8 giờ 30 sáng chủ nhật, căn phòng sinh hoạt nhỏ tại khu điều trị của Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương dần rộn ràng tiếng trẻ thơ. Những bệnh nhi tay còn cắm kim truyền háo hức kéo nhau tới từ sớm. Trên những chiếc bàn nhỏ, màu vẽ, móc khóa gỗ hình cá, trò chơi,… đã được nhóm thiện nguyện chuẩn bị sẵn.
Giữa không gian vốn quen với mùi thuốc sát trùng và tiếng máy truyền dịch đều đều, những tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói của các em nhỏ tiếp tục lấp đầy căn phòng sinh hoạt quen thuộc mỗi dịp cuối tuần.
Những hoạt động giản dị chỉ kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ nhưng lại là khoảng thời gian được nhiều bệnh nhi mong chờ nhất trong tuần.
Với các em mắc bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia), những đứa trẻ đã quen với kim tiêm, thuốc men và những tháng ngày điều trị dài đằng đẵng đó không chỉ là giờ vui chơi, mà còn là lúc được tạm quên đi cảm giác mình đang ở trong bệnh viện.
Tiếng cười vang lên liên tục từ phía đầu căn phòng, nơi bé Võ Đức An (12 tuổi, Hòa Bình) đang ríu rít trò chuyện cùng nhóm bạn nhỏ ngồi bên cạnh. Cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ vui tươi. Thỉnh thoảng An lại bật cười giòn tan rồi quay sang hào hứng khoe với phóng viên sản phẩm mà mình vừa vẽ xong.
An kể mỗi lần được tham gia những hoạt động như thế này, con đều thấy vui hơn rất nhiều. “Ở viện nhiều khi buồn lắm nhưng có các anh chị đến chơi cùng thì con thấy đỡ nhớ nhà hơn”, cậu bé nói.
Ít ai biết rằng phía sau vẻ vô tư ấy là hành trình điều trị kéo dài suốt nhiều năm trời. Mỗi tháng một lần, An lại theo bố mẹ về Hà Nội truyền máu. Những ngày nằm viện triền miên hay những lần kim tiêm cắm vào tay đã trở thành điều quen thuộc từ khi em còn quá nhỏ để hiểu hết thế nào là bệnh tật.
“Con sợ nhất lúc truyền thuốc, đau lắm… nhưng rồi cũng quen thôi ạ”, An nói.
Bệnh tật khiến cậu bé phải lớn lên sớm hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. An sống rất tình cảm và luôn để ý tới bố mẹ. Em kể mỗi lần mẹ đi làm về mệt, em lại rót nước, bóp vai cho mẹ rồi thủ thỉ: “Mẹ đừng buồn vì con nhé. Sau này con lớn, con sẽ đi làm nuôi bố mẹ”.
Giữa hành trình chống chọi với bệnh tật, những đứa trẻ như An dường như học cách yêu thương và sẻ chia sớm hơn bạn bè cùng trang lứa.
Dõng dạc nói về ước mơ của chính mình, An bảo: “Lớn lên con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho con với các bạn ở đây nữa”.
Có lẽ với một đứa trẻ lớn lên giữa những lần truyền máu và mùi thuốc bệnh viện, giấc mơ trở thành bác sĩ mang một ý nghĩa rất riêng. Đó là mong muốn được chữa lành cho chính mình, cho bố mẹ đã vất vả vì em và cho cả những người bạn nhỏ từng cùng em đi qua tuổi thơ đầy những cơn đau.
Lặng lẽ tập trung bên bàn vẽ, cô bé Sa Thị Hồng Anh (10 tuổi, Sơn La) cẩn thận tô từng nét màu lên chú cá gỗ nhỏ. Bàn tay phải của em vẫn cắm kim truyền, thi thoảng khẽ nhăn mặt vì đau nhưng tay trái vẫn cố giữ chặt cây cọ để hoàn thành sản phẩm còn dang dở.
Hồng Anh thích vẽ từ nhỏ, mỗi lần chọn màu đôi mắt cô bé lại ánh lên vẻ say mê. Em nói nhỏ, giọng lí nhí: “Con thích tô màu lắm, ở viện có những hôm buồn nhưng cứ được vẽ là con thấy vui hơn. Con ước sau này lớn lên con sẽ làm họa sĩ để sẽ vẽ thật nhiều tranh đẹp cho các bạn ở viện”, cô bé cúi xuống nhìn chú cá gỗ trên tay rồi mỉm cười.
Với Hồng Anh và nhiều bệnh nhi khác, những buổi sinh hoạt cuối tuần như thế này là khoảng thời gian hiếm hoi để các em tạm quên đi những ngày chỉ quanh quẩn bên giường bệnh. Ở đây các em được chơi đùa, được cười nói và được sống đúng với tuổi thơ của mình.
Điều khiến Hồng Anh buồn nhất là phải nghỉ học để đi viện điều trị. “Con nhớ trường và nhớ các bạn lắm. Mỗi lần thấy các bạn được đi học còn mình phải xuống Hà Nội điều trị con lại thấy tủi thân. Con chỉ mong mau khỏe để được đến lớp bình thường như các bạn thôi”, Hồng Anh tâm sự.
Ngồi phía sau con gái, bà Vi Thị Thiệp lặng lẽ dõi theo từng nét vẽ của con. Nhắc đến Hồng Anh, người mẹ không giấu được niềm tự hào: “Cháu học tốt lắm, bốn năm liền đều là học sinh xuất sắc. Đi viện nhiều nên nghỉ học suốt nhưng chưa bao giờ cháu bỏ cuộc. Có hôm vừa truyền máu xong vẫn đòi mẹ lấy sách ra học”.
Hồng Anh được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới hơn một tuổi. Ngày ấy gia đình chỉ nghĩ con hay sốt, còi cọc nên đưa đi khám nhiều nơi cho tới khi xuống bệnh viện tuyến Trung ương gia đình mới biết con mắc căn bệnh phải điều trị suốt đời.
Từ đó đến nay, những chuyến xe từ Sơn La xuống Hà Nội đã trở thành hành trình quen thuộc của cả nhà. Làm nông, cuộc sống chỉ trông vào vài sào ruộng và công việc phụ hồ của chồng, nhưng với bà Thiệp, điều khiến chị đau lòng nhất chưa bao giờ là tiền bạc.
“Nhiều lúc cháu buồn lắm như bị trầm cảm vậy, cứ nhìn bạn bè đi học rồi lặng im. Cháu sống tình cảm, thương bố mẹ vất vả nên lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, phụ giúp việc nhà. Tôi chỉ mong con có sức khỏe để tiếp tục học và theo đuổi ước mơ của mình”, người mẹ nghẹn giọng.
Ngồi bên cạnh nhóm trẻ nhỏ đang tô màu, Vi Phương Thảo (16 tuổi, Lạng Sơn) và Ma Thị Thu Hằng (17 tuổi, Tuyên Quang) cũng hào hứng tham gia các hoạt động cuối tuần. Dáng người gầy gò, nhỏ bé hơn nhiều so với tuổi thật nhưng trên gương mặt các em vẫn ánh lên vẻ vui tươi khi trò chuyện cùng mọi người.
Năm học tới, Thu Hằng sẽ lên lớp 12. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa bắt đầu nghĩ về cánh cửa đại học, những chuyến đi hay tương lai phía trước, cô bé lại dành phần lớn thời gian cho những đợt điều trị kéo dài trong bệnh viện, nơi em gọi là “ngôi nhà thứ hai”.
Hằng kể em được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới 3 tháng tuổi. Từ đó tuổi thơ của cô bé gắn liền với những đợt truyền máu định kỳ và những lần theo bố mẹ xuống viện điều trị.
“Ngày nhỏ em vô tư lắm nhưng càng lớn càng suy nghĩ nhiều hơn, càng không dám mơ tưởng đến tình yêu, chỉ mong sức khỏe ổn định, gia đình luôn khoẻ mạnh”, Hằng nói khẽ.
Những lần lấy ven, truyền máu kéo dài suốt nhiều năm đã để lại trên đôi tay Hằng vô số vết sẹo nhỏ. Có những đoạn ven đã chai cứng, sưng tím khiến mỗi lần điều trị em lại phải chịu thêm nhiều đau đớn và khó khăn.
Dẫu vậy, cô bé vẫn giữ cho mình một ước mơ rất đỗi dịu dàng. Hằng thích trẻ con và mong sau này có thể trở thành giáo viên mầm non như mẹ của mình.
“Em muốn được chăm sóc các em nhỏ. Không biết sau này có làm được không nhưng em vẫn ước mơ và vẫn sẽ cố gắng”, cô bé cười nhẹ.
Khác với nhiều bệnh nhi khác luôn có bố mẹ túc trực trong mỗi đợt điều trị, Phương Thảo đã quen với những chuyến xe khách xuống Hà Nội cùng một người bạn đồng hương cũng mắc bệnh tan máu bẩm sinh và bà của bạn ấy. Trong những ngày nằm viện, hai cô bé nương tựa vào nhau, cùng đi điều trị, ăn uống và động viên nhau vượt qua những đợt truyền máu kéo dài.
Sự tự lập của Thảo khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ở tuổi 16 em đã quen với những chuyến đi xa, những đêm ngủ lại bệnh viện và cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần điều trị.
Khi được hỏi về ước mơ của mình, Thảo im lặng khá lâu. Cô bé cúi xuống xoay nhẹ chiếc cọ màu trong tay rồi khẽ nói: “Em không có ước mơ. Bố mẹ em vất vả nhiều, em chỉ mong bố mẹ luôn mạnh khỏe thôi ạ”, giọng cô bé nghẹn lại, nói đến đó Thảo vội quay mặt đi đưa tay lau dòng nước mắt vừa lăn xuống má.
Giữa căn phòng đầy tiếng cười trẻ nhỏ hôm ấy, có những đứa trẻ đang từng ngày học cách trưởng thành cùng bệnh tật. Các em hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ sớm hơn tuổi, hiểu giá trị của một ngày khỏe mạnh và cũng hiểu rằng mỗi lần được đến lớp, được vui chơi đều là món quà đáng quý.
Để những buổi sinh hoạt cuối tuần luôn đầy ắp tiếng cười, phía sau đó là sự đồng hành bền bỉ của nhiều nhóm thiện nguyện. Trong số ấy có The Blouse – dự án do bạn Đào Minh Phương, sinh viên năm nhất Trường Đại học Bách khoa Hà Nội sáng lập và duy trì suốt 3 năm qua.
“Trước đây viện cũng có một số lớp học và hoạt động dành cho các em nhỏ. Mình thấy rất ý nghĩa nên chủ động liên hệ với bệnh viện để xây dựng dự án. Từ đó đến nay, nhóm vẫn cố gắng duy trì sinh hoạt đều đặn hàng tuần để các em có thêm thời gian vui chơi, kết nối và cảm nhận được sự quan tâm từ mọi người”, Phương chia sẻ.
Một số hình ảnh các bệnh nhi hào hứng tham gia hoạt động tô màu, vui chơi trong buổi sinh hoạt cuối tuần tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương.
Không chỉ tổ chức hoạt động cho bệnh nhi tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, nhóm còn mong muốn phát triển thêm nhiều mô hình cộng đồng dành cho học sinh trung học phổ thông và các bạn trẻ ở nhiều môi trường khác nhau trong thời gian tới.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung xác nhận góp mặt trong chương trình Anh trai vượt ngàn chông gai mùa 2. Trước đó, anh được biết đến với vai trò nhạc sĩ - người đứng sau loạt hit như Mưa của ngày xưa, Đồi hoa mặt trời, Nhật ký của mẹ… Gần đây, ca khúc Viết tiếp câu chuyện hòa bình do Nguyễn Văn Chung sáng tác gây sốt, đạt hàng tỉ lượt xem trên các nền tảng. Do đó sự góp mặt của nhạc sĩ 8X trong show âm nhạc này khiến nhiều người thích thú.
Từng đạt nhiều giải thưởng như Cống hiến và WeChoice Awards, nam nhạc sĩ cho biết anh muốn bước ra khỏi vùng an toàn để thử sức với ca hát, nhảy múa và trình diễn sân khấu.
Theo ban tổ chức, phía sau quyết định đến với Anh trai vượt ngàn chông gai của Nguyễn Văn Chung không chỉ là âm nhạc mà đó còn là câu chuyện của một người cha đơn thân sống cùng con trai, một người đang trở lại giảng đường Nhạc viện Tp.HCM với vai trò sinh viên năm nhất và cũng là một người mỗi ngày nỗ lực cân bằng giữa gia đình, công việc và đam mê.
"Không phải một "anh tài toàn năng", cũng không bước vào hành trình này để chứng minh điều gì quá lớn lao, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung vẫn chọn bước ra khỏi vùng an toàn, chọn thử sức ở một sân khấu hoàn toàn mới để học hỏi, trải nghiệm và vượt qua giới hạn của chính mình", phía nhà sản xuất cho hay. Đơn vị này cũng cho biết Nguyễn Văn Chung sẽ xuất hiện với hình ảnh gần gũi, mới mẻ hơn và sẵn sàng chiến hết mình.
Chia sẻ về lý do góp mặt trong Anh trai vượt ngàn chông gai, Nguyễn Văn Chung cho biết anh mong muốn vượt qua giới hạn của một nhạc sĩ để thử sức với ca hát, nhảy múa và kỹ xảo sân khấu. Tác giả Nhật ký của mẹ chia sẻ: "Mình lo rằng có thể trở thành "cục tạ" cho các anh trai khác gánh, nhưng đây là hành trình học hỏi và trải nghiệm đáng giá nhất mà mình lựa chọn".
Đại diện thế hệ Gen Z là Hà An Huy - Quán quân Big Song Big Deal 2022 và Vietnam Idol 2023. Không chỉ hoạt động ở vai trò ca sĩ, anh còn tham gia sáng tác và sản xuất âm nhạc. Nam nghệ sĩ cho biết anh đến với chương trình bằng tâm thế học hỏi, đồng thời kỳ vọng tạo dấu ấn bằng phong cách biểu diễn linh hoạt và năng lượng trẻ trung.
Vương Anh Tú cũng là gương mặt nhận được sự quan tâm khi tham gia mùa giải năm nay. Hoạt động nghệ thuật hơn 15 năm, anh được khán giả nhớ đến qua nhiều bản ballad triệu view như "Giúp anh trả lời những câu hỏi" và từng giành danh hiệu "Nhạc sĩ được yêu thích nhất" tại Làn Sóng Xanh. Tại chương trình, nam nhạc sĩ tiết lộ sẽ mang đến một sáng tác hoàn toàn mới ở vòng trình diễn cá nhân.
Trong khi đó, Tùng Mint mang đến màu sắc đậm chất đường phố. Xuất thân là một B-Boy đời đầu, anh từng giành Quán quân Phái Mạnh Việt 2015 trước khi lấn sân diễn xuất với các dự án hành động như Hùng Long Phong Bá.
Gương mặt cuối cùng được công bố là nghệ sĩ violin Hoàng Rob. Sau hơn một thập kỷ hoạt động nghệ thuật và từng biểu diễn tại nhiều sự kiện lớn như APEC, anh gây tò mò khi tiết lộ sẽ thử sức với vai trò ca sĩ thay vì chỉ trình diễn violin như trước đây. Đây được xem là bước chuyển mới trong hành trình nghệ thuật của nam nghệ sĩ tại "Anh trai vượt ngàn chông gai".
Theo ghi nhận của PV ngày 20/6, tại các xã biên giới Sa Loong và Dục Nông, không khí thi công diễn ra khẩn trương với mục tiêu hoàn thành các hạng mục trước thời điểm khai giảng năm học mới.
Nhiều tổ công nhân được bố trí làm việc cả ban ngày lẫn ban đêm để đẩy nhanh tiến độ xây dựng. Tại công trường xã Sa Loong, từ khoảng 18 giờ 30 đến 21 giờ 30, các nhóm thi công liên tục làm việc nhằm bảo đảm tiến độ đề ra.
Theo các đơn vị thi công, việc tăng ca ban đêm được thực hiện theo từng giai đoạn và chỉ áp dụng với những hạng mục phù hợp nhằm bảo đảm an toàn lao động cũng như chất lượng công trình.
Các nhà thầu cũng chủ động chuẩn bị vật tư, thiết bị và sắp xếp phương tiện thi công hợp lý để tránh gián đoạn. Những khó khăn, vướng mắc phát sinh trong quá trình triển khai được xử lý ngay tại hiện trường nhằm hạn chế ảnh hưởng đến kế hoạch chung.
Ông Võ Đại Tân, Giám đốc Ban Quản lý dự án Đầu tư xây dựng Tây Quảng Ngãi (chủ đầu tư), cho biết, đơn vị thường xuyên kiểm tra thực địa, đôn đốc các nhà thầu bổ sung nhân lực và tổ chức thi công linh hoạt, kể cả tăng ca khi cần thiết.
"Mục tiêu đặt ra là hoàn thành đúng hoặc vượt tiến độ để học sinh vùng biên sớm được học tập trong những ngôi trường mới, khang trang ngay từ năm học 2026 - 2027", ông Tân cho biết.
Vừa qua, lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi kiểm tra, rà soát tiến độ chuẩn bị đưa vào hoạt động 4 trường phổ thông dân tộc nội trú liên cấp Tiểu học - THCS tại các xã biên giới đất liền gồm: Dục Nông, Mô Rai, Sa Loong và Rờ Kơi.
Theo Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Quảng Ngãi, công tác chuẩn bị về tổ chức bộ máy, nhân sự, tuyển sinh và sắp xếp học sinh đang được triển khai khẩn trương. Cùng với đó, các dự án xây dựng trường học được tập trung đẩy nhanh tiến độ nhằm đáp ứng yêu cầu phục vụ năm học mới.
Báo cáo cho thấy nhiều công trình đang được triển khai đúng kế hoạch. Trong đó, trường tại xã Rờ Kơi đạt khoảng 79% khối lượng thi công, Dục Nông đạt 73%, Sa Loong đạt 67% và Mô Rai đạt 48%.
Các hạng mục trọng điểm như: phòng học, ký túc xá, nhà công vụ, nhà ăn, nhà đa năng cùng hệ thống điện, nước và hạ tầng kỹ thuật được triển khai đồng thời. Một số công trình điện, nước đã hoàn thành, sẵn sàng phục vụ khi nhà trường chính thức vận hành.
Ban Quản lý dự án Đầu tư xây dựng Tây Quảng Ngãi hiện cũng đang đẩy nhanh các phần việc còn lại, đồng thời thực hiện lựa chọn nhà thầu cung cấp trang thiết bị dạy học để bảo đảm đầy đủ điều kiện phục vụ công tác giảng dạy.
Bà Y Ngọc, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh, nhấn mạnh, việc đầu tư các trường phổ thông dân tộc nội trú liên cấp tại khu vực biên giới có ý nghĩa quan trọng, vừa đáp ứng nhu cầu học tập của học sinh vùng khó khăn, vừa góp phần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội và tăng cường quốc phòng, an ninh khu vực biên giới.
Minh Luân sinh năm 1985 tại Đồng Tháp, là gương mặt quen thuộc trên màn ảnh nhỏ phía Nam với gần 20 năm hoạt động nghệ thuật. Anh bước vào nghề từ những năm 2000, khi còn là sinh viên Trường Cao đẳng Sân khấu - Điện ảnh Tp.HCM.
Với ngoại hình điển trai, giọng nói trầm ấm và phong thái điềm đạm, Minh Luân nhanh chóng được các đạo diễn chú ý và giao cho nhiều vai diễn lớn nhỏ.
Từ những bộ phim đầu tiên như "Cỏ đuôi gà", "Anh em nhà bác sĩ", "Yêu thêm lần nữa" hay "Pha lê không dễ vỡ", Minh Luân dần khẳng định vị trí của mình trong lòng khán giả. Anh không ồn ào, không dùng chiêu trò, mà chinh phục người xem bằng diễn xuất tự nhiên và thái độ làm nghề nghiêm túc.
Bên cạnh điện ảnh, Minh Luân còn thử sức ở lĩnh vực âm nhạc và sân khấu. Năm 2016, anh giành ngôi Á quân Tình Bolero, đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp ca hát. Năm 2020, anh hợp tác cùng NSND Hồng Vân mở sân khấu kịch Chợ Lớn, nơi đào tạo và biểu diễn của nhiều nghệ sĩ trẻ.
Đến năm 2025, Minh Luân một lần nữa được ghi nhận khi giành Huy chương vàng tại Liên hoan sân khấu nghệ thuật chuyên nghiệp toàn quốc với vai diễn trong vở "Hình tượng người chiến sĩ công an nhân dân".
Trong khi sự nghiệp ngày càng thăng hoa, thì chuyện tình cảm của Minh Luân lại trải qua không ít thăng trầm. Anh từng vướng tin đồn tình cảm với một số đồng nghiệp nổi tiếng trong showbiz, nhưng đến nay vẫn chọn cuộc sống độc thân. Ở tuổi 41, nam nghệ sĩ dành nhiều thời gian cho các hoạt động nghệ thuật cùng những thú vui giản dị như chăm sóc cây cối, vườn tược.
Ngoài ánh đèn sân khấu, Minh Luân hiện có cuộc sống sung túc và ổn định. Anh không chỉ có tài sản đáng mơ ước, mà còn đầu tư thông minh vào nhiều lĩnh vực.
Tại Tp.HCM, Minh Luân hiện là ông chủ của chuỗi cửa hàng nước hoa với khoảng tám chi nhánh đặt tại nhiều quận khác nhau. Không dừng lại ở đó, anh còn mở rộng hướng kinh doanh sang lĩnh vực ẩm thực và nghệ thuật khi đầu tư nhà hàng, đồng thời tham gia điều hành sân khấu kịch.
Nhờ sự nhạy bén trong kinh doanh, Minh Luân được xem là "đại gia ngầm" của giới nghệ sĩ. Năm 2015, anh tậu một căn hộ cao cấp tại Quận 7 cũ, Tp.HCM, với phần nội thất được đầu tư hơn 2 tỷ đồng. Đến năm 2019, anh tiếp tục bổ sung vào danh sách tài sản cá nhân bằng việc mua thêm căn hộ rộng 100m2 ở Quận 6 cũ.
Tuy nhiên, tài sản đáng giá và mang nhiều ý nghĩa nhất đối với Minh Luân là khu nhà vườn rộng 3.000m2 tại Đồng Tháp - quê hương anh. Đây không chỉ là nơi để nam diễn viên trở về thư giãn sau những ngày làm việc vất vả mà còn là tổ ấm của cha mẹ.
Vườn cây trái rộng 3.000m² đáng mơ ước do chính tay Minh Luân dày công chăm sóc.
Từ một mảnh đất trồng cây khá đơn sơ, anh dành nhiều công sức quy hoạch lại, cải tạo đất và trồng thêm hàng loạt cây ăn trái. Sau nhiều công sức chăm sóc, khu vườn đã trở thành không gian xanh mát với cây trái sum suê, hồ cá và nhiều góc thư giãn gần gũi thiên nhiên. Mới đây, những hình ảnh thu hoạch trái cây được Minh Luân chia sẻ trên trang cá nhân tiếp tục thu hút sự chú ý, khiến nhiều người trầm trồ trước thành quả của màn "bỏ phố về quê" đầy tâm huyết này.
Sau nhiều công sức và tâm huyết, khu vườn nay đã trở thành không gian xanh ngập tràn cây trái, luôn xanh tốt và sai trĩu quả quanh năm. Không dừng lại ở đó, Minh Luân còn cho xây dựng một hồ cá ngay giữa vườn nhằm phục vụ việc tưới tiêu và tăng thêm vẻ sinh động cho cảnh quan. Với anh, đây không chỉ là thành quả lao động mà còn là nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ, đồng thời trở thành chốn bình yên để tìm về sau những ngày làm việc bận rộn nơi phố thị.
Với anh, tự tay hái những chùm mận chín đỏ hay thưởng thức trái cây vừa hái tại vườn cùng các cháu nhỏ là một trong những khoảnh khắc đáng giá nhất.