Cơ duyên nào đã đưa Khánh Vy đến với vai trò đại sứ đồng hành của chương trình Tiếp sức mùa thi?
Mình rất may mắn vì ngay từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học đã có cơ hội tham gia nhiều hoạt động của T.Ư Đoàn và T.Ư Hội Sinh viên VN, khởi đầu là từ các chương trình về tiếng Anh. Đến nay, Vy đã gắn bó với Tiếp sức mùa thi được gần 5 năm.
Chương trình Tiếp sức mùa thi ra đời từ năm 2001, cũng là thời điểm Vy sinh ra và lớn lên. Vì vậy, chương trình giống như một người bạn đồng trang lứa với Vy. Từ ngày còn học phổ thông, khi đi thi thấy các anh chị sinh viên mặc chiếc áo xanh thanh niên tình nguyện, hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí Vy.
Các anh chị vô cùng thân thiện và nhiệt tình hỗ trợ thí sinh hết mình. Chính hình ảnh đẹp đẽ ấy đã nuôi dưỡng trong Vy một mong ước: khi lớn lên, nếu có đủ khả năng sẽ khoác lên mình màu áo xanh ấy, để hỗ trợ lại các em học sinh khóa dưới. Vy tin rằng bất cứ ai đã từng trải qua thời sinh viên cũng đều mong muốn mang lại những điều tốt đẹp và những giá trị bền vững nhất cho việc học tập của các thế hệ học sinh VN.
Là đại sứ của chương trình, nhân dịp bước sang cột mốc 25 năm, Khánh Vy cảm nhận như thế nào về hành trình bền bỉ của một hoạt động đã trở thành điểm tựa quen thuộc với nhiều bạn trẻ VN?
Đi qua một phần tư thế kỷ, Vy thấy chương trình đã làm trọn vẹn đúng với ý nghĩa của hai từ “tiếp sức”. Ngày nay, các bạn học sinh không chỉ cần được tiếp sức về mặt kiến thức sách vở, mà quan trọng hơn cả là sự nối dài về mặt tinh thần.
Nhờ có chương trình, các thí sinh nhận ra rằng các em không hề cô đơn trên chặng hành trình cam go này. Xung quanh các em luôn có những người bạn thi cùng, có các anh chị tình nguyện viên, các chuyên gia đồng hành. Trong một chương trình cách đây vài năm, Vy cực kỳ tâm đắc với thông điệp: “Vì một kỳ thi hạnh phúc – Một trải nghiệm thi cử hạnh phúc”.
Giai đoạn ôn thi luôn là khoảng thời gian nước rút đầy áp lực. Thế nhưng khi nhìn lại, Vy hy vọng các em sẽ thấy đây là quãng thời gian thực sự hạnh phúc vì bản thân đã nỗ lực hết sức mình, không có gì hối tiếc và đặc biệt là nhận được quá nhiều tình yêu thương, sự hỗ trợ từ cộng đồng và toàn xã hội.
Theo Khánh Vy, trong bối cảnh áp lực thi cử ngày càng lớn và nhu cầu của thí sinh thay đổi, Tiếp sức mùa thi hôm nay cần được đổi mới ra sao để tiếp tục đồng hành hiệu quả với các bạn trẻ?
Vy nhận thấy mỗi năm chương trình đều có những bước cải tiến mới mẻ và vô cùng thiết thực. Sống trong thời đại công nghệ số, Tiếp sức mùa thi đã nhanh chóng chuyển mình. T.Ư Đoàn và ban tổ chức đã xây dựng các nền tảng như app, website trực tuyến để học sinh có thể ôn tập, làm các đề thi thử bám sát với chương trình của Bộ GD-ĐT.
Bên cạnh đó, chương trình tổ chức rất nhiều buổi livestream, podcast kết hợp cùng các chuyên gia, các KOL để trực tiếp lắng nghe, tâm sự và giải đáp thắc mắc tâm lý cho không chỉ các bạn thí sinh mà còn cho cả các bậc phụ huynh. Hơn thế nữa, chương trình còn tổ chức các “School tour”, trực tiếp đến các trường cấp 3 trên cả nước để gặp gỡ, động viên, định hướng truyền lửa và trao tặng học bổng cho các em. Có rất nhiều điểm mới, nhưng tựu trung lại, tất cả đều đang đặt lợi ích thực tế và sự hiệu quả vững bền cho các bạn học sinh lên trên hết.
Từ góc nhìn của một người trẻ có sức ảnh hưởng trên mạng xã hội, Khánh Vy đánh giá thế nào về việc chương trình đang mở rộng từ hỗ trợ trực tiếp tại điểm thi sang các nền tảng số?
Theo Vy, đây là một kết quả tất yếu của sự phát triển mạng xã hội và thời đại số. Nó cho thấy cách tiếp cận rất nhạy bén, chứng tỏ sự quan tâm và thấu hiểu sâu sắc tâm lý, nhu cầu của gen Z từ phía T.Ư Đoàn và Hội Sinh viên VN.
Chúng ta phải thừa nhận rằng các bạn trẻ ngày nay sử dụng mạng xã hội rất nhiều. Nhờ sự mở rộng của chương trình trên không gian mạng, những định kiến cho rằng “dùng mạng xã hội nhiều gây xao nhãng học tập” dần được xóa bỏ. Thay vào đó, nó hoàn toàn có thể trở thành một môi trường văn minh, tích cực. Các em vừa có thể lên mạng để ôn tập kiến thức, vừa được tiếp thêm tinh thần, niềm vui thông qua những nội dung chất lượng, nhân văn được sản xuất riêng cho sĩ tử. Đây là một phương pháp đi đúng vào tâm lý giới trẻ và cực kỳ hợp với xu thế thời đại.
Nhìn lại 25 năm của Tiếp sức mùa thi, theo Khánh Vy, giá trị lớn nhất mà chương trình mang lại là gì?
Theo Vy, giá trị lớn nhất mà chương trình Tiếp sức mùa thi mang lại chính là sự nối dài của những giá trị bền vững, đặc biệt là giáo dục. Khi VN bước vào kỷ nguyên mới, vươn mình mạnh mẽ hơn thì một trong những nền tảng cốt lõi nhất vẫn là học tập, giáo dục và phát triển tri thức. Điều đó bắt đầu từ chính các bạn học sinh phổ thông đang ngồi trên ghế nhà trường.
Vy luôn nghĩ cánh cửa đại học, cao đẳng hay học viện mở ra trước mắt các bạn không chỉ là một kỳ thi, mà còn là cánh cửa của cơ hội. Các bạn có thể chinh phục bản thân, theo đuổi ước mơ, rồi sau này khi đi làm sẽ mang những giá trị mình có được để đóng góp cho xã hội, cho đất nước. Vì vậy, với Vy, giá trị lớn nhất mà chương trình mang lại chính là góp phần tiếp sức cho giáo dục và cho hành trình phát triển của người trẻ VN.
Bên cạnh đó, Vy thấy chương trình còn mang lại rất nhiều giá trị cho chính những bạn tình nguyện viên tham gia. Những ngày tháng đội nắng dầm mưa tiếp sức cho đàn em chính là tiền đề, là bản lề để rèn luyện nhân cách, giúp các bạn sau này khi bước ra trường đời sẽ tiếp tục cống hiến nhiều điều to lớn hơn nữa cho xã hội.
Giai Du đã trở thành tâm điểm của làng văn khi vừa nhận giải nhất Giải thưởng Văn học Kim Đồng với truyện dài "Nên làm gì khi trời nổi gió?".
Giai Du cho biết bắt đầu viết từ khá sớm, khi còn là học sinh THCS. Thời điểm đó, việc đọc những truyện ngắn trên các ấn phẩm quen thuộc với học trò như Mực Tím, Hoa Học Trò đã âm thầm nuôi dưỡng tình yêu chữ nghĩa với chàng trai này.
"Các tác phẩm được tiếp xúc từ nhỏ là thứ nuôi dưỡng việc đọc và viết của mình khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tuy nhiên thời điểm ấy việc nghiêm túc theo đuổi một câu chuyện vẫn chưa đến", Giai Du chia sẻ.
Phải đến khi trưởng thành hơn, khi bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi về thế giới và nhận ra sự tồn tại của những cuộc đời khác ngoài bản thân, Giai Du mới thực sự bước vào hành trình sáng tác một cách có ý thức. Chàng trai người An Giang kể: "Khao khát muốn sống nhiều cuộc đời hơn, bước vào nhiều thế giới hơn là một trong những động lực lớn để thúc đẩy mình bắt đầu viết".
Nói về những ảnh hưởng, Giai Du không nhắc đến một cái tên cụ thể, mà gọi đó là "những người thầy không tên", những người đã kể các câu chuyện trong Nghìn lẻ một đêm, cổ tích, thần thoại, văn hóa dân gian… Bên cạnh đó, những người bạn, là các độc giả đầu tiên từ thời học sinh, cũng là những người góp phần nuôi dưỡng niềm tin để chàng trai này tiếp tục viết.
"Các độc giả mà mình có từ trước đến nay là những người ảnh hưởng đến công việc sáng tác của mình nhất", Giai Du bộc bạch.
Nói về truyện dài "Nên làm gì khi trời nổi gió?" giúp bản thân vừa đạt giải nhất Giải thưởng Văn học Kim Đồng lần thứ 1, Giai Du cho hay khi viết tác phẩm này, chưa biết đến cuộc thi.
"Lúc viết truyện dài ấy, mình vẫn chưa biết đến cuộc thi, vì thế chưa có ý định sẽ gửi thi bất kỳ đâu", anh kể. Chỉ đến khi biết thông tin về Giải thưởng Văn học Kim Đồng, Giai Du mới quyết định gửi bản thảo, như một cách đặt niềm tin vào câu chuyện mình đã dốc nhiều tâm huyết.
"Lúc gửi đi mình cũng có khá nhiều kỳ vọng, mình nghĩ đó là cảm xúc khi chúng ta viết ra một tác phẩm tâm huyết và đặt hết niềm tin vào câu chuyện của mình", Giai Du nói.
Tuy nhiên, theo Giai Du: "Sau đó là một khoảng lặng kéo dài. Suốt gần một năm, không có bất kỳ phản hồi nào từ ban tổ chức. Bản thảo dần rơi vào quên lãng, mình cũng không còn chờ đợi. Thời điểm đó mình gần như quên mất bản thảo đã được gửi, cũng không còn chút suy nghĩ mong ngóng đợi phản hồi".
Vì thế, khi nhận được cuộc gọi báo tin đoạt giải, Giai Du cho biết cảm xúc đầu tiên là vô cùng bất ngờ. "Tất nhiên cũng có cả cảm giác mừng rỡ, vì những gì mình muốn nói đã có cơ hội được nói lên, được lắng nghe và nhận định", Giai Du nhớ lại.
Dù vậy, khoảng thời gian "bặt vô âm tín" không khiến chàng trai gen Z chùn bước. Chàng cựu sinh viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM cho hay: "Mình chưa từng bỏ cuộc trong văn chương. Trong thời gian cả một năm không nhận phản hồi, mình vẫn tiếp tục viết những tác phẩm khác, vẫn duy trì sáng tác mỗi ngày và tìm kiếm những câu chuyện mới".
Sau giải thưởng lớn, điều đáng chú ý là Giai Du không đặt nặng áp lực phải vượt qua chính mình. "May mắn là khi nhận giải thưởng mình cũng đã có các tác phẩm ra mắt từ trước, đồng thời cũng đã viết nhiều bản thảo đợi xuất bản. Vì thế mình không cảm thấy áp lực phải trở thành ai đó. Điều quan trọng hơn là được là chính mình. Có thể sẽ tiến lên hay thụt lùi, nhưng được làm chính bản thân vẫn là điều quan trọng nhất", Giai Du nói và lý giải: "Nếu có một tác phẩm được khen ngợi nhưng bản thân lại cảm thấy "đó không phải mình", thì sự thành công đó cũng không mang lại sự hài lòng".
Khi nói về thế hệ gen Z đang theo đuổi văn chương, Giai Du cho rằng rất khó đưa ra nhận định bao quát khi bản thân có góc nhìn tương đối nhỏ hẹp và ít va chạm. Tuy nhiên, chàng trai này cho rằng: "Nếu muốn nổi tiếng thì mình và các bạn gen Z có nhiều lựa chọn hơn là đi viết văn".
Với những người trẻ còn do dự trước trang viết, lời khuyên của tác giả trẻ tuổi này không phải là xua đi nỗi sợ, mà ngược lại, Giai Du cho rằng: "hãy sợ hãi nhiều hơn nữa, nỗi sợ hãi rất tốt cho việc sáng tác. Hành trình làm nghệ thuật không thể tách rời khỏi việc vượt qua những nỗi sợ vô hình không thể gọi tên".
Ngoài giải nhất Giải thưởng Văn học Kim Đồng lần 1 với "Nên làm gì khi trời nổi gió?", Giai Du còn nhận giải Văn học trẻ của Hội Nhà văn TP.HCM 2025 với tác phẩm "Lân tinh".
Dù vậy, Giai Du không vội gắn mình với một danh xưng cố định. "Hiện tại, mình vẫn còn nhiều thứ muốn trải nghiệm, nên chưa có ý định sẽ tìm một danh xưng ổn định cho bản thân. Mình ước mơ sao có cuộc đời hoàn toàn tự do làm nghệ thuật, sáng tạo và dốc hết mình cho văn chương", Giai Du cho hay.
Hiện tại, viết văn là công việc chính, bên cạnh đó chàng trai gen Z này còn làm thêm bán thời gian để nuôi dưỡng các sáng tác.
Nhà văn Tống Phước Bảo, Hội viên Hội nhà văn Việt Nam, cho biết: "Giai Du là một cây bút trẻ giàu nội lực, có tinh thần dấn thân và ý thức rõ ràng trong hành trình sáng tác, dù còn ở giai đoạn đầu của sự nghiệp. Tôi đánh giá cao việc Giai Du không chọn lối đi an toàn, mà liên tục thử thách chính mình qua từng tác phẩm, từ chất liệu bản địa đậm đặc trong "Chiều chiều quạ nói với diều" đến hướng tiếp cận giàu tính triết luận, hư ảo nhưng phản ánh hiện thực trong "Kiện trời"...
"Giai Du có nhiều điểm mạnh nổi bật như tư duy sáng tạo và bứt thoát của thế hệ gen Z, có độ chín trong giọng văn so với tuổi đời, có khả năng xây dựng cốt truyện và ý tưởng rất tốt, có ý thức lồng ghép văn hóa và ngụ ngôn vào tác phẩm như một lớp dẫn giải, giúp tăng chiều sâu và khả năng liên tưởng cho người đọc. Với tinh thần học hỏi, ý thức làm mới và đam mê mạnh mẽ, Giai Du có tiềm năng tạo ra những "cú bứt phá" trong tương lai. Tôi tin rằng nếu tiếp tục con đường này, Giai Du có thể xây dựng được một "vùng độc giả riêng" trong làng văn", nhà văn Tống Phước Bảo nói thêm.
Những ngày qua, clip, hình ảnh những đứa trẻ lấm lem bùn đất đi lội ruộng, cấy lúa dưới sự hướng dẫn của chàng trai trẻ lan tỏa khắp các diễn đàn, mạng xã hội thu hút hàng ngàn lượt quan tâm, theo dõi. Không còn lăm lăm điện thoại, ipad trên tay, các em nhỏ được trực tiếp trải nghiệm công việc đồng áng, hiểu hơn sự vất vả của bố mẹ.
Theo tìm hiểu, giáo viên chủ nhiệm kiêm lớp trưởng của lớp học đặc biệt này là anh Phan Văn Phương, hiện sinh sống tại xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An. Trao đổi với người viết qua điện thoại, anh Phương nói ý tưởng về lớp học bắt ốc, cấy lúa cho "khối nghỉ hè" bắt nguồn từ hai con của anh.
"Ở quê nghỉ hè nên tụi nhỏ suốt ngày túm tụm xem điện thoại. Tôi chỉ nghĩ phải làm cái gì đó để các con bớt dùng thiết bị điện tử đi. "Lớp học" là trên mạng họ gọi thôi, chứ thực ra tôi biết gì thì tôi dạy tụi nhỏ cái đó. Lội ruộng cấy lúa, bắt ốc là tuổi thơ của những đứa trẻ như chúng tôi hồi đó. Tôi muốn các con hiểu để có được bát cơm mỗi ngày là cả quá trình vất vả của người làm nông, để các con biết thương bố mẹ hơn", anh Phương chia sẻ.
"Lớp học" ban đầu chỉ có 5 học sinh gồm 2 con của anh và vài người bạn con hay qua chơi. Dần dần đám trẻ con truyền tai nhau, nhất là sau khi mạng xã hội lan truyền hình ảnh "lớp học" cấy lúa, nhiều người biết đến rủ nhau qua nhà chú Phương học hè. Hiện tại có 15 bạn nhỏ đủ lứa tuổi đang theo lớp học đặc biệt này.
Chị Nguyễn Thị Ngân (33 tuổi, vợ anh Phương), cho biết chiều tối khi trời dần tắt nắng lớp mới tới giờ học nhưng từ 14 giờ là các cháu đã í ới ngoài cổng gọi chú Phương rồi.
"Giờ đó còn nóng lắm nên anh Phương đưa cả đám trẻ con vào phòng bật điều hòa, phổ biến nội quy trước. Khoảng 17 giờ 30 trời mát mẻ chú cháu mới ra đồng. Hôm thì mấy chú cháu học cấy lúa, hôm học bắt ốc. Trời nắng quá thì chú cháu ở trong nhà học quét nhà, rửa bát. Anh bảo đợt này đuối nước nhiều quá, anh đang tìm hiểu để dạy các con nếu gặp bạn bị đuối nước thì xử lý sao", chị Ngân nói.
Anh Phan Văn Phương cho biết để đảm bảo an toàn, hôm dạy các con cấy lúa, anh xuống lội ruộng kiểm tra trước. Chàng trai xứ Nghệ theo sát và luôn nhắc nhở các con tránh tình trạng nghịch ngợm quá đà của tụi nhỏ.
Chị Nguyễn Thị Huế (28 tuổi) một phụ huynh có 2 bé đang học tại "lớp học" đặc biệt này chia sẻ chị ở cùng xã với vợ chồng anh Phương. Trước đây, những ngày con nghỉ học, hai vợ chồng đi làm, hai bé con chị ở nhà chơi với nhau. Nhìn con ở nhà xem điện thoại, ti vi, anh chị rất lo lắng nhưng cũng không biết làm sao.
Nghe tin về lớp học cấy lúa, bắt ốc của chú Phương hàng xóm, anh chị cũng gửi con qua cho con chơi cùng các bạn. Chị nói, tới nay chưa đến giờ học nhưng hai bé suốt ngày đòi bố mẹ đưa qua nhà cô chú.
"Tôi gửi bánh kẹo cho con qua ăn cùng các bạn. Mấy ngày qua chú Phương có bạn chơi cùng, các con vui lắm. Hôm nay làm gì các con đều kể cho bố mẹ nghe. Mừng nhất là con có bạn chơi, đỡ suốt ngày dán mắt vào điện thoại. Con về còn biết phụ bố mẹ quét dọn nhà, ăn hết phần cơm không bỏ thừa vì con biết bố mẹ làm ra hạt gạo vất vả", chị Huế cười.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi trẻ con dành quá nhiều thời gian cho điện thoại, thiếu giao tiếp thực tế và ít vận động, hình ảnh những em nhỏ ríu rít giữa cánh đồng lúa mang lại cảm giác yên bình cho nhiều người.
Nhiều phụ huynh cho rằng những trải nghiệm như vậy giúp trẻ học được nhiều điều mà sách vở khó truyền tải hết. Đó không chỉ là vài buổi trải nghiệm mùa hè mà còn là bài học về giá trị lao động và sự biết ơn, là cơ hội để trẻ em được sống chậm lại, gần gũi với thiên nhiên và lưu giữ những ký ức tuổi thơ thật khác biệt.
Theo ghi nhận tại một hồ câu tôm trên đường Lê Văn Lương (P.Tân Hưng, trước đây là Q.7, TP.HCM), các "cần thủ" gần như không rời mắt khỏi chiếc phao nhỏ đang lặng lẽ nổi trên mặt nước. Thi thoảng, vài người tranh thủ nhấp ngụm nước hay trò chuyện đôi câu rồi lại nhanh chóng hướng ánh nhìn về mặt hồ, kiên nhẫn chờ đợi.
Bất chợt, chiếc phao của một người đàn ông rung nhẹ rồi từ từ chìm xuống. Chỉ trong tích tắc, anh giật mạnh cần câu. Một con tôm càng xanh vùng vẫy liên tục, quẫy nước bắn tung tóe trước khi nằm gọn trong chiếc rổ bên cạnh. Những người ngồi gần đó quay sang nhìn, rồi lại nhanh chóng đưa mắt về chiếc phao của mình, chờ lượt may mắn tiếp theo.
Ở đây, mỗi vị trí câu đều được chuẩn bị sẵn ghế ngồi, bàn nhỏ, cần câu, rổ đựng tôm và cả một cục gạch để đè cần. Không gian thoáng mát khiến nhiều người vừa ngồi câu, vừa uống nước, ăn nhẹ, thậm chí tranh thủ dùng điện thoại xử lý công việc trong lúc chờ tôm cắn câu.
Theo những "cần thủ", câu tôm là trò chơi của sự kiên nhẫn. Có khi ngồi hàng giờ đồng hồ chiếc phao vẫn bất động. Nhưng cũng chính vì phải chờ đợi, khoảnh khắc tôm cắn câu lại trở nên đáng giá hơn.
Ngồi chăm chú nhìn vào đầu cần câu, Phạm Hiền Minh, học sinh lớp 10, Trường THPT Marie Curie, cho biết em thường theo ba đi câu vào những ngày rảnh.
"Ba em rất yêu thích bộ môn này nên thời gian rảnh em thường cùng ba đi câu cá hoặc câu tôm. Em cũng rất mê hoạt động này. Cảm giác ngồi chờ tôm cắn câu vừa hồi hộp vừa mong chờ. Nghỉ hè nên em cũng rảnh, thay vì nằm ở nhà bấm điện thoại hoài rất chán thì em theo ba đi câu", Minh chia sẻ.
Sau khoảng 2 tiếng, thành quả của Minh chưa nhiều, nhưng nữ sinh vẫn tỏ ra hào hứng. Theo kinh nghiệm của mình, Minh thường chọn thả câu gần khu vực sục ô xy vì cô cho rằng đó là nơi tôm tập trung nhiều hơn.
Cách đó không xa, anh Nguyễn Khánh Tùng (40 tuổi, ngụ Hà Nội), vừa có một cú giật cần đầy dứt khoát. Con tôm càng xanh khá lớn liên tục búng mạnh khi được kéo lên khỏi mặt nước.
Nở nụ cười mãn nguyện, anh cho biết đã chơi bộ môn câu tôm nhiều năm nay, khoảng hai tuần lại đi một lần. Dịp này vào TP.HCM công tác, ngoài thời gian làm việc anh tranh thủ tìm đến hồ câu. "Tôi câu khoảng 2 - 3 tiếng đồng hồ mỗi buổi. Điều thích nhất vẫn là khoảnh khắc tôm cắn câu rồi mình kéo nó lên khỏi mặt nước", anh Tùng nói.
Theo anh, khi thấy tôm cắn câu không nên giật ngay mà cần đợi thêm một chút để tôm ăn chắc mồi rồi mới giật thật nhanh và dứt khoát. Còn việc tôm có cắn hay không thì... hên xui.
Cũng tại địa điểm câu tôm này, sau hơn một tiếng ngồi câu cùng anh trai, Nguyễn Quý Phong, học sinh lớp 5, Trường THCS Nguyễn Thị Định, cũng kiên nhẫn chờ chiếc phao nhấp nhô.
"Em rất thích đi câu tôm. Nếu đi câu cá ngoài trời thì rất nắng và nóng, còn ở đây mát mẻ, có nước uống và đồ ăn nên đi câu rất vui", Phong nói.
Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ kiên nhẫn ngồi câu, Phong và anh trai ra về với thành phẩm là một túi tôm càng xanh tươi sống.
Theo chị Lê Thị Thu (35 tuổi), chủ địa điểm câu tôm giải trí trên đường Lê Văn Lương, mô hình này được chị duy trì khoảng hai năm nay. "Bản thân tôi rất thích câu tôm nên từ đam mê của mình quyết định kinh doanh luôn", chị Thu chia sẻ.
Những rổ tôm tươi sống là thành quả của các "cần thủ" sau thời gian kiên nhẫn
ẢNH: THẢO PHƯƠNG
Theo chị, hiện giá câu là 120.000 đồng/giờ, đã bao gồm mồi và cần câu. Quán mở cửa từ 10 giờ đến 23 giờ mỗi ngày. Khách đến khá đều, từ trẻ em, thanh niên đến người lớn. "Tôm câu được khách có thể mang về hoặc bên mình nhận chế biến ngay tại chỗ. Riêng vào thứ 4 và thứ 5 hằng tuần, quán còn thả thêm cua để tăng trải nghiệm", chị Thu cho biết.
Tại một địa điểm câu tôm khác trên đường Cao Lỗ (P.Chánh Hưng, trước đây là Q.8, TP.HCM), hai bên hồ cũng kín người ngồi.
Sau một tiếng đồng hồ ngồi câu, Nguyễn Thanh Sang (28 tuổi), ngụ đường Cao Lỗ, gom toàn bộ số tôm vừa câu được bán lại cho quán. Đi câu tôm hơn hai năm nay, mỗi tuần Sang dành 3 - 4 buổi, mỗi buổi khoảng 2-3 tiếng đồng hồ chỉ để thỏa mãn sở thích của mình.
"Mình mê nhất là lúc giật được một con tôm, nó búng tanh tách rất sướng. Có buổi một tiếng đồng hồ câu được khoảng 4 con, có hôm may mắn thì hơn 10 con. Mình câu vì thích chứ ăn thì ngán lắm rồi nên câu xong bán lại cho quán", Sang cười và nói. Đam mê đến mức, Sang đầu tư hẳn cần câu riêng thay vì sử dụng cần của quán. Anh chàng cho biết mỗi chiếc cần câu tôm có giá từ vài trăm đến vài triệu đồng.
Đại diện địa điểm câu tôm này, anh Trần Hoàng Nam (31 tuổi) cho biết chính niềm yêu thích câu tôm đã khiến anh theo đuổi mô hình kinh doanh này. Anh Nam cho biết giá câu là 130.000 đồng/giờ, kết hợp phục vụ cà phê và đồ ăn nên thu hút khá đông khách.
Theo anh Nam, cứ khoảng 30 phút quán sẽ thả thêm tôm một lần. Có những khách ngồi từ sáng đến tối, kéo dài tới 10 tiếng đồng hồ, chỉ để chờ cảm giác chiếc phao khẽ chìm xuống rồi vỡ òa khi thêm một con tôm càng xanh mắc câu.