Vợ chồng tôi đều là con một, sau này tất nhiên sẽ phải căn chỉnh thời gian để chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhưng một điều may mắn là chúng tôi không phải lo lắng chuyện nhà cửa. Tôi được thừa kế nhà của bố mẹ ruột, vợ tôi cũng như thế.
Nếu bạn để ý kỹ, những mẩu tin tranh chấp đất đai và nhà thừa kế chỉ xảy ra ở thế hệ 6-7X, trễ nhất là 8X vì anh chị em đông, phải tranh giành. Từ 9X trở đi, đa số gia đình chỉ có hai con nên tôi nghĩ không quá mâu thuẫn đến nỗi phải tranh giành.
Từ trường hợp của tôi và nhiều người đồng trang lứa, tôi mạnh dạn đoán rằng sau 20 năm nữa, giá nhà sẽ giảm vì nhu cầu mua nhà không còn nhiều. Bản thân một người, nếu là con một và (bố mẹ của họ cũng như vậy) sẽ thừa kế 3 căn nhà, bao gồm nhà của bố mẹ ruột nhà của ông bà nội và ông bà ngoại.
Tất nhiên là trong trường hợp lý tưởng: Bố mẹ là con một nhưng vẫn phấn đấu mua nhà riêng – tức là thế hệ giữa và cuối 9X, đầu gen Z – thế hệ này nhiều người vẫn cố gắng mua nhà riêng.
Nếu hai người cùng là con một cưới nhau thì thừa kế 6 căn nhà.
Tôi khái quát ra trường hợp lý tưởng như vậy và cho rằng giá nhà sẽ thực sự giảm trong tương lai vì nhu cầu không nhiều như trước đây và hiện tại nữa. Bạn có nghĩ giống tôi?
Tin Gốc: Vnexpress

Sự trở lại của Sơn Tùng M-TP với MV Come My Way đang tạo nên nhiều cuộc thảo luận. Bên cạnh những lời khen về chất lượng hình ảnh, tham vọng quốc tế hóa âm nhạc và việc đưa các chất liệu văn hóa dân gian Việt Nam vào sản phẩm, một số phân cảnh trong MV cũng khiến công chúng xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều.
Đáng chú ý, hình ảnh nam ca sĩ xuất hiện trên mô hình chim Lạc - biểu tượng gắn liền với văn hóa Đông Sơn đã trở thành tâm điểm tranh luận. Nhiều khán giả cho rằng việc đứng lên một biểu tượng mang ý nghĩa của văn hóa Việt có thể bị xem là hành động thiếu sự tôn trọng đối với các giá trị truyền thống.
Theo các nhà nghiên cứu văn hóa và khảo cổ học, chim Lạc xuất hiện trên các trống đồng Đông Sơn từ hàng nghìn năm trước, được xem là một trong những hình tượng tiêu biểu của nền văn minh Lạc Việt.
Chính vì vậy, bất kỳ cách thể hiện nào liên quan đến biểu tượng này đều dễ tạo ra những phản ứng từ công chúng. Từ góc độ phê bình văn hóa, điều khiến nhiều người băn khoăn không nằm ở việc sử dụng chim Lạc trong nghệ thuật, mà là cách đặt nghệ sĩ ở vị trí cao hơn hoặc đứng trực tiếp trên biểu tượng.
Với một số khán giả, hình ảnh đó vô tình tạo cảm giác con người đang "đè lên" hoặc "chiếm lĩnh" một giá trị văn hóa vốn được xem là di sản chung.
Cũng có nhiều ý kiến khác cho rằng chuyện này là bình thường, không có vấn đề gì.
Dù đứng ở góc nhìn nào, tranh luận lần này cũng cho thấy một thực tế đáng chú ý: công chúng ngày càng quan tâm hơn đến các biểu tượng văn hóa dân tộc và cách chúng được sử dụng trong nghệ thuật đại chúng.
Trong thời đại toàn cầu hóa, việc đưa di sản văn hóa vào các sản phẩm giải trí là xu hướng đáng khuyến khích. Tuy nhiên, đi cùng với đó là yêu cầu về sự tinh tế, thận trọng và khả năng cân bằng giữa sáng tạo nghệ thuật với sự tôn trọng các giá trị truyền thống.
Nghệ thuật luôn cần những góc nhìn mới để phát triển. Chính vì thế, những cuộc tranh luận như câu chuyện quanh hình ảnh chim Lạc trong MV của Sơn Tùng M-TP không chỉ là câu chuyện của một nghệ sĩ, mà còn là dịp để cùng suy ngẫm về cách gìn giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt Nam trong thời đại mới.
Tin Gốc: Vnexpress

Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, vợ chồng tôi mon men đi chụp ảnh kỷ niệm tại một studio của người quen. Sau khi nhận về tấm ảnh đã "photoshop hư hết vài con chuột máy tính", tấm ảnh kỷ niệm trong long lanh. Nhưng khi đem treo cạnh tấm ảnh cưới, tôi không còn nhận ra tôi nữa.
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng "trông phát chán". Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra - bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?
Tóc rụng, tóc hói có thể là do gen. Nhưng ai bảo chúng không bị bia rượu, thuốc lá làm "chất xúc tác" đẩy nhanh tiến trình?
Hội bạn của tôi, khi bước vào độ tuổi này, hầu như ai cũng rơi vào một hoặc cả hai tình trạng trên. Đến nỗi chúng tôi than thở với nhau tóc rụng, bụng bia đúng là combo hủy diệt nhan sắc đàn ông Việt độ tuổi 40 trở đi.
Điều đáng nói là trong công ty của tôi, vài thằng em mới 25-30 tuổi cũng đang đau khổ vì tóc rụng. "Tóc rụng từng mảng mỗi lần tắm", "Em phải dọn lỗ thoát nước nhà tắm mỗi ngày vì tóc rụng"... tôi gặp hàng tá thời than vãn như vậy, và chỉ các em ăn hà thủ ô, xài tinh dầu bưởi chống rụng tóc để cứu vãn mái tóc (dù chúng vô dụng với tôi, nhưng biết đâu lại hợp cơ địa với ai đó).
Ở một góc độ nào đó, chúng ta chấp nhận chuyện đàn ông trung niên xuống sắc như một lẽ tự nhiên, đến mức quên mất rằng rất nhiều trong số đó hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Tóc rụng có thể là do di truyền, nhưng việc thiếu ngủ, stress kéo dài, bia rượu, thuốc lá - tất cả đều là những chất xúc tác khiến quá trình đó đến sớm hơn và nặng hơn. Bụng bia cũng vậy, không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của năng lượng nạp vào nhiều hơn tiêu hao trong một thời gian dài, cộng thêm việc cơ thể ngày càng ít vận động.
Đến khi rơi vào tình trạng này, tôi mới phát hiện nhiều đàn ông sẵn sàng chi tiền triệu cho thực phẩm chức năng, dầu gội chống rụng tóc, nhưng lại không sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để vận động.
Chúng ta tìm cách chữa ngọn vì nó dễ hơn rất nhiều so với việc thay đổi thói quen. Bạn có thể dùng sản phẩm hỗ trợ, có thể thử đủ loại mẹo dân gian, nhưng nếu vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ như thức khuya, ăn nhậu, ít vận động thì mọi nỗ lực chỉ giống như tát nước ra khỏi một chiếc thuyền đang thủng.
Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ thì thật đáng ghen tỵ và hối hận vì những năm tháng không quan tâm, chăm sóc bản thân.
Khắc
Nguồn: https://vnexpress.net/toc-rung-bung-bia-combo-huy-diet-nhan-sac-dan-ong-viet-u50-5057091.html

Đọc bài 3 năm nay tôi bị sếp 'sa thải thầm lặng' tôi rất tâm đắc và đồng cảm với bạn tác giả vì thấy bóng dáng mình trong đó. Ngày ba mươi tuổi như tác giả bài viết, tôi cũng đã từng bị "sa thải thầm lặng" như vậy.
Bạn tác giả với câu "Nếu cuộc đời cho bạn một trái chanh chua, hãy bỏ thêm đường để biến nó thành một ly nước chanh ngon tuyệt" đã vượt lên hoàn cảnh khó khăn. Tôi chọn cách "lùi một bước biển rộng trời cao".
Tôi tốt nghiệp thủ khoa ngành cơ khí ở một trường đại học, ra trường lẽ ra nếu ở lại khoa học tập và làm việc tôi có thể đã làm đúng nghề đã học và triển vọng tiến xa như lời thầy trưởng khoa đã nhận xét lúc đó.
Nhưng vì muốn kiếm tiền nhanh để mua nhà và lập gia đình, tôi đã xin vào làm việc ở một đơn vị cùng trường đại học mình đã học nhưng không thuộc chuyên ngành mình đã được đào tạo.
Làm trái nghề, tôi phải học lại từ đầu và cố gắng rất nhiều. Sau hai năm làm việc tôi được biên chế suốt đời của đơn vị và được sếp đơn vị cơ cấu vào vị trí cấp phó.
Mâu thuẫn nội bộ, bằng mặt không bằng lòng nảy sinh từ đây. Thật không may, sếp tôi vì nhiều lý do nên nghỉ việc ở đơn vị tôi. Vài anh em đồng nghiệp cũng nghỉ việc để đi theo sếp đến nơi mới, tôi vì nhà ở gần nơi công tác và tự tin vào năng lực của mình nên vẫn ở lại.
Ban lãnh đạo mới thì chưa biết gì về đơn vị, phần lớn những người cũ ở đơn vị do bất mãn với sếp cũ từ trước và để lập công với lãnh đạo mới đã thêu dệt thêm rất nhiều việc không hay về sếp cũ. Tôi một trong những người thân cận với sếp cũ còn ở lại bị cô lập một cách hiển nhiên.
Tôi có biên chế suốt đời nên không bị đuổi việc nhưng không được giao việc nào cụ thể, không được đóng góp ý kiến, chỉ được sai làm các việc lặt vặt khi cần... Tôi cũng nhiều lúc muốn nghỉ việc nhưng bao nỗi lo cơm áo, gạo tiền vợ mới sinh con, thu nhập thấp.
Nhiều lúc muốn chạy đến nơi sếp cũ xin việc, có lẽ ông sẽ nhận nhưng cứ nhờ vả người khác như vậy cũng không phải là cách hay. Tôi chọn cách đứng trên đôi chân của mình và lùi một bước biển rộng trời cao.
Trong vài năm thất sủng ở đơn vị như vậy tôi có rất nhiều thời gian và trong một lần đi lang thang, buồn và không biết sẽ về đâu, tôi và vợ thấy người ta rao bán mảnh đất mà khả năng mình cộng với vay mượn của bố mẹ nữa thì có thể mua được, vậy là chúng tôi mua. Đó là một ngã rẽ bất ngờ và là điểm bắt đầu của nghề tay trái-kinh doanh bất động sản suốt hai mươi hai năm sau đó chưa một lần thua lỗ.
Giờ thì vợ chồng tôi bỏ nghề, ngoài nhà cửa đang ở, nhà chuẩn bị cho con mỗi đứa mỗi cái khi lập gia đình, một khoản tiết kiệm bằng mười năm thu nhập của hai vợ chồng khi đi làm để dưỡng già và một khoản tiết kiệm lấy lãi hàng tháng gửi cho các tổ chức từ thiện bảo trợ xã hội.
Tôi vẫn công tác ở đơn vị cũ, vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ, tốt thôi chứ chưa bao giờ xuất sắc như những năm đầu mới đi làm. Cuộc đời dạy tôi rằng khi bạn tự đứng được trên đôi chân của mình thì những người xung quanh tự nhiên không ai còn cô lập bạn nữa
Tôi không cho rằng mình giỏi và cũng không muốn khuyên ai làm theo cách của mình. Chỉ muốn chia sẽ một cách nhìn cuộc sống là khi cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra và đôi khi còn tốt hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

