Tôi là tác giả bài viết “Chồng không theo ba mẹ con tôi bỏ phố về quê”. Tôi lớn lên ở Bình Phước, sinh năm 1988, đi học ở Sài Gòn, quen và lấy chồng. Lúc đó kiểu như dân núi ra phố chỉ quen mình anh ta học cùng khóa từ thời sinh viên, ra trường đi làm rồi cưới, dù nghe nói gia cảnh anh ta khó khăn, xa xôi nhưng cũng chẳng nghĩ gì. Anh là người Nam Trung Bộ.
Lý do tôi bỏ phố về quê: Sau khi sinh bé thứ hai, công việc thay đổi, áp lực, có hai bé rồi chúng tôi không dư được là bao. Mỗi năm không thể tiết kiệm được 100 triệu đồng. Thu nhập hai vợ chồng 35-37 triệu đồng mỗi tháng, trước đây ít hơn, rất khó để mua được nhà ở. Tôi biết ở thành phố, mọi điều kiện tốt hơn ở quê nhưng tôi không đủ tự tin cho con điều kiện học hành tốt. Vài năm sau hay 10 năm nữa có tuổi rồi, công ty sa thải thì tôi sẽ khó khăn.
Tôi nhìn hoàn cảnh gia đình chồng là thấy rất sợ. Mẹ chồng 60 tuổi, 10 năm nay không lao động nữa, sức khỏe yếu, chỉ ở nhà nội trợ và đưa đón lo cho hai cháu ăn học cấp hai của em trai chồng. Vợ của em ấy đã bỏ, em trai chồng lập gia đình khi 18 tuổi. Em ấy đi làm nhiều lúc còn không đủ chi phí lo cho hai con. Theo mẹ chồng tôi kể vậy. Ba chồng làm việc tự do, ở nhà nhiều hơn đi làm và ông không có chí cầu tiến, gần đây bị đổ bệnh. Có được ngôi nhà ở chủ yếu là công sức của mẹ chồng trước đây.
Tôi cảm nhận nhà chồng luôn dựa vào con, khi cần gì, việc lớn nhỏ hay đi đâu đều gọi cho chồng tôi. Anh là người con vô cùng hiếu thảo và yêu mẹ hết lòng, mẹ cần gì luôn cố gắng vì mẹ, mẹ có sức ảnh hưởng lớn nhất với anh, tôi còn cảm thấy ganh tị. Còn gia đình tôi hoàn toàn khác, thật may mắn bố mẹ tôi có điều kiện và chịu khó làm lụng, không bao giờ muốn phiền hà con cái.
Việc tôi về quê, nhiều người không ủng hộ, bảo rằng đi học bao năm giờ về làm nông. Nhưng tôi nghĩ ở thành phố mà tiền bạc eo hẹp không dư dả, đồng lương chia năm sẻ bảy thì tích cóp kiểu gì? Ngược lại chồng không phản đối nhưng để tôi làm vài năm xem sao, nếu tôi làm ổn, sau này sẽ về trên đó dù anh ta không làm nông.
Nhà ngoại lúc đó có một khoản tiền nên tôi đã mượn thêm và mua đất nông nghiệp làm cách ngoại 60 km. Mười năm sau dù tôi không còn sức khỏe để làm vườn thì tôi vẫn thuê được người làm, tôi cũng đã có đất vườn. Tôi không làm được nhưng cây vẫn lớn. Còn nếu lúc đó không làm được công ty thì không có thu nhập. Tiện thể có sẵn mảnh đất để làm nhà gần nhà ngoại nên tôi đã quyết định như thế.
Tôi lấy chồng được ba năm, sống và làm việc ở Bình Dương. Hai vợ chồng đều làm văn phòng, thu nhập mỗi tháng khoảng gần 30 triệu đồng. Ngoài tiền thuê trọ, tiền ăn uống và chi phí nuôi con nhỏ hơn một tuổi, chúng tôi chỉ để dành được một khoản nhỏ phòng khi có việc đột xuất, chưa dám nghĩ đến chuyện mua nhà.
Cách đây hơn một tháng, mẹ chồng gọi điện nói căn nhà ở quê đã xuống cấp, mùa mưa dột nhiều chỗ nên muốn sửa lại. Bà dự tính sửa khoảng 300 triệu và nhờ hai vợ chồng tôi đứng ra vay ngân hàng. Lý do là bố mẹ chồng hiện vẫn đứng một khoản vay chưa trả hết, trước đây vay để trả nợ cờ bạc cho em trai chồng nên không vay thêm được nữa. Vì vậy, bà muốn các con hỗ trợ đứng tên vay để có tiền sửa nhà.
Buổi tối tôi bàn với chồng, anh nói nhà xuống cấp là thật, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi nên cần sửa sớm. Anh cho rằng vợ chồng mình có công việc ổn định thì nên đứng ra vay, còn tiền trả hàng tháng bố mẹ sẽ lo, em trai cũng hứa phụ một phần vì trước đây gia đình đã gánh nợ cho em. Anh nói đây là chuyện của gia đình nên cố gắng giúp để bố mẹ yên tâm.
Tôi hiểu việc sửa nhà là cần thiết, nhưng khoản vay 300 triệu không nhỏ. Hai vợ chồng vẫn đang thuê trọ, con còn nhỏ, nếu phát sinh thêm khoản vay dài hạn thì chi tiêu sẽ rất chặt. Hơn nữa, bố mẹ chồng vẫn còn khoản vay cũ chưa trả xong nên tôi càng lo nếu sau này việc trả nợ không đúng như dự tính thì người đứng ra trả là vợ chồng tôi (nếu không muốn dính nợ xấu).
Gần đây mẹ chồng thường xuyên gọi hỏi đã làm hồ sơ chưa, nói mùa mưa sắp tới nên cần sửa gấp. Chồng tôi cũng thúc giục làm sớm để bố mẹ đỡ lo. Tôi vẫn chưa trả lời dứt khoát, chỉ nói đang chuẩn bị giấy tờ. Hiện tại tôi khá phân vân. Nếu đồng ý vay thì sợ áp lực tài chính sau này dồn lên gia đình nhỏ của mình, còn nếu từ chối, tôi sợ ảnh hưởng tình cảm với bố mẹ chồng và khiến chồng khó xử. Tôi không biết có nên đứng ra vay giúp hay nên trao đổi lại để tìm phương án khác an toàn hơn?
Tôi 31 tuổi, chồng 30 tuổi, kết hôn hơn 3 năm, có con gái hơn một tuổi. Chúng tôi yêu nhau gần 10 năm mới cưới. Chồng hiền, chăm chỉ nhưng khá vô tâm, không giỏi tính toán tài chính nên phần lớn kinh tế gia đình do tôi lo. Khi mang thai, tôi tự lo mọi chi phí khám thai và sinh hoạt. Anh rất chiều vợ nếu tôi đề nghị nhưng hiếm khi chủ động, đến cả sinh nhật hay ngày cưới cũng thường quên.
Chuyện sinh hoạt vợ chồng vẫn bình thường nhưng vài tháng gần đây tôi phát hiện chồng thường xuyên xem phim người lớn. Khi tôi hỏi khéo thì nói dối là không bao giờ xem những loại phim đó. Tôi chỉ lo con vô tình bấm phải khi cầm điện thoại của bố. Tôi không biết đây có phải chuyện bình thường và nên ứng xử thế nào?
Tôi là nữ, 28 tuổi, bạn trai 33 tuổi, quen nhau gần 4 năm, chuẩn bị tiến tới hôn nhân. Trước đó tôi và anh có trao đổi về chuyện tài chính sau khi kết hôn nhưng không thống nhất được, nhờ mọi người cho ý kiến giúp. Anh làm quản lý cho một tập đoàn lớn, thu nhập tầm 80 triệu đồng mỗi tháng. Anh nói sau khi kết hôn sẽ đưa tôi 40 triệu mỗi tháng để lo cho gia đình, cho ba mẹ anh 10 triệu đồng, ba mẹ tôi 5 triệu đồng và anh hai anh 5 triệu đồng do anh ấy thu nhập không ổn định. Anh sẽ chi tiêu trong 20 triệu đồng còn lại.
Tôi có ý kiến với anh vài lần về việc anh nên tiêu xài quanh 15 triệu đồng, để tiền cho hai bên ba mẹ bằng nhau, mỗi bên 10 triệu đồng. Anh bảo nhà anh có hai anh em, chỉ mình anh lo nên mới vậy, còn gia đình tôi có 3 anh chị em (tôi là em út), mỗi người góp một tay sẽ nhẹ hơn. Sau mấy lần cãi nhau, anh nói nếu tôi muốn tăng lên thì cứ lấy trong 40 triệu đồng đó đi, còn anh không cắt giảm được nữa, phải ngoại giao bên ngoài và cả với nhân viên. Tôi chỉ muốn anh giảm bớt chi tiêu để còn lo cho gia đình và cân bằng nội ngoại, làm sao cho vẹn toàn. Tôi làm vậy có quá đáng không?