Cụ thể, các bị cáo có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt gồm: bà Lê Thúy Hằng (cựu Tổng giám đốc SJC), ông Trần Tấn Phát (cựu Phó giám đốc xưởng vàng), ông Mai Quốc Uy Viễn (cựu Giám đốc xưởng vàng, Xí nghiệp nữ trang Tân Thuận thuộc SJC), bà Hoàng Lệ Huê, Nguyễn Thị Huệ, Đoàn Lê Thanh, ông Trần Hiền Phúc, bà Nguyễn Thị Thu Hiền, bà Nguyễn Thị Mỹ Liên, Nguyễn Đình Trang Quỳnh Anh, bà Nguyễn Thị Lộc, Trương Công Ánh.
Trong đó, một số bị cáo cũng xin xem xét về trách nhiệm bồi thường thiệt hại.
Theo bản án sơ thẩm, Công ty SJC được Ngân hàng Nhà nước giao sản xuất, gia công lại vàng miếng móp méo, sản xuất vàng nhẫn SJC và bán vàng miếng SJC bình ổn giá.
Doanh nghiệp còn được chủ động xác định giá vàng miếng SJC. Mỗi khi SJC gia công, Ngân hàng Nhà nước lập tổ giám sát trực tiếp và qua màn hình camera để theo dõi tất cả 12 bước trong các khâu.
Tuy nhiên bà Lê Thúy Hằng đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn Tổng giám đốc Công ty SJC, chỉ đạo đồng phạm lập tờ trình khống, nâng định mức hao hụt trong gia công vàng miếng lên 0,0005 chỉ/1 sản phẩm và báo cáo Ngân hàng Nhà nước tổng số vàng hao hụt trong việc gia công 10 tấn vàng, chủ mưu chiếm đoạt 95,8521 lượng vàng.
Ngoài ra các bị cáo còn mua vàng nguyên liệu bên ngoài để sản xuất 6.225 lượng vàng miếng SJC và hơn 11.503 lượng vàng nhẫn SJC trái quy định.
Tổng cộng, hành vi của bà Hằng gây thiệt hại tài sản nhà nước hơn 95,7 tỉ đồng.
Trước đó, Tòa án nhân dân TP.HCM xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bà Lê Thúy Hằng 25 năm tù về tội tham ô tài sản và tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, buộc bà Hằng bồi thường14 tỉ đồng cho Công ty SJC và khắc phục 73 tỉ đồng cho ngân sách nhà nước. Các bị cáo khác có mức án đến 22 năm 6 tháng tù về các tội danh trên.
Bên cạnh đó, tòa cũng tuyên buộc bà Hằng và đồng phạm nộp lại hơn 17.758 lượng vàng SJC (số vàng miếng và vàng nhẫn được các bị cáo mua nguyên liệu bên ngoài để sản xuất) được xác định là công cụ, phương tiện phạm tội hiện không thu hồi được.
Tại tòa, bà Hằng thừa nhận hành vi đồng ý về chủ trương, khai mục đích xuất phát từ tình thương đối với anh em vì thực tế lương rất thấp. Trong giai đoạn xét xử phúc thẩm, gia đình bà đã nộp thêm 10 tỉ đồng, đồng thời nộp bổ sung các tình tiết giảm nhẹ như gia đình có nhiều thành tích, có công với đất nước.
Về phần dân sự, bà Hằng không có ý kiến đối với số tiền buộc phải nộp lại về hành vi tham ô và lợi dụng chức vụ, quyền hạn. Tuy nhiên về việc nộp lại 17.758 lượng vàng SJC, các bị cáo không đồng ý.
Tại tòa, bà Hằng cho rằng số vàng móp méo do SJC thu mua lại của khách hàng và gia công lại. Bên cạnh hàng của công ty, các bị cáo mua thêm vàng nguyên liệu từ các tiệm vàng bên ngoài, sản xuất ‘ké’ và bán ra thị trường. Vàng nguyên liệu chèn thêm các bị cáo hùn tiền mua, không sử dụng vốn của SJC.
Khi gia công lại vàng miếng, SJC không phải thêm vàng vào, khách hàng sẽ mất phí 30.000 đồng, vàng sau khi gia công được dập số seri mới. Số lượng vàng miếng chèn vào khoảng 70-115 lượng/lần. Đối với vàng nhẫn, số lượng vàng chèn thêm từ 30-40 lượng/lần.
Tại tòa, các bị cáo khai không xác định được đã làm bao nhiêu lần, số lượng vàng bao nhiêu, cũng không ghi sổ sách gì. Tuy nhiên từ tin nhắn giữa bà Hằng với ông Phát và số lần Ngân hàng Nhà nước cho phép gia công thì xác định là 56 lần.
Các bị cáo không đồng ý với việc cấp sơ thẩm tuyên buộc nộp lại 17.758 lượng vàng SJC. Vì đó là số tiền cộng gộp 56 lần làm vàng. Trong khi đó, số vốn các bị cáo đưa vào cao nhất chỉ có thể lên đến 150 lượng, sau khi bán hết số lượng này các bị cáo thu lợi một phần và dùng một phần mua lại vàng nguyên liệu để tiếp tục sản xuất lượt mới.
Cáo trạng xác định, với vai trò Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Phát triển và Kinh doanh nhà (HDTC) và nắm 70% cổ phần chi phối, ông Đinh Trường Chinh đã không bàn giao các nền đất công ty đã ký chuyển nhượng cho 4 khách hàng.
Thay vào đó, ông bị cáo buộc chỉ đạo bị can Đinh Chí Minh (anh trai ông Chinh) tiếp tục chuyển nhượng các nền đất này cho người khác, qua đó chiếm đoạt 199 tỷ đồng khách hàng đã nộp cho công ty.
Ngoài ra, nhà chức trách còn kết luận ông Chinh còn chỉ đạo ông Minh cùng chị gái Đinh Ngọc Thiên Hương, Võ Bửu (môi giới) và Nguyễn Thị Hồng Mai (nhân viên công ty) soạn thảo hợp đồng thực hiện chuyển nhượng nhiều nền đất của Công ty HDTC nhưng kê khai giá bán thấp hơn thực tế để ngoài sổ sách khoản chênh lệch hơn 141,7 tỷ đồng, sau đó sử dụng vào mục đích cá nhân.
Cơ quan công tố cáo buộc hành vi của ông Chinh phạm tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, theo khoản 4 Điều 175 và Tham ô tài sản, theo điểm a khoản 4 Điều 353 Bộ luật Hình sự 2015, sửa đổi bổ sung năm 2025.
Với vai trò là Tổng Giám đốc, ông Minh bị cho là dù biết nhiều nền đất đã được Công ty HDTC ký hợp đồng chuyển nhượng cho khách hàng từ trước thời điểm cổ phần hóa và chưa được giải quyết hợp pháp. Song, ông Minh vẫn bị cáo buộc làm theo chỉ đạo của Đinh Trường Chinh khi trực tiếp thỏa thuận giá bán với môi giới và khách hàng mới; chỉ đạo nhân viên lập hồ sơ chuyển nhượng, ký duyệt thủ tục bàn giao nền đất cho người khác. Ông Minh giúp sức cho em trai chiếm đoạt 199 tỷ đồng.
Theo VKS, ông Minh còn giúp Chinh quản lý và chuyển giao khoản tiền chênh lệch ngoài sổ sách giúp sức cho em trai chiếm đoạt hơn 141,7 tỷ đồng từ hành vi tham ô.
Đối với bị can Đinh Ngọc Thiên Hương, nhà chức trách xác định, giai đoạn 2016-2018, bà này đã làm theo chỉ đạo của Chinh khi trực tiếp ký kết hợp đồng chuyển nhượng nhiều nền đất tại dự án An Phú - An Khánh. Bà Hương còn thỏa thuận giá bán thực tế với khách hàng; ký các biên bản, phiếu nhận tiền và chỉ đạo lập hồ sơ chuyển nhượng với giá thấp hơn nhằm che giấu khoản chênh lệch ngoài sổ sách.
Đồng thời, bà Hương đã trực tiếp nhận và quản lý nhiều khoản tiền chênh lệch từ khách hàng với tổng số hơn 82,1 tỷ đồng.
Hành vi của Đinh Ngọc Thiên Hương đã phạm vào tội Tham ô tài sản theo quy định tại điểm a khoản 4 Điều 353 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2025 với vai trò đồng phạm, giúp sức cho Đinh Trường Chinh.
Do bị can Đinh Ngọc Thiên Hương đã xuất cảnh sang Mỹ trước khi bị khởi tố, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TPHCM đã ra quyết định truy nã. Đồng thời, cơ quan chức năng cũng tiến hành niêm yết công khai quyết định này tại nơi đăng ký thường trú của bị can và phát thư kêu gọi đối tượng ra đầu thú để hưởng chính sách khoan hồng. Bên cạnh đó, các cơ quan tố tụng đã chỉ định luật sư bào chữa, đồng thời giao các quyết định liên quan cho thân nhân để thông báo lại cho bị can Hương.
Như vậy, cơ quan điều tra đã áp dụng đầy đủ các biện pháp để đảm bảo quyền bào chữa và quyền bị xét xử theo đúng quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự, đồng thời bảo đảm tính răn đe và phòng ngừa chung.
Trong vụ án này, bị can Đinh Trường Chinh bị truy tố về tội Tham ô tài sản và Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Hành vi Buôn lậu của Shaileshkumar Hareshbhai Prajapati (29 tuổi, quốc tịch Ấn Độ) sẽ bị TAND TP HCM đưa ra xét xử vào ngày 30/7.
Cùng vụ án, Nguyễn Thị Linh (54 tuổi) bị truy tố về tội trên và Đưa hối lộ. Lý Thị Ngọc Bích bị cáo buộc Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Lý Thị Ngọc Nga (chị ruột Bích) bị truy tố tội Môi giới hối lộ.
Shah Hemantkumar Sureshkumar - người điều hành Công ty Nsh & Co tại Ấn Độ, cơ quan điều tra xác định có vai trò chỉ đạo Prajapati (nhân viên) đưa kim cương vào Việt Nam. Tuy nhiên, nhà chức trách chưa nhận được kết quả ủy thác tư pháp xác minh nhân thân, lai lịch nên tách ra để xử lý sau.
Chuyến bay hé lộ đường dây buôn lậu kim cương
Theo cáo trạng, Sureshkumar - người điều hành Công ty Nsh & Co tại Ấn Độ - đầu năm 2023 đã thỏa thuận với Nguyễn Thị Linh tổ chức đưa kim cương từ Ấn Độ vào Việt Nam tiêu thụ trái phép.
Từ tháng 8/2023, Sureshkumar giao cho Prajapati trực tiếp vận chuyển kim cương sang TP HCM mà không khai báo hải quan.
Prajapati và Linh tìm khách mua qua mạng xã hội, yêu cầu chuyển tiền đặt cọc trước. Căn cứ danh sách khách hàng, Sureshkumar chỉ đạo Prajapati mang kim cương sang TP HCM giao cho Linh để giao trực tiếp hoặc gửi chành xe đến các địa phương. Tiền bán hàng được chuyển vào các tài khoản do Linh quản lý. Linh hưởng hoa hồng 0,1% giá trị mỗi lô hàng, phần còn lại chuyển cho Sureshkumar. Prajapati được trả lương khoảng 6 triệu đồng mỗi tháng.
Cơ quan điều tra xác định, từ tháng 8/2023 đến tháng 10/2024, Prajapati đã 5 lần nhập cảnh từ Ấn Độ vào Việt Nam, vận chuyển trái phép tổng cộng 1.477 viên kim cương các loại giao cho Linh tiêu thụ.
Lần gần nhất, ngày 23/10/2024, khi nhập cảnh qua sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, Prajapati bị phát hiện cất giấu 715 viên kim cương trong hành lý nhưng không khai báo hải quan.
Kết quả giám định cho thấy tang vật gồm 503 viên kim cương thiên nhiên và 212 viên kim cương tổng hợp (CVD), tổng trị giá hơn 6,84 tỷ đồng.
Lừa 'chạy án' bất thành
Sau khi Prajapati bị bắt cùng lô kim cương bị thu giữ, Linh nhờ Lý Thị Ngọc Nga tìm cách giúp người này được tại ngoại hoặc sớm trở về Ấn Độ, đồng thời tìm luật sư để xin giảm nhẹ trách nhiệm.
Dù biết rõ mục đích "chạy án" của Linh và không có khả năng thực hiện, Nga vẫn làm trung gian, giới thiệu em ruột là Lý Thị Ngọc Bích.
Theo cáo buộc, Bích nhiều lần đưa ra thông tin gian dối, hứa hẹn tìm người có chức vụ, quyền hạn can thiệp để giúp Prajapati được tại ngoại hoặc giúp cả Prajapati và Linh được giảm nhẹ trách nhiệm hình sự. Tin tưởng, Linh đã đưa cho Bích tổng cộng 1,2 tỷ đồng.
Bích sau đó dùng 150 triệu đồng thuê luật sư, số còn lại cất giữ tại nhà, không thực hiện như đã hứa.
Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Ninh Bình, sau một thời gian điều tra, xác minh, củng cố tài liệu, chứng cứ, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Ninh Bình (Phòng Cảnh sát kinh tế) vừa ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Phạm Minh Tuấn (SN 1990, trú tại phường Châu Sơn, tỉnh Ninh Bình) về hành vi xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp.
Trước đó, qua công tác nắm tình hình, địa bàn, tổ công tác của Phòng Cảnh sát kinh tế công an tỉnh phối hợp với Đội Quản lý thị trường số 12 tỉnh Ninh Bình và Công an phường Duy Hà, tỉnh Ninh Bình kiểm tra, phát hiện tại địa điểm kinh doanh được sử dụng để thực hiện hoạt động bán hàng online của Phạm Minh Tuấn, ở phường Duy Hà, tỉnh Ninh Bình có hành vi buôn bán 3.578 đôi giày thể thao các loại, giả mạo các nhãn hiện đã được bảo hộ với tổng giá trị 1.275.820.000 đồng.
Kết quả xác minh cho thấy, toàn bộ số hàng hóa trên không được chủ sở hữu các nhãn hiệu ủy quyền nhập khẩu, sản xuất, kinh doanh, phân phối sản phẩm.