Hơn 20 năm trước, vừa cầm trên tay giấy báo trúng tuyển đại học, bà Hoàng Thị Diệu Thuần (sinh năm 1987, quê Nghệ An) bất ngờ nhận tin mình mắc ung thư máu. Ở tuổi 18, cánh cửa tương lai vừa hé mở thì cô gái trẻ cũng bước vào hành trình giành giật sự sống đầy khắc nghiệt.
“Năm 2005 là quãng thời gian tuyệt vọng nhất với mình. Cơ thể suy kiệt, gầy rộc gần như chỉ còn da bọc xương vì phải chống chọi với từng giọt hóa chất ngấm vào cơ thể”, bà Thuần nhớ lại.
Những tháng ngày điều trị kéo dài khiến nhiều lần bà nghĩ rằng sự sống đang dần khép lại. Giữa lúc gần như rơi vào bế tắc, các bác sĩ đưa ra phương án ghép tế bào gốc đây là cơ hội cuối cùng để giành lại cuộc sống với tỷ lệ thành công chỉ khoảng 50%.
Thế nhưng chi phí cho ca ghép khi ấy lên tới 450–500 triệu đồng, con số quá lớn đối với gia đình bà Thuần. May mắn thay, cô gái trẻ khi ấy đã nhận được sự chung tay giúp đỡ của nhiều người hảo tâm. Điều bà nhớ nhất đến tận bây giờ là món quà 200.000 đồng từ một người xe ôm xa lạ.
“Hồi đó mình từ chối vì nghĩ chú làm nghề vất vả quá. Nhưng chú vẫn nhất quyết gửi lại, chỉ nói một câu rất đơn giản ‘Con cố gắng chữa bệnh nhé’. Số tiền ấy không lớn nhưng với mình đó là sự động viên không bao giờ quên”, bà Thuần xúc động kể.
Ca ghép tế bào gốc thành công đã mở ra cho bà một cuộc đời mới. Sau ghép, bà tiếp tục điều trị thêm gần hai năm trước khi có thể ngừng hoàn toàn thuốc men. Đến nay, bà được xem là một trong những trường hợp ghép tế bào gốc thành công tiêu biểu.
Năm 2016, bà Thuần trở lại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương nhưng không còn với tư cách một bệnh nhân ung thư máu. Cô gái nhỏ bé ngày nào giờ trở thành tình nguyện viên gắn bó đều đặn mỗi tuần tại Khoa Bệnh máu trẻ em.
“Khi thì mang đàn vào hát cùng các bé, khi thì đọc sách, tô màu, chơi xếp gỗ, xâu vòng hoặc chỉ đơn giản là ngồi trò chuyện với các em. Có những buổi tối các bé nhắn ‘nhớ cô Thuần’ là mình lại chạy xe máy vào viện”, bà kể.
Từ những buổi sinh hoạt giản dị ấy, bà Thuần bắt đầu trao đổi với Phòng Công tác xã hội của viện để mở một lớp học nhỏ ngay trong bệnh viện. Từ đó “Lớp học gieo hạt” dần ra đời, trở thành nơi kết nối yêu thương cho nhiều bệnh nhi điều trị dài ngày.
Trong ký ức của bà vẫn còn nguyên hình ảnh những đứa trẻ với cánh tay chi chít vết kim tiêm, có em yếu đến mức không thể tự đi lại, gương mặt hằn rõ nỗi đau vì tác dụng phụ của hóa trị. Thế nhưng, các em vẫn cố gắng sang thư viện, vẫn háo hức tham gia hoạt động, vẫn cười nói hồn nhiên như chưa từng bị bệnh tật bủa vây.
“Chính năng lượng tích cực của các bạn khiến mình thấy bản thân cần làm nhiều hơn nữa và muốn gắn bó lâu dài với các em”, bà Thuần chia sẻ.
Lớp học hiện được tổ chức vào mỗi chủ nhật hàng tuần với nhiều hoạt động khác nhau. Có buổi, các em tập làm văn để không quên mặt chữ đồng thời gửi gắm vào trang giấy những ước mơ, lời cảm ơn dành cho bố mẹ, bác sĩ hay cả những cảm xúc giấu kín mà các em không dám nói ra vì sợ người thân lo lắng.
“Nhiều bạn đau, nhiều bạn mệt nhưng không muốn bố mẹ buồn nên chỉ âm thầm viết ra giấy. Có bạn viết xong rồi cười bảo với chị rằng thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều”, bà kể.
Các em nhỏ hào hứng tham gia những hoạt động tại “Lớp học Gieo hạt” tổ chức vào mỗi cuối tuần.
Ngoài những giờ tập làm văn còn có các buổi “khoa học vui”, nơi tình nguyện viên dùng màn hình nhỏ trong thư viện để đưa các em khám phá thế giới động vật, thực vật, thiên nhiên hay những thí nghiệm đơn giản.
Những lớp học hát, học tiếng Anh, trò chơi trí nhớ, tô màu hay làm đồ handmade cũng được duy trì đều đặn giúp các em tạm quên đi cảm giác đau đớn của những ngày tiêm truyền kéo dài.
Nhưng cũng từ lớp học ấy, bà Thuần dần nghe nhiều hơn những câu chuyện phía sau mỗi giường bệnh.
Đó là những người mẹ phải nghỉ việc nhiều tháng trời để ở viện chăm con mà không có thu nhập. Từ nỗi trăn trở ấy, bà cùng Phòng Công tác xã hội của viện lại tiếp tục xây dựng dự án “Đôi bàn tay mẹ”, dạy thêu và tạo việc làm cho phụ huynh ngay trong thời gian chăm con điều trị.
Rồi bà lại nhận ra có rất nhiều bệnh nhi học giỏi, giàu nghị lực nhưng thiếu điều kiện để tiếp tục đến trường. Từ đó, dự án học bổng “Em ước mong sao” tiếp tục được hình thành.
Qua những dòng chia sẻ được các em viết lại, bà Thuần nhận ra một điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng với nhiều bệnh nhi, đặc biệt là các bé gái đó chính là mái tóc.
“Ngày trước mình nghĩ chỉ người lớn mới cần tóc để tự tin giao tiếp. Nhưng rồi các bé nói với mình rằng các con cũng muốn có tóc để khi quay lại trường sẽ không thấy mình khác biệt với bạn bè, để được mặc đẹp vào ngày lễ, ngày Tết như bao đứa trẻ khác”, bà Thuần nói.
Ý tưởng ấy sau đó đã dẫn tới “Trạm tóc ước mơ” – ngày hội hiến tóc đầu tiên tại viện vào năm 2022. Đến nay, chương trình vẫn được duy trì đều đặn mỗi tháng.
“Tất cả đều xuất phát từ việc mình cũng từng là bệnh nhân, từng trải qua những ngày tháng điều trị nên mình hiểu và đồng cảm sâu sắc với các hoàn cảnh ấy. Khi thấy bản thân còn sức khỏe, còn khả năng và vẫn có thể làm điều gì đó cho các em thì mình muốn bắt tay vào làm”, bà chia sẻ.
Theo bà Thuần, trong suốt quá trình triển khai các hoạt động, Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương luôn tạo điều kiện và hỗ trợ để các dự án có thể duy trì bền vững, lan tỏa tới nhiều bệnh nhi hơn.
Trong dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, bà Thuần cùng các cộng sự tiếp tục phối hợp với Phòng Công tác xã hội của viện tổ chức trao tóc, quà tặng và lì xì cho các bệnh nhi.
Sau gần một thập kỷ đồng hành cùng bệnh nhi ung thư và các em mắc bệnh lý huyết học, điều bà Thuần mong mỏi nhất vẫn là những dự án hiện tại có thể tiếp tục được duy trì lâu dài.
“Điều quan trọng nhất là những hoạt động ấy phải đúng với nhu cầu thật sự của các bé. Chỉ cần còn có người đồng hành, còn tình nguyện viên, còn sự hỗ trợ từ bệnh viện và cộng đồng thì mình vẫn muốn tiếp tục làm, tiếp tục ở bên các con”, bà nói.
Cũng trong dịp này, ThS. Lý Thị Hảo – Trưởng phòng Công tác xã hội, Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương cho biết, chuỗi hoạt động dành cho bệnh nhi nhân dịp 1/6 năm nay đã được lên kế hoạch từ từ sớm với nhiều chương trình phong phú.
Bên cạnh việc kết nối các đơn vị, mạnh thường quân trao quà cho các em nhỏ, viện còn tổ chức các hoạt động tinh thần quy mô lớn gồm chương trình “Em là Hoa hồng nhỏ”, “Lễ bế giảng năm học 2025–2026 và mừng ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6” diễn ra từ ngày 27 – 29/5.
Hoạt động nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6 mang đến niềm vui và tiếng cười cho nhiều bệnh nhi tại viện.
Theo bà Hảo, đây không chỉ là những hoạt động hưởng ứng ngày vui của trẻ em trên toàn thế giới mà còn là dịp để các bệnh nhi cảm nhận niềm vui được trở về “ngôi trường” của mình ngay trong bệnh viện, được sống với tuổi thơ hồn nhiên như bao bạn nhỏ khác.
Điểm mới của chương trình năm nay là lễ bế giảng dành cho các em theo học tại những lớp học đặc biệt như lớp Hạnh phúc, lớp Nắng mới, lớp Gieo hạt hay lớp Nhân ái được duy trì trong bệnh viện suốt nhiều năm qua.
“Một năm học đặc biệt đã bắt đầu bằng lễ khai giảng trong bệnh viện và giờ đây cũng khép lại tại chính nơi này. Chúng tôi mong muốn mang đến cho các em một lễ bế giảng thật sự ý nghĩa để các con cảm nhận rằng dù đang điều trị bệnh vẫn có một tuổi học trò trọn vẹn và đáng nhớ”, ThS. Hảo chia sẻ.
Ngoài các hoạt động trong dịp lễ, Tết hay Quốc tế Thiếu nhi, nhiều chương trình dành cho bệnh nhi vẫn được duy trì đều đặn nhờ sự chung tay của cộng đồng, các thầy cô giáo tình nguyện và các tình nguyện viên. Đó là những lớp học, buổi giao lưu cuối tuần, chương trình vui chơi, tặng quà, hỗ trợ đồ dùng sinh hoạt hay các buổi sinh nhật định kỳ hằng tháng dành cho các em nhỏ đang điều trị.
Theo đại diện Phòng Công tác xã hội, Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương nhiều năm qua luôn phối hợp chặt chẽ với các tổ chức, cá nhân và nhóm thiện nguyện trên tinh thần tự nguyện, không vụ lợi với mục tiêu duy nhất là mang sự quan tâm, sẻ chia và yêu thương đến với bệnh nhi.
“Các chương trình đều được xây dựng kế hoạch cụ thể, thống nhất nội dung triển khai trước khi thực hiện để bảo đảm hỗ trợ đúng nhu cầu thực tế của bệnh nhi và gia đình. Chính điều đó giúp các hoạt động thiện nguyện có thể duy trì bền bỉ suốt nhiều năm”, bà Hảo cho biết.
Ngoài việc hỗ trợ về vật chất và tinh thần, trong thời gian tới các hoạt động dành cho bệnh nhi sẽ được triển khai theo hướng chuyên sâu hơn với sự phối hợp giữa Phòng Công tác xã hội, các đơn vị điều trị, chuyên gia tâm lý xã hội cùng các mạnh thường quân và gia đình bệnh nhi.
Bộ GD&ĐT vừa công bố điểm sàn các chương trình đào tạo thuộc lĩnh vực pháp luật năm 2026.
Cụ thể, mức điểm sàn xét từ điểm thi tốt nghiệp THPT đối với thí sinh ở khu vực 3 có mức điểm tối thiểu (không nhân hệ số) của tất cả các tổ hợp, không tính điểm cộng là 20.
Theo quy chế tuyển sinh đại học năm 2026, lần đầu tiên Bộ GD&ĐT sẽ áp dụng mức điểm đảm bảo chất lượng đầu vào cho ngành luật bên cạnh nhóm ngành sức khoẻ và sư phạm như những năm trước.
Ngành luật hiện được xem là ngành đặc biệt cần quy định ngưỡng điểm đảm bảo chất lượng đầu vào để duy trì chất lượng đào tạo đáp ứng yêu cầu khi sinh viên ra nghề.
Trước đó, từ năm 2025, Bộ GD&ĐT đã ban hành chuẩn chương trình đào tạo lĩnh vực pháp luật trình độ đại học. Trong đó về yêu cầu đầu vào, người học cần đáp ứng các yêu cầu: Đã tốt nghiệp THPT hoặc tương đương; Tổng điểm xét tuyển tối thiểu đạt 60% điểm đánh giá tối đa của thang điểm.
Các cơ sở đào tạo quy định chuẩn đầu vào dựa trên các kỳ thi, xét tuyển và các hình thức đánh giá khác, hoặc những yêu cầu cụ thể về kiến thức, năng lực, phẩm chất, kinh nghiệm đối với người học từng chương trình đào tạo, nhưng phải bảo đảm đánh giá được kiến thức Toán và Ngữ văn, hoặc Toán, hoặc Ngữ văn và đạt tối thiểu là 60% điểm đánh giá tối đa của thang điểm.
Tuy nhiên, theo quy chế tuyển sinh đại học năm 2026, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT chủ trì, phối hợp với Bộ trưởng Bộ Tư pháp quy định ngưỡng đầu vào đối với chương trình đào tạo thuộc lĩnh vực pháp luật.
Với các phương thức khác, thí sinh xét tuyển vào khối ngành pháp luật phải đảm bảo kết quả trung bình chung học tập được đánh giá mức tốt (học lực xếp loại từ giỏi trở lên) cả năm lớp 12 (kết quả học tập 2 học kỳ năm cuối cấp đối với đối tượng trung học nghề và tương đương). Bên cạnh đó, tổng điểm 3 môn thi tốt nghiệp THPT theo tổ hợp xét tuyển (hoặc sử dụng điểm thi môn Toán, Ngữ văn và một môn thi khác) đạt 18 điểm trở lên hoặc điểm xét tốt nghiệp THPT (điểm thi tốt nghiệp trung học nghề) từ 8,5 trở lên.
Triển vọng và lợi thế với tiềm năng biển xanh chạm đại ngàn
Tại Hội nghị thúc đẩy phát triển sản phẩm du lịch tàu biển diễn ra vào chiều 20/6 tại Trung tâm hội nghị tỉnh Gia Lai, do UBND tỉnh Gia Lai tổ chức, bà Đoàn Thị Thanh Trà, Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH MTV Dịch vụ Lữ hành Saigontourist cho hay, xu hướng chung của thị trường du lịch hiện nay là du khách ngày càng quan tâm đến những sản phẩm mang lại trải nghiệm thực sự. Dòng khách của du lịch tàu biển cũng vậy. Điều này thấy rõ trong sự thay đổi dịch chuyển nhóm khách hàng.
Trước đây, khách của du lịch tàu biển chủ yếu là khách cao tuổi, có nhiều thời gian, thì bây giờ có xự xuất hiện của khách trẻ, đặc biệt nhóm này đi theo các con tàu vừa và nhỏ, có mức chi tiêu cao và có nhu cầu trải nghiệm cá nhân hóa rõ rệt. "Theo xu hướng dịch chuyển này, Gia Lai phải chắt lọc được những giá trị đang có, từ đó định vị thương hiệu cho mình với phân khúc du lịch tàu biển trên tục hải trình quốc tế", bà Trà nói.
Trong khi đó, bà Đỗ Thị Diệu Hạnh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai nhìn nhận, du lịch tàu biển là dòng khách chất lượng cao, có thể góp phần đa dạng hóa sản phẩm du lịch của địa phương. Lợi thế lớn nhất của Gia Lai nằm ở khả năng kết nối nhiều tầng giá trị trong cùng một hành trình ngắn khi khách bước xuống tàu.
"Từ cảng Quy Nhơn, du khách có thể dễ dàng tiếp cận các điểm đến nổi tiếng như Kỳ Co, Eo Gió, Cù Lao Xanh, Ghềnh Ráng, đầm Thị Nại, tìm hiểu các giá trị lịch sử, văn hóa gắn phong trào Tây Sơn, vùng đất Bình Định; trải nghiệm các hiểu các giá trị lịch sử truyền thống, nghệ thuật bài chòi, võ cổ truyền. Đặc biệt trong hành trình ngắn này, du khách có thể tiếp cận không gian văn hóa Tây Nguyên với Biển Hồ, Khu dự trữ sinh quyền thế giới cao nguyên Kon Hà Nừng, các làng đồng bào Bana, Jrai cùng Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên- di sản văn hóa phi vật thể đã được UNESCO ghi danh", bà Hạnh phân tích. Theo bà Hạnh, đây chính là lợi thế khác biệt lớn nhất của Gia Lai và cũng lợi thế ít địa phương có được, kỳ vọng sẽ tạo nên sản phẩm hấp dẫn, tăng thời gian lưu trú và chi tiêu của du khách.
Trong khi đó, ở góc độ là doanh nghiệp khai thác dịch vụ trực tiếp, ông Phạm Xuân Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty Du ngoạn Việt (Viet Excursions), cho hay ông đã từng có kinh nghiệm đưa tàu du lịch biển quốc tế tới Quy Nhơn từ rất lâu. Ông đánh giá Quy Nhơn đang đứng trước cơ hội rõ rệt khi các hãng tàu biển quốc tế chuyển hướng về châu Á, cụ thể là Đông Nam Á. Và Việt Nam với chính sách thông thoáng, chỉ mất khoảng 30 phút để hoàn thành các thủ tục nhập cảnh cho du khách lên bờ trải nghiệm.
Tuy nhiên, ông cũng chỉ ra Gia Lai đang gặp phải rào cản để đón dòng khách phân khúc này: "Đó là hạ tầng cảng để đón tàu du lịch. Đặc biệt đó là nhân lực. Trước đây, khi đưa các tàu du lịch biển về chúng tôi khó khăn trong việc tìm kiếm đội ngũ hướng dẫn viên; không gian – cụ thể các nhà hàng, cơ sở kinh doanh để cho du khách dừng lại nghỉ ngơi trước khi di chuyển tới các điểm thăm quan", ông Anh chia sẻ.
Cùng góc nhìn, ông Hà Văn Siêu, Phó Cục trưởng Cục Du lịch Việt Nam, nhận định rằng dư địa phát triển du lịch tàu biển tại Việt Nam còn rất lớn. Và với tiềm năng đang có, đây là cơ hội cho Gia Lai. "Cái quan trọng đó là Gia Lai phải quy hoạch hạ tầng đón tàu từ bến, cảng cho đến thiết kế sản phẩm đủ sức hấp dẫn để giữ chân du khách lên bờ, lưu lại và chi tiêu. Đồng thời, phải tính toán kết nối du lịch tàu biển với các loại hình du lịch trên bờ và liên kết vùng", ông Siêu nhìn nhận.
Tại hội nghị, nhiều kinh nghiệm, cách làm cụ thể đã được các địa phương đi trước trong lĩnh vực này chia sẻ cho Gia Lai. Ông Tán Văn Vương, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Tp. Đà Nẵng, chia sẻ rằng Đà Nẵng xác định du lịch tàu biển là một hướng đi lớn nên xây dựng chiến lược phát triển rõ ràng.
"Do đặc thù khách tàu biển có thời gian thăm quan ngắn, cái ưu tiên nhất đó là thủ tục đón tiếp phải giải quyết nhanh gọn để dành tối đa thời gian cho du khách trải nghiệm. Thực tế, Đà Nẵng đang dùng đồng thởi cảng biển vừa phục vụ hàng hóa vừa phục vụ du lịch nên cần có giải pháp ưu tiên, sắp xếp gọn gàng để đón tàu du lịch an toàn. Cùng với đó, việc bố trí nhân lực, hạ tầng từ hướng dấn viên tại điểm đón đến xe đưa đón… hay kết nối vùng từ Đà Nẵng – Huế và ngược lại phải kịp thời, đáp ứng được nhu cầu để đón khách", ông Vương nói.
Trong khi đó với kinh nghiệm của một trong những điểm đến tàu biển hàng đầu trong nước, ông Trần Văn Ngọc, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hải Phòng, cho rằng việc đầu tiên tỉnh Gia Lai cần làm là tập trung quy hoạch và xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ du lịch tàu biển, trong đó then chốt là phải có bến tàu du lịch riêng. Cùng với đó, tỉnh nay đẩy mạnh quảng bá, ứng dụng công nghệ trong quản lý và liên kết với địa phương. Ông nói: "Chẳng hạn Gia Lai nên liên kết với các tỉnh phía Bắc để bổ sung sản phẩm cho nhau trong khai thác dòng khách tàu du lịch biển".
Cùng với hạ tầng phục vụ hình thành sản phẩm đủ hấp dẫn và quảng bá điểm đến, định vị thương hiệu "Quy Nhơn – Gia Lai" trên bản đồ du lịch tàu biển rất quan trọng.
Bà Võ Ngọc Bửu Trân, Trưởng phòng Du lịch Tàu biển và Đại lý Hàng hải (Saigontorist Group), cho hay, hiện nhiều hãng tàu biển lớn thế thế giới chưa biết đến Quy Nhơn trên bản đồ hải trình, họ chỉ biết đến Nha Trang, Đà Nẵng…Trong khi đó, các doanh nghiệp địa phương lại thiếu thông tin để chủ động kết nối, quảng bá tới các hãng tàu.
"Việc cung cấp thông tin kết nối rất cần thiết. Trong chiến lược quảng bá du lịch, các nhà quản lý, doanh nghiệp của tỉnh Gia Lai nên chú trọng vào cung cấp thông tin, tạo kết nối để dòng khách này, việc kết nối trực tiếp với dòng khách tàu biển có thể thông qua các doanh nghiệp lữ ành tại Tp. Hồ Chí Minh.
Nói về sản phẩm du lịch, Chủ tịch HĐQT Công ty Du ngoạn Việt Phạm Xuân Anh chia sẻ, hiện các điểm đến của Quy Nhơn vẫn còn rời rạc, chưa được kết nối thành hành trình phù hợp với các tour du lịch tàu biển. " Khách dừng 4 tiếng thì chúng tôi cần phải có 4 điểm đến , khách dừng 6 tiếng thì cần có 6 điểm dừng chân; khách lưu lại 8 tiếng trở lên chúng tôi một show kết nối trong các điểm đến, một bữa ăn cho du khách", ông Anh nói cụ thể về những điều mà du khách tàu biết cần trải nghiệm khi dừng chân.
Nhìn lại cột mốc 14 năm trước, khi đăng quang Quán quân Giọng hát Việt 2012, Hương Tràm trở thành cái tên được cả nước biết đến với giọng hát nội lực trong ca khúc "I Will Always Love You". Tuy nhiên, sự nổi tiếng quá sớm đã đi kèm với áp lực dư luận nghẹt thở và những cuộc khủng hoảng tâm lý kéo dài.
Năm 2019, giữa lúc sự nghiệp đang ở đỉnh cao với hàng loạt bản hit như "Em gái mưa", "Duyên mình lỡ", cô bất ngờ sang Mỹ du học để chữa lành tâm hồn. Sau 5 năm vắng bóng, dù sức nóng tên tuổi có phần giảm nhiệt, Hương Tràm vẫn đón nhận thực tế này bằng sự bình thản đáng kinh ngạc.
Quán quân Giọng hát Việt 2012 thẳng thắn nhìn nhận nếu nói không tiếc là không đúng. Để có được danh tiếng, vị trí và sự công nhận, cô đã cật lực xây dựng bằng cả tuổi trẻ. Việc ra nước ngoài, theo nữ ca sĩ giống như một khoảng dừng cần thiết, một hành trình tĩnh tâm để thu mình lại, lắng nghe và hiểu rõ bản thân hơn.
Nhiều bài học ngọt ngào lẫn cay đắng trong quá khứ giúp cô nghiệm ra thành công không chỉ là đỉnh cao sự nghiệp mà là sự cân bằng hài hòa giữa công việc và hạnh phúc cá nhân.
Năm năm là khoảng thời gian đủ dài khiến chính Hương Tràm tự hỏi liệu bản thân có còn cơ hội để quay lại showbiz hay không. Âm nhạc là nơi cô được trú ngụ trong chuỗi ngày xa xứ để ca sĩ thấy lòng mình được dịu lại.
Cô ra mắt album Phao cứu sinh như 1 cột mốc kế tiếp trong sự nghiệp âm nhạc. Dự án được xây dựng theo concept rõ ràng, vừa vặn với cảm xúc, lứa tuổi của nữ ca sĩ. Đó là hành trình yêu của một cô gái, khởi đầu với sự uất hận, sau đó nhớ lại những cung bậc cảm xúc từ hạnh phúc đến biến cố và sự trưởng thành sau chia tay.
Ca sĩ từng đi qua giai đoạn yêu, tin tưởng và chịu không ít nỗi đau vì bị phản bội. Thay vì né tránh, cô chọn giữ lại, nhìn thẳng vào nó.
Có bài hát là câu chuyện của chính Hương Tràm, một số khác là sự đồng cảm của cô với rất nhiều người phụ nữ ngoài kia. Giọng ca sinh năm 1995 quan niệm khi người sáng tác và hát đủ thật, người nghe sẽ tự thấy bản thân trong đó.
Năm năm rời showbiz cũng là ngần ấy thời gian Hương Tràm đối diện với vô số lời công kích, miệt thị. Không ít tin đồn ác ý đáng sợ về đời sống cá nhân ám ảnh cô cả trong giấc ngủ.
Ca sĩ từng cố gắng trở thành một phiên bản hoàn hảo mà số đông mong đợi. Song càng cố chứng tỏ, bên trong Hương Tràm chỉ còn lại sự mệt mỏi, kiệt quệ. Có giai đoạn cô suy sụp đến mức chỉ muốn trốn tránh mọi người.
Hiện nữ ca sĩ cảm thấy hài lòng với cuộc sống. Cô vui vì xung quanh vẫn còn đó người thương yêu, từ gia đình, bạn bè đến ê-kíp. Họ chọn ở lại trong giây phút ca sĩ bất ổn nhất để giúp cô gượng dậy, bước qua chuỗi ngày chông chênh.
Hương Tràm học cách đối diện mọi thứ một cách bình thản và thành thật hơn. Sau khi đi qua nhiều biến cố, đây là lúc cô tìm thấy bản ngã một cách rõ ràng và trọn vẹn nhất.
Ở tuổi 31, Hương Tràm gây ấn tượng với vẻ đẹp thanh lịch và tinh tế. Cô duy trì chế độ tập luyện nghiêm ngặt 4-5 ngày mỗi tuần với yoga, gym và nhảy, kết hợp ăn uống lành mạnh. Sự thay đổi này xuất phát từ việc cô học được cách yêu thương và trân trọng chính bản thân mình.
Dù từng mong muốn kết hôn ở tuổi 30, nhưng hiện tại Hương Tràm hài lòng với cuộc sống độc thân. Cô tin rằng khi bản thân đủ đầy, hạnh phúc sẽ tự khắc trọn vẹn. Cô vẫn kỳ vọng vào một tình yêu giản dị, nơi hai người có thể tựa vào nhau tìm thấy sự bình yên.
Trải qua 14 năm thăng trầm, từ một hiện tượng tuổi 17 đến người phụ nữ 31 tuổi bản lĩnh, cô đã học được cách giữ im lặng đúng lúc và mỉm cười trước mọi sóng gió.