8 giờ 30 sáng chủ nhật, căn phòng sinh hoạt nhỏ tại khu điều trị của Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương dần rộn ràng tiếng trẻ thơ. Những bệnh nhi tay còn cắm kim truyền háo hức kéo nhau tới từ sớm. Trên những chiếc bàn nhỏ, màu vẽ, móc khóa gỗ hình cá, trò chơi,… đã được nhóm thiện nguyện chuẩn bị sẵn.
Giữa không gian vốn quen với mùi thuốc sát trùng và tiếng máy truyền dịch đều đều, những tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói của các em nhỏ tiếp tục lấp đầy căn phòng sinh hoạt quen thuộc mỗi dịp cuối tuần.
Những hoạt động giản dị chỉ kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ nhưng lại là khoảng thời gian được nhiều bệnh nhi mong chờ nhất trong tuần.
Với các em mắc bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia), những đứa trẻ đã quen với kim tiêm, thuốc men và những tháng ngày điều trị dài đằng đẵng đó không chỉ là giờ vui chơi, mà còn là lúc được tạm quên đi cảm giác mình đang ở trong bệnh viện.
Tiếng cười vang lên liên tục từ phía đầu căn phòng, nơi bé Võ Đức An (12 tuổi, Hòa Bình) đang ríu rít trò chuyện cùng nhóm bạn nhỏ ngồi bên cạnh. Cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ vui tươi. Thỉnh thoảng An lại bật cười giòn tan rồi quay sang hào hứng khoe với phóng viên sản phẩm mà mình vừa vẽ xong.
An kể mỗi lần được tham gia những hoạt động như thế này, con đều thấy vui hơn rất nhiều. “Ở viện nhiều khi buồn lắm nhưng có các anh chị đến chơi cùng thì con thấy đỡ nhớ nhà hơn”, cậu bé nói.
Ít ai biết rằng phía sau vẻ vô tư ấy là hành trình điều trị kéo dài suốt nhiều năm trời. Mỗi tháng một lần, An lại theo bố mẹ về Hà Nội truyền máu. Những ngày nằm viện triền miên hay những lần kim tiêm cắm vào tay đã trở thành điều quen thuộc từ khi em còn quá nhỏ để hiểu hết thế nào là bệnh tật.
“Con sợ nhất lúc truyền thuốc, đau lắm… nhưng rồi cũng quen thôi ạ”, An nói.
Bệnh tật khiến cậu bé phải lớn lên sớm hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. An sống rất tình cảm và luôn để ý tới bố mẹ. Em kể mỗi lần mẹ đi làm về mệt, em lại rót nước, bóp vai cho mẹ rồi thủ thỉ: “Mẹ đừng buồn vì con nhé. Sau này con lớn, con sẽ đi làm nuôi bố mẹ”.
Giữa hành trình chống chọi với bệnh tật, những đứa trẻ như An dường như học cách yêu thương và sẻ chia sớm hơn bạn bè cùng trang lứa.
Dõng dạc nói về ước mơ của chính mình, An bảo: “Lớn lên con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho con với các bạn ở đây nữa”.
Có lẽ với một đứa trẻ lớn lên giữa những lần truyền máu và mùi thuốc bệnh viện, giấc mơ trở thành bác sĩ mang một ý nghĩa rất riêng. Đó là mong muốn được chữa lành cho chính mình, cho bố mẹ đã vất vả vì em và cho cả những người bạn nhỏ từng cùng em đi qua tuổi thơ đầy những cơn đau.
Lặng lẽ tập trung bên bàn vẽ, cô bé Sa Thị Hồng Anh (10 tuổi, Sơn La) cẩn thận tô từng nét màu lên chú cá gỗ nhỏ. Bàn tay phải của em vẫn cắm kim truyền, thi thoảng khẽ nhăn mặt vì đau nhưng tay trái vẫn cố giữ chặt cây cọ để hoàn thành sản phẩm còn dang dở.
Hồng Anh thích vẽ từ nhỏ, mỗi lần chọn màu đôi mắt cô bé lại ánh lên vẻ say mê. Em nói nhỏ, giọng lí nhí: “Con thích tô màu lắm, ở viện có những hôm buồn nhưng cứ được vẽ là con thấy vui hơn. Con ước sau này lớn lên con sẽ làm họa sĩ để sẽ vẽ thật nhiều tranh đẹp cho các bạn ở viện”, cô bé cúi xuống nhìn chú cá gỗ trên tay rồi mỉm cười.
Với Hồng Anh và nhiều bệnh nhi khác, những buổi sinh hoạt cuối tuần như thế này là khoảng thời gian hiếm hoi để các em tạm quên đi những ngày chỉ quanh quẩn bên giường bệnh. Ở đây các em được chơi đùa, được cười nói và được sống đúng với tuổi thơ của mình.
Điều khiến Hồng Anh buồn nhất là phải nghỉ học để đi viện điều trị. “Con nhớ trường và nhớ các bạn lắm. Mỗi lần thấy các bạn được đi học còn mình phải xuống Hà Nội điều trị con lại thấy tủi thân. Con chỉ mong mau khỏe để được đến lớp bình thường như các bạn thôi”, Hồng Anh tâm sự.
Ngồi phía sau con gái, bà Vi Thị Thiệp lặng lẽ dõi theo từng nét vẽ của con. Nhắc đến Hồng Anh, người mẹ không giấu được niềm tự hào: “Cháu học tốt lắm, bốn năm liền đều là học sinh xuất sắc. Đi viện nhiều nên nghỉ học suốt nhưng chưa bao giờ cháu bỏ cuộc. Có hôm vừa truyền máu xong vẫn đòi mẹ lấy sách ra học”.
Hồng Anh được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới hơn một tuổi. Ngày ấy gia đình chỉ nghĩ con hay sốt, còi cọc nên đưa đi khám nhiều nơi cho tới khi xuống bệnh viện tuyến Trung ương gia đình mới biết con mắc căn bệnh phải điều trị suốt đời.
Từ đó đến nay, những chuyến xe từ Sơn La xuống Hà Nội đã trở thành hành trình quen thuộc của cả nhà. Làm nông, cuộc sống chỉ trông vào vài sào ruộng và công việc phụ hồ của chồng, nhưng với bà Thiệp, điều khiến chị đau lòng nhất chưa bao giờ là tiền bạc.
“Nhiều lúc cháu buồn lắm như bị trầm cảm vậy, cứ nhìn bạn bè đi học rồi lặng im. Cháu sống tình cảm, thương bố mẹ vất vả nên lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, phụ giúp việc nhà. Tôi chỉ mong con có sức khỏe để tiếp tục học và theo đuổi ước mơ của mình”, người mẹ nghẹn giọng.
Ngồi bên cạnh nhóm trẻ nhỏ đang tô màu, Vi Phương Thảo (16 tuổi, Lạng Sơn) và Ma Thị Thu Hằng (17 tuổi, Tuyên Quang) cũng hào hứng tham gia các hoạt động cuối tuần. Dáng người gầy gò, nhỏ bé hơn nhiều so với tuổi thật nhưng trên gương mặt các em vẫn ánh lên vẻ vui tươi khi trò chuyện cùng mọi người.
Năm học tới, Thu Hằng sẽ lên lớp 12. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa bắt đầu nghĩ về cánh cửa đại học, những chuyến đi hay tương lai phía trước, cô bé lại dành phần lớn thời gian cho những đợt điều trị kéo dài trong bệnh viện, nơi em gọi là “ngôi nhà thứ hai”.
Hằng kể em được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới 3 tháng tuổi. Từ đó tuổi thơ của cô bé gắn liền với những đợt truyền máu định kỳ và những lần theo bố mẹ xuống viện điều trị.
“Ngày nhỏ em vô tư lắm nhưng càng lớn càng suy nghĩ nhiều hơn, càng không dám mơ tưởng đến tình yêu, chỉ mong sức khỏe ổn định, gia đình luôn khoẻ mạnh”, Hằng nói khẽ.
Những lần lấy ven, truyền máu kéo dài suốt nhiều năm đã để lại trên đôi tay Hằng vô số vết sẹo nhỏ. Có những đoạn ven đã chai cứng, sưng tím khiến mỗi lần điều trị em lại phải chịu thêm nhiều đau đớn và khó khăn.
Dẫu vậy, cô bé vẫn giữ cho mình một ước mơ rất đỗi dịu dàng. Hằng thích trẻ con và mong sau này có thể trở thành giáo viên mầm non như mẹ của mình.
“Em muốn được chăm sóc các em nhỏ. Không biết sau này có làm được không nhưng em vẫn ước mơ và vẫn sẽ cố gắng”, cô bé cười nhẹ.
Khác với nhiều bệnh nhi khác luôn có bố mẹ túc trực trong mỗi đợt điều trị, Phương Thảo đã quen với những chuyến xe khách xuống Hà Nội cùng một người bạn đồng hương cũng mắc bệnh tan máu bẩm sinh và bà của bạn ấy. Trong những ngày nằm viện, hai cô bé nương tựa vào nhau, cùng đi điều trị, ăn uống và động viên nhau vượt qua những đợt truyền máu kéo dài.
Sự tự lập của Thảo khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ở tuổi 16 em đã quen với những chuyến đi xa, những đêm ngủ lại bệnh viện và cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần điều trị.
Khi được hỏi về ước mơ của mình, Thảo im lặng khá lâu. Cô bé cúi xuống xoay nhẹ chiếc cọ màu trong tay rồi khẽ nói: “Em không có ước mơ. Bố mẹ em vất vả nhiều, em chỉ mong bố mẹ luôn mạnh khỏe thôi ạ”, giọng cô bé nghẹn lại, nói đến đó Thảo vội quay mặt đi đưa tay lau dòng nước mắt vừa lăn xuống má.
Giữa căn phòng đầy tiếng cười trẻ nhỏ hôm ấy, có những đứa trẻ đang từng ngày học cách trưởng thành cùng bệnh tật. Các em hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ sớm hơn tuổi, hiểu giá trị của một ngày khỏe mạnh và cũng hiểu rằng mỗi lần được đến lớp, được vui chơi đều là món quà đáng quý.
Để những buổi sinh hoạt cuối tuần luôn đầy ắp tiếng cười, phía sau đó là sự đồng hành bền bỉ của nhiều nhóm thiện nguyện. Trong số ấy có The Blouse – dự án do bạn Đào Minh Phương, sinh viên năm nhất Trường Đại học Bách khoa Hà Nội sáng lập và duy trì suốt 3 năm qua.
“Trước đây viện cũng có một số lớp học và hoạt động dành cho các em nhỏ. Mình thấy rất ý nghĩa nên chủ động liên hệ với bệnh viện để xây dựng dự án. Từ đó đến nay, nhóm vẫn cố gắng duy trì sinh hoạt đều đặn hàng tuần để các em có thêm thời gian vui chơi, kết nối và cảm nhận được sự quan tâm từ mọi người”, Phương chia sẻ.
Một số hình ảnh các bệnh nhi hào hứng tham gia hoạt động tô màu, vui chơi trong buổi sinh hoạt cuối tuần tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương.
Không chỉ tổ chức hoạt động cho bệnh nhi tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, nhóm còn mong muốn phát triển thêm nhiều mô hình cộng đồng dành cho học sinh trung học phổ thông và các bạn trẻ ở nhiều môi trường khác nhau trong thời gian tới.
Quay trở lại Quảng Ninh sau 10 năm, bà Ma Thị Thuỷ (Tuyên Quang) cho biết chuyến du lịch dịp nghỉ lễ 30/4 - 1/5 vừa qua đã để lại nhiều ấn tượng đặc biệt. Bà đánh giá cao sự thay đổi rõ rệt của hạ tầng du lịch, không khí sôi động tại các điểm đến cũng như sự chuyên nghiệp trong cách phục vụ du khách.
"Các tàu du lịch trên Vịnh Hạ Long rất đẹp, sang trọng, nhân viên phục vụ nhiệt tình, chu đáo. Cảnh quan thiên nhiên vẫn giữ được nét hùng vĩ, thơ mộng với những dãy núi đá vôi trùng điệp, mặt biển trong xanh và không khí rất trong lành", bà Thuỷ chia sẻ với Người Đưa Tin.
Nữ du khách cho biết trong chuyến đi, bà cùng gia đình đã có dịp tham quan nhiều điểm đến nổi tiếng của Quảng Ninh, trải nghiệm các hoạt động vui chơi, nghỉ dưỡng và thưởng thức ẩm thực địa phương.
"Tôi thấy Quảng Ninh bây giờ thay đổi rất nhiều, không chỉ đẹp hơn mà còn có thêm nhiều sản phẩm du lịch mới, tạo cảm giác luôn có điều thú vị để khám phá", bà nói thêm.
Theo báo cáo của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Quảng Ninh, trong hai kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và Ngày Giải phóng miền Nam và Quốc tế Lao động, Quảng Ninh ghi nhận cú bứt tốc ấn tượng khi lượng du khách đến các điểm du lịch biển đảo, biên giới, văn hóa liên tục tăng cao.
Tổng cộng, địa phương đã đón khoảng 1,345 triệu lượt khách trong hai kỳ nghỉ lễ.
Sức hút của điểm đến không chỉ đến từ cảnh sắc thiên nhiên và văn hóa đặc sắc mà còn ở việc liên tục làm mới sản phẩm, dịch vụ du lịch, góp phần tạo nên mùa lễ bội thu cả về lượng khách lẫn doanh thu.
Đáng chú ý, tuyến du lịch kết nối Vịnh Hạ Long - Vịnh Lan Hạ chính thức vận hành từ ngày 20/4 với 4 hành trình mới, mở ra hướng phát triển du lịch liên vùng giàu tiềm năng.
Các sản phẩm lưu trú 2 ngày 1 đêm, 3 ngày 2 đêm nhanh chóng được khai thác, giúp du khách có cơ hội khám phá trọn vẹn hai vùng vịnh đặc sắc chỉ trong một hành trình. Bên cạnh đó, tour tham quan ven bờ vịnh bằng thuyền buồm đỏ ba vách cũng trở thành sản phẩm thu hút đông đảo du khách trong mùa hè năm nay.
Với hành trình dài khoảng 12km, tour mang đến góc nhìn mới lạ về vịnh di sản. Hình ảnh những cánh buồm đỏ nổi bật giữa nền xanh của biển trời nhanh chóng tạo hiệu ứng lan tỏa trên mạng xã hội, trở thành điểm check-in được nhiều du khách yêu thích.
Cùng với Di sản thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long, du lịch Quảng Ninh cũng ghi nhận mức tăng trưởng vượt bậc tại các tuyến đảo Vân Đồn và Cô Tô.
Theo thống kê của Ban Quản lý Bến cảng cao cấp Ao Tiên, lượng khách "đổ về" các tuyến đảo trong hai kỳ nghỉ lễ tăng gấp 4-5 lần so với cùng kỳ năm 2025. Tín hiệu tích cực này đến từ sự đầu tư bài bản, đồng bộ về hạ tầng, dịch vụ cũng như sự chuẩn bị chu đáo của doanh nghiệp và chính quyền địa phương.
Riêng trong 2 ngày đầu kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5, Cô Tô đã đón khoảng 14.520 lượt khách, doanh thu du lịch ước đạt hơn 49 tỷ đồng.
Không chỉ hút khách nhờ những bãi biển hoang sơ, cát trắng và làn nước trong xanh, Cô Tô thời gian gần đây còn tạo dấu ấn với mô hình du lịch trải nghiệm nông nghiệp giữa biển đảo. Những hình ảnh du khách nước ngoài hào hứng xuống ruộng cấy lúa, dắt bò ra đồng hay thu hoạch khoai lang đã trở thành trải nghiệm mới lạ, thu hút sự quan tâm trên mạng xã hội.
Tại đây, du khách không chỉ đơn thuần check-in mà còn thực sự hòa mình vào nhịp sống địa phương, cảm nhận sự mộc mạc, chân thành của người dân vùng biển. Sự giao thoa giữa biển và nông nghiệp, giữa hơi thở hiện đại và những giá trị truyền thống đang tạo nên một sản phẩm du lịch khác biệt, giàu bản sắc cho Cô Tô.
Theo bà Ngô Thị Minh Sao - Phó trưởng Phòng Văn hóa - Xã hội đặc khu Cô Tô, không gian trải nghiệm tại Cô Tô được ví như một "làng quê Bắc Bộ thu nhỏ" giữa biển khơi, nơi du khách vừa có thể thưởng thức hải sản tươi ngon, vừa tham gia các hoạt động nông nghiệp dân dã.
"Điều đặc biệt không nằm ở kỹ thuật trồng trọt hay chăn nuôi mà ở chính con người, những người nông dân chân chất, hiếu khách sẵn sàng chia sẻ câu chuyện đời, câu chuyện nghề với du khách. Chính sự gần gũi, chân thành ấy đã trở thành linh hồn của sản phẩm du lịch và tạo ấn tượng mạnh với du khách quốc tế", bà Sao cho biết.
Theo bà Sao đây cũng là hướng đi bền vững khi vừa góp phần bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống, vừa mở ra thêm sinh kế cho người dân địa phương, tạo động lực phát triển du lịch cộng đồng gắn với bản sắc bản địa.
Còn tại Quan Lạn và Minh Châu (đặc khu Vân Đồn), du lịch địa phương đang được định hướng phát triển theo hướng bền vững, gắn với khai thác trải nghiệm bản địa và nâng cao chất lượng dịch vụ.
Ông Đào Văn Vũ - Phó Chủ tịch Thường trực UBND đặc khu Vân Đồn cho hay để tạo sức hút lâu dài cho du lịch biển đảo, chính quyền địa phương khuyến khích doanh nghiệp xây dựng các tour, tuyến gắn với trải nghiệm thực tế như tham quan mô hình nuôi trồng thủy sản, khám phá ẩm thực địa phương, phát triển du lịch cộng đồng hay giới thiệu các sản phẩm nông nghiệp đặc trưng.
"Đây được xem là giải pháp quan trọng nhằm kéo dài thời gian lưu trú và gia tăng mức chi tiêu của du khách. Chúng tôi muốn du khách không chỉ đến tham quan, nghỉ dưỡng mà còn có thêm nhiều trải nghiệm gắn với văn hóa, đời sống và sinh kế của người dân địa phương", ông Vũ cho biết.
Theo ông Vũ cùng với các tuyến đảo truyền thống, Vịnh Bái Tử Long đang được định hình trở thành trung tâm phát triển các sản phẩm du lịch sinh thái biển đảo, kết hợp trải nghiệm nuôi trồng thủy sản, nghỉ dưỡng cao cấp và các hoạt động thể thao dưới nước.
Bên cạnh việc làm mới sản phẩm du lịch, hạ tầng tại các điểm du lịch như Quan Lạn - Minh Châu cũng ghi nhận nhiều thay đổi tích cực.
"Các tuyến đường được sửa chữa, mở rộng, thuận tiện hơn cho việc di chuyển bằng xe điện, xe máy. Điện lưới, nước sạch và Internet được đầu tư đồng bộ, đáp ứng tốt nhu cầu của du khách.
Hệ thống tàu cao tốc ra đảo cũng được nâng cấp cả về chất lượng lẫn số lượng, giúp rút ngắn thời gian di chuyển và đảm bảo an toàn", ông Vũ thông tin.
Thời gian tới, Quảng Ninh dự kiến triển khai sản phẩm du lịch "2 quốc gia - 1 điểm đến" qua cặp cửa khẩu Cửa khẩu Hoành Mô - Động Trung khai thác lợi thế thương mại cửa khẩu kết hợp trải nghiệm văn hóa vùng cao.
Tuyến du lịch này được kỳ vọng trở thành cửa ngõ kết nối du khách từ khu vực biên giới tới các trung tâm du lịch lớn như Vân Đồn, Hạ Long góp phần kéo dài thời gian lưu trú của khách quốc tế.
Mới đây, 1 trang Facebook có hơn 41.000 lượt theo dõi về Angelina Jolie gây xôn xao khi đăng tải thông tin Pax Thiên - con trai nuôi gốc Việt của minh tinh hàng đầu đã qua đời sau thời gian chống chọi bệnh ung thư.
Trang này còn cho biết Angelina Jolie đang vô cùng suy sụp, đau đớn tột độ trước sự ra đi của Pax Thiên và còn có dòng trạng thái: "Con trai yêu của mẹ, ánh mặt trời của mẹ. Con đã dạy mẹ hiểu thế nào là tình yêu. Mẹ sẽ giữ con trong trái tim mình".
Ngay sau khi bài đăng xuất hiện, nhiều người bày tỏ sự hoang mang trước thông tin này. Tuy nhiên một số người dùng khác đã lập tức lên tiếng phản bác, cho rằng đây chỉ là tin đồn vô căn cứ, thiếu kiểm chứng và cho rằng đây chỉ là tin đồn vô căn cứ, sai sự thật.
Vào trang cá nhân của Angelina Jolie hoàn toàn không thấy dòng trạng thái đau buồn nào của nữ diễn viên xoay quanh tin Pax Thiên qua đời. Bài đăng gần nhất của cô là vào 1 tháng trước khi tham dự sự kiện ẩm thực. Ngoài ra, truyền thông Mỹ cũng không đăng tải bất kỳ bài báo nào về việc Pax Thiên mất, hay chuyện anh mắc bệnh ung thư.
Do đó, Pax Thiên qua đời được xác định là tin bịa đặt. Chưa kể, netizen còn phát hiện trang Facebook nói trên thường xuyên sử dụng hình ảnh cắt ghép hoặc AI, đăng tải các nội dung giật gân, sai sự thật liên quan đến Angelina Jolie và gia đình cô để câu tương tác như việc Angelina Jolie nhập viện với nhiều vết thương, gây hiểu lầm cho người xem nếu không kiểm chứng nguồn tin.
Pax Thiên sinh năm 2003, tên khai sinh là Phạm Quang Sáng. Anh được nữ diễn viên Hollywood Angelina Jolie nhận nuôi vào năm 2007 và đổi tên thành Pax Thien Jolie-Pitt, trong đó "Pax" nghĩa là "hòa bình" trong tiếng Latin, còn "Thiên" là tên Việt Nam gốc của anh.
Thời điểm nhận nuôi Pax Thiên, Angelina Jolie và Brad Pitt cũng đã nhận nuôi Maddox và Zahara. Sau khi bố mẹ nuôi ly hôn, Pax Thiên sống với Angelina Jolie. Mối quan giữa Pax Thiên và Brad Pitt được cho biết rất căng thẳng. Cả 2 đã không nói chuyện từ năm 2016.
Pax Thiên từng lồng tiếng cho nhân vật Yoo trong bộ phim hoạt hình Kung Fu Panda 3 (2016) của Angelina Jolie, đồng thời làm nhiếp ảnh hậu trường cho phim First They Killed My Father trước khi cùng mẹ tham dự lễ trao giải Quả cầu vàng 2018.
Anh cũng từng giúp trang trí Atelier Jolie, một dự án thời trang sáng tạo và chỉnh sửa quần áo do Angelina Jolie thành lập tại New York, và làm việc trong bộ phận trợ lý đạo diễn tại phim trường Ý của bộ phim Without Blood.
Vào tháng 1/2026, Pax Thiên bất ngờ xuất hiện tại Liên hoan phim Sundance, tham dự buổi chiếu phim Self Custody cùng đạo diễn Garrett Patten và nhà sản xuất Fernando Ferro. Đây cũng là lần hiếm hoi anh xuất hiện công khai trong những năm gần đây.
Theo Angelina Jolie, các con của cô, trong đó có Pax Thiên, không hứng thú làm diễn viên: "Ngoài đời không đứa nào trong các con tôi muốn trở thành diễn viên. Tôi nghĩ chúng thích quá trình làm phim hơn. Pax cũng rất thích âm nhạc và làm DJ".
Bộ Giáo dục và Đào tạo (GDĐT) vừa công bố dự thảo Thông tư ban hành Chương trình bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm cho người có nguyện vọng trở thành giáo viên tại các cơ sở giáo dục phổ thông, nhằm lấy ý kiến rộng rãi của các cơ quan, tổ chức, cá nhân trên Cổng Thông tin điện tử Chính phủ và Cổng Thông tin điện tử của Bộ.
Dự thảo Thông tư được xây dựng để thay thế Thông tư số 11 và Thông tư số 12 ban hành ngày 5/4/2021, với nhiều điều chỉnh theo hướng linh hoạt, cập nhật và sát thực tiễn hơn.
Một trong những điểm đáng chú ý là việc mở rộng đối tượng tham gia bồi dưỡng. Nếu như trước đây, chương trình chỉ áp dụng với người đã tốt nghiệp đại học, thì theo dự thảo mới, sinh viên đã hoàn thành tối thiểu 70% khối lượng chương trình đào tạo thuộc ngành phù hợp cũng có thể tham gia.
Quy định này áp dụng cho nhiều môn học, đặc biệt là các môn đặc thù ở tiểu học như Nghệ thuật (Âm nhạc, Mỹ thuật), Tin học và Công nghệ, Giáo dục thể chất, Ngoại ngữ, cũng như các môn ở bậc THCS và THPT.
Theo Bộ GDĐT, việc mở rộng đối tượng không chỉ giúp rút ngắn thời gian đào tạo, chuẩn bị sớm nguồn giáo viên mà còn góp phần thu hút nhân lực vào ngành, nhất là trong bối cảnh nhiều địa phương đang thiếu giáo viên ở một số môn học.
Dự thảo cũng thể hiện rõ định hướng chuyển từ tiếp cận nội dung sang tiếp cận năng lực. Chương trình được thiết kế theo các nhóm năng lực cốt lõi như năng lực dạy học, năng lực giáo dục, năng lực quan hệ xã hội và phát triển cộng đồng, năng lực phát triển bản thân.
Qua đó, người học không chỉ được trang bị kiến thức sư phạm mà còn nâng cao khả năng tư vấn học sinh, phối hợp với gia đình và cộng đồng, cũng như đổi mới phương pháp giảng dạy.
Đáng chú ý, lần đầu tiên các nội dung về ứng dụng công nghệ số trong dạy học, dạy học trực tuyến, sử dụng nền tảng số và trí tuệ nhân tạo (AI) được đưa vào chương trình bồi dưỡng. Đây được xem là bước cập nhật cần thiết, phù hợp với xu hướng chuyển đổi số trong giáo dục hiện nay.
Về cấu trúc, chương trình dự kiến gồm 32 tín chỉ, giảm so với quy định trước đây, trong đó 12 tín chỉ kiến thức chung và 20 tín chỉ kiến thức chuyên ngành, thực tập sư phạm.
Dự thảo nhấn mạnh việc tăng tỷ trọng thực hành, chú trọng các kỹ năng nghề nghiệp như thiết kế bài giảng, quản lý lớp học, xử lý tình huống sư phạm và tổ chức hoạt động giáo dục.
Ngoài ra, người học được phép lựa chọn học phần theo nhu cầu và định hướng nghề nghiệp, phù hợp với từng cấp học và môn học, góp phần cá nhân hóa quá trình bồi dưỡng.
Để bảo đảm chất lượng đầu ra, dự thảo quy định thời gian thực hiện chương trình tối thiểu là 10 tháng. Trường hợp được miễn trừ một số học phần, thời gian học có thể được rút ngắn tương ứng.