển và hậu cần.
Mục tiêu sản xuất hằng năm của các hệ thống này là 2.000 đơn vị, nhằm hỗ trợ triển khai mô-đun quy mô lớn theo cơ chế "cắm là chạy" trên biển và trên bộ.
Đơn vị này cho rằng năng lực đó sẽ tạo ra khả năng tác chiến mới với chi phí thấp, năng lực sản xuất lớn và phạm vi triển khai rộng.
Nhà phân tích quân sự Phó Tiền Thiệu cho rằng hệ thống EMALS đặt trong container giúp UAV có thể cất cánh từ địa hình phức tạp hoặc tàu mặt nước. Theo ông, chỉ cần ghép vài xe tải là có thể tạo bệ phóng điện từ di động, cho phép phóng máy bay từ hầu như bất kỳ địa điểm nào.
Theo The Guardian, việc Apple lựa chọn John Ternus trở thành CEO cho thấy công ty sẽ kiên định với con đường đã mang lại lợi nhuận kỷ lục dưới sự lãnh đạo của Cook.
“Tôi vô cùng biết ơn cơ hội này để tiếp tục thực hiện sứ mệnh của Apple. Tôi may mắn được làm việc dưới thời Steve Jobs và có Tim Cook là người cố vấn”, Ternus cho biết trong một thông cáo báo chí của công ty.
John Ternus sinh năm 1975, tốt nghiệp cử nhân ngành Kỹ thuật Cơ khí tại Đại học Pennsylvania vào năm 1997. Trước khi gia nhập Apple, ông có thời gian ngắn làm việc tại Virtual Research Systems, một công ty khởi nghiệp về thực tế ảo.
Năm 2001, ông gia nhập Apple và làm việc trong nhóm phát triển màn hình máy tính Mac, thời điểm công ty rời khỏi thiết kế sặc sỡ trên iMac. Trong 3 năm tiếp theo, Ternus lên vị trí quản lý, theo lời kể từ Steve Siefert, sếp đầu tiên của Ternus tại Apple.
Theo Siefert, Ternus khá gần gũi và được lòng nhiều người. Quyết định ngồi làm việc cùng đội ngũ phần cứng giúp ông dễ dàng giám sát và động viên nhân viên. Đến năm 2005, Ternus được thăng chức lên trưởng nhóm kỹ sư phần cứng iMac, thời điểm Apple phát triển iMac G5.
John Ternus đã dành nhiều thời gian làm việc với các nhà sản xuất ở châu Á, đi lại giữa châu lục này và Thung lũng Silicon. Ông sau đó trở thành một phụ tá quan trọng của Dan Riccio, người tiền nhiệm của ông ở vị trí giám đốc phần cứng của Apple. Đến năm 2013, vai trò của ông Ternus đã mở rộng, bao gồm việc giám sát các nhóm Mac và iPad.
Đến năm 2021, ông trở thành người đứng đầu bộ phận kỹ thuật phần cứng của Apple. Những năm gần đây, Ternus gánh vác nhiều trách nhiệm hơn trong việc cập nhật các sản phẩm của Apple.
Ông là người tiên phong trong việc phát triển iPhone Air. Ternus còn là nhân vật chủ chốt trong quá trình Apple chuyển đổi từ việc sử dụng chip Intel trên máy Mac sang chip do chính công ty sản xuất vào năm 2020. Theo một nguồn tin thân cận, Ternus cũng tham gia vào các thử nghiệm của Apple với điện thoại gập.
Tờ Wall Street Journal mô tả Ternus là một “kỹ sư cơ khí hòa nhã” với phong cách quản lý điềm tĩnh giống Tim Cook. Trong bối cảnh ngành công nghệ đang bước vào giai đoạn cạnh tranh mới xoay quanh AI và phần cứng thông minh, sự chuyển giao này được kỳ vọng sẽ tạo thêm động lực để Apple tăng tốc đổi mới.